Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 93

Mặt trời lên cao, bầu trời không một gợn mây.

Một đám Tân Khoa tiến sĩ nối đuôi nhau tiến vào cung điện.

Khác với lần thi đình trước đó, đội hình triều đình lúc này đặc biệt đông đảo.

Văn võ bá quan tề tụ, tất cả các quan chức khác nhau đều xếp hàng ở quảng trường trước Thái Hòa điện cũng như hai bên bậc thềm cung điện.

Kim giáp thị vệ đứng trang nghiêm, long kỳ bay phấp phới, sự thiết lập điện cao cùng với quảng trường ở hai bên đều toát lên sự uy nghiêm của hoàng quyền.

Phía trên bậc thềm, một quan viên mặc quan bào đỏ thắm mang bảng vàng từ trong Thái Hòa điện đi ra, đặt trên chiếc bàn màu vàng đặt trước bậc thềm.

Khi tiếng trống bắt đầu, một quan viên của Hồng Lư Tự bước tới và công bố quy chế: "Phụng thiên thừa vận Hoàng đế chiếu viết: Ngày 28 tháng tư năm nhâm tuất, cống sĩ thiên hạ thi vấn đáp, người đầu tiên ban thưởng tiến sĩ cập đệ, người thứ hai ban thưởng tiến sĩ xúy thân, người thứ ban ban thưởng đồng tiến sĩ xúy thân..."

Ba trăm tân tiến sĩ cung kính đứng trên quảng trường, lẳng lặng lắng nghe.

"Kỳ thi đình năm nhâm tuất, Trạng Nguyên đứng đầu, Vệ Phó."

Vị trí của Thái Hoàng điện vốn đã cao và còn ba tầng bục làm bằng đá cẩm thạch trắng, quan viên Hồng Lư Tự đứng ở bậc thềm phía trên bục, nếu muốn truyền âm thanh xuống thì chỉ có thể dựa vào đám người chuyển tiếp.

Thế là cảnh tượng kỳ lạ này đã xảy ra.

"Kỳ thi đình năm nhâm tuất, Trạng Nguyên đứng đầu, Vệ Phó -----"

"... Trạng Nguyên đứng đầu, Vệ Phó -----"

"Kỳ thi đình năm nhâm tuất, Trạng Nguyên đứng đầu, Vệ Phó -----"

"... Vệ Phó -----"

Dựa vào sự tiếp sức của các lễ quan đã chuẩn bị từ trước mà âm thanh từ trên truyền xuống không ngừng nghỉ, tụ lại thành một dòng nước lớn vang vọng khắp chân trời.

Dường như toàn bộ cung điện đang bàn tán về cái tên Vệ Phó.

Theo quy chế, Trạng Nguyên sẽ được xứng tên ba lần, Bảng Nhãn và Thám Hoa giảm dần theo thứ tự.

Vệ Phó dựa vào xứng tên bước ra khỏi hàng và đi con đường ở giữa.

Tên hắn vang vọng bên tai, phía sau là đủ loại ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn tới, ngay cả quan viên ở hai bên quảng trường và phía trên bậc thềm cũng không khỏi đưa mắt nhìn.

Đây là thời khắc rạng rỡ nhất của một người đọc sách.

Bất kể thân phận và địa vị lúc trước của ngươi là gì, vào lúc này, dưới sự chú ý của mọi người thì ngươi nên kiêu ngạo và tự hào vì được hoàng quyền tiếp đãi.

Đây là sự hấp dẫn của khoa cử và cũng là ý nghĩa của nó đã được truyền thừa hơn ngàn năm, giáo dục không phân biệt chủng tộc và thân phận, bất luận địa vị thế nào, một khi trúng tuyển thì đều có thể tự hào về điều đó.

Đặc biệt là vị tân Trạng Nguyên mới bước lên con đường lại có thân phận không bình thường.

Ai có thể ngờ rằng chỉ trong hơn một năm, hắn từ Thái tử thành Thái tử bị phế truất rồi lại trở thành Trạng Nguyên đứng đầu bảng vàng.

Nghe có vẻ hoang đường nhưng sự thật đã xảy ra.

Ai có thể làm được?

Ngươi có thể làm được không?

Không thể!

Tất cả quan lại đều tự hỏi rồi tự đáp ở trong lòng, đồng thời đột nhiên nảy sinh một sự khâm phục không thể kìm nén được.

Chẳng lẽ hắn thật sự muốn trở thành quan chức trong triều đình sao?

Bệ hạ, ngài đang suy nghĩ gì vậy?

Phía trên đường đi, Vệ Phó duỗi thẳng lưng chậm rãi bước lên, đồng thời mặc niệm ở trong lòng: "Mẫu hậu, người có nghe thấy không? Có nhìn thấy không?"

Bên ngoài cánh trái của Thái Hòa điện, phượng liễn của Hoàng hậu dừng ở đây.

Trong xe, Hoàng hậu che miệng khóc thầm.

Trong đầu bà hiện lên một hình ảnh -----

"... Mẫu hậu, Thái phó khen ta có tài năng của Trạng Nguyên. Nếu ta không phải Thái tử thì nhất định sẽ là Lục Nguyên cập đệ, Trạng Nguyên nổi tiếng thiên hạ, đứng đầu bảng vàng và được truyền thừa trên kim điện..."

"Con đang nói bậy gì đó, con không phải Thái tử thì ai là Thái tử?" Ngoài miệng thì khiển trách nhưng trên mặt nữ nhân lại nở nụ cười tự hào.

"Nói không chừng vào một ngày nào đó ta không phải là Thái tử thì sao? Vậy thì ta sẽ thi Trạng Nguyên..."

"Đứa nhỏ ngốc, đừng nói bậy..."

Mẫu hậu, người có nghe thấy không? Có nhìn thấy không?

Mẫu hậu nghe thấy rồi, cũng nhìn thấy rồi.

Mỗi lần công bố kết quả đều có người vui, có người buồn.

Nhưng lần này không có ai oán giận vì mọi người đều biết kỳ thi đình ngày đó đã xảy ra tình huống gì.

Tục ngữ nói là người trong nghề canh cửa, người ngoài nghề xem náo nhiệt, người bên ngoài chỉ biết đậu tiến sĩ là chuyện tốt, tân tiến sĩ này trước mặt người khác còn có thể ra vẻ cao thâm khó đoán nhưng khi gặp được người cùng khóa thì đều vô cùng hổ thẹn và xấu hổ.

Sau khi bài thi của một khóa đưa ra thì mọi người đều tranh nhau đọc.

Nhưng lần này chỉ có bài thi xếp hạng cao nhất được đưa ra, còn những người khác thì không.

Cả hai bên đều hiểu biết, đều biết bài thi không đạt tiêu chuẩn nên triều đình không đưa ra là để giữ thể diện lại cho bọn họ.

Hãy nhìn xem văn chương của Trạng Nguyên, viết rất hay, nói có sách mách có chứng, giải thích mọi thứ bằng những thuật ngữ đơn giản, thật ngạc nhiên khi có thể viết được đầu đề độc đáo như vậy, đến cùng là Trạng Nguyên đã đi được bao nhiêu nơi, đọc bao nhiêu sách rồi?

Những điều này không hề có trong sách.

Chẳng hạn như Bảng Nhãn của khóa này, thành tích thi hội chỉ hạng cuối nhưng lại may mắn có xuất thân từ Hắc Long Giang ở Kiến Kinh, địa điểm được đề cập trong đề gần quê hương của hắn ta cho nên được Bảng Nhãn còn bài viết của những người khác đều không đạt yêu cầu.

Bọn họ cũng đọc bài viết của Trạng Nguyên thì mới biết được thì ra Đại Yến còn có nơi cực bắc như vậy.

Chủng tộc ở chỗ đó hỗn tạp, phía bắc là La Sát quốc, phía tây là Hãn quốc Mông Cổ và hỗn loạn quanh năm. Hơn nữa hệ sinh thái nơi đây cực kỳ ác liệt, không chỉ cực kỳ lạnh lẽo mà còn có đầm lầy dày đặc, triều đình không dễ xây dựng trạm dịch cho nên tin tức bị trì hoãn, thường xuyên có việc các nước láng giềng chạy tới phía trong Đại Yến cướp bóc, dân chúng khốn khổ.

Đầu tiên là sỉ nhục rồi dũng cảm.

Bởi vì văn chương khiếm khuyết nên rất nhiều Tân Khoa tiến sĩ phải lật rất nhiều sách, tư liệu để tham khảo về tình hình ở nơi đây, thật không ngờ.

Kim điện truyền thừa, diễu hành trên lưng ngựa, những chuyến thăm Quốc Tử giám và Khổng miếu đều kết thúc nhưng đối với Tân Khoa tiến sĩ này chỉ vừa mới bắt đầu.

Dựa theo quy củ, ba người đứng đầu sẽ được nhận thẳng vào hàn lâm.

Trạng Nguyên nhận tu soạn, Bảng Nhãn và Thám Hoa nhận biên tập, những người khác còn phải được lựa chọn thì mới có thể vào Hàn Lâm Viện, không được vào Hàn Lâm Viện thì sẽ được Lại Bộ trực tiếp chọn nhân sự hoặc được phân công tới lục bổ hoặc đưa tới địa phương.

Nếu Trạng Nguyên nhất định sẽ làm tu soạn thì xem ra Vệ Phó sắp làm quan ở kinh thành.

"Chẳng lẽ chàng thật sự muốn làm quan ở kinh thành sao?"

Đến nay Phúc Nhi vẫn không dám tin vào kết quả này.

Vệ Phó cười khổ: "Ai biết được? Hình như là vậy."

Thậm chí triều đình còn phát công phục cho hắn, dặn hắn khi nào nên đến Hàn Lâm Viện, còn nói nếu hắn muốn về quê nhà thì có thể xin nghỉ ở Hàn Lâm Viện.

Nói chung những Tân Khoa tiến sĩ vừa vào kinh đã qua mấy tháng và xa quê nhà lâu ngày nên được phép về nhà thông báo.

Có lẽ tiểu quan này không biết thân phận của Vệ Phó nên đã đặc biệt dặn dò Tân Khoa Trạng Nguyên, cũng bởi vậy mà Vệ Phó mới đi đến kết luận bản thân sẽ ở lại kinh thành.

"Nếu ở lâu dài trong kinh thành thì chúng ta có nên mua nhà không, nếu không thì thuê nhà cũng không hiệu quả."

"Nếu không thì mua đi?"

Tiền mua nhà thì cặp phu thê cũng có.

Chưa kể tới ngàn lượng bạc mà Phúc Nhi kiếm được thì tiền vốn của nàng cũng có hơn một ngàn.

Ngoài ra khi Hoàng hậu bảo Nghênh Xuân đưa Đại Lang về, Phúc Nhi bế Đại Lang vào mới phát hiện Đại Lang đã thay bộ y phục lụa mới tinh thì nương nương còn nhét một túi ngọc trai vào trong bọc áo choàng của Đại Lang.

Là ngọc trai thượng đẳng của phương nam, to bằng hạt nhãn, một hạt có thể bán được mấy trăm lượng mà cái túi nhỏ có tới mười mấy viên.

Còn có vòng cổ vàng và khóa vàng trên cổ Đại Lang, trong ngoài có tới mấy lớp, còn có đá quý khảm trên ổ khóa vàng, dù sao hiện giờ Đại Lang rất có tiền, không tính túi ngọc trai và cái rương Hoàng hậu đưa trước đó thì còn có nhiều tiền hơn nương của y.

Phúc Nhi cho rằng hài tử không thể đeo những thứ nặng như vậy nên tịch thu toàn bộ.

Cũng nói là để nương tích cóp mai sau dùng khi hài tử cưới thê.

Đại Lang không thể nói chuyện, người làm cha chỉ có thể đứng một bên nhìn nên tất cả đều thuộc về Phúc Nhi.

Cho nên hai người bọn họ thật sự có tiền mua nhà, cho dù không dùng đến chỗ này thì vẫn có thể mua một viện một hai cửa ở kinh thành với mấy trăm lượng bạc.

Nếu đã xác định thì bước tiếp theo nên đi xem nhà.

Nhà tự mua với nhà thuê không giống nhau nên phải xem xét kỹ.

Phúc Nhi xem mấy ngày cũng không tìm thấy căn thích hợp, trong khoảng thời gian này Vệ Phó cũng tới Hàn Lâm Viện để báo cáo.

Nhưng lúc này đã xảy ra một chuyện, phía trên nói bài thi đình của Vệ Phó viết rất tốt, hiển nhiên là vô cùng hiểu biết về vùng Hắc Long Giang, họ định cử hắn đến Ái Hồn làn trấn an sử mưu tính và quản lý quân chính ở Ái Hồn vùng tây bắc.

Ái hồn ở đâu?

Ở phía bắc Mặc Nhĩ Căn và cũng là địa điểm được đề cập đến trong đề thi đình.

Có vẻ như biết rõ quy định "không phải Hàn Lâm không vào Nội Các" nên đối phương đặc biệt nói với hắn, một vị trí tu soạn của Hàn Lâm Viện sẽ giữ lại cho hắn.

Nhìn bề ngoài thì tu soạn của Hàn Lâm Viện chỉ là lục phẩm, trấn an sử mưu tính ở Đại Yến tuy không phải chính quy nhưng có thể quản lý bất cứ nơi nào và đều là quan cấp cao từ nhị phẩm trở lên.

Đây đều là bằng cấp!

Hơn nữa bởi vì quản lý không phải quan thường chế nên vài năm có thể sẽ quay lại, chờ khi trở về, với tư cách này thì triều đình không phong một chức quan lớn thì sẽ rất xấu hổ.

Người nói cho Vệ Phó biết chuyện này là một lão hàn lâm chưa từng giảng dạy cho Thái tử.

Cho đến nay, thân phận của Vệ Phó vẫn chưa được biết đến rộng rãi và chỉ được lưu truyền trong giới quan chức cấp cao, trước khi mọi người hiểu được ý của Chính Võ đế thì tạm thời giữ kín như bưng và không nói chuyện này trước mặt người khác.

Cho nên quan chức có chức vụ tương đối thấp hoặc thường ngày khá kín tiếng sẽ không biết thân phận của Vệ Phó và cho rằng hắn chỉ là tân Trạng Nguyên.

Vừa hay vị lão hàn lâm này thuộc cả hai dạng nên ông ấy cũng không nghĩ nhiều, bình thường ông ấy chỉ làm việc sau cánh cửa kín, còn việc này còn bị đẩy tới đẩy lui và cuối cùng bị đẩy tới cho ông ấy.

Tuy lão hàn lâm nói vậy nhưng trong mắt lại tràn đầy thương hại đối với Vệ Phó.

Cho dù ông ấy không giỏi giao tiếp với người khác nhưng cũng biết đường đường là Trạng Nguyên lang lại bị phái tới nơi khỉ ho cò gáy này chắc chắn là vì đắc tội với ai đó.

Tuy rằng không biết vị Trạng Nguyên này đắc tội với ai nhưng nhất định là nhân vật lớn, nếu không thì sao có thể dùng thủ đoạn như vậy?

Trong lúc lão hàn lâm đang lẩm bẩm thì không biết rằng tất cả những người biết tin này đều đang lẩm bẩm, nhưng những gì bọn họ lẩm bẩm lại là bệ hạ đang nghĩ gì vậy?

Cho người ta thân phận Trạng Nguyên chẳng lẽ chỉ để phái người tới địa phương kia?

Nếu nghĩ như vậy thì thật sự không phải là không thể.

Để thể hiện lòng khoan dung độ lượng nên tuân thủ quy củ "học giỏi làm quan", cho ngươi thi khoa cử. Thi xong thì sẽ phái ngươi tới nơi khác để mài giũa.

Thủ đoạn này cực kỳ cao siêu!

Chỉ có những người sáng suốt mới biết mục đích của Chính Võ đế không phải như vậy. Về phần nó như thế nào thì hầu hết mọi người đều không dám đoán xa hơn mà chỉ có thể tìm hiểu sau.

Về phần Vệ Phó, hắn chỉ có thể tiếp nhận.

Bởi vì từ khi nhìn thấy đề bài trong kỳ thi đình thì hắn liền biết đề thi đình lần này là đặc biệt dành cho hắn.

Hắn có thể lựa chọn không viết và nộp tờ giấy trắng nhưng kết quả là sẽ rơi vào đồng tiến sĩ và bị đưa tới làm tiểu quan ở đâu đó. Hắn viết, có vẻ làm đối phương hài lòng nên kết quả chính là như vậy.

Hoàn cảnh nơi đó khắc nghiệt, tình thế phức tạp nhưng quản lý quân chính đồng nghĩa với việc có thể điều binh, đây chẳng phải là cơ hội cho hắn sao?

Nếu thật sự để hắn ở Hàn Lâm Viện làm tu soạn thì mới là khó cho hắn.

Ban đầu hắn cho rằng bản thân sẽ bị phái tới đâu đó, ai ngờ hoàng thúc lại cho hắn Trạng Nguyên, cho hắn vào Hàn Lâm Viện, một lần nữa hắn cho rằng bản thân đoán sai rồi.

Hiện giờ mới nhận ra bản thân không sai, chỉ là hoàng thúc này của hắn... hình như có ác ý gì đó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn