Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 33

Tin tức Hoàng hậu ra lệnh cho Lễ Bộ chuẩn bị danh sách lễ vật tặng cho Tạ gia đã lan truyền khắp hành cung.

Vốn dĩ Phúc Nhi không nên biết chuyện này, dù sao chuyện người trên không liên quan đến người phía dưới, hơn nữa quy củ của Đông Cung nghiêm ngặt, không có ai dám nói lung tung.

Phúc Nhi đã biết được từ chỗ Chu thị và Lý thị.

Lòng dạ của hai người này không sâu.

Có lẽ cũng liên quan đến xuất thân và tuổi tác. Theo lý mà nói thì thị thiếp của Tam Hoàng tử và Tứ Hoàng tử không nên tiếp xúc với thị thiếp của Thái tử nhưng hai người lại thích tới tìm Phúc Nhi để nói chuyện.

Phúc Nhi đoán rằng có lẽ hai người họ bình thường không có ai để nói chuyện nên muốn tụ tập bất cứ khi nào nhìn thấy đồng loại. Bởi vì thông qua lý do thoái thác của hai người mà nàng hiểu rằng hoàn cảnh của hai người không giống với hoàn cảnh của nàng.

Bên cạnh Chu thị và Lý thị chỉ có một cung nữ, nhà ở cũng chật chội, chỉ có một gian và mấy cung nữ Tư Tẩm cung ở cùng một chỗ.

Đúng vậy, Tam Hoàng tử và Tứ Hoàng tử không chỉ có một thị thiếp, Tam Hoàng tử có bốn người, Tứ Hoàng tử có ba người. Sở dĩ Chu thị và Lý thị được đưa đến đây cũng không phải vì được sủng ái mà là vì Tam Hoàng tử và Tứ Hoàng tử thấy "người khác" dẫn theo thị thiếp nên bản thân cũng muốn dẫn theo một người.

Theo lời nói của Chu thị và Lý thị thì Tam Hoàng tử và Tứ Hoàng tử không thường xuyên gọi các nàng tới thị tẩm và cũng không có gì để nói với họ. Suy cho cùng thì là do vẫn còn trẻ, đối với thiếu niên ở độ tuổi này thì thay vì nói với hắn ta về nữ sắc thì không bằng nói về điều gì đó vui vẻ.

Bởi vì tất cả những điều này nên Chu thị và Lý thị thường khá cô đơn, hai người kết bạn sau khi vào hành cung và xuống xe ngựa cùng lúc, nơi ở của Tam Hoàng tử và Tứ Hoàng tử cách nhau không xa nên bọn họ mới "thông đồng" với nhau.

Về lý do tại sao lại "thông đồng" với Phúc Nhi? Bắt nguồn là từ nụ cười, chính là lúc bắt cá ở bên hồ kia, hai người mỉm cười với Phúc Nhi và Phúc Nhi cũng mỉm cười đáp lại.

Đây là lý do thoái thác của Lý thị.

Theo ý của nàng ấy, với thân phận của các nàng thì các quý nhân khác sẽ không để ý đến họ, dù gì thì vẫn chưa có danh phận. Nếu Phúc Nhi không mỉm cười đáp lại các nàng ấy, khiến hai người nhận ra nàng là người tốt thì các nàng ấy cũng không dám đến kết bạn để tránh tự rước lấy nhục.

Nàng là người tốt sao? Được rồi, nàng đúng là người tốt.

Phúc Nhi cho vào tai nhưng không đề cập tới tình hình của mình ở Đông Cung.

Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên hai người Chu thị và Lý thị đến Đông Cung tìm Phúc Nhi, thông qua nhà ở của nàng, xiêm y nàng thường mặc và đám người hầu hạ trong phòng nàng cũng có thể kết luận rằng Phúc Nhi rất được sủng ái.

Hai người có chút ghen tị, các nàng ấy công khai nói họ hâm mộ Phúc Nhi và nói thật tốt biết bao nếu mình cũng được sủng ái.

Từ đó mà Phúc Nhi mới biết được những chuyện trên và từ miệng họ mới biết được cuộc sống chân chính của cung nữ Tư Tẩm cung là như thế nào.

Quay lại chủ đề chính.

Lần này là như vậy, hai người đặc biệt tới để báo tin cho Phúc Nhi, vốn dĩ Phúc Nhi còn thận trọng nghĩ liệu có phải các nàng ấy muốn xem trò cười của mình không, nếu như các nàng ấy nghĩ vậy thì đã nhầm rồi.

Không ngờ vừa dứt lời Hoàng hậu sai Lễ Bộ tặng lễ vật cho Tạ gia thì hai người lần lượt nói.

"E rằng những ngày tốt đẹp của ngươi không còn nhiều lắm, ngươi nên cẩn thận hơn và cố gắng thu phục người đó hết mức có thể trước khi vị kia vào cửa, nếu không thì chờ đến khi vào cửa, cuộc sống sẽ khó khăn lắm."

Lý thị trông rất thanh tú, xinh đẹp nhỏ nhắn, vừa thấy đã biết tuổi tác không lớn, gương mặt vẫn còn non nớt dịu dàng. Vì vậy mà mỗi lần nàng ấy nói chuyện với Phúc Nhi đều tỏ vẻ "già dặn" khiến Phúc Nhi bật cười.

Chu thị thì ngược lại, cao gầy, đầy đặn và xinh đẹp quyến rũ.

Nhưng thực ra đây chỉ là bề ngoài, trên thực tế Phúc Nhi cảm thấy nàng có chút tính cách của đại tỷ ngốc nghếch.

"Không chỉ Vương thị mà vị kia nhà chúng ta sang năm cũng vào cửa, đến lúc đó cũng vậy, Vương thị còn có thể thu phục được, còn ta muốn thu phục cũng không có cửa." Chu thị vừa ăn trái cây vừa trợn mắt nói.

Thế nên Phúc Nhi mới biết thì ra Tam Hoàng tử cũng muốn cưới hoàng tử phi vào năm tới, là nữ nhi của Hộ Bộ thị lang Tào gia.

Nghe nói chính phi của Vương thị và Chu thị đều sắp vào cửa, Lý thị tỏ ra đồng cảm.

"Ta không vội như các ngươi nhưng cũng sắp rồi."

Qua năm tới thì Tứ Hoàng tử cũng mới mười sáu nên không đại hôn sớm như vậy.

"Đúng rồi," Chu thị nói với Phúc Nhi: "Ngươi có cần hỏi thăm tính cách của vị kia ở Đông Cung của các ngươi không? Vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng trước khi vào cửa."

"Chẳng lẽ ngươi hỏi thăm?" Phúc Nhi tò mò hỏi.

Chu thị cũng không che giấu mà gật đầu nói: "Nhưng mà ngươi cũng biết với thân phận của chúng ta thì có thể hỏi thăm được gì? Tuy nhiên nghe nói thái giám trong phủ hoàng tử nói mấy câu về Tào gia, không biết diện mạo và nhân phẩm của đối phương như thế nào nhưng nghe nương nương nói nàng là nữ tử đoan trang, hào phóng."

Nương nương trong miệng Chu thị chính là chỉ Lý Đức phi.

Đối với người bên cạnh nhi tử, tất nhiên Lý Đức phi sẽ không quên cảnh cáo vì sợ họ sẽ dạy hư nhi tử của mình. Theo lời kể của Chu thị, nàng ấy vừa mới đến viện của Tam Hoàng tử thì thỉnh thoảng nương nương sẽ gọi nàng ấy tới để cảnh cáo một chút.

Sau khi Phúc Nhi biết được chuyện này thì rất vui mừng vì nương nương nhà mình không mắc phải tật xấu này.

Chu thị và Lý thị ngồi một lúc rồi mới rời đi.

Bọn họ nói muốn đến hồ để đi dạo, vốn dĩ muốn gọi Phúc Nhi đi cùng nhưng Phúc Nhi còn phải luyện thư pháp.

Chờ hai người rời đi, Phúc Nhi nghĩ đến Thái tử phi sắp vào cửa.

Bây giờ còn hơn ba tháng nữa mới đến tháng mười, đến lúc đó hắn sẽ sống với Thái tử phi, cũng không biết đến lúc hắn còn có thể nhớ rõ mình hay không?

Thực ra theo suy nghĩ lúc trước của Phúc Nhi, cho dù Thái tử có quên mình cũng không quan trọng, chỉ cần nàng có danh phận thì đương nhiên sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng…

Phúc Nhi luôn cảm thấy có phải do hắn quá dung túng cho mình nên bản thân đã có nhiều suy nghĩ hơn? Hiện giờ hai người gần như cùng ăn cùng ở, tưởng tượng đến chuyện hắn sẽ cùng ăn cùng ở với người khác khiến Phúc Nhi cảm thấy khó chịu.

Vì vậy, khi Vệ Phó tới dùng bữa trưa đã nhanh chóng nhận ra Phúc Nhi có gì đó không thích hợp.

"Ngươi sao vậy? Sao lại nhìn Cô như vậy?"

Phúc Nhi giận chó đánh mèo mà trừng hắn một cái, không nói chuyện.

"Sao ngươi lại trợn mắt nhìn Cô như thế?"

"Ta có sao?"

Đương nhiên Vệ Phó biết nàng không muốn thừa nhận thì có đấu võ mồm với nàng là hoàn toàn vô dụng, chỉ có thể cãi nhau một lúc rồi quay trở lại điểm ban đầu.

Nghĩ rằng đó chỉ là một cái liếc mắt thì hắn quyết định đại nam nhân sẽ không so đo với tiểu nữ tử.

Không ngờ hành vi của hắn lại khiến Phúc Nhi càng tức giận hơn.

Nghĩ mà xem, hắn không tranh cãi với này, nếu sau này không để ý tới mình thì nhất định sẽ vô tình hơn.

Tâm trạng nàng không tốt, chỉ ăn được hai chén thì không muốn ăn nữa và đặt đũa xuống.

"Sao hôm nay ăn ít vậy?"

Bình thường Phúc Nhi phải ăn ba chén.

Phúc Nhi nhìn hắn đầy ai oán rồi quay người đi vào gian trong.

Vệ Phó cũng không lập tức theo vào mà ăn xong chén cơm, buông chén đũa xuống rồi súc miệng và rửa tay dưới sự phục vụ của Tiểu Lộ Tử.

Khi bước vào gian trong, từ xa đã nhìn thấy có người đang bò trên giường.

"Cô không hề trêu chọc ngươi."

Đương nhiên là ngài chọc ta!

Phúc Nhi đột nhiên ngồi dậy, kéo hắn nằm xuống rồi trèo lên người hắn.

"Ngài nói xem, mấy tháng nữa Thái tử phi vào cửa, có phải ngài sẽ không để tới ta không?"

"Sao lại hỏi chuyện này?" Vệ Phó nhíu mày: "Thái tử phi vào cửa thì có liên quan gì đến chuyện ta không để ý tới ngươi?"

"Đương nhiên là có liên quan, nếu ngài muốn chạy tới sống cùng Thái tử phi thì chắc chắn sẽ không để ý tới ta."

Vệ Phó chợt nhận ra: "Cho nên ngươi giận dỗi là vì chuyện này?"

Phúc Nhi nằm trên ngực hắn, không nói gì.

Vệ Phó nhìn gương mặt của nàng lúc tức giận cũng rất đáng yêu, không nhịn được dùng ngón tay xoa mặt, đang muốn nhéo thì bị nàng đẩy tay ra.

"Ngươi nghe thấy chuyện mẫu hậu tặng lễ vật tới Tạ gia?"

Vệ Phó cũng biết chuyện này, mặc dù hành động đột ngột của mẫu hậu khiến hắn hơi ngạc nhiên nhưng xét đến thời điểm thì cũng đến lúc tặng lễ vật nên hắn không nghĩ nhiều.

Không nghĩ tới nàng lại tức giận vì điều này?

Nghĩ đến chuyện nàng nói bản thân không để ý tới nàng, sau này sẽ chung sống cùng Thái tử phi mà Vệ Phó nhất thời cảm thấy hơi phức tạp.

Trước kia Vệ Phó chưa bao giờ nghĩ tới cuộc sống khi đại hôn và sau khi đại hôn sẽ như thế nào, tới tuổi rồi thì đại hôn, tất cả mọi người trong thiên hạ đều như vậy, hắn cũng không thể ngoại lệ.

Nhưng bây giờ có thêm một người là nàng.

Mấy ngày gần đây hai người gần như đã sống cùng nhau rồi, chờ đến khi Thái tử phi vào cửa thì liệu bản thân có phải sống chung với đối phương như thế này không?

Nghĩ thế nào đi nữa thì Vệ Phó cũng cảm thấy kỳ lạ.

"Có phải ngươi ghen không?" Lần đầu tiên Thái tử tiếp xúc với nữ hài tử thì làm gì có kinh nghiệm? Do dự một lúc rồi mới sử dụng một từ mà hắn có thể nghĩ ra.

Không ngờ lại khiến đuôi mèo của Phúc Nhi dựng lông.

"Ta không hề ghen, ta nói ngài không để ý tới ta và sống chung với người khác thì có liên quan gì đến việc có ghen hay không!" Nàng già mồm át lẽ phải.

Vệ Phó bị nàng xoay vòng muốn hôn mê.

Một lúc sau mới đưa ra kết luận: "Ngươi ghen, đừng mạnh miệng nữa."

Phúc Nhi oán hận mà cắn hắn một phát.

Vết cắn khiến Vệ Phó hít hà một hơi, đang định mắng nàng nhưng nghĩ đến chuyện nàng ghen, ghen đến mức cắn hắn thì trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào đến lạ lùng.

Hắn nghĩ tới lời Tiểu Hỉ Tử từng nói, nữ nhi cần được dỗ dành giống như con ngựa hoang kia…

"Mặc dù nàng là Thái tử phi nhưng Cô không thân với nàng, cũng chỉ nhìn thấy từ xa."

"Có phải nàng rất đẹp hay không?"

Vệ Phó đang định nói sự thật nhưng nhìn thấy ánh mắt có chút nguy hiểm của Phúc Nhi thì theo bản năng liền nói: "Cái gì gọi là đẹp, cái gì gọi là khó coi? Nữ tử không coi trọng ngoại hình mà coi trọng đức hạnh."

"Ý của ngài là đức hạnh của ta không tốt?" Phúc Nhi đưa tay xuống.

Vệ Phó hít hà một hơi: "Sao lại thành Cô nói đức hạnh của ngươi không tốt? Không phải ngươi hỏi người khác có đẹp hay không à, Cô không phải người tầm thường nên coi trọng đức hạnh hơn vẻ bề ngoài."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó gì?"

Sau đó Vệ Phó lại hít khí lạnh và mắng "ngươi mau buông tay" và nói với tốc độ cực nhanh: "Nàng là do mẫu hậu chọn, nói là thích hợp với Thái tử phi. Cô cũng không quen biết nàng, cho dù..."

Hắn dừng lại một chút: "Cho dù cưới nàng thì cô cũng sẽ không bao giờ không để ý tới ngươi, Cô không phải kẻ có mới nới cũ. Ngươi yên tâm, chờ khi nàng vào cửa, theo quy củ là Cô có thể phong ngươi, đến lúc đó Cô phong ngươi làm Lương đệ, tuy địa vị của Lương đệ không cao bằng Thái tử phi nhưng cũng không thấp, cho dù nàng có muốn bắt nạt ngươi cũng không thể, Cô sẽ che chở ngươi."

Câu nói cuối cùng này hắn nói vô cùng khó khăn, gật đầu nói ra.

Bởi vì trong suy nghĩ của Thái tử không cho phép nên có loại hành vi này, chính thê là chính thê, thiếp chính là thiếp, không thể nào có chuyện thiếp lấn lướt chính thê.

Hắn là con vợ cả, từ khi còn nhỏ đã xem thường mấy phi tần địa vị cao ỷ vào sủng ái của phụ hoàng để gây phiền phức cho mẫu hậu, hắn vô cùng chán ghét loại chuyện này.

Nhưng hắn không biết tại sao mình lại nói ra những lời này, có lẽ hắn không muốn nàng bị bắt nạt, cho dù người này có là Thái tử phi tương lai.

Hai người trầm mặc một lúc, Phúc Nhi vùi mặt vào lòng hắn và không nói gì.

Vệ Phó thở dài trong lòng, từ trước đến giờ nàng vốn không phải người đa sầu đa cảm, không ngờ chỉ vì chuyện nhỏ này mà buồn bực.

Suy nghĩ một lúc rồi hắn thấp giọng nói: "Ngươi xuống tay với Cô cũng quá độc ác rồi, khiến Cô bị đau."

"Ở đâu?"

Hai người đối mắt với nhau, trong mắt có chút ngượng ngùng dâng lên.

"Vậy ta giúp ngài xoa?" Nàng nhỏ giọng nói.

"Vậy Cô cố gắng để ngươi xoa đấy."

Nhìn mặt trời bên ngoài lặn xuống, Vệ Phó định dẫn Phúc Nhi ra ngoài đi dạo.

Mặc dù vẫn chưa tới thời điểm ba ngày một lần nhưng nghĩ rằng gần đây nàng đều rất ngoan ngoãn, đặc biệt là hôm nay nàng không được vui vẻ lắm, gần đây nàng đã học cưỡi ngựa và rất nghiện cưỡi ngựa nên muốn dẫn nàng đi đua ngựa.

Hai người thay xiêm y đơn giản và không dẫn theo nhiều người.

Không ngờ khi bước ra ngoài thì bị người cản lại.

Hỏi tại sao thì thị vệ chỉ nói là Trần tổng quản phân phó.

Ngay lúc Vệ Phó sắp nổi giận thì Trần Cẩn tới.

"Vì sao không cho Cô ra ngoài?"

"Điện hạ, nương nương có lệnh, gần đây Vương gia A Mông nạp bộ của Mông cổ tới yết kiến bệ hạ, trong hành cung có rất nhiều người nên ra lệnh đóng cửa đọc sách, không có việc gì thì không cần ra ngoài."

Vệ Phó đang định nói gì đó thì Phúc Nhi ở phía sau kéo hắn một cái.

"Điện hạ, nếu không thì chúng ta không đi nữa?"

Nàng thật sự không muốn đi nhưng nàng lại đánh giá thấp sự phản nghịch của Vệ Phó đối với sự quản thúc.

"Vương gia của Mông Cổ tới, chỉ là Vương gia của Mông Cổ tới, chẳng lẽ người Mông Cổ tới thì Cô không thể ra ngoài được sao?"

"Ý của nô tài không phải vậy, chỉ là..."

"Cô chỉ đi cưỡi ngựa một lát thôi, nếu mẫu hậu muốn trách phạt thì bảo người tới tìm Cô."

Vệ Phó lôi kéo Phúc Nhi rời đi.

Trần Cẩn không hề hoảng sợ và dường như đã đoán trước điều đó, ông ấy vẫy tay cho thị vệ nhanh chóng đuổi kịp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn