Lâm Vũ đứng bất động, mắt mở to nhìn người đàn ông trước mặt. Nỗi sợ hãi và nghi ngờ tràn ngập tâm trí anh. “Ông là ai?” anh hỏi, giọng nói hơi lạc đi.
Người đàn ông mỉm cười, nhưng nụ cười không mang lại chút an ủi nào. “Ta là người đã nghiên cứu Dự án Thời Gian Bất Tận, người đã chứng kiến những điều mà các ngươi chưa bao giờ tưởng tượng.”
“Ông biết về cha mẹ tôi?” Lâm Vũ gặng hỏi, lòng dâng lên một nỗi khao khát mãnh liệt.
“Biết chứ,” ông ta trả lời, ánh mắt sắc lạnh. “Họ đã hy sinh rất nhiều để tìm ra sự thật. Và giờ đây, cái giá phải trả cho sự thật ấy lại đặt lên vai của các ngươi.”
Mai Hương bước lên một bước, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng tôi không sợ hãi. Nếu có điều gì chúng tôi cần biết, hãy nói ra.”
“Cái giá sẽ là mạng sống,” người đàn ông đáp, giọng điệu trở nên nghiêm túc. “Một trong số các ngươi sẽ phải hy sinh để bảo vệ những người còn lại.”
Cả nhóm lặng đi, không khí như ngưng đọng. “Hy sinh?” Nhã Linh lặp lại, giọng nói run rẩy. “Ông đang nói gì vậy?”
“Thời gian không dễ dàng tha thứ,” ông ta giải thích. “Khi các ngươi can thiệp vào dòng chảy của nó, sẽ có những hệ quả. Và để giữ sự cân bằng, một người sẽ phải trả giá.”
Đăng Khoa, với bản tính hài hước thường thấy, giờ đây trở nên nghiêm túc. “Ông định nói rằng chúng tôi phải chọn ai sẽ hy sinh?”
“Chính xác,” ông ta nói, đôi mắt đen như vực sâu. “Quyết định sẽ đến từ trái tim của các ngươi.”
Lâm Vũ cảm thấy như có một cơn sóng lớn ập đến, cuốn trôi mọi hy vọng. Anh nhìn vào mắt từng người trong nhóm, thấy sự sợ hãi hiện rõ. “Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” anh lên tiếng, giọng trở nên mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ tìm cách khác.”
“Nhưng làm thế nào?” Mai Hương hỏi, nét mặt cô trở nên nghiêm túc. “Chúng ta không thể chống lại số phận.”
“Không, chúng ta có thể,” Lâm Vũ khẳng định. “Chúng ta đã vượt qua rất nhiều thử thách. Chúng ta không thể để một điều như vậy chia rẽ chúng ta.”Nhã Linh cúi đầu, lặng lẽ lau nước mắt. “Nhưng nếu không có sự hy sinh, liệu chúng ta có thể bảo vệ những người mình yêu thương không?”
“Cô không phải là người duy nhất có điều gì đó để mất,” Lâm Vũ nói, giọng anh trầm lắng. “Mọi người đều có những lý do riêng để chiến đấu. Không ai nên phải trả giá cho điều này.”
Người đàn ông đứng đó, không nói gì. Thời gian dường như trôi qua chậm chạp, như chờ đợi một quyết định. Lâm Vũ cảm nhận được sức nặng của sự lựa chọn này. Anh không muốn ai phải hy sinh, nhưng không thể nào tránh khỏi thực tại khắc nghiệt này.
“Chúng ta có thể tìm ra cách khác,” Đăng Khoa lên tiếng, “Chúng ta có thể quay ngược thời gian, tìm cách cứu lấy tất cả.”
“Điều đó có thể dẫn đến những hệ quả khôn lường,” người đàn ông nhắc nhở. “Nhưng nếu các ngươi thực sự muốn, ta có thể giúp.”
“Giúp? Ông có ý gì?” Lâm Vũ hỏi, lòng đầy nghi ngờ.
“Tôi có thể cho các ngươi thấy những dòng thời gian khác, những lựa chọn mà các ngươi chưa từng nghĩ tới,” ông ta nói. “Nhưng đó sẽ là một chuyến đi đầy rủi ro.”
“Rủi ro là điều mà chúng tôi đã quen,” Mai Hương khẳng định, sự quyết tâm ánh lên trong mắt cô.
“Vậy thì hãy chuẩn bị,” người đàn ông nói, và ngay lập tức không gian xung quanh bắt đầu biến đổi. Những hình ảnh lấp lánh hiện ra, như một cánh cửa mở ra nhiều khả năng vô hạn.
Lâm Vũ cảm nhận được sự thay đổi, một luồng năng lượng mạnh mẽ cuốn lấy anh và nhóm. Họ đứng gần nhau, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng đầy lo lắng. Mỗi người đều biết rằng họ đang bước vào một cuộc hành trình mới, nơi những lựa chọn sẽ quyết định số phận của cả nhóm.
“Chúng ta hãy cùng nhau bước vào,” Lâm Vũ nói, tay nắm chặt. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không để ai phải hy sinh.”
Nhóm cùng nhau tiến vào ánh sáng lấp lánh, lòng đầy hy vọng và sợ hãi. Họ biết rằng trong thế giới này, dòng thời gian không chỉ là một khái niệm mà còn là một cuộc chiến, nơi mỗi bước đi đều có thể dẫn đến những điều không ngờ. Họ đã sẵn sàng đối diện với những thử thách mới, nhưng trong sâu thẳm, họ cũng không thể nào quên cái giá mà họ phải trả.
Bên ngoài, thời gian vẫn tiếp tục trôi, nhưng bên trong họ, một cuộc chiến mới đang bắt đầu.