Đồng Hoa Thuận

Chương 14

 

Trước khi rời đi, Lý Thịnh lịch sự vẫy tay chào tôi: "Chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé."

Khi tôi còn đang ngẩn tò te thì Thẩm Ngọc Mẫn bỗng huých cùi chỏ vào người tôi một cái.

Lúc này tôi mới bừng tỉnh, sau đó liền vội vàng gật đầu: "Mọi người đi đường cẩn thận ạ."

Vừa trở vào nhà, khi cánh cửa gỗ vừa khép lại cũng là lúc nụ cười trên mặt Thẩm Ngọc Mẫn lập tức bay biến không còn một mảnh.

"Tối qua ngủ ở ngoài à?"

"Vâng, con ngủ ở chỗ bạn."

"Bạn nào?"

"Bạn học đại học ạ."

"Bớt qua lại với mấy đứa không có tiền đồ đi."

Bà luôn như vậy, từ nhỏ đã nhúng tay kiểm soát mọi mối quan hệ xã hội của tôi. Dù là bạn khác giới hay những bạn học thành tích kém, gia cảnh nghèo khó, bà đều cấm tiệt không cho tôi dây dính.

"Anh ấy rất giỏi ạ." Tôi nhoài người cãi lại.

"Mày không cãi tao vài câu thì trong lòng mày khó chịu phải không?"

"Bà ngoại, con lớn rồi, con cũng có các mối quan hệ xã hội của riêng mình chứ!"

"Ba cái mối quan hệ rác rưởi của mày thì có gì hay? Liệu mà nói chuyện t.ử tế với thằng Lý Thịnh, sau này còn phải lấy lòng bố mẹ nó nữa. Hãy mở to mắt ra mà nhìn xem đẳng cấp của người ta nằm ở đâu!"

Tôi hé miệng, mang theo sự tự ti muốn níu kéo chút đường lui: "Bà ngoại..."

Thẩm Ngọc Mẫn trừng mắt nhìn tôi đầy nghiêm khắc: "Giang Nguyệt, bây giờ lông cánh mày cứng cáp rồi có phải không?"

"..."

Chẳng hiểu vì sao, càng trưởng thành, mỗi lần phải giao tiếp với bà là tôi lại bị kích động xù hết lông nhím lên để tự vệ.

Những đêm khuya tĩnh lặng vô tình nhớ lại, tôi đều lặng lẽ rơi nước mắt.

Tôi từng thề thốt lần sau nhất định phải vạch trần tư tưởng cổ hủ của bà, thế nhưng khi phải đối mặt trực tiếp, tôi lại chẳng thể nặn ra nổi nửa chữ.

Đến cuối cùng, tôi chỉ còn biết mượn cớ trốn tránh.

Trước khi bước ra cửa, tôi nhỏ giọng thủ thỉ: "Bà ngoại, bao giờ bà mới chịu coi con như một con người độc lập đây?"

Qua điện thoại, Lý Thịnh thường xuyên chủ động nhắn tin cho tôi, nhưng cơ bản vẫn là anh ta hỏi thì tôi đáp. Chắc hẳn anh ta cũng nhận ra sự hờ hững của tôi.

Tôi cứ đinh ninh rằng chuyện xem mắt này rồi cũng sẽ chìm xuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nào ngờ, Thẩm Ngọc Mẫn lại một lần nữa mang công ơn dưỡng d.ụ.c ra đè nén, ép tôi phải tham gia một buổi tiệc gặp mặt khác. Địa điểm được chốt tại một nhà hàng phong cách Tô Châu.

Đang đi thì màn hình điện thoại chợt sáng.

Nửa tiếng trước, Sầm Dịch có gửi định vị đến kèm theo dòng tin nhắn: 【Chúng ta gặp nhau nói chuyện chút đi】

Khoảng thời gian này, vì công ty hai bên có dự án hợp tác nên việc giáp mặt anh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng trong vô thức, tôi cứ luôn né tránh anh, ắt hẳn anh cũng nhìn ra được điều đó.

Tôi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn.

Định vị mà anh gửi... chính là ở nhà hàng này.

Bậc trưởng bối vẫn đang rôm rả trò chuyện ở phía trước. Thẩm Ngọc Mẫn tinh ý nhận ra tôi không tập trung, nên định bước tới gõ đầu nhắc nhở.

"Sầm Dịch?" Bác Lý bỗng nhiên cất tiếng gọi.

Tôi giật thót giật mình ngước mắt lên.

Sầm Dịch cũng vừa ngoảnh đầu sang, chầm chậm hạ chiếc điện thoại đang giơ lên xuống. Cùng lúc đó, điện thoại trong tay tôi cũng ngừng rung bặt.

"Giáo sư Lý." Giọng điệu của anh rất mực khiêm tốn, nhưng ánh mắt lại dán c.h.ặ.t lên người tôi.

"Ấy, tôi cũng có được dạy dỗ cậu ngày nào đâu, gọi vậy tôi không dám nhận. Bây giờ phải gọi cậu là Sầm tổng mới phải chứ!"

Bác Lý quay đầu sang phía chúng tôi giới thiệu: "Đây là cậu sinh viên xuất sắc nhất của Viện Vật lý chúng tôi đấy. Nhắc mới nhớ, cậu ấy còn làm cùng ngành với công ty của Nguyệt Nguyệt nữa cơ."

Sầm Dịch chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào: "Giáo sư đã nghỉ hưu rồi sao ạ?"

"Phải đấy, ở nhà mãi cũng buồn chán nên tôi mới ra đây làm cầu nối se duyên cho hai bạn trẻ này."

Xung quanh vang lên những tiếng cười nói chào hỏi khách sáo, nhưng tôi như bị ù tai chẳng nghe lọt chữ nào. Trong đầu tôi chỉ mải vương vấn ánh mắt Sầm Dịch vừa nhìn mình—mờ mịt và lạnh lẽo thấu xương.

Anh khẽ nhếch khóe môi, hờ hững đáp: "Vậy sao? Thế thì cháu không làm phiền mọi người nữa."

Giáo sư Lý nhìn anh bằng ánh mắt đầy tán thưởng, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, bà ấy liền hỏi: "Không phiền gì đâu! À đúng rồi, hôm nay là lễ kỷ niệm thành lập Đại học A mà, nghe nói cậu được mời về làm diễn giả mà, xong sớm vậy sao?"

Sầm Dịch rũ mi mắt, một lúc lâu sau mới đáp: "Vâng, kết thúc rồi ạ."

Anh lướt qua vai tôi. Đến một gợn gió cũng chẳng hề lay động. Tựa như tất cả mọi thứ giữa chúng tôi đều đang đi vào một ngõ cụt trần trụi, chẳng thể nào vãn hồi được nữa.

Thẩm Ngọc Mẫn đứng bên cạnh mặt không biến sắc tra hỏi tôi: "Đang ngẩn tò te cái gì đấy? Cậu thanh niên lúc nãy con quen à?"

Tôi chẳng dám chớp mắt lấy một cái, sợ để lộ vành mắt đang đỏ hoe: "Gặp qua trong công việc thôi ạ."

Thẩm Ngọc Mẫn không bắt bẻ gì thêm, chỉ hất cằm bảo tôi đi vào phòng riêng.