Đồng Hoa Thuận

Chương 2

 

10

"Em làm loạn sao? Cũng đúng thôi, Tề Nhu nhà anh mới là ngây thơ nhất. Tối nay cô ta cố tình kéo anh tới đây là để chọc tức em đúng không?"

Tôi ngừng lại một nhịp, gằn từng chữ một: "Hay phải nói là... chính anh cố tình đi cùng cô ta để trả đũa em?"

Hiển nhiên, Sầm Dịch không đời nào chịu để tôi chiếm thế thượng phong.

"Cho nên, cô đang ghen sao?"

Vừa dứt lời, anh liền đưa tay cầm lấy chiếc khăn.

Sau khi bị anh dùng ánh mắt lạnh nhạt đ.â.m thấu suốt cả buổi tối, khoảnh khắc này, sự đụng chạm dịu dàng bất ngờ ấy lại khiến lòng tôi nhói lên.

Tôi cười tủm tỉm đáp: "Đương nhiên là em ghen rồi. Nhưng mà... dạo này hình như anh lại đẹp trai hơn trước thì phải."

Sầm Dịch khựng lại trong giây lát, thấp giọng thì thầm: "Cô say rồi."

Tôi bướng bỉnh vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.

Động tác của anh theo đó cũng khựng lại.

Tôi ngước nhìn anh, thì thầm hỏi: "Bao nhiêu năm qua... anh có từng nhớ em không?"

11

Sầm Dịch khẽ bật ra một tiếng cười khẩy.

"Còn cô thì sao?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: "Nhớ chứ. Nhớ xem anh đã kết hôn chưa, có ôm hôn hay lên giường với người phụ nữ nào khác chưa."

Bầu không khí trong phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Chiếc khăn tắm buông lơi trượt xuống, che khuất đôi mắt tôi.

Tôi có thể cảm nhận được phần đệm ngón tay ấm áp của anh đang khẽ khàng vuốt ve gò má mình.

Anh khàn giọng cất lời: "Bây giờ thì có rồi."

Trải qua biết bao năm tháng xa cách.

Anh một lần nữa cúi xuống hôn tôi.

Hơi nóng hòa quyện cùng men say ngây ngất, từng nhịp c.ắ.n mút khẽ khàng mà cuồng nhiệt.

Chân tôi mềm nhũn ra, phải run rẩy túm c.h.ặ.t lấy chiếc cà vạt của anh mới miễn cưỡng đứng vững.

Rất lâu sau.

Sầm Dịch mới chậm rãi lùi lại, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

"Mưa ngớt rồi."

"Nhưng tóc em vẫn còn hơi ướt."

Sầm Dịch rũ mắt nhìn tôi, khóe môi nhếch lên một đường cong mê đắm: "Để tôi xem... ướt đến mức nào."

12

Mọi chuyện dần vượt khỏi tầm kiểm soát của lý trí.

Trên chiếc giường rộng lớn, cảm giác tê dại lan tràn khắp toàn thân.

Đại não tôi hoàn toàn trống rỗng.

Căn phòng tĩnh lặng chỉ bật một ngọn đèn ngủ mang ánh sáng vàng mờ ảo.

Tôi ngước mắt, ngắm nhìn đường nét góc cạnh mượt mà, hoàn hảo trên gương mặt anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cùng với sự hờ hững, lạnh nhạt vương nơi đáy mắt ấy.

Sầm Dịch giữ c.h.ặ.t lấy eo tôi, giọng anh khàn đi đặc quánh: "Gầy đi rồi."

Tôi hé miệng, định nói một điều gì đó.

Thế nhưng cơ thể đã đột ngột bị anh lật úp lại.

Tôi vô thức muốn quay đầu nhìn anh.

Nhưng người đàn ông lại cố tình không cho phép. Anh đè gáy tôi xuống chiếc gối mềm, chặn đứng mọi ánh nhìn.

Thanh âm nghẹn ngào bị nuốt nghẹn vào trong gối, run rẩy theo từng nhịp lắc lư cuồng nhiệt.

"Sầm Dịch... đau."

Anh bật cười khẩy: "Cô Giang đây mà cũng biết đau sao?"

13

Kể từ ngày chia tay anh đến nay, tôi chẳng còn chút thiết tha nào với chuyện yêu đương.

Hội bạn thân thường cười bảo tôi rằng, người từng yêu được Sầm Dịch rồi thì đúng là chẳng thể lọt mắt nổi bất kỳ loại đàn ông nào khác.

Anh giống như một hệ quy chiếu hoàn hảo, vô tình đẩy tiêu chuẩn chọn người yêu của tôi lên cao ch.ót vót.

Để rồi cuối cùng, tôi buộc phải cay đắng thừa nhận, bao năm qua, tôi chưa từng một giây quên được anh.

Tôi từng nghĩ, chắc hẳn anh cũng vậy.

Dù sao thì trước đây ai trong nhóm cũng biết, Sầm Dịch đã từng yêu tôi sâu đậm đến nhường nào.

Chỉ là... tôi chưa từng nghĩ tới kịch bản này.

Tỉnh dậy vào ngày hôm sau, tôi mới thực sự nếm trải mùi vị bị người mình yêu hất văng xuống tận đáy vực sâu.

14

Quần áo vương vãi ngổn ngang khắp sàn nhà. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí lạnh lẽo, trống trải.

Sầm Dịch đã rời đi từ sớm.

Tôi mệt mỏi day day mi tâm.

Tối qua đúng là bốc đồng thật, nhưng khát khao và tình cảm tôi dành cho anh hoàn toàn là thật.

Giờ thì trách ai được đây?

Chờ đến khi tôi rửa mặt chải đầu xong xuôi, chuông điện thoại mới bất ngờ vang lên.

"Tỉnh rồi à?"

Tôi uể oải "ừ" một tiếng: "Anh cứ thế vứt em lại khách sạn một mình sao?"

Ở đầu dây bên kia, Sầm Dịch như thể vừa nghe thấy một câu chuyện đùa nực cười, giọng điệu nghe có vẻ đùa cợt uể oải: "Chẳng lẽ... cô muốn chúng ta lại quay lại yêu nhau thêm một lần nữa sao?"

Đều là người trưởng thành cả rồi, có tính toán chi li dằn dỗi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

"Đồ khốn nạn!"

Tôi xù lông c.h.ử.i một câu rồi lập tức cúp máy rụp.

Nơi l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn truyền đến từng cơn đau nhức nhối, ngột ngạt đến khó thở.

Thôi bỏ đi, dù sao cũng là trai bao miễn phí, chưa biết chừng ai mới là người chịu thiệt đâu.

Tôi chỉ đành tự cố gắng an ủi bản thân như vậy.