Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 84

Cố Thạc nói không sai, càng nhiều người biết thì khả năng rò rỉ càng lớn.

Đêm hôm đó, một quan viên Lễ Bộ ăn mặc giản dị đến Trấn Quốc công phủ và rời đi ngay sau đó.

Sau khi rời đi, Thế tử Lê Thần và phụ thân Trấn Quốc công ngồi trong sảnh đường nhìn nhau.

"Chẳng lẽ phụ thân không nói rõ với hắn sao?"

Trấn Quốc công thở dài: "Tuy ta không nói rõ với hắn nhưng hắn thông minh như vậy, sao lại không hiểu ý của ta?"

"Nếu hắn hiểu ý của cha thì tại sao còn đi thi? Sao hắn có thể vượt qua các kỳ thi từ Kiến Kinh, những quan viên ở Kiến Kinh đều bị mù sao?"

Không giống như Lê Thần kích động sợ hãi, Trấn Quốc công bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Hắn chưa từng tham chính, không nhiều quan viên trong triều nhận ra hắn, huống chi là những nơi như Kiến Kinh. Quan viên địa phương phía dưới không biết đến hắn là chuyện bình thường. Để tránh gian lận nên nhóm giám khảo không được phép tiếp xúc với sĩ tử trước khi thi, không có gì đáng ngạc nhiên khi hắn có thể vượt qua các kỳ thi trước thi hương, chỉ có kỳ thi hương..."

Trấn Quốc công sờ râu nói: "Sau kỳ thi hương có Lộc Minh yến, theo lý thuyết các giám khảo từ kinh thành điều đi không thể không phát hiện được. Lời giải thích duy nhất chỉ có thể là khi những quan viên đó phát hiện ra hắn đã quá muộn, kết quả kỳ thi đã được công bố nên để tránh rắc rối tới bản thân mà chỉ có thể giả vờ không biết và đẩy vấn đề để kinh thành giải quyết."

Không thể không nói, Trần Quốc công không hổ là Trần Quốc công, không suy đoán được đúng mười phần thì cũng được tám phần.

"Vậy Ngạc Tất Hà đâu? Hắn thật sự ngồi yên nhìn người được đưa về kinh sao? Hắn không sợ bị... bệ hạ giận chó đánh mèo sao?"

"Hắn sợ cái gì? Khi Tiên hoàng còn đó thì lão già đó đã phụ trách trấn thủ Kiến Kinh, vấn đề vùng Liêu Ninh rắc rối phức tạp, hắn đã trải qua thời Hoàng đế bị phế truất rồi lại đến Tân đế nhưng điều đó không hề ảnh hưởng tới hắn. Người này là cáo già, đặt một người như vậy dưới sự thống trị của mình, chẳng lẽ hắn không đau đầu sao? Đơn giản là nhắm mắt làm ngơ, tiễn người đi, dù sao từ đầu đến cuối cũng không liên quan gì đến hắn?"

"Nếu theo những gì phụ thân nói thì chúng ta chỉ có thể ngồi yên mặc kệ?"

Trấn Quốc công đứng lên, đi đi lại lại.

"Người khác nhắm mắt làm ngơ chỉ vì sợ gây rắc rối nên bỏ qua chuyện không liên quan đến mình nhưng chúng ta thì không thể. Hiện giờ Lê gia mãi mới được ổn định, năm trước có triều thần đề nghị bệ hạ nạp hậu cung nhưng bị hắn từ chối chứng tỏ hắn vẫn coi trọng Oanh Nhi."

"Nhưng đa phần nam nhân bạc tình bạc bẽo, Hoàng đế bị phế truất cũng từng coi trọng Oanh Nhi, cuối cùng vẫn không thể sửa được bản tính nam nhân, nếu không phải Oanh Nhi sinh Thái tử..."

Nói đến đây, Trấn Quốc công dừng lại một chút: "Việc ưu tiên hàng đầu bây giờ là để Oanh Nhi sinh ra hoàng tử càng sớm càng tốt, bệ hạ có hài tử ở tuổi trung niên chắc chắn sẽ coi như báu vật. Chờ đến lúc đó thì địa vị của Oanh Nhi sẽ ổn định mà Lê gia cũng ta cũng vậy... chẳng qua là Phó Nhi phải ấm ức, hiện giờ cũng chỉ có thể để hắn ấm ức, sau này có cơ hội sẽ bù đắp cho hắn."

"Đã như vậy thì lần này ta sẽ đi tìm hắn nói chuyện." Lê Thần đứng dậy nói.

Trấn Quốc công thở dài, xua tay.

"Đi đi, ngươi là cữu cữu của hắn, nói rõ ràng với hắn, đứa nhỏ này bướng bỉnh nhưng cũng nên biết khi nào nên bướng bỉnh và khi nào không nên bướng bỉnh."

Buổi tối lại có tiếng gõ cửa, Phúc Nhi liền cảm thấy không tốt.

Quả nhiên sau khi mở cửa lại có thêm một vị khách không mời mà đến.

Bởi vì phía trước có Trấn Quốc công làm ví dụ nên lần này Phúc Nhi không thức thời như trước mà ôm Đại Lang ở một bên giả làm phụ nhân không hiểu chuyện, nghe cữu cữu của Vệ Phó nói chuyện với hắn.

Trước tiên Lê Thần hỏi một số lời khách sáo rằng gần đây Vệ Phó thế nào rồi đi thẳng vào vấn đề chính.

"... Phó Nhi, ta biết ngươi không cam lòng, thậm chí còn kìm nén sự bất bình nhưng ngươi đã lớn như vậy rồi, cũng cưới thê tử sinh hài tử rồi thì nên trưởng thành một chút."

"Không biết cữu cữu nói trưởng thành là sao?"

"Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ngay cả nhi tử thân sinh cũng không thể nắm chắc nên đừng tức giận nhất thời."

Vệ Phó nghiêm túc nói: "Cữu cữu, không phải ta tức giận nhất thời."

"Ngươi không phải tức giận nhất thời sao? Ngươi nói xem, một Thái tử bị phế truất như ngươi chạy đi tham gia khoa cử làm gì? Trước đó cho ngươi qua là do những quan viên đó không hiểu được thiệt hại, ngươi cảm thấy sau này có thể qua sao? Ngươi không qua được! Nhiều quan viên như vậy, không có ai mù quáng, bọn họ không dám làm gì ngươi nhưng cũng không chịu nổi trách nhiệm này, ngươi cần gì phải tự rước lấy nhục? Ngoại tổ phụ ngươi bảo ngươi trở về là vì tốt cho ngươi, ngươi đừng không nghe lời của lão nhân gia nói."

Nghe đến đó, Phúc Nhi thật sự không nhịn được nói: "Cái gì gọi là tự rước lấy nhục? Chúng ta thi bằng bản lĩnh của mình thì tại sao lại là tự rước lấy nhục?”

Lê Thần thấy một phụ nhân như Phúc Nhi lại dám ngắt lời nam nhân đang nói thì lập tức tức giận: "Nam nhân đang nói, nữ nhân không nên ngắt lời."

Phúc Nhi đứng dậy.

"Nữ nhân thì làm sao? Chẳng lẽ cữu cữu đây không phải do nữ nhân sinh ra? Ngài nhảy ra từ cục đá à?"

Lê Thần không thể tranh cãi với Phúc Nhi nên nói với Vệ Phó: "Ngươi không quản phụ nhân không biết gì này sao?!"

Có lẽ Vệ Phó đã chán nản thất vọng nên thờ ơ nói: "Hiện giờ ta chỉ là Thái tử bị phế truất, bởi vì đồ tể coi ta như cá thịt nhưng may mắn có thể thoát khỏi tử thần, một đường tới kinh thành không thể thiếu sự giúp đỡ của Phúc Nhi. Nàng là phụ nhân không biết gì, ta là hạng người không có tài cán gì, không quản được."

Lê Thần nghe ra ngoại tôn đang tức mình mà vô cùng đau đớn.

"Ta không thể ngờ bây giờ ngươi lại trở nên như thế này! Cho dù ngươi không nghĩ đến người khác thì chẳng lẽ không nghĩ đến mẫu hậu ngươi sao?"

Nghe thấy mẫu hậu, Vệ Phó lộ ra vẻ mặt đau khổ.

Phúc Nhi nói: "Ngài cũng không phải nương nương, làm sao biết nương nương nghĩ gì? Nói không chừng nương nương còn rất vui vì Vệ Phó có thể đến kinh thành đấy."

"Ngươi -----" Lê Thần chỉ vào Phúc Nhi rồi lại chỉ Vệ Phó: "Ngươi dung túng cho phụ nhân không biết gì xúc phạm cữu cữu ngươi như vậy sao?"

Vệ Phó vẫn trầm mặc.

Phúc Nhi lại nói: "Ta xúc phạm cữu cữu ngài như thế nào? Phụ nhân không biết gì như ta đã nói sai cái gì? Khi điện hạ gặp khó khăn cũng không thấy ngoại tổ phụ và cữu cữu ở đâu, bây giờ điện hạ tới kinh thành, cảm thấy hắn gây phiền phức cho các ngài nên các ngài đều tới."

"Đúng vậy, chúng ta có thể hiểu rằng đại nghiệp của Lê gia lớn, có rất nhiều bất đắc dĩ nên khi hắn gặp khó khăn, các ngài không giúp được và cũng không thể giúp, chúng ta cũng không trách móc gì, hiện giờ chúng ta có thể tự sống một cuộc sống tốt, chúng ta tự tới kinh thành thì các ngài lại liên tiếp tới đuổi chúng ta đi."

Phúc Nhi ôm Đại Lang.

Dường như Đại Lang cũng cảm nhận được bầu không khí có gì đó không đúng, nhìn cha rồi lại nhìn nương, vẻ mặt muốn khóc nhưng lại không dám khóc.

Phúc Nhi thấy Vệ Phó đứng đó với vẻ mặt đau khổ và tức giận nhưng lại nhẫn nhịn không nói thì ngọn lửa trong lòng liền bùng lên.

"Hắn là con người, hắn có suy nghĩ của riêng mình, có những việc bản thân muốn làm. Ta làm thê tử cũng chưa nói hắn có gì không đúng, dựa vào đâu mà từng người các ngài tới đây chỉ trích hắn không nên làm cái này, làm sai cái kia?"

"Ngài đừng tưởng ta không biết Lê gia các ngài có ý đồ gì, người ở dưới mái hiên nên các ngài không thể không cúi đầu. Nữ nhi tái giá nhưng thân phận không thay đổi, Lê gia các ngài không nhưng không xuống dốc mà ngược lại còn ổn định hơn nên cố gắng duy trì cục diện trước mắt, không muốn để ai phá hoại. Nếu một ngày nào đó không được vị kia giúp đỡ thì các ngài sẽ đào ngũ, dù sao trong tay vẫn còn một Tiền Thái tử, có thể chơi cả hai tay thì tại sao không làm? Nhưng cữu cữu ngài không hề hỏi xem Vệ Phó có bằng lòng làm vậy hay không, nương nương có bằng lòng làm vậy hay không?"

Lời nói của Phúc Nhi quá sắc bén, những lời này cho dù nàng có làm trò trước mặt Vệ Phó cũng chưa từng nói ra.

Nhưng giờ khắc này nàng không thể kiềm chế nói ra giống như xé nát lớp mặt nạ cuối cùng của Lê gia, đặt xuống đất rồi giẫm lên nhiều lần.

Bởi vì người Lê gia thực sự tính toán như vậy, mặc dù Lê Thần chưa từng công khai thảo luận với phụ thân nhưng trong lòng hai bên đều hiểu rõ.

Cũng bởi vậy mà khi Lê Thần nghe thấy lời này, sắc mặt đột nhiên thay đổi, gương mặt đỏ bừng đến mức râu tóc dựng đứng, tức giận đến mức không kìm chế được.

"Ngươi... Các ngươi..."

Lúc này, Vệ Phó đứng lên.

Sắc mặt hắn vô cảm khiến người ta không thể đoán được hắn đang suy nghĩ điều gì.

"Cữu cữu đừng tức giận, ý của ngài và ngoại tổ phụ ta hiểu. Nhưng cũng xin cữu cữu và ngoại tổ phụ hiểu ý của ta, ta muốn gặp mẫu hậu, nếu mẫu hậu nói ta không nên tới thì tất nhiên ta liền quay trở về."

Nhưng Lê Thần có thể nói gì, chuyện ngoại tôn vào kinh, bọn họ không hề nói với Hoàng hậu.

Hơn nữa Lê Thần biết muội muội, bà tuyệt đối không thể nói ra loại lời như vậy, trong thâm tâm của bà chỉ có nhi tử của bà, thậm chí bởi vì trong nhà bo bo giữ mình nên bề ngoài bà không nói gì nhưng trong lòng đã có ngăn cách với trong nhà.

"Được, vậy ngươi chờ đi."

Để lại những lời này rồi Lê Thần phất tay áo bỏ đi.

Nhưng từ biểu hiện của ông ta, không chỉ Vệ Phó mà ngay cả Phúc Nhi cũng biết chuyện muốn gặp Hoàng hậu e là Lê gia sẽ không giúp đỡ.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Phúc Nhi nhìn Vệ Phó rồi ôm Đại Lang mon men tới gần: "Xem ta không giữ được miệng này, đã đắc tội với cữu cữu chàng rồi, ta nói chuyện không để ý quá nhiều, chàng biết mà."

Vệ Phó bất đắc dĩ nhìn nàng rồi đón lấy Đại Lang không buồn hé răng, ôm y vào lòng rồi mỉm cười với nhi tử.

Lúc này Đại Lang mới mỉm cười.

"Ta biết nàng nói vì ta, sao có thể trách nàng được."

Hắn không trách nàng là được! Phúc Nhi thở phào, còn về phần những người khác thì chuyện của những người khác có liên quan gì đến nàng?

"Ta thấy ông ta như vậy thì cái câu ngươi chờ đi dường như có ý nghĩa khác, có lẽ bề ngoài không cãi thắng ta thì sau lưng sẽ làm khó."

"Triều đình xem trọng kỳ thi hội, Lê gia cũng không đến mức vì đối phó ta, muốn ta trở về mà động tay vào kỳ thi hội."

Phúc Nhi cũng chỉ nhắc nhở hắn một câu nếu hắn cảm thấy không thể nào thì chỉ hy vọng hắn sẽ không gặp rắc rối gì trước kỳ thi hội, thuận lợi vào trường thi thì nàng cũng có thể yên tâm phần nào.

Còn về việc có thể thi đậu hay không thì là một vấn đề khác.

Chớp mắt đã đến ngày mùng tám tháng hai.

Thi hội cũng giống như thi hương, đều phải thi ba vòng, mỗi vòng kéo dài ba ngày, ngày đầu tiên là điểm danh vào bàn, ngày hôm sau sẽ lên sân, nội dung thi cũng tương tự, đều là tứ thư ngũ kinh và sách luận nhưng tỷ lệ sách luận sẽ nhiều hơn chút.

Trước một ngày, Phúc Nhi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ mà Vệ Phó sẽ mang vào trường thi.

Lần này nàng đã có kinh nghiệm hơn lần trước nên việc chuẩn bị đồ đạc cho Vệ Phó cũng không có gì khó khăn, chỉ là lần này bọn họ không có cơ hội bày sạp trước cửa trường thi, nếu không có thể kiếm được chút tiền nữa.

Mặc dù không biết khi nào Vệ Phó sẽ ra khỏi trường thi nhưng vẫn biết được thời gian đại khái, giữa trưa ngày mùng mười, Phúc Nhi và Vệ Kỳ đánh xe ngựa tới trước cửa trường thi, đợi chừng nửa canh giờ thì thấy hắn mệt mỏi bước ra khỏi trường thi.

Phúc Nhi không hỏi Vệ Phó ở trường thi có xảy ra chuyện gì hay không.

Nếu hắn không nói thì chắc là không có gì.

Thật ra Vệ Phó nói đúng, khoa cử có liên quan đến triều đình xã tắc, đặc biệt kỳ thi hội được đặt lên hàng đầu và thu hút sự chú ý của mọi người. Không ai dám phạm sai lầm gì trong kỳ hội, nếu làm ầm lên thì không phải phạm sai lầm mà là tìm c.h.ế.t.

Ngày mười một thi vòng hai, mười bốn thi vòng ba, chờ thi xong ba vòng thì tiếp theo là chờ công bố kết quả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn