Khi Lira và Mira lao vào bóng tối, tâm trí họ chỉ hướng về Kael. Mỗi bước chân như nhấn chìm họ vào nỗi lo lắng. “Anh ấy không thể gặp chuyện,” Lira thầm nghĩ, cảm giác nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng.
“Chúng ta phải tìm một cách để tìm ra anh ấy,” Mira nói, giọng cô lạc đi. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
“Tôi biết,” Lira đáp, lòng cô rối bời. “Nhưng chúng ta không thể dừng lại. Dòng sông đang gọi chúng ta.”
Họ tiếp tục di chuyển, dồn sức vào từng bước chân. Bỗng nhiên, một tiếng động vang lên từ phía trước, khiến cả hai dừng lại. “Là Kael!” Lira kêu lên, chạy nhanh về phía âm thanh.
“Cẩn thận!” Mira hối thúc, nhưng Lira đã không còn thời gian để lùi bước. Cô đẩy mạnh bụi cây, và trước mắt họ, Kael đang đối mặt với một bóng đen to lớn, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Lira! Mira! Ở đây!” Kael gọi, nhưng giọng anh bị che lấp bởi tiếng gầm gừ của sinh vật đang đứng trước mặt. Đó là một quái thú, có bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như lửa.
“Chúng ta phải giúp anh ấy!” Lira hô to, lòng tràn đầy sức mạnh. Cô cảm nhận được dòng sông chảy trong huyết quản, như một luồng năng lượng đang chờ đợi để được giải phóng.
“Để tôi!” Mira nói, đôi tay cô phát sáng với ma thuật thiên nhiên. Cô đưa tay lên, vẫy gọi sức mạnh từ xung quanh. Những chiếc lá và cành cây bắt đầu quấn quanh bàn tay cô, tạo thành một lá chắn.
“Cẩn thận! Nó rất mạnh!” Kael quát, nhưng Lira đã không ngần ngại. Cô tiến lên, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta cùng nhau!”
Lira chạm vào dòng nước gần đó, và một cơn sóng nhỏ từ dòng sông tràn vào tay cô. Cô cảm nhận được sức mạnh của thời gian, và nhắm mắt lại, hình dung một tương lai nơi họ chiến thắng.
“Bây giờ!” Lira hét lên, vừa khi Mira phóng ra một luồng ánh sáng, đánh trúng quái thú. Quái thú gầm lên, nhưng sức mạnh của Lira đã khiến nó chao đảo.
Kael không bỏ lỡ cơ hội, anh lao tới, rút kiếm ra và đâm thẳng vào chỗ yếu của sinh vật. “Lira, giờ là lúc!” anh kêu lên.
“Đừng để nó thoát!” Lira nhấn mạnh, dòng nước từ tay cô vọt lên, quấn quanh chân quái thú, giữ nó lại.
“Làm đi!” Kael thúc giục, và Lira tập trung toàn bộ sức mạnh. Cô cảm nhận được thời gian đang trôi chậm lại, mọi thứ như dừng lại xung quanh.
“Chúng ta sẽ không để nó thắng!” Lira thét lên, và một ánh sáng chói lòa bùng lên từ tay cô, tỏa ra khắp nơi. Quái thú gầm rú, nhưng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của dòng nước và sức mạnh của thời gian.Cuối cùng, quái thú gục ngã, ánh mắt đỏ rực dần nhạt đi. Hơi thở của nó trở nên yếu ớt, rồi tắt hẳn. Lira, Kael và Mira thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp ăn mừng, một cảm giác lạnh lẽo bỗng bao trùm không gian.
“Chúng ta không an toàn đâu,” Kael nói, ánh mắt nhìn về phía xa. “Có điều gì khác đang đến.”
Lira cảm nhận được sự hiện diện đó. Một bóng tối dày đặc đang tiến lại gần. “Chúng ta cần phải đi,” cô nói, gương mặt căng thẳng. “Đây không phải là nơi chúng ta nên ở lại lâu.”
“Nhưng chúng ta chưa tìm ra bí mật của dòng sông,” Mira phản đối, nhưng Kael đã gật đầu.
“Có thể chúng ta sẽ tìm thấy nó ở nơi khác,” anh nói. “Nhưng giờ, sự an toàn của chúng ta là quan trọng nhất.”
Họ quay lưng lại với quái thú đã gục ngã, nhanh chóng trở về con đường cũ. Mỗi bước đi đều chứa đựng nỗi lo sợ về điều gì đang rình rập phía sau.
“Hãy tập trung,” Lira khẽ nói, cảm giác như có điều gì đó đang theo dõi họ. “Dòng sông sẽ dẫn lối cho chúng ta.”
Bỗng, một tiếng cười vang lên, lạnh lẽo và chế giễu. Từ trong bóng tối, một hình bóng xuất hiện. Đó là Thorne, ánh mắt đầy mưu mô. “Các người tưởng rằng có thể trốn thoát dễ dàng như vậy sao?” hắn nói, giọng đầy thách thức. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm với nhau.”
Lira cảm thấy lạnh sống lưng. “Chúng ta sẽ không để ngươi kiểm soát dòng sông,” cô đáp, cố gắng giữ vững tinh thần.
“Dòng sông? Nó đã thuộc về ta rồi!” Thorne cười lớn, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Và các người, sẽ không còn cơ hội nào nữa.”
Bóng tối dày đặc xung quanh họ như một cơn ác mộng đang dần hiện ra. Họ đã bước vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi, và Lira biết rằng đây chỉ là khởi đầu của những thử thách lớn hơn.
“Chúng ta phải chuẩn bị,” Kael thì thầm, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm. “Không còn đường lùi.”
“Đúng vậy,” Lira đáp, trái tim cô tràn đầy sức mạnh từ dòng sông. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu, bất kể điều gì xảy ra.”
Thời gian không đứng yên. Họ đã bước vào một chương mới của cuộc đời, nơi mà những bí mật sẽ được khám phá, và nơi mà cuộc chiến vì dòng sông Thời Gian mới thực sự bắt đầu.