Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 249

Đợi người rời đi, Phúc Nhi đột nhiên đứng dậy và bước nhanh về phía sau bình phong.

Nơi đó cũng có bàn ghế và một người đang ngồi.

Là Vệ Phó.

Phúc Nhi có vẻ rất kích động, nắm tay Vệ Phó lắc mấy lần mà không nói gì.

"Sao nào? Nhìn trúng nữ tử này?"

Phúc Nhi quay hai vòng, sau đó đột nhiên thở dài và bình tĩnh lại.

"Ta nhìn trúng cũng vô dụng, dù sao cũng phải là nhi tử của chàng thích mới được."

Thấy nàng như vậy thì Vệ Phó mỉm cười.

"Dù sao nhi tử nàng cũng nói tất cả đều để phụ hoàng mẫu hậu làm chủ, nếu để nàng làm chủ thì nàng cứ chọn người mình thích."

Dường như Phúc Nhi đã có chính kiến nhưng dường như vẫn rất rối rắm.

Nàng rối rắm một lúc mới nói: "Vẫn không nên, ta không thể tùy tiện quyết định người gắn bó với hắn cả đời chỉ dựa trên sở thích của ta, vẫn phải là hắn đưa ra lựa chọn mới được."

Vệ Phó bất đắc dĩ mỉm cười nhưng cũng không nói gì, chẳng qua trước khi rời đi thì nhìn về một cánh cửa cách đó không xa.

Chờ hai người rời đi thì một người bước ra khỏi cửa.

Thực sự là Vệ Tắc.

Cũng không biết y ở bên trong đó nghe được bao lâu rồi.

Vẫn còn hai ngày nữa mới đến vòng tuyển chọn cuối cùng.

Trông Phân Phương điện có vẻ yên tĩnh nhưng lại ẩn chứa xao động, ma ma huấn đạo không còn dạy nhóm tú nữ bất cứ điều gì mà hai ngày này nhóm tú nữ có thể tự do hoạt động nhưng vẫn không thể ra khỏi phạm vi ba điện.

Sau chuyện xảy ra ngày hôm đó, bốn tú nữ vẫn ở chung một gian phòng.

Chu Thái Lăng gần như không nói chuyện với Phạm Dung Dung, Triệu Hân Nhi và Mao Ngọc Nhi cũng rất ít khi nói chuyện với nàng ấy, bầu không khí trong phòng ngoại trừ trầm mặc thì vẫn là trầm mặc.

Việc gặp gỡ Hoàng hậu ngày hôm đó thực ra vẫn chưa giải quyết được vấn đề của Phạm Dung Dung.

Nàng ấy có linh cảm rằng bản thân sẽ không được chọn, nói cách khác là sau khi tuyển tú, nàng ấy về nhà vẫn phải đối mặt với sự khó hiểu của phụ thân và người nhà.

Có lẽ phụ thân vẫn nhất quyết muốn nàng ấy gả đi, nàng ấy vẫn kiên trì theo ý kiến của mình nên sẽ khó tránh khỏi xảy ra tranh chấp và mâu thuẫn.

Chỉ có thể nói rằng con đường này vừa dài vừa gian nan.

Vốn dĩ đã phiền muộn trong lòng nhưng có lẽ ngày hôm đó nói chuyện với Hoàng hậu, Hoàng hậu không khiển trách ý tưởng của nàng ấy "lỗi thời" mà thậm chí còn thương tiếc và tán đồng với nàng ấy, điều này khiến Phạm Dung Dung cảm thấy tự tin hơn và có cảm giác đã tìm được tri kỷ.

Hơn nữa nàng ấy còn là người cởi mở nên không suy nghĩ nhiều về điều đó.

Có khó khăn và phiền toái nhưng mọi chuyện luôn có thể giải quyết, có lẽ nàng ấy sẽ tính toán dần dần biết đâu một ngày nào đó phụ thân sẽ hiểu cho nàng ấy?

Tạm thời Phạm Dung Dung chỉ có thể nghĩ mọi chuyện theo phương hướng tốt đẹp hơn.

Nàng ấy đã chuẩn bị sẵn sàng về nhà trước vòng tuyển chọn cuối cùng một ngày, trước đó đã thu dọn hành lý và dự định chờ sau khi kết thúc tuyển chọn sẽ rời khỏi Tây Uyển về nhà.

Không có gì nhiều, chỉ có một ít y phục của bản thân.

Sau khi sắp xếp xong mọi việc thì nàng ấy không hề nghĩ nhiều mà chờ đợi vòng tuyển chọn cuối cùng đến.

Thời gian rất nhanh đã đến ngày tuyển chọn cuối cùng đó.

Ngày hôm đó, trời còn chưa sáng thì các tú nữ đều đã thức dậy.

Rửa mặt, thay xiêm y, chải đầu và dùng bữa sáng, sau khi xong xuôi mọi việc thì vừa qua giờ mẹo, nhóm tú nữ nối đuôi nhau rời khỏi cung điện, xếp hàng theo từng điện rồi được nữ quan dẫn dắt đến nơi diễn ra vòng tuyển chọn cuối cùng.

Vòng tuyển chọn cuối cùng diễn ra ở Tường Loan các của Doanh Đài.

Khi đến nơi, Phạm Dung Dung nhìn thoáng qua và phát hiện Phân Phương điện xếp cuối cùng.

Nàng ấy âm thầm quan sát tiến độ và kết luận chờ đến lượt người của Phân Phương điện thì chắc hẳn sẽ là sau buổi trưa nhưng đây đã là cửa ải cuối cùng nên dù không kiên nhẫn cũng phải chờ đợi.

Thể lệ tuyển tú vẫn theo quy củ cũ, người được chọn thì ban hoa, người không được chọn thì nhận thẻ bài.

Mấy nhóm tú nữ lần lượt bước vào đều nhận thẻ bài, không một ai được ban hoa.

Tú nữ không được chọn tất nhiên là uể oải buồn bã vô cùng nhưng sau khi tới Tây Uyển, quy củ đầu tiên mà ma ma huấn đạo dạy chính là không được khóc ở trong cung nên chỉ có thể nén nước mắt và tỏ ra ủ rũ.

Vẫn có người được ban hoa.

Tú nữ được ban hoa trở thành người may mắn nhất trong số tú nữ và được mọi người hâm hộ.

Trước đó trong ba điện cũng có tin tức nói rằng, tuy lần tuyển tú này chủ yếu là chọn Thái tử phi nhưng cũng không chỉ chọn Thái tử phi mà còn có một số tông thất quý gia có nhi lang đến tuổi, nghe nói lần tuyển tú này cũng có ý chọn ra người xứng đôi cho những người này.

Tóm lại, chỉ cần được ban hoa thì cho dù không thể trở thành Thái tử phi thì ít nhất cũng có khởi đầu là phu nhân của tông thất, đối với các nàng thì cũng là chuyện bay lên cành cao rồi.

Bất kể nhóm tú nữ không được chọn hay được chọn thì sau khi ra ngoài cũng phải nhanh chóng rời khỏi nơi này nên tú nữ muốn tìm hiểu tin tức chỉ có thể thất vọng.

Trước khi vào mọi người đều cảm thấy thấp thỏm, sau đó thì hoặc là vui hoặc là buồn, nói chung chỉ có một số ít là vui.

Nếu nói ban đầu Phúc Nhi còn có chút mới lạ vì dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng chủ trì tuyển tú, còn là chọn tức nhi. Nhưng nhiều người đi tới đi lui như vậy, ngồi lâu cũng không khỏi cảm thấy mệt mỏi.

Mấu chốt là Thái tử ngồi ở phía bên trái vẫn không có động tĩnh, ngọc như ý đặt trên bàn hoa vẫn luôn an tĩnh ở trong khay, bị nàng liếc qua liếc lại mấy lần vẫn chưa hề di chuyển.

Trước đó Viên Viên còn có thể giả vờ giống như công chúa nhưng ngồi lâu thì nàng ấy cũng cảm thấy mệt mỏi.

Sau khi nhìn thấy một nhóm tú nữ đi xuống, nàng ấy tìm mọi cơ hội để đến gần Vệ Tắc.

"Đại ca, chẳng lẽ huynh không nhìn trúng ai sao? Nhiều tú nữ tiến lên như vậy, người nào cũng như hoa như ngọc mà huynh không nhìn trúng một ai sao?"

Vệ Tắc không nói gì.

Thái Hậu ngồi ở ghế bên trái mỉm cười, vẫy tay với Diễm Dao: "Dao Dao, cùng mẫu hậu xuống nghỉ ngơi một lát, nơi này để lại cho Hoàng hậu và Thái tử đi."

Diễm Dạo nhanh chóng đứng dậy đỡ Thái hậu.

"Cung tiễn mẫu hậu/ Cung tiễn hoàng tổ mẫu."

Viên Viên muốn đi cùng chỗ tiểu cô cô nhưng thật sự không yên tâm về đại ca.

"Đại ca..."

Vệ Tắc bất đắc dĩ liếc nàng ấy: "Tiểu nha đầu muội đừng xen vào chuyện của người lớn."

"Sao ta lại là tiểu nha đầu chứ?" Viên Viên bất mãn.

Những hàng cây rợp bóng xanh, chim chóc hót líu lo trên cành.

Trong Tường Loan các, trong ngoài điện và cả hành lang đều có cung nữ thái giám, còn có một nhóm nữ quan, từng người rũ mắt đứng trang nghiêm, cho rằng bản thân vừa điếc vừa mù và không nghe thấy Hoài An công chúa và Thái tử điện hạ ở phía trên thì thầm to nhỏ.

Trong vô thức, nhóm tú nữ yết kiến đã dừng lại.

"Đại ca, nếu huynh thật sự không nhìn trúng ai thì hay là ta giúp huynh chọn một người nhé?"

Vệ Tắc nhìn nàng ấy đầy hứng thú, cuối cùng tiểu nha đầu cũng để lộ rồi?

Phúc Nhi vốn muốn xen vào nhưng thấy vậy cũng kiềm chế lại.

Thật không dễ dàng gì mới nhịn được lâu như vậy, phải biết rằng từ trước đến nay Viên Viên chưa bao giờ kiên nhẫn đến vậy, chờ đến khi mọi người biết nàng ấy muốn nói gì nhưng vẫn chờ nàng ấy nói cũng rất khó xử.

"Muội nhìn trúng ai?" Vệ Tắc nhướng mày.

Viên Viên làm cử chỉ bẽn lẽn và ghé vào tai ca ca nàng ấy.

"Huynh thấy tú nữ hư thế nào?" Nói xong nàng ấy ngượng ngùng đứng dậy, đổi lại giọng điệu bình thường thay vì thì thầm: "Dù sao huynh cũng không vừa ý ai nên ta tùy tiện chọn cho huynh một người."

Tùy tiện chọn? Vệ Tắc im lặng lẩm bẩm.

Phúc Nhi vội vàng nói: "Đi tìm tiểu cô cô và hoàng tổ mẫu của con đi, đừng ở đây gây rối."

"Mẫu hậu, ta gây rối khi nào?"

Viên Viên không cho là đúng, làm nũng một hồi rồi bỏ chạy.

Sau đó Phúc Nhi mới nói: "Đừng để ý muội muội con nói linh tinh, nếu chọn Thái tử phi thì tất nhiên phải chọn người con vừa ý."

Nàng đặt chén trà xuống và ra hiệu tiếp tục.

Chẳng mấy chốc nhóm tú nữ tiếp theo đã được dẫn vào.

Nhóm tú nữ khẽ cúi đầu ở ngoài hành lang, thái giám bắt đầu gọi từng người một: "Nữ nhi Đường Nguyệt Nga của tri huyện Lư Dương - Đường An Nhân mười bảy tuổi; nữ nhi huyện Tín Dương..."

Sau khi gọi tên sáu tú nữ thì xung quanh rơi vào im lặng.

Có người dám ngẩng đầu nhìn lên nhưng đại đa số đều không dám.

Một hồi lâu -----

Phía trên không phát ra âm thanh nào.

Phúc Nhi liếc nhìn nhi tử, thấy y không có phản ứng gì thì thầm thở dài trong lòng và nâng tay lên.

Thái giám gọi tên vội vàng hét lên: "Nhận thẻ bài..."

Vệ Phó bận xong chính vụ liền tới.

Phúc Nhi nhìn thấy hắn thì nhanh chóng đứng dậy.

"Tạm dừng một chút, ta và phụ hoàng con nói mấy câu." Nói xong, nàng liền lôi kéo Vệ Phó vào nội điện.

Vệ Tắc âm thầm thở dài và vẫn bất động như núi.

"Chàng nói ta không cần nhọc lòng nhưng người đã đi qua một nữa mà chàng nhìn hắn xem, nhìn hắn xem..." Phúc Nhi thực sự lo lắng.

"Đều tại chàng!"

"Sao lại tại ta?" Vệ Phó bật cười nói: "Ta bảo nàng chọn người nàng thích nhưng chính nàng nói đây là chuyện cả đời của nhi tử, dù thế nào cũng phải chọn người hắn vừa ý."

"Ta đâu biết tiểu tử này lại bình tĩnh như vậy?!" Phúc Nhi bực bội.

Vệ Phó giữ tay nàng: "Được rồi được rồi, nàng đừng vội."

"Sao lại không vội được? Lỡ như người qua hết rồi mà hắn vẫn chưa chọn được một người thì sao?"

"Nàng yên tâm, sẽ không, cho dù nàng không tin hắn có thể chọn một người thì Thái tử cũng biết nặng nhẹ."

Thật sự là vậy, đã là chọn Thái tử phi và còn là công bố thiên hạ thì với tính cách lấy đại cục làm trọng của Vệ Tắc thì kiểu gì cũng chọn ra một người.

"Vậy theo như chàng nói, trong lòng hắn đã chọn được người rồi?" Phúc Nhi giật mình.

Vệ Phó vuốt cằm suy nghĩ: "Khó nói lắm, ai biết được."

Thấy hắn như vậy thì Phúc Nhi oán giận không thôi.

"Đều tại chàng, sao lại nuôi hài tử thành như vậy? Hắn chỉ ngồi đó không nói một lời, cũng không nóng vội nhưng nương hắn đã gấp đến mức cháy nhà đến nơi rồi."

"Hài tử này cũng không phải do một mình ta sinh..."

"Chàng còn nói!"

"Được rồi, ta không nói."

"Đều tại chàng! Chàng đường đường là chưởng quầy nhưng chỉ lo việc triều chính của chàng, vừa nhắc tới hôn sự của mấy hài tử thì liền nói vạn sự tùy duyên làm cho ta phải nhọc lòng mọi chuyện."

"Ta nói tứ hôn cho hắn thì nàng không muốn, bây giờ để hắn chọn thì nàng lại nói ta làm cha không quan tâm gì cả?"

"Nếu chàng quan tâm thì chàng đã đi đâu? Ta đã ngồi đây nửa buổi sáng rồi!"

Nói đi nói lại thì là ngồi đến nhàm chán nên mới gây rối?

"Không phải ta còn phải xử lý việc triều chính sao," Dù sao Vệ Phó cũng biết không thể tranh cãi thắng được nàng nên phải dỗ dành: "Ta sẽ cùng nàng xem tú nữ còn lại, cùng xem đến khi kết thúc được không?"

"Vậy còn tạm được!"

Mặt trời càng lúc càng lên cao, ánh nắng càng lúc càng gay gắt.

Đã gần trưa rồi.

May mắn trong cung đã sớm chuẩn bị, chọn một nơi râm mát cho nhóm tú nữ còn lại đứng, mặc dù vậy thì nhóm tú nữ vẫn khô miệng và nhức mỏi chân.

Cuối cùng cũng đến lượt tú nữ của Phân Phương điện.

Cho đến nay chỉ có sáu tú nữ được ban hoa.

Tú nữ ở hai điện trước còn chưa được chọn thì cũng không thể đến lượt các nàng ở Phân Phương điện, vì vậy không giống những tú nữ trước đó đều rất phấn chấn, tú nữ của Phân Phương điện đều rất trầm mặc.

Không có ai được ban hoa!

Vẫn không có.

Mấy người Mao Ngọc Nhi đứng phía trước Phạm Dung Dung, thấy sắp đến lượt mình thì ba người không thể đứng yên, vừa nôn nóng vừa bất an.

"Ta sợ..."

"Sợ cái gì? Duỗi đầu hay thu đầu cũng là một đao, dù sao cũng không được chọn, bình tĩnh..."

Một nữ quan đi tới.

Đếm số người rồi nói: "Mấy người các ngươi, theo vào."

Phạm Dung Dung nhìn qua, tình cờ bản thân cũng ở trong đó nên không suy nghĩ nhiều mà đi theo.

Sáu người cúi đầu, nín thở theo vào trong.

Dọc đường chỉ thấy có người đứng hai bên, chẳng mấy chốc đã tới trước điện, nữ quan dẫn đường dừng lại, tú nữ đi phía trước không kịp đề phòng, suýt chút nữa là đụng đầu vào lưng nữ quan, tuy nàng ấy đã nhanh chóng phản ứng nhưng nhất định đã thất lễ trước điện.

Phạm Dung Dung không quan tâm đối phương thế nào, dựa theo quy củ của ma ma huấn đạo dạy, trước tiên là đứng yên, sau đó là xoay người, đối mặt với trong điện, gương mặt hơi cúi và hai tay đặt bên người.

Thái giám bắt đầu gọi tên.

Giọng nói hơi the thé vang vọng trong viện.

Khi nhắc đến tên mình, tú nữ bước lên ba bước và hành lễ với phía trên.

Khi đến lượt mình, Phạm Dung Dung chỉ nhìn thấy hai người ngồi trên bảo tọa.

Phía trên giày phượng là làn váy thêu tinh xảo của nữ tử, đây là Hoàng hậu nương nương. Bên cạnh còn có một đôi chân mang long ủng, chắc hẳn là bệ hạ?

Phía bên phải còn có một đôi ủng màu xanh nhạt thêu hình rồng.

Thái tử, cũng ở đây?

"Ngẩng đầu lên."

Một giọng nam trầm thấp vang lên ở phía trên.

Phạm Dung Dung chưa từng nghe thấy giọng nói này nên nghĩ chắc là bệ hạ?

Nàng ấy hơi ngẩng đầu lên, cho dù hơi ngẩng mặt lên nhưng đôi mắt xinh đẹp lại cụp xuống, không dám nhìn thẳng lên phía trên.

Những người phía trên không nói gì, Phạm Dung Dung quay về hàng theo hiệu lệnh của thái giám.

Trong số sáu người đã có năm người hành lễ nhưng chỉ có một mình Phạm Dung Dung ngẩng đầu lên.

Vừa nghe thấy người phía trên bảo Phạm Dung Dung ngẩng đầu lên, trái tim Chu Thái Lăng nhảy dựng, không ngờ không có sau đó, đối phương lùi về phía sau làm nàng ta vô thức thở phào.

Chỉ còn một người cuối cùng.

Gọi tên hành lễ trôi qua nhanh chóng.

"Nhi thần..."

Vệ Tắc nhìn về phía hai đôi mắt đang nhìn qua.

Mẫu hậu thì không nói, ánh mắt của phụ hoàng đặc biệt hứng thú như thể đang chờ xem kịch.

Y thở dài rồi đứng dậy.

Như thể đã sớm có quyết định nên dứt khoát cầm ngọc như ý đặt ở một bên lên.

Theo động tác của y, ngay cả cung nữ thái giám vốn luôn bình tĩnh cũng không khỏi liếc mắt theo.

Phạm Dung Dung cúi đầu không biết tất cả những chuyện này.

Trong điện an tĩnh không tiếng động.

Mãi đến khi có tiếng bước chân đến gần thì nàng ấy mới nhận ra có người đang đi tới.

Vừa nảy ra ý tưởng thì một thanh ngọc như ý được đưa tới.

Theo bản năng Phạm Dung Dung ngẩng đầu lên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn