Dòng Sông Đẫm Máu

Chương 12: Bước ngoặt

Hùng đứng bên cạnh bản đồ, ánh mắt chăm chú vào các điểm đánh dấu, nơi mà những cuộc tấn công từ kẻ thù có thể diễn ra. Tâm trí ông quay cuồng với những kế hoạch, nhưng một điều rõ ràng: thời gian không còn nhiều. Những thông tin từ tình báo cho thấy kẻ thù đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn vào căn cứ của họ.

“Đại tá, chúng ta cần hành động sớm,” Lan lên tiếng, giọng điệu quyết đoán. “Nếu không, họ sẽ chiếm ưu thế.”

“Đúng vậy,” Hùng thừa nhận, nhưng ông biết rằng hành động mạo hiểm có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. “Chúng ta cần thu thập thông tin chính xác về lực lượng của họ.”

“Chúng ta có thể cử một nhóm nhỏ vào trong,” Lan đề xuất. “Đột nhập vào căn cứ của kẻ thù để thu thập thông tin. Đó là cách duy nhất để nắm bắt tình hình thực tế.”

Hùng gật đầu, cảm giác nặng nề trong lòng. “Nhưng ai sẽ đi? Chúng ta không thể mất thêm người.”

“Để tôi dẫn đầu,” Lan nói, ánh mắt kiên quyết. “Tôi có kinh nghiệm trong việc tiếp cận những khu vực nguy hiểm. Tôi có thể làm điều đó.”

Ông nhìn vào mắt cô, cảm nhận được quyết tâm mãnh liệt. “Cô có chắc chắn không? Đây sẽ là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.”

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Lan đáp lại, giọng nói đầy mạnh mẽ. “Tôi sẽ không để đồng đội của mình chịu thiệt thòi chỉ vì sợ hãi.”

Hùng thở dài, nhưng ông biết rằng sức mạnh của Lan chính là động lực cho mọi người. “Được rồi. Nhưng chúng ta sẽ không đi một mình. Tôi sẽ cử thêm một số người cùng cô.”

Khi nhóm chuẩn bị cho nhiệm vụ, Hùng cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Ông biết rõ rằng một quyết định sai lầm có thể dẫn đến cái chết của những người ông yêu quý.

“Chúng ta sẽ bắt đầu vào lúc hoàng hôn,” Hùng nói. “Thời điểm đó, kẻ thù sẽ lơ là và dễ bị tổn thương nhất.”

“Chúng tôi sẽ sẵn sàng,” Mai, một trong những thành viên trong nhóm, nói. “Chúng ta sẽ không để cơ hội trôi qua.”

Trước khi nhóm rời đi, Hùng dừng lại, ánh mắt chăm chú vào từng người. “Hãy nhớ, đây không chỉ là một nhiệm vụ. Đây là cuộc chiến vì tự do của chúng ta. Hãy bảo vệ lẫn nhau và quay về an toàn.”

Khi trời bắt đầu tối, nhóm của Lan lén lút di chuyển về phía căn cứ kẻ thù. Mỗi bước đi đều phải cẩn thận, từng tiếng động nhỏ cũng có thể khiến họ bị phát hiện.

“Chúng ta gần đến nơi rồi,” Lan thì thầm. “Giữ yên lặng.”

Họ tiếp cận bức tường cao, nơi có ánh đèn chiếu sáng lờ mờ. Hơi thở của mọi người đều trở nên dồn dập khi họ nhận ra rằng mọi sai sót có thể dẫn đến sự phát hiện.

“Chúng ta phải tìm cách vào bên trong,” Khánh, một thành viên trong nhóm, nói, ánh mắt lo lắng. “Có vẻ như không có lối vào nào dễ dàng.”

“Chờ đã,” Lan dừng lại. “Có một lỗ hổng nhỏ ở phía bên trái. Chúng ta có thể chui vào đó.”

Họ lén lút di chuyển, từng người một chui qua lỗ hổng, vào bên trong căn cứ. Mùi ẩm mốc và mồ hôi xộc vào mũi khiến họ cảm thấy khó chịu. Họ đã vào được bên trong, nhưng vẫn phải cẩn trọng.

“Chúng ta cần tìm phòng chỉ huy,” Lan ra lệnh. “Từ đó, chúng ta có thể thu thập thông tin quan trọng.”

Khi họ di chuyển qua các hành lang tối tăm, tiếng động bên ngoài càng ngày càng rõ ràng. Hùng lo lắng, không thể ngồi yên khi những người đồng đội của mình đang ở trong tình huống nguy hiểm.

“Phía trước có hai lính gác,” Mai thì thầm. “Chúng ta phải tìm cách xử lý họ.”

Lan gật đầu, suy nghĩ nhanh chóng. “Tôi sẽ đánh lạc hướng họ. Các bạn chờ ở đây.”“Cẩn thận!” Khánh nhắc nhở, nhưng Lan đã lặng lẽ lẻn ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Hùng ở bên ngoài, hồi hộp chờ đợi. Ông không thể làm gì ngoài việc cầu nguyện cho Lan an toàn. Khoảng thời gian như kéo dài, từng giây phút đều căng thẳng.

Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên, theo sau là tiếng kêu thất thanh. “Lan!” Hùng gào lên, không kịp suy nghĩ, ông lao về phía phát ra tiếng động.

Bên trong, Lan đã nhanh chóng xử lý một trong hai lính gác, nhưng người còn lại đã kịp thời phát hiện ra cô. Hắn xô cô vào tường, và Lan cảm thấy đau nhói. Nhưng cô không cho phép mình gục ngã.

Hùng lao vào, không suy nghĩ đến sự an toàn của bản thân. Ông tấn công kẻ thù, nhanh chóng khống chế hắn trước khi kịp kêu cứu.

“Cô có ổn không?” Hùng hỏi, ánh mắt lo lắng.

“Không sao,” Lan thở hổn hển, đứng dậy. “Chúng ta phải tiếp tục.”

Họ nhanh chóng thu thập thông tin từ phòng chỉ huy. Những tài liệu quý giá về kế hoạch tấn công của kẻ thù hiện ra trước mắt họ. Lan chớp lấy cơ hội, chụp ảnh lại từng trang.

“Chúng ta phải rút lui ngay bây giờ,” Hùng nói, nhìn đồng hồ. “Thời gian không còn nhiều.”

Nhưng khi họ chuẩn bị rời đi, tiếng còi báo động vang lên, làm không khí trở nên căng thẳng. “Họ đã phát hiện ra chúng ta!” Mai hốt hoảng kêu lên.

“Chạy!” Hùng gào lên, dẫn đầu nhóm thoát ra khỏi phòng.

Mọi thứ trở nên hỗn loạn khi họ chạy qua hành lang. Tiếng bước chân của lính gác đuổi theo phía sau, từng giây phút đều trở nên quý giá. Họ phải tìm đường thoát ra trước khi bị bắt.

“Mau lên!” Lan hối thúc, nhưng tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Họ chạy đến lối ra, nhưng cánh cửa đã bị chặn. Hùng cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao. “Chúng ta không thể quay lại!”

“Có một cửa sổ phía trên,” Khánh chỉ vào một ô cửa hẹp. “Chúng ta có thể leo ra ngoài!”

Họ nhanh chóng tìm cách trèo lên. Hùng cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng không cho phép bản thân mất bình tĩnh. “Cố gắng lên, nhanh lên!”

Khi họ leo lên được, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào khiến mọi người cảm thấy hy vọng. Nhưng ngay khi họ sắp thoát ra, một tiếng súng vang lên, viên đạn suýt chút nữa đã trúng vào Lan.

“Nhảy!” Hùng hô lớn, và họ cùng nhau lao ra ngoài, rơi xuống đất.

Đất cát bay lên, tiếng động từ bên trong căn cứ trở nên ầm ầm. Họ đứng dậy, không kịp nghỉ ngơi, tiếp tục chạy về phía rừng cây gần đó.

Khi họ cuối cùng cũng đến được nơi an toàn, Hùng quay lại nhìn căn cứ kẻ thù. Ông biết rằng cuộc chiến còn dài, và những gì họ vừa trải qua chỉ là khởi đầu.

“Chúng ta đã thành công,” Lan nói, thở phào nhẹ nhõm. “Nhưng giá nào?”

Hùng nhìn vào mắt cô, nhận ra rằng họ không chỉ chiến đấu cho sự sống còn, mà còn cho những gì cao cả hơn. “Chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu,” ông khẳng định, lòng đầy quyết tâm. “Để bảo vệ những người mà chúng ta yêu thương.”

Cả nhóm đứng lại, nhận ra rằng mỗi người đều có một lý do riêng để chiến đấu. Họ đã trở về, nhưng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn