Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 30

Làm sao bây giờ?

Hỗn loạn?

Trận mưa lớn và hỗn loạn vừa qua, tất cả mọi người vẫn còn sợ hãi.

Sau đó có một số chủ tử và các nương nương yêu cầu người giúp đỡ dọn dẹp thùng xe và muốn những thứ như nước ấm, thái y, nếu không cho thì liền mắng thị vệ, mắng cung nhân.

Nhưng nếu mắng mà ra được kết quả thì kiểu gì cũng phải cho bọn họ thứ gì đó.

Như vậy thì bỏ qua, mấu chốt là bây giờ không còn sớm, đoàn xe đang dừng ở nơi trước không có thôn xóm, sau không có cửa tiệm, việc đường xe đi lại và hộ vệ như thế nào là trách nhiệm của cấm quân thị vệ. Nói cách khác nếu đêm nay không đến được trạm nghỉ và phải ngủ ở ngoài trời hoang dã thì chắc chắn hắn ta sẽ phải chịu trách nhiệm.

Đoạn Chuyên không cần nghĩ cũng biết đến lúc đó sẽ gặp phải tình huống gì, ai mắng còn chưa tính nhưng nhất định các chủ tử, nương nương đó sẽ hận hắn ta đến c.h.ế.t.

Nhưng hắn ta phái người thúc giục nhanh chóng khởi hành lên đường thì không có ai để ý đến hắn ta.

Có nói hoàng tử công chúa như thế nào, có nói nương nương như thế nào thì sau khi nói xong còn mắng đám thị vệ thúc giục cái gì.

Đoạn Chuyên thật sự không có lựa chọn nào khác, việc này đắc tội với quá nhiều người, hắn ta chỉ là thống lĩnh thị vệ, không thể che đậy được, có quá nhiều người có thân phận cao quý hơn hắn ta, nhẹ không được, nặng cũng không xong nên hắn ta chỉ có thể đến tìm một vị có địa vị cao quý hơn.

Người đầu tiên Đoạn Chuyên nghĩ đến chính là Thái tử.

Vừa rồi hắn ta cũng không ngờ rằng Thái tử lại mang người tới giúp hắn ta duy trì trật tự cho thị vệ, có Thái tử ra mặt thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng hắn ta lại nghĩ đến vừa rồi Thái tử dầm mưa lâu như vậy, bên bệ hạ còn cần Thái tử hộ giá.

Rồi hắn ta lại nghĩ đến Hoàng hậu nương nương.

Nhưng nương nương lại là nữ nhân, chỉ sợ vừa rồi cũng bị chấn động không ít.

Nghĩ tới nghĩ lui rồi hắn ta vẫn đến tìm Thái tử.

Ai ngờ Thái tử lại bị cảm lạnh và sốt.

"Nếu không thì đại nhân tới bẩm báo bệ hạ đi." Thị vệ nói.

"Chuyện này có thể đi bẩm báo bệ hạ sao? Bệ hạ sẽ không nói thêm gì mà chỉ mắng ta vô dụng mà thôi. Ngươi nghĩ đi, chúng ta không thể thuyết phục những chủ tử nương nương đó thì bệ hạ có thể khiển trách bọn họ không? Đó đều là người bên gối và hài tử của bệ hạ, đến cuối cùng vẫn là lỗi của chúng ta mà thôi." Đoạn Chuyên nhíu mày nói.

"Đại nhân, ngài nói cái này không được, cái kia cũng không được, vậy thì phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ dừng lại ở đây không đi?"

Nếu thế thì chắc chắn không được!

Đoạn Chuyên suy nghĩ một chút rồi quyết định đi tìm Hoàng hậu.

Hoàng hậu nương nương xưa nay là người khoan dung rộng lượng, lại thức thời nên tất nhiên sẽ nghĩ ra biện pháp.

Nghênh Xuân nghe nói Đoạn Chuyên muốn cầu kiến Hoàng hậu thì xuống xe để nói chuyện với đối phương.

Sau khi nghe đối phương nói xong thì bà ấy lập tức lộ ra vẻ khó xử.

"Đoạn đại nhân, không phải nô tỳ không giúp ngài truyền lời nhưng trước đó nương nương đã không được khỏe, vừa rồi lại bị sợ hãi và cảm lạnh, nô tỳ vốn định truyền thái y nhưng thái y đều bận, sau đó nương nương nói đừng làm phiền nên mới chỉ uống chút trà gừng rồi đi ngủ."

"Là thuộc hạ l* m*ng."

Nghênh Xuân gật đầu, nhìn đối phương rời đi.

Bà ấy lên xe.

Nhưng Hoàng hậu không hề ngủ mà còn thức.

"Đi rồi?"

"Nô tỳ đuổi hắn đi rồi." Một lúc sau, Nghênh Xuân do dự muốn nói lại thôi: "Nương nương, điện hạ..."

Hoàng hậu nghiêng người về phía đó, mặt không biểu cảm nói: "Vừa rồi hắn phái người tới thăm hỏi bổn cung, ngươi lại nói Thái tử khi trở về có chút kỳ lạ. Lúc này hắn bị thương ở đầu, có lẽ cũng không phải không sợ hãi, với tính cách của hắn thì e rằng sẽ hoài nghi nhưng thiên tai có phải do người tạo ra đâu, hắn có thể trách ai được? Chỉ biết giận chó đánh mèo lên đầu bổn cung và Thái tử."

"Hoàng đế đều sợ c.h.ế.t, hắn lại càng sợ. Với tính cách của hắn thì nhất định sẽ cho rằng nếu hắn c.h.ế.t thì sẽ có lợi cho Thái tử và bổn cung. Cho nên dù Thái tử và bổn cung có làm gì đi chăng nữa thì trong mắt hắn cũng đầy nghi kỵ."

Hoàng hậu nằm xuống và cọ mặt vào tấm đệm ấm áp.

"Bổn cung qua đó là đang dò xét bệnh tình của hắn, nếu bổn cung không tới thì là vì bổn cung có mưu đồ gì đó. Thái tử cũng vậy. Vừa rồi Phó Nhi nói muốn đi hộ giá, bổn cung không muốn cho hắn đi nhưng nếu hắn không ra mặt thì sẽ chỉ khơi dậy thêm nghi kỵ, quả nhiên bổn cung đoán không sai."

"Vậy hiện tại nên làm gì thưa nương nương?" Nghênh Xuân càng nghe càng thấy hoảng sợ.

"Đoạn Chuyên đi tìm Thái tử chắc là vì không thể giải quyết được sự hỗn loạn bên ngoài nên muốn để Thái tử ra mặt. Hiện giờ nhi tử của bổn cung đình công, đương nhiên bổn cung sẽ đi theo Thái tử. Cứ để Đoạn Chuyên tìm người đứng ra duy trì đại cục hoặc là để hắn đi tìm những nhi tử ngoan của hắn, Tam Hoàng tử, Tứ Hoàng tử vừa dũng cảm còn thông tuệ, tốt hơn Thái tử gấp trăm lần, vậy hãy để cho nhi tử ngoan của hắn giúp hắn giải quyết vấn đề này đi."

Những lời này đúng là đại nghịch bất đạo nhưng Nghênh Xuân biết đây là sự buồn bực mà nương nương luôn kìm nén trong lòng.

Nếu nương nương đã nói rồi thì đám nô tỳ như bà ấy có thể nói gì, cứ hầu hạ nương nương tốt là được.

Bên kia, thấy Phúc Nhi đuổi Đoạn Chuyên đi, Vệ Phó cũng hoàn toàn từ bỏ ý định nhúng tay vào chủ trì đại cục.

"Cô nói lá gan của ngươi lớn, ngươi đúng là gan lớn bằng trời."

Thấy hắn cười, Phúc Nhi cũng cười theo hắn.

"Điện hạ không có lương tâm, nô tỳ làm vậy là vì ai chứ? Còn không phải là vì điện hạ sao, vậy mà ngài lại nói ta gan lớn bằng trời..." Nàng ra vẻ ấm ức và bắt đầu bật khóc.

"Được rồi được rồi, đừng giả vờ khóc."

Vệ Phó kéo nàng vào lòng, ôm lấy.

Một lát sau mới thở dài nói: "Cô luôn biết phụ hoàng nghi kỵ Cô nhưng không hề biết hắn lại nghi kỵ đến vậy."

Thật ra trước kia Vệ Phó đã xem qua rất nhiều sách sử, trong sách sử có rất ít Thái tử có thể thuận lợi đăng cơ và đại đa số đều là bị nghi kỵ hay ghét bỏ cho đến khi bị phế truất, bị giam cầm hoặc sống cuộc đời cô độc hoặc trực tiếp bị ám sát.

Hắn luôn cho rằng bản thân là nhi tử của phụ hoàng, nhiều nhất chỉ là phụ hoàng không thích hắn mà thích các hoàng đệ hơn một chút, mãi cho đến hôm nay nghe được những lời đó thì hắn mới nhận ra phụ hoàng đã nghi kỵ hắn đến vậy.

Phúc Nhi không hỏi nghi kỵ như thế nào mới khiến hắn thở dài như thế này.

"Điện hạ, ngài đừng suy nghĩ nhiều, người chính trực thì không sợ tà ma."

Vệ Phó nhìn nàng thật lâu rồi đột nhiên nói: "Ngươi nói đúng, người chính trực thì không sợ tà ma, Cô cứ làm tốt Thái tử của mình là được."

Trước kia như thế nào thì sau này cũng như vậy, chỉ là không còn mong đợi nhận được sự yêu thích và tin tưởng của phụ hoàng nữa bởi vì đây vốn là thứ hắn không thể nào có được.

Đoạn Chuyên bẩm báo khiến Nguyên Phong đế nổi trận lôi đình.

Ông ta tức giận mà không biết nhắm vào ai, cuối cùng ra lệnh lên đường ngay lập tức.

Khó tránh khỏi có người sẽ oán trách nhưng đây là mệnh lệnh của bệ hạ nên không ai dám trái lệnh.

Đoàn xe vội vã xuất phát và tiến về phía trước với tốc độ nhanh nhất có thể nhưng vẫn chưa đến được trạm nghỉ trước khi trời tối.

Di chuyển trong bóng tối thật sự quá nguy hiểm nên đoàn xe đã chuẩn bị sẵn đèn gió để thắp sáng. Nhưng những chiếc đèn này chỉ dùng trong trường hợp khẩn cấp và không thể chiếu sáng trong phạm vi rộng.

Với lượng người đông đúc và đoàn xe dài như vậy, dù có xảy ra chuyện gì thì bọn họ đều không gánh nổi trách nhiệm nên chỉ có thể giảm tốc độ và đi chậm rãi.

Bên ngoài trời tối om, thỉnh thoảng lại có thể nghe thấy tiếng động vật hú không rõ danh tính, mấy nương nương ở thâm cung hậu viện quanh năm nào đã chứng kiến cảnh tượng như vậy bao giờ?

Giống như nỗi sợ hãi khi đối mặt với mưa to sấm chớp đột nhiên ùa về và lần này mọi người đều biết nó sẽ không kết thúc nhanh như vậy, bởi vì phải mất ít nhất vài canh giờ nữa mới đến hừng đông.

Tiếng oán giận liên tục, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng vó ngựa của thị vệ đi ngang qua, chắc là đi về phía trước báo cáo tình hình.

Phúc Nhi lại rất phấn khởi, thậm chí còn có hứng thú hỏi Thái tử có sợ không?

Nhưng điều khiến Vệ Phó tức giận là bản thân trong lòng nàng lại nhát gan như vậy sao? Nếu thật sự có dã thú tới thì có lẽ hắn sẽ đứng đằng trước che chở cho nàng.

Đi được một đoạn thì liền không thể đi nổi nữa.

Có quá nhiều lời phàn nàn và hơn nữa cũng không an toàn.

Đoạn Chuyên chỉ có thể chịu đựng sự khiển trách của Nguyên Phong đế và ra lệnh cho người dựng trại ngay tại chỗ.

Có ngọn lửa được thắp lên, cuối cùng bên ngoài trở nên sáng hơn rất nhiều.

Phúc Nhi cũng không hiểu tại sao bọn họ phải quan trọng hóa như vậy làm gì? Không phải chỉ là ngủ ngoài trời một đêm thôi sao? Nhiều người như vậy thì có thể xảy ra chuyện gì?

Bởi vì bên ngoài vẫn chưa được bố trí nên người trong xe chỉ có thể xuống xe khi chọn được chỗ dừng xe.

Hết đống lửa này đến đống lửa khác được dựng lên, có người dựng lều trại, có người đang sắp xếp xe ngựa và ngựa.

Đúng lúc này có một tiếng thét chói tai vang lên.

Phúc Nhi bị dọa đến mức giật mình nhưng không phải sợ hãi mà thay vào đó là nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Có tiếng la hét hoảng loạn trở thành một mớ hỗn độn khiến mọi người khủng hoảng và liên tục hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Sự hỗn loạn này xảy ra ở góc đông bắc, cách bọn họ một khoảng. Vệ Phó không thèm mắng Phúc Nhi to gan mà cầm thanh kiếm trong tủ thấp xuống xe.

"Ngài định làm gì?"

"Ta đi xem mẫu hậu..."

"Cho dù ngài đi thì cũng đừng cầm kiếm, ngài ngốc à? Bên ngoài hiện đang xảy ra hỗn loạn, còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra mà ngài còn mang kiếm ra ngoài. Người biết thì sẽ biết ngài đi bảo vệ bệ hạ và Hoàng hậu, người không biết còn nghĩ rằng ngài muốn làm gì."

Phúc Nhi trách mắng.

"Quên đi, tốt nhất là ngài đừng đi, để ta đi gặp nương nương. Chắc là sẽ không sao đâu, có lẽ là có sói lén cắn người."

"Sói?"

"Sao nào? Ngài cho rằng sói đang ở khu vực săn b.ắ.n chờ mấy người hậu duệ quý tộc các người đi săn à? Ta nói với ngài, nơi thiếu dân cư thì sẽ có sói, hơn nữa còn là sói có gan lớn khi đói, dám chạy đến thị trấn để ăn thịt người, thậm chí còn dám đến nhà nông để ăn trâu, ăn gà. Khi còn nhỏ ta đã từng gặp sói nhưng mà chỉ là một con sói đơn độc, đã bị ta và ca ca của ta lấy đá đáp bỏ chạy."

"Ngươi còn có bản lĩnh này?"

Phúc Nhi liếc hắn: "Ta không có bản lĩnh, nhưng mà nếu thực sự có sói tới cắn người thì ít nhất ta có thể giữ miệng nó cho đến khi ngài cầm kiếm tới cứu ta."

Nói xong thì nàng đã xuống xe ngựa và đi về hướng xe ngựa của Hoàng hậu.

Xe ngựa của Hoàng hậu ở gần đó và có thị vệ canh giữ nên dù Hoàng hậu bị tiếng thét chói tai kia hù dọa một chút nhưng cũng không sợ hãi.

Phúc Nhi nhìn qua, cảm thấy không cần phải lo lắng về sự an toàn nên định quay trở lại.

Nhưng nàng suy nghĩ rồi quyết định để hai chiếc xe ngựa ở chung một chỗ nên quay lại để thái giám đánh xe chuyển xe của Thái tử tới gần xe của Hoàng hậu.

Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng lại có tiếng thét chói tai và tiếng gầm truyền đến, thậm chí động tĩnh càng lúc càng lớn.

Đoạn Chuyên hạ lệnh không ai được phép xuống xe, các toa xe phải dựa sát vào nhau và ra lệnh cho rất nhiều thị vệ bao quanh xe ngựa.

Tất cả mọi người đều sợ hãi, có một số người nhút nhát còn run bần bật và òa khóc.

Không lâu sau có thị vệ tới báo cáo.

Nói là gặp phải sói, con sói đang trộm gà nhưng lại lén chọn một người đơn độc trong góc mà cắn khiến người đó hoảng sợ, sau khi thị vệ đánh c.h.ế.t sói thì không ngờ có mấy con khác nhảy ra từ chỗ tối, mọi người không kịp chuẩn bị nên mới hoảng loạn.

Đám sói nhanh chóng bị giết c.h.ế.t, tổng cộng có sáu con.

Xác sói bị ném bên cạnh đống lửa, tản ra nồng nặc mùi máu tanh, người nhát gan càng không dám nhìn.

Đám phi tần bị dọa sợ yêu cầu thị vệ canh giữ, khóc sướt mướt đến tìm Nguyên Phong đế để kể lể tuy nhiên lúc này Nguyên Phong đế làm gì còn tâm tư để an ủi phi tần mà là răn dạy.

Cũng có phi tần đề nghị không nên ở lại nơi này, lỡ như còn có sói thì sao?

Tuyên bố này cũng vấp phải sự khiển trách bởi vì xuất phát ở nơi có sói vào ban đêm càng không an toàn.

Tóm lại là vẫn phải cắm trại ở đây nhưng không cần dừng lều, đêm nay tất cả mọi người tạm nghỉ trên xe ngựa, chờ đến hừng đông thì sẽ rời khỏi nơi này.

Vốn dĩ là đến tránh nóng và du ngoạn nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này. Bắt đầu từ trò đùa bắt cá kia thì ông ta cảm thấy vô cùng khó chịu cho đến hàng loạt chuyện xảy ra sau đó.

Thậm chí ông ta còn tự hỏi liệu tất cả những điều này có phải do người nào đó cố ý sắp xếp để hại ông ta không.

Đương nhiên ý tưởng này không thể chia sẻ với người ngoài nhưng chỉ từ việc Nguyên Phong đế sai rất nhiều thị vệ vây quanh xe của ông ta thì liền biết tâm trạng của ông ta lúc này nhất định không thể bình tĩnh.

Có lẽ đây là lần đầu tiên đám quý nhân thân phận tôn quý này gặp phải chuyện như vậy.

Thay vì thư thái hưởng thụ thì lại tràn đầy sự tra tấn, sợ hãi và lo âu.

Rất có thể đêm nay không ai có thể ngủ ngon được nên Thượng Thực cục bận rộn nấu một ít cháo và màn thầu để đuổi các quý nhân xưa nay không ăn gì khác ngoài món ngon vật lạ này đi.

Hoàng hậu cũng có chút bất an nhưng không hề cảm thấy sợ hãi.

Không có ông ta, bên cạnh xe của bà là xe của Thái tử, hai chiếc xe ở chung một chỗ, gần đến mức có thể đưa đồ cho bên kia qua cửa sổ.

Việc này là do Phúc Nhi sắp xếp.

Điều quan trọng là hai chiếc xe ở gần nhau đến mức Hoàng hậu ngủ ở bên này thậm chí có thể nghe thấy cuộc trò chuyện ở phía bên kia.

Bà nghe thấy tiểu cung nữ kể lại cho Thái tử nghe những chuyện khi nàng còn bé sinh động như thật, nào là lấy đá đuổi sói, còn nghe nàng nói trước đó đã nghe thấy tiếng hú, nàng cảm thấy giống như sói kêu nhưng sợ bị người ta đe dọa.

Nàng còn hỏi Thái tử có đói bụng không và nàng có gì để ăn không.

Tất nhiên không thể thiếu tiếng cười khúc khích của hai người, đặc biệt là Thái tử, người thỉnh thoảng sẽ cười khẽ một hai tiếng, rõ ràng là tâm trạng rất tốt.

Đúng là cung nữ to gan!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn