Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 251: Hết

Trước

Người này quá bá đạo rồi!

Thoạt nhìn có vẻ hào hoa phong nhã, ôn hòa nhưng lại cực kỳ bá đạo.

Cái gì gọi là thế gian này không có ai thích hợp làm trượng phu của ngươi hơn ta?

Nhưng nghĩ kỹ lại thì y nói cũng không sai.

Có mẫu thân như vậy, tuy y là Thái tử nhưng không coi thường nữ tử. Nhìn cách y ở chung với mặt tròn nhỏ thì cũng không giống Thái tử mà ngược lại giống như ca ca bình thường.

Trước đó y tới không ngồi ở ghế chính mà thay vào đó là ngồi đối diện với nàng ấy. Cho dù là vì y không muốn tạo cảm giác áp bức cho nàng ấy hay vì điều gì khác thì cũng đủ chứng tỏ y là người rộng lượng, sẵn sàng đối xử bình đẳng với nữ tử và nói chuyện bình đẳng với nữ tử.

Đặc biệt là ở điểm cuối cùng này, tưởng chừng như bình thường nhưng thực tế trên thế gian không có mấy nam tử làm được.

Trong suy nghĩ của một số nam nhân, nữ nhân sinh ra là để phục tùng nam nhân, đều là tóc dài mà kiến thức ngắn, đừng nói tới chuyện bình đẳng, thậm chí ngồi đối diện với nữ tử cũng là điều nhục nhã.

Nữ tử đã gả đi, nếu ngươi còn muốn ra ngoài đi lại thì nên bị nhốt ở hậu viện. Gả cho người ta thì sẽ theo họ phu quân, trở thành chuyết kinh, tiện nội, chỉ từ những cách xưng hô này là có thể thấy được sự miệt thị đối với nữ tử trên thế gian này.

Nó đủ cho thấy Thái tử Vệ Tắc làm được điều này khó khăn như thế nào.

Thậm chí còn tạo thành cú sốc lớn cho Phạm Dung Dung nên khiến nàng ấy có hơi do dự.

Đúng vậy, nàng ấy đã do dự.

Khi ý thức được chuyện này, Phạm Dung Dung đã vô cùng sợ hãi và thậm chí là khủng hoảng.

Ngày đó ở trước mặt Hoàng hậu, thực ra nàng ấy nói vô cùng ẩn ý, nàng ấy vẫn còn rất nhiều lời đại nghịch bất đạo chưa nói ra.

Nó xuất phát từ kiến thức thuở nhỏ, xuất phát từ ba mối hôn sự liên tiếp không suôn sẻ cùng với đủ loại giằng co trong hôn sự khiến áp lực kìm nén bấy lâu bùng nổ.

Mà sự bùng nổ này quá mãnh liệt nên nàng ấy đào hôn, rời nhà và đến Giang Nam nửa năm đã gột rửa toàn bộ tâm hồn nàng ấy.

Bởi vì thống khổ nên suy nghĩ nhiều, bởi vì suy nghĩ nhiều nên càng nghĩ nhiều và nàng ấy càng hiểu rõ hơn.

Nếu nói trước khi tuyển tú thì nàng ấy còn bàng hoàng, còn do dự nên hy vọng có thể dùng tuyển tú để trì hoãn, phó thác hy vọng vào Hoàng hậu xa xôi không thể với tới, mong đợi nàng có thể giải quyết được sự thắc mắc của mình.

Sau khi gặp được Hoàng hậu, biết rằng bản thân không đơn độc trên con đường này và trên đời này vẫn có người hiểu được nàng ấy thì trái tim nàng đã viên mãn nên thực sự giác ngộ và kiên định.

Nhưng bây giờ nàng ấy lại do dự.

Theo bản năng Phạm Dung Dung do dự muốn từ bỏ những suy nghĩ không nên có.

"Thái tử điện hạ, ngài thân là Thái tử cao cao tại thượng, địa vị tôn quý, muốn gì cũng có, cần gì phải ép buộc một tiểu nữ tử?"

Ép buộc?

Vệ Tắc nheo mắt lại.

Y cho rằng bản thân đã nói rất thấu đáo, với tính cách của nàng ấy thì chấp nhận điều đó chắc không khó. Tất nhiên trong đó phải có sự đe dọa của hoàng quyền nhưng ít nhất sẽ không trực tiếp như vậy.

Đặt cả hai lại với nhau thì y chắc chắn có thể thuyết phục được nàng ấy nhưng tại sao nàng phải từ chối?

Mãi đến khi thấy nàng ấy siết chặt ống tay áo thì y mới chợt nhận ra một chuyện.

Nàng ấy sợ hãi.

Một nữ tử cả gan làm loạn như vậy cũng có lúc phải sợ hãi sao?

Nàng ấy sợ hãi điều gì?

Đúng rồi, nàng ấy sợ hãi hoàng quyền.

Khi y sử dụng hoàng quyền để đạt được mục đích của mình thì điều đó cũng làm tăng thêm nỗi sợ hãi của nàng ấy với hoàng quyền, dù sao hai người cũng không ngang hàng mà nàng ấy cũng không có bảo đảm.

"Sau khi ngươi gả cho ta, ta sẽ coi ngươi như thê tử mà đối đãi, tôn trọng và che chở ngươi. Nếu ngươi không tin ta thì ít nhất cũng nên tin mẫu hậu, nàng rất thích ngươi, sẽ không để ta bắt nạt ngươi. Nếu ngươi còn có lo lắng thì ta cam đoan nếu có một ngày ta vi phạm lời hứa, ngươi có thể hòa li với ta, rời khỏi hoàng cung, khi đó ta sẽ không ngăn cản."

Hòa li?

Hòa li với Thái tử hay là Hoàng đế tương lai? Còn có thể rời khỏi hoàng cung?

Còn là hứa hẹn!

Y có biết bản thân đang nói gì không?

"Tại sao lại là ta?"

Tại sao lại là nàng ấy?

Có lẽ là vì Viên Viên và tiểu cô cô đều thích nàng ấy, mẫu hậu cũng thích nàng ấy có lẽ vì nàng ấy khác biệt với các tú nữ khác, vốn dĩ là chọn người trong nhóm tú nữ xa lạ thì tốt hơn hết nên chọn người thuận mắt.

Thực ra Vệ Tắc không nói y đã quyết định cống hiến cả thể xác và tâm trí cho triều chính, cho giang sơn này, y cũng có tham vọng giống như phụ hoàng, muốn trở thành vị minh quân, muốn trở thành minh quân hiếm có.

Nhưng giữa hoàng cung khổng lồ như vậy, phía trên vạn người thực sự rất lạnh lẽo và cô đơn, phụ hoàng có thể kiên trì là vì có mẫu hậu ở bên cạnh, có lẽ y cũng cần một người như vậy.

Người này không nên là những quý nữ thế gia phục tùng vâng dạ hay là một dân nhà nhà nghèo không đọc nổi một quyển sách mà là người có sự tự chủ, có tư tưởng của riêng mình để có thể nói chuyện với y.

Cuộc sống như vậy chắc hẳn rất thú vị.

Không hiểu sao Vệ Tắc lại bắt đầu mong đợi.

Tháng bảy năm Vĩnh Thái thứ mười, Hoàng đế tứ hôn Phạm thị nữ làm Thái tử phi và ấn định đại hôn của Thái tử vào tháng mười cùng năm.

Hôn lễ hoành tráng đó có thể nói được vạn người chú ý.

Chưa kể đến những cảnh tượng do hoàng gia sắp đặt thì chỉ riêng của hồi môn Phạm gia dành cho Thái tử phi cũng đủ khiến bá tánh kinh thành bàn tán say sưa mấy chục ngày và thậm chí vẫn còn in đậm trong ký ức rất nhiều năm sau.

Sau khi Phạm Dung Dung gả cho Vệ Tắc vô cùng được sủng ái, không chỉ Hoài An công chúa và Yến Quốc trưởng công chúa rất yêu quý nàng ấy mà Hoàng hậu cũng che chở nàng.

Vệ Tắc là người làm đại ca, chất nhi và nhi tử cũng phải đứng sang một bên.

Về phần câu chuyện riêng của đôi trẻ tạm thời vẫn duy trì mối quan hệ tôn trọng lẫn nhau nhưng từ góc độ của Phúc Nhi đã thấy được một số dấu hiệu, điều này khiến nàng rất vui mừng và cảm thấy bản thân đã chọn đúng tức nhi rồi.

Mà Vệ Phó cũng âm thầm nói, tiểu tử thúi sao không cố gắng hơn, bắt lấy người để tránh cho nương con không có việc gì làm mà làm khổ con và ta.

Vì hôn sự thuận lợi của đại nhi tử nên Phúc Nhi không khỏi bắt đầu đánh chủ ý lên Vệ Thiều và Vệ Khiên.

Vệ Thiều thấy vậy lập tức tìm đại ca kiếm việc làm rồi rời kinh với lý do bí mật kiểm tra Phúc Kiến và Chiết Giang. Ngay lúc Phúc Nhi chuyển sự chú ý đến tiểu nhi tử thì ai ngờ tiểu tử Vệ Khiên này cũng gây rối, y muốn đi Vân Nam đánh giặc.

Lúc này Đại Yến đã quyết định dùng binh đối địch với Miến Quốc.

Việc này đã được triều đình thông qua, trên dưới đều đồng lòng nên đã chuẩn bị xong mọi thứ, chỉ cần đợi đưa binh tới Vân Nam, không ngờ rằng Vệ Khiên đã tính toán chuyện này.

Mấu chốt là lý do y đưa ra khiến người khác không thể từ chối, đặc biệt là Phúc Nhi không thể từ chối.

Đó là vì lão gia tử.

Ngưu Đại Hoa qua đời vào năm Vĩnh Thái thứ năm, năm sau lão gia tử đã bị bệnh.

Thực ra thì đã sớm có dấu hiệu, sau khi Ngưu Đại Hoa rời đi, tuy lão gia tử không nói gì nhưng có thể thấy lão gia tử không còn nghị lực nữa mà như thể đã già đi một cách đột ngột.

Trước khi đi, lão gia tử cố ý gọi Phúc Nhi và Vệ Phó đến trước mặt và nói lại lời Vệ Phó hứa năm đó sẽ để hài tử di truyền thể chất của Vương gia mang họ Vương.

Lão gia tử nói năm đó chỉ là trò đùa thôi, nếu Vệ Phó không phải Hoàng đế thì không sao, họ Vương cũng được. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác, Tam Lang là hoàng tử, việc đổi họ của hoàng tử rất trọng đại nên chuyện này liền thôi.

Thực ra Vệ Phó và Phúc Nhi vẫn luôn nhớ rõ chuyện này, bọn họ cũng âm thầm trao đổi với lão gia tử nhưng lão gia tử luôn nói không vội nhưng thực tế đâu phải không vội mà là lão gia tử có lo lắng.

Vệ Phó và Phúc Nhi cũng dè dặt, sợ nhi tử không muốn và sợ bị người ngoài lợi dụng khiến phụ tử huynh đệ có khoảng cách, hiện giờ lão gia tử chủ động nhắc tới khiến hai người xấu hổ không thôi.

Xấu hổ thì xấu hổ nhưng bọn họ không được phép chất vấn quyết định của lão gia tử. Ngược lại lão gia tử còn an ủi hai người, bất kể có phải họ Vương hay không thì cũng đã học bá vương thương của Vương gia nhưng đáng tiếc là ông lão không thể nhìn thấy Tam Lang trở thành đại tướng quân.

Tâm nguyện của lão gia tử luôn là để Tam Lang kế thừa bá vương thương của Vương gia và với tài năng binh pháp của y mà ngày nào đó có thể sử dụng trên chiến trường.

Nên không ai có thể bác bỏ ý định muốn đi đánh giặc của Vệ Khiên.

Cả hai nhi tử còn rời hoàng cung trước tết khiến Phúc Nhi thở dài lẽ ra nàng nên có một cái tết vui vẻ, ai ngờ vẫn có người định rời khỏi hoàng cung.

Đó là Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu.

Bởi vì đại hôn của Thái tử và chuyện Vệ Thiều, Vệ Khiên lần lượt rời khỏi kinh thành nên Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu đã ở kinh thành gần nửa năm.

Đây là chuyện chưa từng xảy ra trong vài năm qua, trước kia Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu chỉ ở lại kinh thành tối đa là bốn tháng.

Lần này Vệ Khiên vừa rời đi thì hai ngày sau Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu cũng rời đi.

Vẫn là tiền trảm hậu tấu, để lại một phong thư nói rằng lần này hai người dự định đi biển, nghe nói phong cảnh bên ngoài khác với Đại Yến, bọn họ chưa từng đến đó, nói sau chuyến này sẽ không ra ngoài nữa và sẽ ở lại trong kinh dưỡng lão, dù gì thì hai người cũng không còn trẻ nữa.

Nói đến không còn trẻ thì Vệ Phó và Phúc Nhi không còn lời nào để phàn nàn.

Dù sao thì Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu cũng lớn tuổi rồi, chờ qua mấy năm nữa mà muốn du sơn ngoạn thủy khắp nơi cũng e rằng thân thể không chống đỡ nổi nữa.

Diễm Dao lại không nghĩ như vậy, nàng ấy biết đây đều là cái cớ của phụ hoàng và mẫu hậu.

Chỉ nói cho nàng ấy nghe và an ủi nàng ấy.

Bởi vì trước đó phụ hoàng và mẫu hậu đã hứa sẽ dẫn nàng ấy đến Giang Nam du ngoạn, nàng ấy còn nói phải dẫn Viên Viên đi cùng.

Không ngờ phụ hoàng và mẫu hậu lại bỏ chạy.

Không chỉ bỏ chạy mà còn lừa hoàng huynh và hoàng tẩu xúc động nhưng không lừa được nàng ấy.

"Phụ hoàng và mẫu hậu thật xấu xa..."

Viên Viên khuyên nhủ: "Được rồi, đừng tức giận, đây cũng không phải lần đầu hoàng tổ phụ và hoàng tổ mẫu như vậy, không phải bọn họ đã nói chờ lần này quay về sẽ không ra ngoài nữa."

"Chỉ có ngươi tin, hoàng huynh và hoàng tẩu tin, ta không tin đâu."

Khôn Nguyên cung.

Thực ra Phúc Nhi cũng không tin nhưng Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu đã bán thảm thì người làm tiểu bối phải ra vẻ để trưởng bối không bị mất mặt.

"Ta cũng muốn ra biển, ta cũng muốn tới Giang Nam."

Phúc Nhi chẹp miệng, nhìn về phía Vệ Phó.

Vệ Phó quay lại nhìn nàng: "Ta cũng muốn đi."

Vậy phải làm sao?

Hắn đã từng nói chờ Đại Lang lớn, có thể tiếp nhận vị trí của hắn thì sẽ dẫn nàng du sơn ngoạn thủy khắp nơi giống như Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu vậy.

Nhưng hiện giờ Đại Lang đã lớn, đã cưới thê tử mà bọn họ vẫn còn ở trong cung.

Mặc dù thường tới Tây Uyển và Thừa Đức tránh nóng nhưng vẫn bị nhốt trong cung không thể ra ngoài, nhưng mỗi năm đều tới hai nơi này, không có việc gì làm cũng đến đó nên đã chán từ lâu.

"Chờ Nhị Lang và Tam Lang thành thân, Viên Viên và Diễm Dao cũng tìm được bến đỗ thì ta sẽ truyền ngôi cho Đại Lang, đến lúc đó chúng ta có thể du ngoạn khắp trời nam đất bắc."

"Vậy còn phải đợi nhiều năm nữa." Phúc Nhi than thở.

Qua năm sau thì Viên Viên mới mười bốn.

"Không phải nàng còn chờ ôm tôn tử sao? Mấy năm nữa cũng đủ cho nàng bế tôn tử, chờ nàng ôm tôn tử đến chán thì cũng sắp đến lúc rồi, chúng ta sẽ đi du sơn ngoạn thủy, cũng tránh để nàng ra ngoài mà vẫn nhớ đến tôn tử, không được chơi thỏa thích."

"Vậy quyết định thế đi?"

"Quyết định thế."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn