Khi Nhã Linh bước vào nhóm, bầu không khí trong công viên như bừng sáng hơn. Cô nhỏ nhắn với mái tóc ngắn cúp và đôi mắt đen láy, nổi bật giữa những chiếc áo khoác tối màu của các thành viên còn lại. Áo khoác nhiều màu sắc mà cô mặc toát lên vẻ vui tươi, như một làn gió mới trong cuộc sống của họ.
“Chào mọi người!” Nhã Linh cất tiếng, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Mình là Nhã Linh. Mình nghe nói rằng các bạn đang khám phá dòng thời gian? Thật thú vị!”
Lâm Vũ, người thường im lặng và trầm tư, cảm nhận được sự ấm áp từ giọng nói của Nhã Linh. Anh khẽ gật đầu, “Chào mừng bạn đến với nhóm. Chúng tôi đang thử nghiệm sức mạnh của mình.”
Mai Hương nhanh nhảu, “Nhã Linh, bạn có biết điều gì về khả năng của mình không?”
“À, mình có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác,” Nhã Linh giải thích. “Khi ở gần ai đó, mình có thể thấy được những gì họ đang cảm nhận. Điều này giúp mình kết nối với họ dễ hơn.”
Đăng Khoa hứng thú hỏi, “Vậy bạn có thể giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về cảm xúc của nhau không? Chúng ta cần điều đó để làm việc cùng nhau.”
“Chắc chắn rồi!” Nhã Linh đáp, ánh mắt sáng lên. “Mình rất thích giúp đỡ mọi người.”
Họ cùng nhau ngồi xuống một chiếc ghế đá trong công viên, tạo thành một vòng tròn. Nhã Linh nhắm mắt lại, hít sâu và tập trung. Không khí xung quanh dường như trở nên tĩnh lặng hơn, như thể mọi thứ đang chờ đợi điều gì đó kỳ diệu.
“Mình sẽ cố gắng kết nối với từng người một,” cô nói. “Hãy cho mình biết cảm xúc của các bạn.”
Lâm Vũ là người đầu tiên. Khi Nhã Linh đặt tay lên vai anh, cô cảm nhận được những cơn đau đầu đang âm ỉ trong tâm trí anh. “Bạn đang cảm thấy trăn trở về điều gì đó trong quá khứ, phải không?” Nhã Linh mở lời.
Lâm Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, không thể tin được rằng cô lại hiểu mình đến vậy. “Đúng vậy. Tôi đang tìm kiếm câu trả lời cho cái chết của bố mẹ.”
“Cảm xúc đó thật nặng nề,” Nhã Linh nói nhẹ nhàng. “Nhưng bạn không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Mai Hương là người tiếp theo. Khi Nhã Linh chạm vào tay cô, cô cảm nhận được sự nhiệt huyết và khát vọng khám phá, nhưng cũng có chút lo lắng. “Bạn đang muốn chứng minh điều gì đó cho bản thân, đúng không?” Nhã Linh hỏi.
Mai Hương gật đầu, “Mình luôn cảm thấy mình sống trong cái bóng của cha mẹ. Mình muốn tạo ra điều gì đó riêng.”
“Bạn có thể làm được điều đó,” Nhã Linh khẳng định. “Sự tự tin sẽ đến khi bạn thực sự tin vào bản thân mình.”
Cuối cùng là Đăng Khoa. Khi Nhã Linh chạm vào anh, cô cảm nhận được sức mạnh của niềm vui và nỗi cô đơn đồng thời. “Bạn luôn muốn kết nối với mọi người, nhưng đôi khi cảm thấy lạc lõng, đúng không?” cô hỏi.Đăng Khoa cười, nhưng ánh mắt có chút buồn. “Đúng vậy. Mình luôn muốn mọi người hiểu mình.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra những kết nối,” Nhã Linh nói, ánh mắt kiên định. “Mỗi người đều có một câu chuyện riêng và chúng ta cần lắng nghe nhau.”
Khi Nhã Linh mở mắt, nhóm bạn cảm thấy như được kết nối sâu sắc hơn. Họ không chỉ là những người sở hữu sức mạnh đặc biệt mà còn là những con người mang trong mình những câu chuyện, nỗi đau và ước mơ riêng.
“Chúng ta cần tìm ra cách để sử dụng sức mạnh của mình một cách hiệu quả,” Lâm Vũ nói. “Đặc biệt là trong những tình huống nguy hiểm.”
“Và chúng ta cũng cần hiểu nhau hơn để tránh những hiểu lầm,” Mai Hương thêm vào.
Nhã Linh gật đầu, “Mình có thể giúp các bạn bằng cách tạo ra những khung thời gian an toàn. Nếu có nguy hiểm, mình sẽ bảo vệ mọi người.”
“Đó là một ý tưởng tuyệt vời,” Đăng Khoa nói, ánh mắt đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ là một đội mạnh mẽ nếu biết phối hợp với nhau.”
Nhóm bắt đầu thảo luận về những kế hoạch sắp tới. Họ quyết định sẽ cùng nhau khám phá một dòng thời gian mà Đăng Khoa đã nghe nói, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra. Nhưng trước tiên, họ cần chuẩn bị cho những thử thách có thể đến từ những dòng thời gian khác nhau.
“Chúng ta nên thử nghiệm sức mạnh của mình thêm một lần nữa trước khi đi,” Lâm Vũ đề nghị. “Điều đó sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về khả năng của nhau.”
“Đúng, và có thể tìm ra cách tốt nhất để bảo vệ nhau,” Nhã Linh đồng ý. “Mình sẽ tạo ra một không gian an toàn cho chúng ta.”
Khi họ bắt đầu thử nghiệm, Nhã Linh cảm nhận được sự hưng phấn trong không khí. Những tiếng cười và sự hồi hộp tạo nên một bầu không khí đầy năng lượng. Nhưng trong lòng Lâm Vũ, một cảm giác lo lắng vẫn không nguôi. Họ đang ở trên bờ vực của những điều chưa biết, và những bí mật mà thời gian giữ kín vẫn còn đó, chờ đợi họ khám phá.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, làm rung chuyển không gian xung quanh. Nhã Linh cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Có ai cảm thấy điều gì khác thường không?” cô hỏi, ánh mắt lo âu nhìn quanh.
“Có lẽ là một dấu hiệu,” Lâm Vũ nói, giọng nghiêm túc. “Chúng ta phải cẩn thận hơn.”
“Đúng vậy,” Mai Hương đồng tình, “thời gian không bao giờ dễ dàng như chúng ta nghĩ.”
“Nhưng chúng ta sẽ không để điều đó ngăn cản,” Đăng Khoa khẳng định. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhóm bạn nhận ra rằng hành trình của họ chỉ mới bắt đầu. Những thách thức lớn đang chờ đợi, và họ sẽ phải hợp tác chặt chẽ hơn bao giờ hết để đối diện với những điều không lường trước. Sự hòa hợp giữa họ sẽ là chìa khóa cho những bí mật mà thời gian giữ kín.