Dòng Sông Đẫm Máu

Chương 8: Cuộc tấn công bất ngờ

Hùng và Lan đứng giữa vòng vây, sự căng thẳng bao trùm không gian. Những tiếng súng nổ vang lên như sấm rền, xen lẫn tiếng la hét hoảng loạn của đồng đội. Hùng siết chặt khẩu súng trong tay, nhắm mắt lại trong vài giây để lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta không thể lùi bước,” ông nói với giọng chắc nịch. “Phải chiến đấu!”

“Có một lối thoát ở phía Tây!” Lan chỉ vào một con đường nhỏ giữa những bụi cây rậm rạp. “Chúng ta phải di chuyển ngay bây giờ!”

Không chần chừ, Hùng hô to: “Theo tôi!” Cả nhóm nhanh chóng di chuyển, cố gắng giữ một khoảng cách an toàn khỏi những viên đạn đang vây quanh.

Khi họ vừa đến gần con đường thoát, một loạt tiếng súng khác vang lên từ phía sau. Một trong những chiến binh của họ, một thanh niên mới gia nhập, trúng đạn và ngã xuống. Lan cảm thấy tim mình thắt lại. “Khánh!” cô kêu lên.

“Để tôi!” Hùng lao về phía thanh niên, nhưng Lan kéo ông lại. “Chúng ta không thể dừng lại. Chúng ta phải sống!” Giọng cô thuyết phục nhưng cũng đầy đau đớn.

“Đi!” Hùng quát. “Chúng ta sẽ trở lại!”

Nhóm chiến binh tiếp tục chạy, mỗi bước chân như một nhát dao đâm vào trái tim họ. Lan không thể không nghĩ đến những người đã ngã xuống. Họ đã chiến đấu vì điều gì nếu không phải vì quê hương, vì những giá trị mà họ gìn giữ?

Cuối cùng, họ đến được lối thoát. Hơi thở của mọi người trở nên gấp gáp, nhưng họ vẫn không dám dừng lại. Khi chạy qua những tán cây, Hùng dừng lại để nhìn về phía sau. “Chúng ta cần phải thông báo cho những người khác,” ông nói, quyết tâm trong ánh mắt.

“Có thể họ cũng đang gặp nguy hiểm,” Lan lo lắng. “Chúng ta phải tìm cách liên lạc với họ ngay.”

“Chúng ta có thể sử dụng bộ đàm,” Hùng gợi ý. “Tôi đã để lại một cái trong túi ba lô.”

“Cái đó có thể bị kẻ thù phát hiện,” Lan phản đối. “Chúng ta cần một kế hoạch khác.”

“Vậy chúng ta sẽ tìm một vị trí an toàn trước đã,” Hùng quyết định. “Tìm một nơi có thể quan sát kẻ thù mà không bị phát hiện.”

Họ tiếp tục di chuyển, đến một ngọn đồi nhỏ, nơi có thể nhìn thấy cả khu vực xung quanh. Hùng và Lan nằm xuống, cùng nhau quan sát. Hùng cầm ống nhòm, nhìn về phía đơn vị kẻ thù. “Họ đang tập trung lại,” ông nói. “Có thể đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công mới.”

“Chúng ta phải thông báo cho đồng đội,” Lan khẩn trương. “Nếu không, họ sẽ không kịp ứng phó.”

“Chúng ta sẽ tạo ra một tín hiệu,” Hùng nói. “Dùng khói để báo hiệu.”

Lan gật đầu, đôi mắt kiên quyết. Họ tìm kiếm những nhành cây khô và lá để tạo ra một đống lửa nhỏ. Hùng châm lửa, khói bốc lên, nhưng vẫn không đủ lớn để thu hút sự chú ý của kẻ thù. “Chúng ta cần một cái gì đó lớn hơn,” Lan nói.

Hùng nhìn quanh, rồi nảy ra ý tưởng. “Chúng ta có thể sử dụng những thùng rỗng trong kho. Khi đốt cháy, khói sẽ tỏa ra rất nhiều.”“Đúng!” Lan hưng phấn. “Chúng ta sẽ phải quay lại đó, nhưng phải thật cẩn thận.”

Khi họ lên đường, Hùng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Những bước chân nặng nề, mồ hôi toát ra trên trán. Lan đi cạnh ông, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ đã không lùi bước, không từ bỏ.

Khi trở lại khu vực kho, Hùng và Lan nhanh chóng tìm thấy những thùng rỗng. Họ cùng nhau khiêng chúng ra ngoài, nhưng bất ngờ, từ phía sau, một tiếng súng vang lên. Lan quay lại, và thấy một tên lính kẻ thù đang tiến lại gần.

“Ẩn nấp!” Hùng quát, cả hai cùng lao về phía sau một chiếc xe cũ. Tim Lan đập nhanh, nhưng cô không cho phép mình hoảng loạn. Họ phải hành động nhanh chóng.

“Chúng ta cần phải đánh trả,” Hùng nói, ánh mắt ngời sáng. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”

“Nhưng chúng ta không thể để lộ vị trí,” Lan đáp. “Hãy chờ đợi.”

Kẻ thù tiến gần hơn, và Hùng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Đã đến lúc phải hành động. “Tôi sẽ thu hút sự chú ý của hắn, cô sẵn sàng chưa?” ông hỏi.

“Luôn luôn,” Lan đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm.

Hùng hô lớn, ném một viên đá về phía kẻ thù. “Này!” Tiếng hét của ông vang lên như tiếng sấm. Kẻ thù quay lại, bất ngờ và bối rối. Lan không chần chừ, nhanh chóng nhắm bắn và trúng đích.

Kẻ thù ngã xuống, nhưng không có thời gian để ăn mừng. Họ phải nhanh chóng thu thập những thùng rỗng và trở về vị trí an toàn.

“Chúng ta phải đi ngay,” Hùng nói. “Không thể để hắn báo động.”

Khi họ nhanh chóng rời khỏi khu vực, Lan cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua. Những gì họ đã trải qua chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến khốc liệt hơn. Nhưng trong lòng cô, vẫn có một tia hy vọng. Họ sẽ không từ bỏ. Họ sẽ chiến đấu vì tất cả những gì họ yêu thương.

Khi trở lại ngọn đồi, Hùng và Lan dựng lên đống lửa với những thùng rỗng. Khói bắt đầu bốc lên, lan tỏa trong không khí. “Đó là tín hiệu,” Hùng nói, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta đã làm được.”

Nhưng giữa lúc họ chờ đợi, Lan cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô nhìn Hùng. “Họ sẽ đến chứ?”

“Chắc chắn,” Hùng đáp, nhưng giọng ông có chút do dự.

Một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển mặt đất. Họ quay lại, thấy một đám khói đen đang cuồn cuộn từ phía đơn vị của họ. “Không!” Lan thét lên. “Họ đang bị tấn công!”

“Chúng ta phải đi!” Hùng quát, và họ lao vào bóng đêm, không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn