Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 91

Vệ Phó muốn mời những cử tử của Kiến Kinh đi uống rượu, Phúc Nhi không đi theo mà đi về cùng lão gia tử và để Vệ Kỳ đi cùng hắn.

Bởi vì mệt mỏi cả ngày nên các cử tử cũng không uống nhiều rượu, lúc chạng vạng thì Vệ Phó đã quay lại, còn mang hai món ăn từ tửu lâu về cho Phúc Nhi và lão gia tử.

Trong khi ăn đã trò chuyện tại sao lại như thế này.

Đừng nói tới Phúc Nhi, ngay cả lão gia tử và Vệ Kỳ cũng tràn ngập nghi vấn.

Vệ Phó giải thích đại khái tình hình, bỏ qua Cố Thạc và những người đằng sau ông ta tại sao muốn giăng bẫy Lê gia mà chỉ nói hai bên đang tranh đấu trong triều đình.

Sau khi nghe xong, Vệ Kỳ thở dài: "Đám quan văn đều thích giở trò, nếu như lần này không phải thần giữ của đủ thông minh thì e rằng đã bị bọn họ làm loạn, kể từ đó chẳng khác nào chó cắn chó."

Lão gia tử chưa hề phát biểu ý kiến gì, đương nhiên ông lão không đơn thuần như Vệ Kỳ, hơn nữa ông lão có thể nghe ra trong đó có ẩn tình chẳng qua ẩn tình này hiển nhiên không phải thứ bọn họ nên biết.

Sau khi Vệ Phó và Phúc Nhi trở về phòng thì hắn mới nói ra nguyên nhân ẩn giấu.

"Nếu nói như vậy thì nương nương ở trong cung khá tốt, nếu không thì những người này cần gì phải quanh co đối phó người."

Nói xong thì nàng mới ý thức được bản thân nói sai mà vội vàng sửa lời: "Vậy nếu như bọn họ hợp tác với nhau, bên này lừa gạt chàng để thoát khỏi cục diện này và bên kia không xử lý Lê gia và Tả thị lang thì sao?"

"Không thể nào."

Thấy hắn nói chắc chắn như vậy thì Phúc Nhi lại tò mò.

Vệ Phó thở dài nói: "Nàng không hiểu, trên triều đình có rất nhiều phe phái, tuy bề ngoài nhìn có vẻ hài hòa nhưng thực ra đằng sau cũng có phe phái, cho dù là vì vị trí Lễ Bộ Tả thị lang kia thì ít nhất Cố Thạc cũng bị cách chức và điều tra. Về phần Lê gia, khoa cử là nền tảng của triều đình, không thể tùy tiện can thiệp nếu không sẽ không thể răn đe cảnh cáo. Với tính cách của ông ấy thì không thể không xử lý, nếu không cũng không làm nhiều như vậy."

Nói là ý của mẫu hậu hắn nhưng Vệ Phó nhìn ra đây chính là ý của hoàng thúc.

Và hàng loạt sự việc liên tiếp xảy ra đều được sắp xếp vô cùng tinh tế như thể có người đã đoán trước nên đã thu dọn cục diện rối rắm và có biện pháp đề phòng.

Cũng bởi vậy mà càng khiến Vệ Phó càng cảm thấy hoàng thúc biết hết mọi chuyện nhưng chỉ đứng xem không nói.

Nếu không thể tìm ra sự thật thì đổi hướng nghĩ khác sẽ dễ hiểu hơn.

Tân đế đăng cơ thì tất nhiên công thần khó vẫy đuôi, còn có hoàn cảnh khó xử của Lê gia. Nếu hoàng thúc không coi trọng mẫu hậu thì sẽ không mạo hiểm khả năng bị ghi vào sử sách hàng trăm năm sau mà cưỡng ép cưới hoàng tẩu.

Nhưng vì coi trọng mẫu hậu mà không coi trọng Lê gia, điều này khiến Vệ Phó cảm thấy bản thân hoàng thúc cũng không ưa Lê gia.

Hai người dùng hắn làm mồi nhử đánh nhau, hoàng thúc chỉ đơn giản là nhân cơ hội cảnh cáo công thần và cảnh cáo Lê gia, mục tiêu cuối cùng là rơi xuống người mẫu hậu.

Để tránh sự bất kính nên Vệ Phó không muốn suy nghĩ sâu xa về mục tiêu cuối cùng này.

Nghe xong Vệ Phó nói thì Phúc Nhi không khỏi nói: "Thực ra chàng rất hiểu hắn."

"Cũng không phải rất hiểu, chỉ là hiểu một chút thôi."

Vệ Phó ngồi xuống một bên.

"Dù sao đã từng thân thiết, sau khi ta được phong làm Thái tử thì phụ hoàng dần dần không còn thân thiết với ta, ngược lại là hoàng thúc vẫn luôn đối xử tốt với ta, kỹ năng cưỡi ngựa b.ắ.n cung của ta đều là do hắn dạy, chiếc cung đầu tiên của ta là do hắn đưa, những năm đầu hắn thường xuyên rời khỏi kinh thành nhưng năm nào cũng cho người tặng đồ tới Đông Cung. Khi đó ta còn nhỏ, cũng hâm mộ sự cưng chiều của phụ hoàng đối với Tam Hoàng đệ, Tứ Hoàng đệ, ta còn từng nghĩ nếu hoàng thúc là phụ hoàng của ta thì tốt rồi."

Vừa nói Vệ Phó vừa cười khổ.

Ai có thể nghĩ đến chứ? Hoàng thúc được hắn coi như cha vì đoạt vị mà giết c.h.ế.t phụ hoàng của hắn, còn bắt mẫu hậu của hắn và đày ải hắn.

Đây là lần đầu tiên Phúc Nhi nghe Vệ Phó nói đến Tuyên Vương, không ngờ cảm tình trong đó lại rắc rối và phức tạp như vậy, chẳng trách hắn không đề cập tới, thỉnh thoảng nhắc đến thì biểu cảm cũng là phức tạp nhiều hơn thù hận.

Nàng đang định an ủi hắn vài câu thì đột nhiên nghe thấy ngoài cửa viện có tiếng gõ cửa.

Vệ Kỳ đã đi mở cửa, vừa mở cửa liền quay đầu gọi Vệ Phó.

Vệ Phó và Phúc Nhi đi ra ngoài mới nhận ra là Nghênh Xuân.

Nghênh Xuân tới đưa Đại Lang về.

Thật ra Hoàng hậu muốn giữ Đại Lang lại hai ngày nhưng lại sợ Phúc Nhi và Vệ Phó lo lắng, cũng vì hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện khiến Hoàng hậu rối loạn, tinh thần không tốt lắm.

Ngoài ra trời vừa tối thì Đại Lang bắt đầu khóc lóc tìm nương.

Hài tử nhỏ bé tuy không nói được nhưng có thể nhận ra người, không cần ai, cũng không cần uống sữa, Hoàng hậu chỉ có thể để Nghênh Xuân nhanh chóng đưa hài tử rời cung và đưa về bên cạnh nương.

Phúc Nhi đón lấy Đại Lang.

Tiểu gia hỏa vừa nhìn thấy nương thì hai mắt liền phát sáng.

Trong miệng lẩm bẩm không biết đang nói gì, dường như đang oán trách nương đi đâu và tại sao lại đưa ta đi? Rồi lại hướng vào ngực Phúc Nhi, Phúc Nhi vội vàng để Vệ Phó tiếp đón Nghênh Xuân rồi ôm nhi tử vào cho bú.

Vệ Phó ở lại nói chuyện với Nghênh Xuân.

"Cô cô có khỏe không?"

"Khỏe, tại sao lại không khỏe chứ?"

Cả hai đều muốn cười nhưng tiếc là không cười nổi.

"Điện hạ đừng lo lắng cho nô tỳ, nô tỳ rất tốt, điện hạ sống có tốt không?"

"Tốt."

Nghênh Xuân che miệng lại, ngăn cho nước mắt không chảy ra ngoài.

"Tốt là được rồi, nhìn tiểu công tử thì nô tỳ liền biết chắc ngài sống cũng tốt, chỉ là để ngài phải chịu ấm ức rồi."

"Không ấm ức, ấm ức gì chứ?" Vệ Phó cười nói.

Nghênh Xuân biết hắn đang cố tình an ủi mình nên nhanh chóng lau nước mắt.

"Chỉ cần điện hạ sống tốt là được, vậy thì Nghênh Xuân sẽ yên tâm, nương nương cũng yên tâm."

"Vậy mẫu hậu sống có tốt không? Hắn ----- có đối xử tốt với mẫu hậu không?"

"Tốt," Nghênh Xuân dừng một chút rồi không nhịn được nữa: "Điện hạ, ngài đừng trách nương nương, nương nương cũng là..." Sau đó bà ấy không thể nói thêm gì nữa.

Vệ Phó vội vàng nói: "Cô cô, ta hiểu mà, chỉ cần mẫu hậu sống tốt thì ta an tâm rồi."

Nghênh Xuân gật đầu liên tục.

"Điện hạ, nô tỳ phải hồi cung, nếu không quay về thì cửa cung sẽ khóa mất."

Vệ Phó tiễn bà ấy ra ngoài.

Nghênh Xuân vừa đi vừa lưu luyến không rời, cuối cùng trước khi rời đi đã kéo Vệ Phó vừa khóc vừa nói: "Điện hạ, ngài nhất định phải sống tốt, ngài là mạng sống của nương nương, nhất định phải sống tốt."

Nói xong thì bà ấy vội vàng lên xe ngựa.

Xe ngựa đưa Nghênh Xuân rời đi.

Vệ Phó đứng ở cửa nhìn theo hướng xe ngựa biến mất hồi lâu, lại đứng trong viện một lát rồi mới về phòng.

Phúc Nhi không hỏi hắn và Nghênh Xuân nói gì ở bên ngoài.

Nhưng mà đêm nay Vệ Phó đã ôm nàng cực kỳ chặt.

Việc thi lại đã gây xôn xao ở kinh thành.

May mắn thay sau khi các sĩ tử nhận được kết quả thì mới có thể rời khỏi kinh thành, cũng bởi vậy mà không có chuyện sĩ tử rời khỏi kinh thành thì mới biết phải thi lại.

Cùng với việc thi lại là hơn chục quan viên lớn nhỏ khác nhau trong triều đã bị cách chức, lớn nhất là liên quan đến quan lớn tam phẩm khiến người ta không thể không than thở về sự vô thường của thế gian.

Đồng thời cũng có một vị công tước bị tước vị nhưng việc này diễn ra một cách lặng lẽ, ngoại trừ quan viên vương công cao quý trong triều đình thì có rất ít người ngoài biết được việc này.

Triều đình cũng ấn định ngày thi lại là ngày mười tám tháng ba.

Tới ngày hôm đó, không cần phải nói, cảnh tượng một đám sĩ tử vào trường thi lại được lặp lại.

Phúc Nhi cũng coi như ngựa quen đường cũ, trước tiên đã chuẩn bị xong đồ cho Vệ Phó, khi tới thời điểm đưa hắn vào trường thi rồi lại đón hắn khi kết thúc.

Nhoáng cái chín ngày đã trôi qua, kỳ thi hội đã kết thúc.

Bước tiếp theo là chờ công bố danh sách, dự kiến sẽ công bố kết quả vào đầu tháng tư.

Có lẽ là bởi vì phần lớn tâm nguyện vào kinh của hắn đã thành hiện thực và cũng có thể là do trải qua quá nhiều chuyện khiến tâm tình của hắn đã thay đổi nên Vệ Phó có vẻ đặc biệt thoải mái.

Mỗi sáng thức dậy, hắn sẽ luyện võ cùng với Vệ Kỳ, sau đó lại ra chợ bán thức ăn với Phúc Nhi.

Mỗi lần hai người cùng ra ngoài còn ôm theo hài tử đi cùng.

Mấu chốt là một nhà ba người, tuấn nam mỹ nữ, hài tử cũng đặc biệt ưa nhìn, ngay cả những người bán hàng rong bán thức ăn ở chợ đều biết một nhà ba người này.

Trong khi chờ đợi kết quả được công bố thì cuối cùng Đại Lang cũng nói được từ đầu tiên "cha".

"Tại sao lại là cha chứ?"

Đại Lang mới tập nói đặc biệt thích nói, thấy nương nói chuyện với mình thì liền bắt đầu "cha, cha, cha" vừa ch** n**c dãi vừa nói "cha".

Gần đây y bắt đầu mọc răng và ch** n**c dãi rất nhiều.

"Nương! Nương! Rõ ràng là nương!" Người làm nương thở phì phò.

"Đói, cha, cha, cha..."

"Tại sao lại là cha chứ? Gọi nương được không, tiểu tử thúi?"

Thấy nương giả vờ đánh mình thì Đại Lang còn tưởng rằng nương đang chơi cùng mình, cái mông nhỏ nhún nhảy trên giường, tay múa may rồi lại một hồi "cha".

Phúc Nhi ủ rũ ngã xuống giường đất, không muốn để ý đến y.

Đại Lang thấy nương không còn chơi với mình thì đặc biệt sốt ruột, ba bước hai bước bò lên trên bụng nương, thấy nương không để ý tới mình thì tiếp tục trèo lên.

Đến khi bò lên ngực thì do dự một chút, nghĩ rằng lúc này chơi vẫn quan trọng hơn, bò hai bước đã tới trước mặt Phúc Nhi rồi dùng miệng gặm mặt của nương.

Phúc Nhi đã đề phòng từ trước, vội vàng dùng tay chặn lại, Đại Lang cũng không chê mà bắt đầu gặm tay nàng một cách thích thú.

Vệ Phó vừa đi vào đã thấy cảnh tượng này.

Phúc Nhi vừa thấy hắn đi tới thì vội vàng nói: "Tiểu tử thúi, cha con tới này, tìm cha con đi."

Đại Lang nghe thấy cha tới thì vội xoay người lại, hưng phấn bò về phía cha, khi sắp ngã khỏi giường đất thì được cha đón được.

Mới vừa bế lên đã được chào đón bằng một ngụm nước miếng.

Gương mặt Vệ Phó bị nhi tử gặm ch** n**c miếng.

Lúc này tới lượt người làm nương chế giễu và nhìn nhi tử hành hạ hắn.

Trên thực tế Đại Lang gặm cũng không đau, y mới chỉ có hai chiếc răng sữa và nhổ nước miếng khắp nơi.

"Gần đây con thích cắn người lắm."

Vệ Phó lau mặt, đặt nhi tử trên giường đất.

"Mọc răng rồi. Gia gia nói hài tử như vậy là bình thường, ch** n**c miếng và cắn người, chờ răng mọc ra thì sẽ tốt hơn."

Nói xong Phúc Nhi liền tức giận: "Con không gọi nương, rõ ràng ta đã dạy con gọi nương, tại sao con không gọi nương mà chỉ biết gọi cha? Chàng nói đi, có phải chàng lén dạy con gọi cha không?"

"Có à?"

Hai cha con biểu cảm vô tội như nhau, thậm chí diện mạo còn giống nhau.

"Thật sự không có?"

Vệ Phó nghiêng mặt nhìn về phía nhi tử: "Đại Lang, con nói có phải không?"

"Cha!" Đại Lang hoan hô nói.

"Nàng xem, không có mà."

Phúc Nhi nheo đôi mắt to tròn lại, rất nghi ngờ.

Nhưng mà nàng cũng không tiếp tục giữ không tha.

Nàng ngã xuống, lười nhác hỏi: "Ngày mai có kết quả, chàng có đi xem không?"

"Không đi, nhiều người như vậy mà. Gia gia nói đúng, đỗ thì sẽ đỗ mà không đỗ thì sẽ không đỗ, bảng vàng ở ngay đó, sẽ không chạy mất, nếu thật sự đỗ thì sẽ có người báo tin vui tới cửa."

Phúc Nhi đến gần, liếc xéo hắn: "Không phải chàng sợ chứ?"

"Sao có thể." Chẳng qua là không coi trọng như vậy.

Từ khi bắt đầu bị lưu đày thì hắn vẫn luôn mơ màng, mơ màng vì không biết mà chỉ làm theo đám đông, sau này lựa chọn tham gia khoa cử chẳng qua là muốn thử sức một chút.

Mục đích không phải căn bản mà là quá trình, cho nên kết quả như thế nào cũng không quan trọng lắm.

Có lẽ là càng ít nghĩ đến cái gì thì cái đó sẽ đến, ngày hôm sau tin vui đã tới cửa.

Hội Nguyên.

Các cử tử của Kiến Kinh lại tụ tập.

So với lần trước thì lần này Kiến Kinh đỗ thêm hai người.

Một người là Vệ Phó, người còn lại là một cử tử họ Liêu bình thường kín tiếng, ngay cả bản thân hắn ta cũng không thể tin rằng mình đã đỗ, nghe nói lúc ấy còn cười đùa không đề cập tới.

Trịnh Hoành Chí vẫn đỗ như lần trước và thứ hạng lần này còn cao hơn lần trước một chút.

Mấy nghìn người dự thi nhưng chỉ có ba trăm người đỗ.

Sau mười năm miệt mài học tập đã trở nên nổi tiếng khắp thiên hạ, đỗ hay không đỗ thì đều uống rượu nói chuyện vui (buồn).

Tuy nhiên các cống sĩ tân nhiệm còn có hai việc phải làm, bận rộn bái yến tòa sư và giao lưu với mọi người.

Kỳ thi hội không giống kỳ thi hương, chỉ cần vượt qua kỳ thi hội này thì kỳ thi đình nhiều nhất chỉ ảnh hưởng đến xếp hạng chứ không ảnh hưởng tới gì khác, sau này muốn trở thành quan chức cần phải kết nối quan hệ và con đường.

Cũng bởi vậy mà những sĩ tử này bình thường có xa cách cao ngạo đến đâu thì lúc này cũng phải hạ tư thái và kiêu ngạo xuống, nên tới cửa thì tới cửa, nên bái yết thì bái yết.

Đương nhiên cũng không quên giao lưu với người cùng khóa.

Một khóa ba trăm tiến sĩ, những người này sau này sẽ vào hàn lâm hoặc là vào lục bộ, hoặc là được cử đến địa phương, trải rộng khắp trong ngoài triều nên rất nhiều thế lực quan hệ đã được tích góp từng tí một như vậy.

Trịnh Hoành Chí và Liêu Bách đi ra ngoài giao lưu đương nhiên sẽ kéo Vệ Phó đi cùng.

Vệ Phó cũng đi theo.

Chỉ là hai người không phát hiện mỗi lần đến thăm tòa sư, phòng sư thì những tòa sư, phòng sư đó đều nhìn Vệ Phó với biểu cảm quái lạ.

Có người náo nhiệt hò hét, có người thi trượt thì hôm sau liền về quê, có người muốn chờ đợi xem sự náo nhiệt của kỳ thi đình và trong nháy mắt đã đến ngày thi đình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn