Đông Cung Đoạn Niệm

Chương 9

 

Chàng quay người hất cằm về phía ngoài ngõ.

“Đồ đạc của ngươi ta đều đem đến cả rồi."

Hai tên cấm quân khênh một chiếc ròm bước vào viện.

Chiếc ròm chạm đất phát ra một tiếng động trầm.

Tiêu Cảnh Hoán đích thân lật nắp ròm ra, bên trong xếp ngay ngắn vài bộ y phục, một hộp trang sức, và cả chiếc hộp trang điểm mà Sở Khanh Hòa đã dùng suốt ba năm qua.

“Đồ đạc ngươi lưu lại ở Đông Cung, ta đều sai người thu dọn ra hết rồi.

Sau này ngươi không cần ở đó nữa."

Tiêu Cảnh Hoán đưa hộp trang điểm cho nàng, “Sở Khanh Hòa, phụ thân ngươi năm xưa từng cứu ta một mạng.

Những năm qua những uất ức ngươi phải chịu ở Đông Cung ta ít nhiều cũng có biết, chỉ là không tiện nhúng tay vào.

Hôm nay đã lật bài ngửa rồi, sau này ngươi muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm.

Không ai có thể đè ngươi xuống ép uống thu/ốc được nữa."

Sở Khanh Hòa nhận lấy hộp trang điểm, cúi đầu nhìn chiếc hộp gỗ kia.

Góc hộp có một miếng bị bong tróc sơn, là năm đầu tiên nàng gả vào Đông Cung đã không cẩn thận va quệt phải.

Khi đó Tiêu Cảnh Diễm còn lau lau vết bong sơn cho nàng, nói “để sau này sai người đổi cho nàng cái mới".

Nàng đưa tay vuốt ve vết bong sơn ấy.

Sau đó nàng mở ngăn kéo ngầm của hộp trang điểm ra.

Bên trong đó ngoài tờ đơn thu/ốc nhăn nhúm kia, còn có một vật khác —— một miếng ngọc bình an nhỏ bằng ngọc, là di vật mẫu thân để lại cho nàng.

Năm mẫu thân qua đời nàng mới lên bảy, ôm lấy nàng nói “miếng ngọc giữ bình an".

Sở Khanh Hòa nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bình an vào lòng bàn tay.

Lạnh ngắt như băng, giống như vừa vớt lên từ sâu trong lòng đất.

“Thanh Lục."

Nàng cất lời.

“Nô tỳ có mặt."

“Chúng ta đi thôi."

Thanh Lục quẹt ngang nước mắt, vội vàng tiến lên đỡ lấy chiếc hộp trang điểm giúp nàng.

“Nương nương, chúng ta đi đâu bây giờ ạ?"

Sở Khanh Hòa nắm lấy miếng ngọc bình an, quay người bước ra ngoài cửa viện.

Lúc nàng đi ngang qua bên cạnh Tiêu Cảnh Diễm, bước chân khựng lại một nhịp.

Tiêu Cảnh Diễm từ trong khe hở của những lọn tóc ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ chật vật nhìn nàng, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì.

Nhưng Sở Khanh Hòa đã cất lời trước.

Nàng cúi đầu nhìn chàng, giọng rất khẽ.

“Tiêu Cảnh Diễm, đứa bé đó, ngươi đã từng đặt tên cho nó chưa?"

Tiêu Cảnh Diễm cả người ch/ết lặng.

Chàng há miệng, trong cổ họng ậm ừ hai tiếng, chung quy một chữ cũng chẳng nói ra được.

Sở Khanh Hòa đợi trong ba nhịp thở.

Qua ba nhịp thở nàng thu hồi ánh mắt, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa của biệt uyển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Phía ngoài con ngõ, bóng đêm đã hoàn toàn buông xuống, một vầng trăng tròn đang từ góc mái hiên phía đông nhô lên.

Lúc Sở Khanh Hòa bước ra khỏi đầu ngõ đã ngước đầu nhìn vầng trăng ấy một cái —— so với vầng trăng phía trên viện Tê Hà đêm qua, chính là cùng một vầng trăng.

“Nương nương, chúng ta rốt cuộc đi đâu thế ạ?"

Thanh Lục ôm hộp trang điểm chạy nhỏ bước đuổi theo, giọng mũi vẫn chưa tan hết.

Sở Khanh Hòa dừng bước.

Nàng đeo miếng ngọc bình an vào cổ tay mình, sợi dây bạc xỏ miếng ngọc trắng dán c.h.ặ.t vào cổ tay gầy guộc của nàng, mang lại cảm giác mát rượi.

“Đi lập cho đứa bé một ngôi mộ quần áo."

Giọng nàng rất phẳng lặng, phẳng lặng như một hồ nước mùa đông đã đóng băng, “Nó còn chưa có tên nữa.

Ta phải nghĩ cho nó một cái tên."

Nàng rảo bước về phía đầu đại lộ bên kia.

Phía sau trong biệt uyển truyền đến tiếng giãy giụa trầm đục và tiếng ch/ửi bới nghẹn ngào của Tiêu Cảnh Diễm khi bị cấm quân xốc nách lôi đi.

Sở Khanh Hòa không hề quay đầu lại.

Thanh Lục ôm hộp trang điểm đi theo sau lưng nàng, đi được mười mấy bước, bỗng nhiên “oà" một tiếng khóc nấc lên.

“Nương nương —— Người khóc một tiếng đi mà —— Người từ đêm qua đến giờ chưa rơi một giọt lệ nào —— Nô tỳ trong lòng sợ hãi lắm ——"

Sở Khanh Hòa vẫn không hề quay đầu lại.

Ánh trăng rọi lên tấm lưng nàng, bộ y phục vải thô màu hoa sen đã giặt đến bạc màu, một cái bóng gầy guộc kéo dài trên phiến đá xanh, kéo đi rất dài rất dài.

Nhưng nàng rốt cuộc cũng mở miệng.

Giọng nói khe khẽ, tan vào trong gió đêm, giống như một chiếc lá khô xoay tròn rụng xuống mặt nước.

“Khóc không ra được."

Thanh Lục vừa bịt miệng khóc vừa đuổi theo lên.

Bóng dáng hai thầy trò một trước một sau kéo dài trên đại lộ, dần dần đi xa, xa mãi vào sâu trong ánh trăng.

Sáng sớm ngày hôm sau, kinh thành rúng động náo loạn như vạc dầu sôi.

Đông Cung bị cấm quân bao vây, Thái t.ử chỉ trong một đêm đã trở thành thứ dân.

Tô Tể tướng bị cách chức tra xét, Tô Uyển ngay đêm đó bị đuổi ra khỏi kinh thành trả về nhà ngoại, đến cả hỷ phục cũng chưa kịp thay ra.

Mấy vị quan viên thuộc vây cánh của Tô đảng trong triều ai nấy đều lo sợ cho cái ghế của mình.

Còn Sở Khanh Hòa thì không hề xuất hiện trong tầm mắt của bất kỳ ai.

Nàng dẫn theo Thanh Lục đến một khu vực phía sau chùa Quan Âm ở phía tây thành, trên một khoảng sườn núi vắng vẻ, dùng một chiếc hộp gỗ nhỏ đựng một bộ cung trang màu hoa sen —— đó là vạt váy nàng tự tay cắt xuống đêm qua, phía trên còn vương vệt màu nâu không tài nào giặt sạch.

Nàng chôn chiếc hộp gỗ xuống đất.

Đắp thành một nấm đất nhỏ, tìm một phiến đá xanh bằng phẳng dựng lên phía trên.

Nàng ngồi xổm trước phiến đá, dùng đầu trâm vạch từng nét từng nét khắc lên hai chữ.

Khắc xong nàng đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên tay.

Thanh Lục ghé đầu nhìn qua, trên phiến đá khắc hai chữ “Chưa Về".

“Cái tên này được chứ?"

Sở Khanh Hòa hỏi.

Thanh Lục không thốt nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa.