Đúng vậy, cảnh vừa rồi đều là dàn dựng.
Còn đã được dàn dựng từ trước.
Phúc Nhi thương lượng phương pháp này với Vệ Phó và sợ hắn không thể phát huy ngay tại chỗ nên đặc biệt yêu cầu hắn diễn hai lần trước mặt mình.
Không chỉ có Vệ Phó diễn mà Lưu Trường Sơn cũng bị kéo tới để giúp đỡ.
Phúc Nhi còn sắp xếp cho tỷ phu thân phận thủ hạ của Ngạc tướng quân, phương pháp này vốn là ý tưởng của Phúc Nhi, cáo mượn oai hùm thôi mà, có người nào trong cung lại không biết chứ?
Mà mượn oai hùm của ai thì ứng cử viên là do Vệ Phó lựa chọn.
Không có ai thích hợp để mượn oai hùm hơn Ngạc Tất Hà.
Bây giờ mọi việc đang được thực hiện một cách hoàn mỹ, còn mang theo tên tuổi của Tân An phủ sử ra ngoài, giờ chỉ cần đợi vị Mao tổng quản này rời khỏi quan thự thì mới có thể làm được việc tiếp theo.
Không đề cập đến chuyện này, Vệ Phó vừa vào cửa đã đột nhiên nói một câu như vậy.
Phúc Nhi biết tâm tư muốn trấn áp nàng bất diệt của hắn lại nhen nhóm, phu quân, tỷ tỷ gì đó bình thường chỉ là tình thú chốn khuê phòng của bọn họ, nàng không dễ dàng gọi hắn là phu quân nhưng vừa rồi để diễn kịch trước mặt Mao Tô Lợi mà nàng đã gọi liên tiếp mấy lần.
Người này chắc hẳn đang đắc ý đến mức không nhịn được khoe khoang với nàng nên mới nói như vậy.
Tất nhiên nàng cũng không thiếu cách để đối phó với hắn.
Phúc Nhi giả bộ nhìn hắn và có lẽ Vệ Phó cảm thấy bản thân còn đang mặc quan bào đỏ thắm mà làm chuyện như vậy thì liền kéo ống tay áo, lại duỗi thẳng eo nhìn nàng.
Nàng đặt tiểu hài nhi mập mạp vào lồng ngực của cha y, đầu tiên là phá hủy tưởng tượng của hắn, sau đó kiễng chân nâng gương mặt của hắn lên rồi nhìn trên dưới trái phải mặt hắn.
Vệ Phó kinh ngạc: "Nàng làm gì vậy?"
Có lẽ Đại Lang bị bí bách nên cũng giãy giụa.
Lúc này Phúc Nhi mới nói: "Diễn rất tốt, tỷ thương chàng nha."
Còn hôn lên trán hắn giống như nàng thường hôn Đại Lang.
Nhưng Vệ Phó lại bị nụ hôn này làm cho choáng váng, vừa xấu hổ vừa khó chịu, nếu không lo lắng còn có Đại Lang ở đây và không đúng lúc thì hắn chắc chắn sẽ đè nàng xuống giường và dạy dỗ một phen.
Phúc Nhi liếc hắn đang mạnh miệng thì vội vàng hôn Đại Lang đang kháng nghị rằng mình không được hôn.
"Đừng vội vui mừng, sáng sớm đám tỷ phu đã ra ngoài hỏi thăm, phu nhân của Mao Tô Lợi này cũng là nhân vật khó chơi, còn là cô nãi nãi gì đó của bộ tộc A Nhĩ Đan. Chúng ta nghỉ ngơi trước, lát nữa ta sẽ đến thăm vị tổng quản phu nhân này, rèn sắt phải rèn lúc còn nóng, tránh để xảy ra phiền phức nào đó."
Trên thực tế thì Phúc Nhi đoán không sai.
Lúc này ở hậu trạch đã nổ ra một cuộc cãi vã gay gắt giữa Mao Tô Lợi và Mạc Đóa Cáp Lạp.
Mạc Đóa Cáp Lạp không chịu chuyển ra khiến Mao Tô Lợi tức giận.
"Hiện giờ chuyện này không phải chuyện đùa! Trời cao Hoàng đế ở xa nhưng nếu lời phàn nàn truyền thẳng đến tai Ngạc tướng quân thì không còn là trời cao Hoàng đế ở xa nữa, ai tới cũng có thể xử lý ta. Bình thường nàng làm loạn, ta không so đo với nàng nhưng lần này nhất định phải nghe ta, trước tiên cứ nhường tòa nhà ra, nếu không thì quá khó xử và chính là xé rách da mặt."
Mạc Đóa Cáp Lạp cáu giận nói: "Xé rách da mặt thì xé rách da mặt, ta không tin trong tay hắn chỉ có hai mươi mấy người mà có thể lật trời ở Hắc Thành này? Ta quay về liên lạc với cha, nếu không chúng ta..."
Trong mắt bà ta hiện lên tia âm hiểm, ra tay làm một động tác.
Mao Tô Lợi không khỏi rùng mình, cả giận nói: "Nàng mau từ bỏ ý định này đi, nếu đoàn người của hắn từ kinh thành đến thì không cần nàng nói, trước đó ta cũng dự tính như vậy. Nhưng Độc Nhãn Báo đã thất thủ, hiện giờ người đã đến Hắc Thành và bước vào phủ tổng quản trước mắt bao người, nếu người biến mất thì người mù cũng biết là do chúng ta làm."
Những lời tiếp theo của Mao Tô Lợi vô cùng thấm thía.
"Không phải tất cả Hắc Thành này đều nghe chúng ta, nàng có dám nói không có ai khác hoặc là bộ tộc A Nhĩ Đan của nàng dám đối đầu trực diện không? Mấu chốt là còn có Lưu đại nhân từ Kiến Kinh đi cùng, nếu thủ hạ tâm phúc của Ngạc tướng quân xảy ra chuyện ở địa bàn Hắc Thành này thì dù ta có mấy cái đầu cũng không đủ chém? Bộ tộc A Nhĩ Đan của nàng có bao nhiêu người đủ sức tàn sát?"
Mạc Đóa Cáp Lạp cũng không phải người không hiểu chuyện chỉ biết làm loạn, bà ta thấy trượng phu phản bác lần nữa thì miễn cưỡng nói: "Chẳng lẽ phải chuyển đi thật sao? Chuyển đi thì chúng ta sẽ sống ở đâu?"
"Cứ ở tòa nhà kia trước đã, sau này nói tiếp."
Đúng vậy, tòa nhà hôm qua đám Vệ Phó ở là Mao Tô Lợi chuẩn bị cho mình trước đó.
Ông ta chính là người như vậy, nói ông ta gan lớn thì cũng gan lớn, nói ông ta nhát gan thì cũng nhát gan, chỉ vì việc rời khỏi quan thự này mà ông ta đã do dự lưỡng lự và sắp xếp không ít chuyện.
Nếu không thì đêm qua thủ vệ gác cổng thành cũng sẽ không dẫn nhóm Vệ Phó đến căn nhà đó, ông ta cũng không muốn chặn hết đường.
Quan trên đánh giá ông ta là người có tính cách do dự, thiếu quyết đoán, lo trước lo sau nên khó làm được việc lớn.
Nhưng một người không thể làm ra chuyện lớn gì mà có thể giữ được mối quan hệ với bộ tộc A Nhĩ Đan thì không thể đơn giản chỉ là thủ quan.
Không đề cập đến việc này, Mạc Đóa Cáp Lạp vừa đứng dậy ra lệnh cho thị nữ thu dọn đồ đạc vừa oán giận nói: "Thủ hạ canh giữ cửa thành kia của chàng làm việc kiểu gì vậy? Tại sao có nhiều thủ hạ của Độc Nhãn Báo bị bắt sống như vậy mà bọn họ không phát hiện ra sao?"
"Đoàn bọn họ mang theo ba chiếc xe ngựa, có lẽ là giấu người trong xe ngựa nên người ở cửa thành mới không phát hiện ra."
"Vậy Độc Nhãn Báo đâu? Sao gã không tới tìm chàng?"
Mao Tô Lợi bực bội nói: "Có lẽ đã c.h.ế.t ở chỗ nào rồi. Đừng nói những lời vô nghĩa nữa, nàng cho người thu dọn đồ đi, ta tới thư phòng dọn đồ."
Lại nói: "Nàng cũng đừng nóng giận, cứ đợi một thời gian nữa, hắn không hiểu rõ tình hình địa phương, nếu hành động tùy tiện sẽ chỉ rước họa vào thân, nếu ta ở một bên châm ngòi thổi gió thì đến lúc đó ắt sẽ có người xử lý hắn. Chờ hắn bị xử lý thì chúng ta có thể quay lại."
Trước mắt cũng chỉ có thể như thế.
Mạc Đóa Cáp Lạp kìm nén cơn tức giận, đuổi Mao Tô Lợi đi rồi quay đầu ra lệnh cho bọn thị nữ thu dọn đồ đạc, bon họ cố tình dây dưa chính là vì nam nhân làm quan không thể so đo với nữ nhân và hài tử, hiện giờ bà ta bị đuổi đi nên trước khi rời đi cũng muốn làm khó vị Tân An phủ sử này một chút.
Bà ta trút giận lên hai thị nữ thì cơn tức giận trong lòng mới nguôi ngoai một chút, có thị nữ tới báo rằng trấn an sử phu nhân tới.
Phúc Nhi cố tình mặc xiêm y đẹp nhất của bản thân.
Xiêm y này là trang phục mùa đông được đặt làm ở Thừa Đức hành cung trước khi Vệ Phó bị phế truất, đó là chiếc áo choàng sa tanh lót lông, cổ váy và cổ tay được phủ một lớp lông bạch hồ, trên làn váy cũng có một lớp lông bạch hồ càng tôn lên gương mặt trắng trẻo và thanh tú của Phúc Nhi, người trông vô cùng xinh đẹp.
Bạch hồ: cáo trắng
Sa tanh không phải là hiếm, lông bạch hồ ở Hắc Thành càng không hiếm.
Thứ hiếm lạ là kiểu dáng của chiếc váy cũng như áo choàng sa tanh lót lông quấn quanh kia của Phúc Nhi.
Áo choàng có màu xám bạc, vốn là một màu sắc cực kỳ đơn giản nhưng phía sau áo choàng có thêu tiên hạc ngậm cỏ linh chi.
Hình thêu sống động như thật như thể tiên hạc đang sống.
Vốn dĩ hai mặt trơn và lớp lót phía dưới trơn, hoa văn rõ ràng nên phối với nhau có vẻ nhạt nhẽo, tuy nhiên do tay nghề thêu cực cao của người làm ra chiếc áo choàng này nên phối với nhau lại vô cùng bắt mắt.
Sau khi Phúc Nhi bước vào đã bình thản cởi áo choàng ra vì trong phòng ấm áp.
Mạc Đóa Cáp Lạp chỉ nhìn thấy một góc áo choàng đã kinh ngạc đến cực điểm, bà ta thật sự khó chịu, hận không thể cướp đồ tới nhìn kỹ hơn.
Phúc Nhi không bao giờ ngờ rằng vì Hắc Thành ở xa biên giới nên việc kiếm được tơ lụa vải vóc tốt nhất vốn đã khó chứ đừng nói đến tú nương có tay nghề thêu tốt. Mạc Đóa Cáp Lạp thích nét thêu thùa của người Hán nhất, có thể thấy điều này qua những họa tiết thêu trên góc xiêm y của bà ta.
Vốn dĩ nàng chỉ định khoe khoang nhưng không ngờ lại có tác dụng ngoài mong đợi.
Mà Mạc Đóa Cáp Lạp vất vả lắm mới rời mắt khỏi chiếc áo choàng thì lại rơi vào chiếc váy bông thêu tinh xảo trên người Phúc Nhi, ngay cả búi tóc, cây trâm hay khuyên tai trên người Phúc Nhi cũng khiến bà ta nhìn bằng ánh mắt tham lam.
"Phu nhân đang nhìn gì vậy?"
Mạc Đóa Cáp Lạp khó khăn thu hồi ánh mắt, cố ý giả vờ như không có việc gì và nói: "Ta thấy kiểu dáng xiêm y của phu nhân rất mới, chắc là mới được làm."
Phúc Nhi nhớ tới cuộc trò chuyện của cung nữ, nói rằng các nương nương không có việc gì làm thì sẽ nói về xiêm y, trang sức và phải so sánh xem kiểu dáng có phải là mới nhất không, chất liệu có phải là đồ cống nạp mới nhất hay không.
Chẳng lẽ người này cũng vậy?
Nàng cũng giả vờ nói bâng quơ: "Đây cũng không phải kiểu dáng gì mới, chỉ là y phục cũ từ hai năm trước, chẳng qua là đồ nội bộ nên bên ngoài hiếm khi nhìn thấy mà thôi."
"Đồ nội bộ?" Từ trước đến nay Mạc Đóa Cáp Lạp luôn là miệng lưỡi sắc bén cũng không khỏi bị ngắt lời.
"Chính là do Thượng Phục cục trong cung làm, hình thêu cũng là do tú nương giỏi nhất trong cung thêu, ta cũng rất thích những mẫu thuê này nên không đành lòng vứt đi."
"Vứt đi? Mẫu thêu đẹp như vậy, vứt đi thật đáng tiếc." Mạc Đóa Cáp Lạp không nhịn được nói.
Phúc Nhi chớp chớp mắt: "Thật ra ta vẫn còn rất nhiều xiêm y thêu đẹp như vậy, có khi xiêm y tiếp xúc với nước sẽ làm hình thêu bị phai màu, ta không thích nên thường chỉ mặc một lần. Ngươi không biết đấy thôi, các quý nhân trong cung đều chú trọng thể diện, trước kia ta từng ra vào cung điện nên khó tránh khỏi mắc phải tật đó, không còn cách nào khác, dù sao cũng phải giữ thể diện trước mặt các quý nhân trong cung."
"Trong cung? Các quý nhân?"
Mạc Đóa Cáp Lạp nghe vậy thì sửng sốt, không khỏi lẩm bẩm.
"Vậy thì phu nhân chắc phải có xuất thân rất cao quý thì mới có thể thường xuyên vào cung được?" Bà ta cũng muốn lừa Phúc Nhi nói gì đó xem liệu vị trấn an sử này có thật sự là không thể chọc tới hay không.
Phúc Nhi nghĩ đến diễn xuất của các nương nương, hất ngón út lên, dùng ngón trỏ và ngón giữa che miệng cười khẽ, cử chỉ duyên dáng này hoàn hảo để lộ hai chiếc nhẫn trên ngón tay nàng.
Một chiếc là nhẫn hồng ngọc to như trứng bồ câu, chiếc còn lại là chiếc nhẫn được khảm từ sợi tằm vàng và ngọc bích do thợ thủ công của Thượng Công cục chế tạo bằng kỹ thuật cực kỳ phức tạp.
Chất liệu phía sau không phải hiếm nhưng tay nghề và kiểu dáng thì hiếm lạ.
Bề mặt của nhẫn không phải là hình tròn thường thấy mà toàn bộ thân nhẫn được làm rất rộng, ôm lấy ngón tay, hai đầu hơi tròn, mặt trên được khoét rỗng với các hoa văn sợi tằm vàng tinh xảo và được điểm xuyết bởi đá quý.
Lúc Phúc Nhi nhận được chiếc nhẫn này đã nói với Vệ Phó rằng đeo nó lên trông rất có tiền.
Trường hợp cần phải diễn thì đương nhiên phải đeo nó lên.
Xiêm y và trang sức đều được Phúc Nhi lén mang theo khi bị đày khỏi cung.
Sợ có người lục soát tay nải của bọn họ nên nàng cố tình gói tất cả những thứ mình không ngỡ vứt bỏ vào vải rồi quấn quanh chân trên người, xiêm y thì cứ thoải mái mang theo.
Ai ngờ không có người lục soát bọn họ đã khiến nàng vô cùng ảo não, lẽ ra lúc ấy nên mang theo một ít ngọc bội và những thứ tốt của Vệ Phó đi cùng.
Không nói tới chi tiết ở đây nữa.
Tóm lại, Mạc Đóa Cáp Lạp thực sự bị diễn xuất của Phúc Nhi làm cho chấn động.
"Khuyên tai của phu nhân là Đông Châu sao? Ta cũng có khuyên tai Đông Châu như vậy." Mạc Đóa Cáp Lạp không giấu được sự ghen tị.
Phúc Nhi chớp mắt.
Hễ là người trong cung thì không có ai không biết ý nghĩa của Đông Châu đối với người Yến nhưng Đông Châu lại ở lưu vực của Hắc Giang nên phu nhân của vị Mao thủ quan này có được cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Tuy nhiên nàng rất cảm thán cô nãi nãi của bộ tộc A Nhĩ Đan này thật to gan, phải biết rằng hoàng gia có nhu cầu lớn về Đông Châu, sau nhiều năm săn lùng như vậy thì Đông Châu tốt đã trở nên cực kỳ hiếm.
Tất cả Đông Châu có thể sử dụng đều được hoàng gia cất giữ trong cung, nếu người bình thường dám tàng trữ thì chính là tội lớn, sao bà ta dám nói trước mặt nàng là bản thân có Đông Châu như khuyên tai trên tai nàng chứ?
Phúc Nhi vẫn chưa để lộ ra ngoài mà cười nói: "Phu nhân nhìn lầm rồi, của ta không phải là Đông Châu mà là Nam Châu. Ngươi đã từng nghe nói tới một câu, Tây Châu không bằng Đông Châu, Đông Châu không bằng Nam Châu, màu sắc, loại hạt giống như loại khuyên tai của ta cũng chỉ có Nam Châu thượng đẳng mới có."
Nàng thở dài một hơi: "Thật ra hiện giờ Đông Châu không còn thịnh hành ở trong cung nữa, các nương nương đều thích Nam Châu có màu sắc và độ sáng tốt hơn, giống như Hoàng hậu nương nương cũng có một đôi khuyên tai làm từ Nam Châu thượng đẳng, là bảo vật của nương nương. Đôi của ta kém xa so với đôi của nương nương."
Nàng cười rất thản nhiên như thể cho thấy nàng đã từng ở địa vị cao, về phần Mạc Đóa Cáp Lạp, bình thường nếu nghe thấy những lời này chắc chắn sẽ cảm thấy bị xúc phạm mà nổi trận lôi đình.
Nhưng lúc này Mạc Đóa Cáp Lạp không hề cảm thấy bị xúc phạm mà chỉ cảm thấy đối phương cao thâm khó đoán.
Ai có thể ngờ rằng khuyên tai Đông Châu bà ta coi như báu vật, không nỡ mang lại chỉ như giày rách trong mắt đối phương?
Bà ta nghĩ thầm, có lẽ trượng phu nói đúng, những người này tạm thời không thể trêu chọc, tốt nhất nên hỏi thăm rõ lai lịch hoặc là chuẩn bị đầy đủ rồi mới tính.
Sau đó Phúc Nhi hỏi một vài lời hỏi thăm thường lệ với Mạc Đóa Cáp Lạp, Mạc Đóa Cáp Lạp cũng ngoan ngoãn trả lời, có vẻ đặc biệt dịu dàng.
Khiến bọn thị nữ ở một bên bị tính tình bạo lực của Mạc Đóa Cáp Lạp tra tấn quanh năm, không ngừng kêu khổ ngạc nhiên không thôi. Có lẽ nếu Mao Tô Lợi đích thân tới cũng bị sốc ngay tại chỗ.
Sau đó Phúc Nhi rời đi, Mạc Đóa Cáp Lạp thu dọn hành lý rời đi cực kỳ nhanh chóng.
Với sự hợp tác của bà ta và việc Mao Tô Lợi vội vàng rời đi nên bọn họ đã chuyển ra khỏi công sở trước khi trời tối.
Để thể hiện thiện chí và có lẽ là muốn Vệ Phó ổn định nên Mao Tô Lợi đã cố ý để lại rất nhiều đồ đạc không mang đi, lại thấy bọn thị nữ không thể đi theo hết nên muốn để lại hai thị nữ cho bọn họ.
Cuối cùng bị Phúc Nhi từ chối với lý do bọn họ chỉ tới trước, phía sau vẫn còn có tùy tùng và thị nữ tới sau.
Mao Tô Lợi càng sợ hãi hơn khi trước đó nghe lời thê tử mà ra tay trong công sở, nếu không người bước vào công sở trước mắt bao người lại biến mất ở bên trong thì đến lúc đó e rằng bản thân không thể thoát khỏi tội giết hại mệnh quan triều đình.