Khi ánh sáng mờ nhạt dần, Lira, Kael và Mira nhận ra rằng họ đã bị dồn vào một góc tối tăm, nơi bóng đen của Thorne Blackwood xuất hiện. Hắn đứng đó, với vẻ mặt lạnh lùng và một nụ cười khinh bỉ, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
“Các ngươi thật sự nghĩ rằng có thể đến gần dòng sông mà không phải trả giá sao?” Thorne cất giọng, mỗi từ như một mũi dao sắc nhọn. “Sự ngu ngốc của các ngươi sẽ đưa đến cái chết.”
Kael bước lên, tay nắm chặt thanh kiếm. “Chúng ta sẽ không để ngươi kiểm soát dòng sông. Đó là nơi chứa đựng sức mạnh của mọi sinh vật!”
“Đúng vậy, nhưng sức mạnh ấy cũng có thể trở thành vũ khí,” Thorne đáp, giọng nói lấp lánh sự tự mãn. “Hãy xem nó sẽ nuốt chửng các ngươi như thế nào.”
Đột nhiên, từ bóng tối, những bóng hình xuất hiện. Elara Nightshade và Sylas Grim, cùng với một đội quân hắc ám, tiến đến. Họ cười khẩy, những ánh mắt đầy thách thức nhìn chằm chằm vào nhóm của Lira.
“Mira, hãy chuẩn bị!” Kael ra lệnh, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực.
“Mình không thể để họ chiếm ưu thế,” Lira nói, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô cảm nhận sức mạnh từ dòng sông đang chảy trong huyết quản, như một nguồn năng lượng vô tận. “Chúng ta phải đứng vững!”
Nhưng chưa kịp hành động, Sylas đã lao vào, đôi mắt đỏ rực như máu. “Hãy cảm nhận sức mạnh của bóng tối!” hắn gầm lên, bàn tay đưa ra, triệu hồi những sinh vật ghê rợn từ bóng tối.
Mira không chần chừ, cô đưa tay lên, ánh sáng xanh rực rỡ từ lòng bàn tay tỏa ra, chạm vào những sinh vật đó, khiến chúng chao đảo. “Đi đi! Tránh xa!” cô hét lên, nhưng những sinh vật vẫn không ngừng lao về phía họ.
“Lira, bây giờ!” Kael kêu lên, thanh kiếm vung lên, chém phăng một con quái vật đang tiến đến. “Chúng ta phải đánh bại chúng!”
Lira hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng chảy thời gian quanh mình. Cô nhắm mắt lại, tập trung, và ngay lập tức, những hình ảnh từ quá khứ hiện ra. Cô nhìn thấy mẹ mình, hình ảnh mờ ảo, với đôi mắt tràn đầy yêu thương và quyết tâm. “Con có thể làm được,” mẹ cô thì thầm.
Khi mở mắt, Lira cảm thấy sức mạnh lan tỏa khắp cơ thể. “Hãy lùi lại!” cô hét lên, và ngay lập tức, dòng thời gian bị bẻ cong. Một cơn lốc xoáy xuất hiện, cuốn phăng những sinh vật bóng tối ra xa.
“Không!” Thorne quát, nhưng đã quá muộn. Bão tố thời gian đã quét sạch chúng, để lại một khoảng trống trong không gian.
“Chúng ta phải nhanh lên!” Kael nói, mắt không rời khỏi Thorne. “Hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu.”
Mira gật đầu, hai tay cô sáng rực. “Để em giúp chị!” Cô nhắm mắt, triệu hồi sức mạnh từ thiên nhiên, khiến những cây cối quanh đó bắt đầu vươn mình, tạo thành những cạm bẫy cho kẻ thù.
Elara, đứng bên cạnh Thorne, không thể chịu đựng được nữa. “Chúng ta không thể thua! Hãy khiến chúng phải trả giá!” Cô vung tay, bóng tối từ những ngón tay cô bay ra, hình thành những lưỡi dao sắc bén, lao thẳng về phía Lira và nhóm của cô.“Cẩn thận!” Kael hét lên, nhưng Lira đã kịp thời hành động. Cô kéo Kael và Mira sang một bên, tránh được những lưỡi dao chết chóc.
“Chúng ta phải phối hợp!” Lira nói, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Kael, em hãy tấn công Elara. Mira, hãy giữ cho những sinh vật bóng tối không quay lại!”
Cả ba người bắt đầu hành động như một khối thống nhất. Kael chạy về phía Elara, thanh kiếm lấp lánh ánh sáng, trong khi Mira tạo ra những cành cây chắn đường cho những bóng hình kia. Lira đứng giữa, cảm nhận dòng thời gian chảy quanh mình, như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng của chiến đấu.
Kael lao đến, thanh kiếm chém mạnh, nhưng Elara nhanh chóng né được. “Ngươi không thể đánh bại ta!” cô ta cười, vung tay triệu hồi bóng tối.
“Đừng để nó cám dỗ!” Lira hét lên, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. Cô tập trung sức mạnh, đẩy mạnh một luồng ánh sáng về phía Elara, làm cho cô ta chao đảo.
Cả hai bên đều hứng chịu những cú va chạm tàn khốc. Tiếng thép va chạm, tiếng thét vang vọng, và những ánh sáng ma thuật lấp lánh trong không khí. Lira cảm thấy nỗi đau thắt lại trong lòng khi chứng kiến những người bạn chiến đấu bên cạnh mình. “Chúng ta không thể để họ thắng!” cô nghĩ.
“Đứng vững!” Kael gào lên, đẩy lùi một con quái vật, nhưng rồi một cơn gió lạnh thổi qua, và tiếng cười của Thorne vang lên. “Các ngươi thật ngây thơ. Sức mạnh của dòng sông sẽ là của ta!”
Lira cảm thấy sự hoảng loạn dâng lên, nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Cô nhìn về phía dòng sông, nơi ánh sáng lấp lánh như gọi mời. “Mẹ, con cần mẹ!” cô thầm cầu nguyện.
Bất ngờ, một luồng ánh sáng mạnh mẽ từ dòng sông tuôn trào, hòa quyện với sức mạnh của Lira. Cô cảm nhận được sức mạnh từ tổ tiên, từ những người đã từng sống bên dòng sông. “Chúng ta sẽ không bị đánh bại!” cô hét lên, và ánh sáng từ dòng sông như một cơn lốc cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.
Thorne, nhìn thấy sức mạnh này, trông có vẻ hoảng loạn. “Không! Ta không thể để điều này xảy ra!”
Lira, với ánh sáng tỏa ra từ cơ thể, bước về phía trước. “Đây là sức mạnh của dòng sông, và nó thuộc về những người xứng đáng!” Cô dồn sức mạnh vào một cú đánh cuối cùng, đánh vào Thorne, khiến hắn lùi lại.
Một tiếng nổ lớn vang lên, và không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển. Những bóng tối bị cuốn trôi, và Lira cảm thấy sức mạnh của dòng sông lan tỏa, như thể đang giải thoát cho mọi thứ bị giam cầm.
Nhưng trong khoảnh khắc chiến thắng, Lira nhận ra rằng trận chiến chưa kết thúc. Những bóng tối vẫn còn đó, và Thorne, mặc dù đã bị thương, vẫn đứng vững. “Ngươi không thể thoát khỏi ta,” hắn gầm lên, giọng nói như một lời hứa hẹn đáng sợ.
“Chúng ta sẽ không để ngươi chiến thắng!” Kael gào lên, tay nắm chặt thanh kiếm. “Bây giờ là lúc cho cuộc chiến thật sự!”
Khi không gian lại trở nên ngột ngạt, và bóng tối tiếp tục bao trùm, Lira biết rằng họ cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới. Trận chiến tàn khốc chưa kết thúc, và cái giá phải trả có thể lớn hơn những gì họ tưởng tượng.