Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 97

"... Thật ra nơi này cũng có rất nhiều người Hán nhưng đều là người bị lưu đày đến tận đây, sau đó đều sinh sống ở đây, đa số đều trộn lẫn với bộ tộc ở địa phương. Cũng có một số người nhất quyết giữ mình, tuân thủ nghiêm ngặt huyết mạch của người Hán, chỉ bằng lòng liên hôn với người Hán cho nên người Hán và dân vùng biên giới có mâu thuẫn rất lớn."

"Mà dân vùng biên giới có một bộ phận là dân di cư từ thượng nguồn Hắc Giang tới đây, một bộ phận là từ sông Hô Lan đến, cũng có một phận là từ Tinh Kỳ Giang cùng với người bản địa Đông Tác Luân, dân tộc Ta-hua, đây là ở phía nam của Hắc Giang."

"Phía bắc của Hắc Giang được dân bản xứ gọi là Giang Đông, nơi này của nhiều truân trang hơn, mỗi truân trang đều có họ tộc khác nhau, có chỗ là tộc trưởng quản chế, một số có hệ thống tộc trưởng và trưởng thôn quản chế, có vẻ như nơi này vẫn thuộc phạm vi quản lý của triều đình nhưng thực ra lại ngoài tầm với và gần như chỉ là trên danh nghĩa, có đôi khi sự răn đe của triều đình còn không bằng tộc trưởng và trưởng thôn."

Truân trang: đồn, làng, xóm

Nói tới đây, lão gia tử dừng lại, hỏi Vệ Phó: "Trước đây con từng ở vị trí đó, hẳn là đã nghe nói đến "quy định cống chồn thưởng ô lăng"?"

Vệ Phó mặc một thân xiêm y lông thú, trên đầu đội một chiếc mũ lông dày, chỉ để lộ gương mặt và gật đầu.

Cái gọi là quy định cống chồn thưởng ô lăng thực chất là một chính sách được triều đình áp dụng để thu phục một số bộ tộc cố thủ ở vùng biên giới xa xôi phía bắc.

Hễ là cư dân vùng biên giới của Đại Yến thì đều được triều đình tiến hành nhập hộ tịch.

Lấy hộ cho dễ nhớ và hằng năm mỗi hộ cần phải nộp một bộ lông chồn để cống nạp. Đương nhiên triều đình cũng không hề yêu cầu vô ích, sẽ ban thưởng cho cư dân vùng biên giới cống nạp một ít vải vóc gấm vóc linh tinh thì sẽ gọi là quy định cống chồn thưởng ô lăng. Ô lăng chính là tơ lụa vải vóc và cũng là những thứ không có ở địa phương.

"Bởi vì các tộc trưởng, trưởng thôn thường chịu trách nhiệm thu thập cống phẩm cho triều đình nên khó tránh khỏi phân biệt đối xử và bóc lột ở giữa, ngoài ra triều đình còn phái quan chiếm đóng địa phương, cùng một giuộc với họ nên rất nhiều bộ tộc ở địa phương đều đã chất chứa oán hận với triều đình từ lâu."

"Hơn nữa từ xưa đến nay nơi này đã nổi tiếng là cư dân mạnh mẽ, thường xuyên xảy ra trường hợp truân trang từ chối cống nạp hoặc là đánh c.h.ế.t quan binh triều đình rồi chuyển thẳng đến Giang Đông bên kia Hắc Giang để cư trú... Mấy năm gần đây, người La Sát từ phía bắc tràn qua núi ngày càng nhiều, cướp bóc hoặc quấy rối những cư dân vùng biên giới này, đây đều là nguồn gốc căn bản của sự hỗn loạn của địa phương."

Vệ Phó xoa cái mũi đỏ bừng vì lạnh.

"Gia gia, sao ngài biết nhiều như vậy?"

"Không phải trước kia ta đã nói với các con rồi à, trước kia ta từng hộ tống..."

Lão gia tử vẫn mặc một chiếc áo bông, bên ngoài chỉ khoác thêm áo bông da cừu, dường như ông lão không bị ảnh hưởng bởi cái lạnh mà ngồi trên càng xe hút thuốc.

"Năm đó lúc ta đi hộ tống chưa có con đường này. Nếu ta đoán không nhầm thì con đường này đã được xây dựng mấy năm gần đây, hẳn là tốn không ít bạc, người bình thường không đủ khả năng xây dựng con đường như vậy nên hẳn là do triều đình xây, chẳng lẽ là xây dựng để thuận tiện cho việc vận chuyển cống phẩm?"

Vệ Phó lục lại ký ức trong đầu nhưng không thấy hồ sơ hay công báo nào nói về việc xây dựng con đường này.

Cũng chính là con đường bọn họ đang đi hiện nay, từ khi xuống thuyền sông Non đến Hắc Thành phải đi xuyên qua một khu rừng rậm.

Đường trên thế gian vốn dĩ là nhiều người thì liền có đường nhưng con đường này nghiễm nhiên không phải, nó kiên cố và hẹp hơn đường công vụ một chút, chỉ đủ một chiếc rưỡi xe đi qua.

Một chiếc rưỡi xe là chỉ xe ngựa mà bọn họ mang theo, nếu là xe vận tải lớn hơn một chút để chở hàng chỉ vừa đủ cho một chiếc xe.

Nhưng trước đó triều đình đã lệnh cho Ô Cáp Tô xây dựng đường núi và trạm dịch tương ứng, mỗi lần ông ta đều đùn đẩy, vậy thì ai đã xây dựng con đường này?

Chỉ có thể là tướng quân hoặc phó đô thống thì mới có năng lực lớn như vậy, vậy tại sao Ô Cáp Tô làm mà không đăng báo?

Vệ Phó nghi ngờ trong lòng, tạm thời không nói ra.

Phúc Nhi ở trong xe nói: "Gia gia, phải mất bao lâu nữa mới đến nơi? Không phải ngài nói sắp tới rồi à?"

Tôn nữ thật nóng nảy!

Lão gia tử: "Ta nói là sắp tới rồi nhưng không phải bây giờ."

Thật ra cũng không trách Phúc Nhi sốt ruột, dù sao cũng đã lên đường hơn hai tháng, còn ngồi thuyền và đổi xe, ai ngồi lâu cũng sẽ lo lắng.

Cuối tháng năm bọn họ từ kinh thành trở lại Kiến Kinh, trong lúc đó cũng ở lại Kiến Kinh hơn nửa tháng rồi lại lên đường đến Hắc Thành, hiện giờ đã là tháng chín, mặt nước đã bắt đầu đóng băng. May mắn là bọn họ đuổi kịp thời gian, cũng chuyển từ đường thủy sang đường bộ, nếu không thì còn phải lo lắng bị kẹt cứng trên mặt sông.

Đi lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp tới rồi, chắc hẳn có thể đến vào lúc chiều.

"Mọi người hãy cảnh giác, đừng nhìn thời tiết lạnh giá, thật ra lúc này mới đến đâu chứ, nói không chừng sẽ xuất hiện một nhóm mã phỉ." Lão gia tử nhắc nhở.

Nói là mã phỉ, thật ra cũng là những người bị trục xuất khỏi truân trang địa phương, những người này ngoài săn b.ắ.n thì còn kiếm sống nhờ cướp bóc. Số lượng không nhiều lắm, một nhóm mã phỉ cũng chỉ mười mấy hai mươi người nhưng không thể địch nhiều.

Bởi vì những người này giỏi chiến đầu lại cực kỳ hung ác, từ khi bắt đầu đi đường bộ thì lão gia tử đã cảnh báo mọi người, cũng bởi vậy mà bọn Lưu Trường Sơn vẫn mặc quân phục.

Bên trong quân phục là xiêm y lông thú dày nên có vẻ cồng kềnh và vụng về.

Đừng thấy đám người Lưu Trường Sơn sinh ra và lớn lên ở Liêu Ninh, hẳn là đã quen khí hậu của địa phương nhưng càng đi về phía bắc thì càng lạnh, lạnh đến mức bọn họ có chút không chịu được.

Nhưng tiểu tử ngốc Vệ Kỳ này giống như lão gia tử, chỉ có một lớp áo bông cùng với áo bông da cừu, dáng vẻ không hề lạnh chút nào.

"Thần giữ của, nếu không thì tẩu xuống xe cưỡi ngựa một lát thì sẽ không cảm thấy lạnh nữa." Vệ Kỳ cưỡi ngựa đi bên cạnh xe, dáng vẻ dương dương tự đắc.

Thần giữ của không để ý đến hắn ta nhưng nhi tử của thần giữ của bước ra.

Đại Lang cũng giống như cha, bây giờ đã bị quấn thành quả bóng mập mạp, trong mắt người ngoài chỉ thấy một thứ gì tròn tròn lăn đến cạnh cửa, bám vào khung cửa và gọi một tiếng "thúc".

"Đại Lang, thúc dẫn con cưỡi ngựa nhé?"

"Cưỡi ngựa!" Quả bóng lông hưng phấn nói.

Một bàn tay trong xe vươn ra kéo quả bóng lông vào.

"Cưỡi ngựa gì chứ? Đi đường còn bị ngã mà con còn đòi cưỡi ngựa?"

Quả bóng lông ngây thơ không biết gì, trong miệng cứ lẩm bẩm "ngựa".

"Chờ lớn lên rồi cưỡi."

"Lớn."

"Đúng vậy, lớn lên rồi cưỡi, bây giờ không cưỡi vì Đại Lang vẫn còn nhỏ."

"Không nhỏ, lớn!"

Cuộc trò chuyện này đã khiến hán tử cưỡi ngựa cạnh xe xung quanh không nhịn được bật cười.

Cùng lúc đó, trong một khu rừng cách đó không xa có hơn hai mươi hán tử mặc áo khoác lông đủ màu sắc tụ tập.

Bọn họ mang theo đao và bao đựng mũi tên, phía sau lưng còn mang cung tên, có một số cạo trọc nửa đầu, một số có vết sẹo rết trên mặt, có người thiếu một con mắt, thoạt nhìn thấy cũng biết không phải là người tốt.

"Bọn họ mặc trang phục của quan binh. Lão đại, chẳng lẽ chúng ta sẽ cướp của đoàn quan binh này sao?"

"Lão đại" cầm đầu là người vạm vỡ thiếu một con mắt kia.

"Từ lâu đã nghe tổng quản trong phủ truyền ra tin tức rằng Hắc Thành sẽ có đại nhân trấn an sử tới. Trấn an ai chứ? Trấn an bọn lão tử? Bọn họ không nhiều người, cũng chỉ có hai mươi mấy người, trong đó còn có nữ nhân và hài nhi. Quan binh của triều đình đều là những kẻ mềm yếu, chúng ta nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn sợ bọn họ?"

Đại hán chột mắt liếc thủ hạ, dạy dỗ: "Nếu đánh bại trấn an sử này thì danh tiếng của chúng ta có thể lớn hơn nữa, đến lúc đó hãy để các lão gia ở Hắc Thành cống nạp cho chúng ta. Để những kẻ buôn da nộp tiền qua đường cho chúng ta!"

"Cống nạp! Nộp tiền qua đường!"

"Nếu mọi người đã quyết định thì hãy chiến một trận, sau trận chiến này thì năm nay chúng ta không cần phải ra ngoài cả mùa đông nữa, có thể ở trong nhà ăn thịt uống rượu vượt qua mùa đông."

Nói xong thì đám người này nhao nhao thúc ngựa về hướng đoàn xe.

Bọn họ tự xưng là người đông thế mạnh, vũ lực hùng hậu nên không cần thiết phải mai phục gì đó. Mà bên này, động tĩnh của mấy chục con ngựa chạy có thể nghe thấy được từ rất xa.

Vệ Phó vẫn còn nhìn về phía trước thì lão gia tử đã gạt tàn thuốc ra khỏi điếu thuốc, dùng vải lau sạch rồi thuận tay nhét vào sau eo.

"Ta đã nói mà, có mã phỉ! Đừng thất thần, đi tháo mấy tấm khiên trên xe xuống, bảo vệ xung quanh. Trường Sơn, đừng dùng dao, hạ gục bằng khẩu súng hỏa mai."

Trong chuyến đi này bọn họ có tổng cộng ba chiếc xe ngựa, một chiếc là người một nhà Phúc Nhi ngồi, một chiếc dùng để chở hàng và chiếc còn lại để chở những chiếc khiên nặng đó.

Lúc đầu mọi người đều khó hiểu, thứ khiên này chỉ thực sự hữu ích lúc đánh giặc nhưng bọn họ di chuyển vội vã, mang thứ khiên nặng như vậy sẽ khiến cuộc hành trình bị chậm lại nhưng lão gia tử nhất quyết muốn mang theo.

Còn mấy khẩu súng hỏa mai đó, đều lấy từ Binh Bộ của Kiến Kinh, lúc trước chỉ vì những thứ này mà Vệ Phó phải chạy mấy ngày, còn bị chọc tức không ít.

Tất cả những thứ này nghe có vẻ chậm nhưng thực tế chỉ phát sinh trong khoảnh khắc.

Chẳng bao lâu thì đám mã phỉ đã đến, người còn chưa đến thì mũi tên đã đến trước.

Một trận mưa tên ập đến, đội hình rất lớn và khá đáng sợ.

May mắn có khiên, khiên này còn là khiên dài, ghép mấy tấm lại và di chuyển về phía trước là có thể chặn kín cơn mưa tên đang lao tới.

Thỉnh thoảng có một hai mũi tên lạc bay tới nhưng bị một đám quân hán đánh rơi.

"Bắn!"

Tổng cộng chỉ có mấy khẩu súng hỏa mai, cách sử dụng rất rườm rà và phức tạp, chỉ có Lưu Trường Sơn và Vệ Kỳ còn tính là sử dụng thành thục sau khi được lão gia tử theo dõi luyện tập mấy ngày.

Do được bảo dưỡng đúng cách nên đạn của súng hỏa mai không bị ẩm nên súng nổ ra khiến đám mã phỉ xông tới với một loạt mũi tên phía đối diện giật mình.

Ngoài ra ngựa không thể phóng nhanh như mũi tên mà còn có quán tính.

Khi đám người thúc ngựa chạy tới thì mới phát hiện thứ bọn họ đối mặt không phải là đoàn xe bị tổn thất nặng nề mà một bức tường chắn được tạo thành từ nhiều tấm khiên lớn.

Nhân lúc mã phỉ còn đang choáng váng thì vài con mắt đen nhô ra khỏi bức tường chắn, không đợi mã phỉ kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng súng và tiếng kêu thảm thiết.

"Đó là súng hỏa mai quỷ La Sát."

"Sao bọn họ lại có súng hỏa mai của quỷ La Sát?!"

Một đám mã phỉ kinh hoàng thất thố, theo bản năng muốn bỏ chạy nhưng lại nghênh đón một loạt mưa tên.

Do khoảng cách ngắn nên có thể nói là mũi tên xuyên qua da thịt.

Chỉ có vài con ngựa trong nhóm mã phỉ chạy được, số còn lại đứng yên tại chỗ, những con ngựa bị tiếng súng quấy nhiễu, bị tên b.ắ.n làm bị thương điên cuồng hất vó, hí vang và giẫm đạp bừa bãi.

Nhóm mã phỉ luôn kiêu ngạo về kỹ năng cưỡi ngựa hơn người lần đầu tiên phải chịu đựng vó ngựa tàn phá trong cơn hoảng loạn.

"Nhìn thấy không? Người khỏe nhưng ngựa không khỏe, kết quả chỉ có vậy. Khi người và ngựa cùng gặp phải tình huống chấn động thì người không được hoảng mà phải giữ cho ngựa vững vàng, hoảng hốt thì xong đời." Lão gia tử cầm điếu thuốc chỉ chỉ.

Phong thái phóng khoáng cường tráng đâu phải dáng vẻ của lão hán ở nông thôn mà rõ ràng là lão tướng có kinh nghiệm sa trường.

"Gia gia, có phải ngài từng vào quân không?" Vệ Phó có hơi kích động nói.

"Không phải, chỉ là hộ tống thôi. Nhưng mà quen thuộc với ngựa nên biết chút tập tính của loài vật này." Lão gia tử bình thản nói.

"Vậy tại sao ngay từ đầu gia gia đã bảo ta lấy tấm khiên và những khẩu súng hỏa mai này? Gia gia không biết, ở Kiến Kinh không có nhiều súng hỏa mai, để có được mấy khẩu súng này mà ta còn phải chạy đi mấy nơi."

Nhắc tới chuyện này thì Vệ Phó còn có chút ấm ức nữa.

Ấm ức không phải vì chuyện khác mà là trước đó lão gia tử không giải thích lý do cho hắn, chỉ bảo hắn chuẩn bị. Nếu không phải hắn tin lão gia tử, nếu không phải lấy mấy thứ này thì e rằng hôm nay đã xảy ra một trận chiến khốc liệt.

Nghĩ lại, Vệ Phó cảm thấy sợ hãi.

"Gia gia, sao ngài biết bọn họ sợ súng hỏa mai?"

Hắn có thật nhiều vấn đề.

Bên này lão gia tử đã chỉ huy đám người Lưu Trường Sơn đi thu dọn tàn cục, bản thân cũng đi tới kiểm tra, Vệ Phó nhắm mắt báo theo đuôi ông lão hỏi.

"Cần tấm khiên là bởi vì người ở đây đều giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, bọn họ thường dùng chiến thuật là b.ắ.n một loạt mưa tên trước rồi đánh cận chiến. Chỉ cần đứng một chỗ b.ắ.n vào người ta thì người sắt cũng sẽ bị thủng một lỗ nên đương nhiên phải kiếm đồ phòng thân."

Khi nói lời này, lão gia tử đang cúi xuống kiểm tra vết thương cho một tên mã phỉ bị trúng tên nhưng chưa c.h.ế.t.

Tên mã phỉ này quả thực rất hung hãn, rõ ràng đang nằm trên mặt đất kêu gào nhưng khi có người tiến tới thì không biết nhặt được con dao ngắn ở đâu mà đột ngột lao tới.

Hắn nhanh, còn lão gia tử thì càng nhanh hơn.

Một đôi tay mạnh mẽ kẹp chặt cổ tay đối phương nhanh như chớp, không thấy ông lão dùng lực thế nào mà mã phỉ đau đớn hét lên, con dao rơi xuống đất.

"Đã nằm xuống rồi còn không biết nghỉ!"

Lão gia tử dùng điếu thuốc đánh vào mang tai đối phương, mã phỉ liền hôn mê, để mặc cho lão gia tử lột áo khoác da bên ngoài ra xem miệng vết thương bên trong.

"Tiếng của súng hỏa mai khá lớn nhưng không đủ uy lực cho nên cũng chỉ được cái vang." Lão gia tử chậc lưỡi nói.

Vệ Phó nghe vậy thì vô thức hỏi: "Gia gia, theo ý của ngài thì mã phỉ không bị súng hỏa mai của chúng ta dọa sợ mà cho rằng súng hỏa mai của chúng ta là súng hỏa mai của La Sát quốc?"

Lão gia tử nhìn hắn một cách tán thưởng rồi gật đầu.

"Cho nên gia gia bảo ta lấy mấy khẩu súng hỏa mai này thật ra là để dọa những người này?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn