Ngọc Mai ngồi thừ người trên ghế, tâm trí rối bời với những điều vừa nghe từ bà lão. Cô hiểu rằng, cuộc sống của mình không chỉ đơn giản là những ngày bình yên bên bờ biển, mà còn chứa đựng những bí mật sâu xa mà cô chưa bao giờ ngờ tới. Những điều đó như một lưỡi dao sắc bén, cắt sâu vào tâm hồn cô.
“Chúng ta không thể chần chừ nữa,” Hà Minh lên tiếng, kéo Ngọc Mai ra khỏi dòng suy nghĩ. “Lê Vũ không phải là kẻ dễ đối phó. Chúng ta cần phải chuẩn bị.”
“Chúng ta phải tìm hiểu thêm về hắn,” Trần Phong nói, ánh mắt trầm tư. “Nếu hắn thực sự có thể điều khiển ma cà rồng, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn mình tưởng.”
Ngọc Mai gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều nỗi sợ hãi. Hình ảnh Lê Vũ với ánh mắt lạnh lùng và nụ cười tàn nhẫn cứ hiện lên trong tâm trí cô. Cô không biết phải làm gì để đối phó với hắn, nhưng cô hiểu rằng, nếu không hành động, hắn sẽ không ngừng truy đuổi cô.
“Chúng ta phải tìm nơi trú ẩn an toàn trước đã,” Hà Minh đề nghị. “Có thể tìm một nơi mà chúng ta có thể tập hợp sức mạnh và chiến đấu.”
“Có một khu rừng gần đây,” Trần Phong nói. “Nơi đó ít người qua lại, và có thể giúp chúng ta tránh khỏi sự chú ý.”
Ngọc Mai cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe điều đó. Khu rừng sẽ là nơi lý tưởng để họ chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. “Vậy thì chúng ta đi ngay bây giờ,” cô quyết định.
Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc và lên đường. Khi bước vào khu rừng, không khí trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lá xào xạc dưới chân. Ngọc Mai cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, như thể có ai đó đang theo dõi họ. Cô nhìn quanh, nhưng không thấy gì ngoại trừ bóng cây và ánh sáng yếu ớt từ những tia nắng xuyên qua tán lá.
“Có vẻ như đây là nơi an toàn,” Trần Phong nhận xét khi dừng lại bên một gốc cây lớn. “Chúng ta có thể ở đây một thời gian.”
Nhóm của Ngọc Mai bắt đầu lập kế hoạch cho cuộc chiến. Họ chia sẻ những thông tin mà mình đã thu thập được, và cùng nhau tìm ra điểm mạnh, điểm yếu của Lê Vũ. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng thấy được sự quyết tâm từ những người bạn của mình.
“Ngọc Mai, em có thể sử dụng sức mạnh của mình để giao tiếp với những linh hồn trong rừng này,” Hà Minh gợi ý. “Có thể họ sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về Lê Vũ.”
“Đúng vậy,” Trần Phong thêm vào. “Nếu có linh hồn nào đó đã từng gặp hắn, họ có thể cung cấp thông tin quý giá.”
Ngọc Mai gật đầu. Cô đã từng giao tiếp với những linh hồn, nhưng lần này có vẻ khó khăn hơn. Cô nhắm mắt lại, hít sâu và tập trung vào cảm xúc của mình. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo những tiếng thì thầm xa xăm.
“Có ai ở đây không?” Cô gọi, cảm nhận sự hiện diện của những linh hồn. Một chút lạnh lẽo lướt qua cơ thể cô, và ngay sau đó, một hình ảnh mờ ảo hiện lên trước mắt. Đó là một người phụ nữ, khuôn mặt đầy nỗi buồn.
“Ngươi đang tìm kiếm điều gì?” Giọng nói của bà nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy sức mạnh.
“Chúng tôi cần biết về Lê Vũ,” Ngọc Mai đáp, lòng đầy lo lắng. “Hắn đang tìm kiếm sức mạnh cổ xưa, và chúng tôi muốn chuẩn bị cho cuộc chiến.”
Người phụ nữ nhìn cô, đôi mắt bà như chứa đựng cả một bầu trời ký ức. “Lê Vũ không chỉ là một kẻ thù. Hắn là một sinh vật mang trong mình bóng tối, và những gì hắn muốn không chỉ là sức mạnh. Hắn muốn thống trị cả thế giới này.”Ngọc Mai cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Vậy chúng tôi phải làm gì để ngăn hắn lại?”
“Phải tìm ra nguồn gốc sức mạnh cổ xưa mà ngươi mang trong mình,” bà nói. “Chỉ khi nào ngươi chấp nhận nó, ngươi mới có thể đứng vững trước hắn.”
“Nhưng tôi không biết phải làm thế nào,” Ngọc Mai thở dài, cảm thấy nỗi sợ hãi trỗi dậy. “Tôi chỉ là một cô gái bình thường.”
“Ngươi không phải là bình thường,” người phụ nữ khẳng định. “Ngươi là một phần của dòng máu cổ xưa. Hãy tin vào sức mạnh trong mình.”
Khi hình ảnh mờ dần đi, Ngọc Mai mở mắt ra, cảm thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng trong lòng. Cô quay sang những người bạn, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không để Lê Vũ thắng,” cô nói. “Tôi sẽ học cách kiểm soát sức mạnh của mình. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”
Hà Minh và Trần Phong nhìn nhau, ánh mắt họ đầy tự tin. “Chúng ta sẽ bên nhau,” Hà Minh khẳng định.
“Đúng vậy,” Trần Phong thêm vào. “Chúng ta sẽ không để hắn phá hủy thế giới này.”
Tâm trạng của nhóm trở nên phấn chấn hơn. Họ bắt đầu luyện tập, từng người một, mỗi người phát huy thế mạnh của mình. Ngọc Mai cảm nhận được sức mạnh trong mình dần dần thức tỉnh, và cô không còn cảm thấy đơn độc.
Nhưng đêm hôm đó, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Ngọc Mai vẫn trằn trọc không yên. Cô nghe thấy những âm thanh lạ lùng xung quanh, như có ai đó đang lén lút theo dõi họ. Cô bật dậy, nhìn ra ngoài, nơi bóng tối bao trùm.
Một cái bóng lướt qua, khiến cô giật mình. Ngọc Mai cảm thấy trái tim mình đập thình thịch. Cô không thể ngồi yên. “Hà Minh! Trần Phong!” Cô gọi, nhưng không có ai trả lời.
Khi cô bước ra khỏi chỗ trú ẩn, không khí lạnh lẽo ập đến, khiến cô rùng mình. Bỗng dưng, một tiếng cười vang lên từ bóng tối. “Cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi,” một giọng nói quen thuộc cất lên. Lê Vũ xuất hiện, ánh mắt hắn sáng rực trong bóng đêm.
“Ta đã chờ đợi cơ hội này,” hắn nói, nụ cười tàn nhẫn hiện rõ trên gương mặt.
Ngọc Mai cảm thấy tim mình thắt lại. Cuộc chiến mà họ chuẩn bị đã đến sớm hơn dự kiến. Cô không còn thời gian để do dự. Cô biết rằng, để bảo vệ những người mình yêu thương, cô phải đối đầu với Lê Vũ ngay lúc này.
“Đừng nghĩ rằng ta sẽ dễ dàng để ngươi chiếm đoạt sức mạnh của mình,” cô nói, cố gắng giữ vững tinh thần.
“Ta không cần sức mạnh của ngươi, chỉ cần thấy ngươi gục ngã là đủ,” Lê Vũ đáp, ánh mắt đầy khinh miệt.
Ngọc Mai thầm cầu nguyện cho sức mạnh của mình. Cuộc đối đầu đầu tiên giữa họ đã chính thức bắt đầu, và cô biết rằng, không còn đường lùi.