Trăng tròn nhô lên cao, bóng đêm như mặt nước.
Trên đảo Quỳnh Hoa thuộc Bắc Hải của Tây Uyển lại được thắp sáng rực rỡ.
Những ánh đèn dầu lộng lẫy hoa mỹ, điểm xuyết tầng tầng lớp lớp cung điện tòa nhà, chiếu rọi trên mặt nước phản ánh kỳ quan của cảnh nước, nếu có người nhìn từ xa thì sẽ khó phân biết thứ trên đảo hay thứ trên mặt nước mới là thật.
Lúc này trong một gian lầu ở phía bắc hòn đảo đang diễn ra một bữa tiệc ngắm trăng, nhân vật chính đương nhiên là hơn hai trăm tú nữ còn lại.
Phải mất gần một tháng khổ luyện, ít nhất đó là cảm nhận của các tú nữ. Các ma ma nói bữa tiệc ngắm trăng này là lần cuối cùng các nàng tụ tập cùng nhau, dù sao thì vòng tuyển chọn cuối cùng cũng sắp đến rồi.
Tới Tây Uyển lâu như vậy, cho dù là kẻ ngu ngốc cũng có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau hành động này.
Bề ngoài thì ai cũng thành thật ngoan ngoãn nhưng trong thâm tâm đều có tâm tư riêng. Hơn nữa ma ma huấn đạo cũng tuyên bố rõ ràng rằng cho phép tú nữ không phải mặc y phục tú nữ trong bữa tiệc, thế là tới đêm đó, các tú nữ nghiễm nhiên thay đổi diện mạo, muôn màu muôn vẻ, tranh khau khoe sắc khiến mọi người choáng váng.
Nhóm tú nữ tới Tây Uyển có thể mang theo xiêm y và trang sức của mình nhưng ngày thường không thể mặc, bây giờ đã được dỡ bỏ lệnh cấm nên gần như đã tách biệt ngay lập tức.
Có trang sức, xiêm y, lớp trang điểm đẹp thì có thể làm diện mạo một người rạng rỡ hơn rất nhiều.
Ba người Chu Thái Lăng, Mao Ngọc Nhi và Triệu Hân Nhi tự cho bản thân khá xinh đẹp, dù không phải người đẹp nhất thì tuyệt đối cũng không kém.
Nhưng lúc này đây, khi ba người đến bữa tiệc nhìn thấy hàng chục tú nữ dẫn đầu Thanh Phức điện, thấy xiêm y trên người các nàng, thấy trang sức các nàng sử dụng…
Xiêm y của người ta dệt từ vải, là loại mà các nàng chưa từng thấy, trang sức đa dạng, rõ ràng đều là vàng nhưng trang sức bằng vàng của người ta không giống như trang sức bằng vàng của người khác.
Thậm chí là lông mày của các nàng.
Rõ ràng đều là vẽ nhưng sao lông mày của mình lại không thanh thoát bằng người ta?
Quá nhiều tại sao.
Lúc này, nhóm tú nữ có xuất thân khiêm tốn như Chu Thái Lăng cuối cùng cũng hiểu tại sao sau khi vào Tây Uyển thì trong cung cho các nàng mặc xiêm y đồng nhất. Thậm chí cả phụ kiện búi tóc cũng có yêu cầu, chỉ có thể búi tóc, phụ kiện trên tóc cũng chỉ có thể cài hoa nhung nhỏ trong cung phát, kiểu dáng giống nhau, cùng lắm là có màu sắc khác.
Tất cả là bởi vì ----- ngay từ đầu đã không thể so sánh được.
Nếu không thể so sánh thì kéo tất cả mọi người về cùng một đẳng cấp, khiến người ta rút đi vẻ hào nhoáng mà chỉ nhìn vào bản chất. Trước kia có không ít tú nữ phàn nàn ma ma huấn đạo và cung nữ quản sự quá nghiêm khắc nhưng bây giờ các nàng lại hoàn toàn không còn tâm tư oán giận.
Hãy nhìn người khác rồi nhìn lại chính mình.
Trong lúc nhất thời, cảm giác tự tin đột nhiên dâng lên.
Mao Ngọc Nhi cố nén vẻ chật vật hốt hoảng và vô thức nhìn Phạm Dung Dung.
Lại phát hiện nàng ấy rất bình tĩnh.
Đó là sự bình tĩnh hoàn toàn vượt qua mọi người xung quanh.
Ở bên kia, nhóm tú nữ có xuất thân cao quý tranh nhau khoe sắc tại nơi có ánh đèn rực rỡ thu hút sự chú ý của mọi người.
Ở nơi này, ở rìa của ánh đèn rực rỡ, ánh sáng mờ ảo bị bao phủ bởi nhiều loại bóng tối nhưng có một người không màng hơn thua.
Nhìn trang phục của nàng không hề rực rỡ lóa mắt nhưng lại có nét phong hoa riêng.
Chẳng lẽ nàng ấy không hoảng hốt sao?
Không ghen tị, không đố kỵ, không bàng hoàng sao?
Đúng rồi đúng rồi, Phạm Dung Dung vốn dĩ đã khác với các nàng, tại sao phải bàng hoàng?
Trong những ngày ở cùng phòng này, Mao Ngọc Nhi đã sớm nhận ra xuất thân của Phạm Dung Dung tốt hơn ba người các nàng rất nhiều, có thể thấy được từ việc nàng ấy không quan tâm đến tiền bạc, tùy tiện thưởng cho cung nữ quản lý phòng.
Không phải ba người đã nhận ra điều này nên mới cố ý xa lánh Phạm Dung Dung sao?
Mao Ngọc Nhi hoàn toàn ý thức được nhưng không ngờ lời nói trong lòng lại bị nàng ta hỏi ra trong lúc hoảng hốt?
Phạm Dung Dung kinh ngạc liếc nàng ta: "Tại sao phải ghen tị, bàng hoàng? Các nàng là các nàng, ta là ta."
Lúc này có một giọng nữ hoàn toàn thay đổi âm điệu vang lên.
"Ngươi nói thật dễ nghe! Xuất thân của ngươi tốt hơn chúng ta nên đương nhiên không quan tâm, xiêm y hôm nay ngươi mặc kiểu dáng không mới lạ nhưng ngươi thật sự cho rằng chúng ta không nhìn ra đó là vân cẩm sao? Đúng vậy, xuất thân chúng ta khiêm tốn, không có kiến thức không có tầm nhìn nên đương nhiên ngươi cho rằng chúng ta không nhìn ra trung y và áo ngủ của ngươi đều được làm từ tuyết đoàn thượng đẳng."
Người nói chuyện là Chu Thái Lăng, trên mặt nàng ta tràn đầy ghen tị và oán hận, điều này khiến gương mặt vốn dĩ khá xinh đẹp của nàng ta trông dữ tợn.
Lúc này nàng ta nhìn Phạm Dung Dung với ánh mắt oán hận và ghen tị như thể muốn trút hết toàn bộ đả kích và ấm ức lên Phạm Dung Dung.
Triệu Hân Nhi có hơi ngây ngốc, lắp bắp hỏi: "Thái Lăng, vân cẩm và tuyết đoàn là cái gì? Rất quý sao?"
Chu Thái Lăng cười mỉa mai nói: "Nhìn xem, các nàng hoàn toàn không nhận ra, nếu không phải ta... cũng không nhận ra được," nàng ta nói với Triệu Hân Nhi và Mao Ngọc Nhi: "Các ngươi còn nghĩ xuất thân của nàng chỉ tốt hơn chúng ta một chút thôi sao, thật sự cho rằng trong nhà nàng chỉ kinh doanh gia súc thôi sao? Nàng đang lừa các người, nàng cũng giống như những người đó."
Nàng ta chỉ vào Phạm Dung Dung rồi chỉ vào nơi sáng rực cách đó không xa, cuồng loạn như kẻ điên.
"Các ngươi có biết một kiện xiêm y của nàng đáng giá bao nhiêu bạc không? Các ngươi có nghĩ rằng mỗi lần nàng bỏ bạc tìm cung nữ lấy nước ấm, các ngươi đi theo hưởng lợi nên luôn nói những lời tốt đẹp cho nàng, các ngươi có biết một kiện trung y của nàng có thể đổi được bao nhiêu thùng nước ấm không? Nàng cần các ngươi nói những điều tốt đẹp à?"
Nhìn Chu Thái Lăng như vậy, Phạm Dung Dung nhíu mày: "Sao ngươi biết trung y của ta làm từ tuyết đoàn?"
"Ngươi thừa nhận ngươi cố ý giả vờ trước mặt chúng ta à?!" Chu Thái Lăng hỏi lại với giọng the thé.
Thấy phản ứng của nàng ta như thế thì Phạm Dung Dung đã có đáp án trong lòng.
Tuyết đoàn được làm từ tơ tằm thượng đẳng và được biết đến với sự mềm mại và thoáng khí. Tuyết đoàn thượng đẳng có màu sáng và bóng nên là loại vải tốt nhất để làm sam y tuy nhiên vì tuyết đoàn có màu trắng và không chói lóa như các loại vải màu khác nên dễ bị bỏ qua hoặc bị nhầm với vải lụa thông thường, nếu muốn phát hiện tuyết đoàn khác với vải lụa bình thường ở đâu thì phải cầm trong tay và quan sát cẩn thận mới có thể phát hiện ra.
Phạm Dung Dung dùng tuyết đoàn thượng đẳng làm sam y, bản thân cũng không có y khoe khoang nhưng hầu hết sam y của nàng ấy đều được làm từ tuyết đoàn, nàng ấy không thể cố tình thêm vào một số sam y có vải dệt thông thường chỉ để che giấu bản thân.
Xiêm y của nàng ấy thường được cất trong ngăn tủ của mình, điều đó cũng có nghĩa là Chu Thái Lăng đã lục lọi tủ của nàng ấy, thậm chí còn chạm vào trung y của nàng ấy thì mới có thể phát hiện ra sự khác biệt.
Điều này khiến Phạm Dung Dung cảm thấy bị mạo phạm và thậm chí có chút ghê tởm.
Bình thường ở chung phòng với ba người, mặc dù ba người đều có tật xấu. Nhưng trong lòng nàng ấy, ba người đều nhỏ hơn nàng ấy, trong mắt nàng ấy đều là tiểu nha đầu nên cho dù bị xa lánh thì nàng ấy cũng không so đo với ba người.
Nhưng lần này rõ ràng đã chạm tới điểm mấu chốt của nàng ấy.
"Lừa gạt? Ta lừa gạt các ngươi thì có ích lợi gì?"
Giọng nói của Phạm Dung Dung có hơi lạnh lẽo.
"Ta chỉ không muốn gây rắc rối, không muốn thu hút sự chú ý của người khác, đúng là nhà ta kinh doanh gia súc nhưng đây chỉ là một phần kinh doanh."
Phạm gia chiếm bảy phần kinh doanh gia súc của đường lớn Trương Kho, việc kinh doanh này không chỉ có gia súc bình thường mà còn có cả ngựa và lạc đà.
Đường lớn Trương Kho chạy từ Trương gia khẩu đến nội địa Mạc Bắc, thậm chí hiện giờ còn kéo dài đến thành trì thương mại Bắc Thành. Cuộc hành trình này bao gồm cả việc đi qua nhiều thảo nguyên và sa mạc, trên hầu hết mọi đoạn đường đều có gia súc, xe ngựa và lạc đà của Phạm gia.
Nếu không có Phạm gia thì không thể hòa hợp với đường lớn Trương Kho.
Ngay cả khi ngươi không cần gia súc của Phạm gia nhưng vẫn cần bổ sung thức ăn nước uống trên đường đi mà những điểm cung cấp này đều được xây dựng cùng gia súc, xe ngựa và lạc đà của Phạm gia và cũng là một phần sản nghiệp của Phạm gia.
Thông qua đường lớn Trương Kho, Phạm gia có mối liên hệ với các bộ tộc Mông Cổ xung quanh, cừu ngựa của các bộ tộc này phải qua tay Phạm gia thì mới được bán đi, bọn họ muốn mua vật phẩm của Trung Nguyên cũng phải thông qua Phạm gia.
Cho nên nói Phạm gia thực sự kinh doanh gia súc nhưng việc kinh doanh gia súc này khổng lồ ngoài sức tưởng tượng của mọi người, đó là tấm lưới khổng lồ bảo trùm Mạc Nam và Mạc Bắc.
Tất nhiên với kiến thức và tầm nhìn của ba người Chu Thái Lăng thì rõ ràng không thể hiểu được.
"Người ta lừa gạt người khác đều phải có mục đích, vì tiền tài hoặc là lợi ích gì đó. Ta lừa tiền tài của các ngươi hay đã lấy được thứ gì từ các ngươi?"
Không có!
Ngược lại ba người đã hưởng thụ quá nhiều từ chỗ Phạm Dung Dung, đủ loại mà không thể liệt kê từng cái một.
Đúng như Chu Thái Lăng đã nói, nếu không phải hưởng thụ quá nhiều từ chỗ Phạm Dung Dung thì hai người Mao Ngọc Nhi cũng không kiêng dè nhiều như vậy, thỉnh thoảng còn nói giúp vài lời tử tế.
Mao Ngọc Nhi và Triệu Hân Nhi đều tỏ ra thất thố còn Chu Thái Lăng thì hoàn toàn chật vật.
Dường như nàng ta còn muốn nói gì đì nhưng Phạm Dung Dung không cho nàng ta cơ hội.
"Ngươi nói nhiều như vậy chỉ để che giấu sự thật ngươi đã lén lút lục tủ của ta. Ta và ngươi chỉ là giao tiếp hời hợt, chẳng qua là vì tuyển tú nên mới ở chung phòng. Các ngươi không đáng để ta lừa và cùng không cần phải vậy, tương tự xiêm y của ta dệt bằng vải gì cũng không liên quan đến người khác, đó là đồ của ta, ta muốn dùng thì dùng, không cần phải giải thích với người khác, ta không muốn nói những lời gay gắt, hãy tự trọng đi."
Lời này không gay gắt sao?
Đúng là lời này không gay gắt, có thể nghe ra Phạm Dung Dung đã kiềm chế.
Nếu là người khác, bị người ta lục lọi tủ, bị người ta giận chó đánh mèo, nói một đống lời vô cớ như vậy thì chắc hẳn đã tức giận đến mức thất khiếu bốc khỏi, không ai có thể bỏ qua dễ dàng như vậy.
Nhưng những lời này lọt vào tai Chu Thái Lăng lại rất gay gắt, vốn dĩ nàng ta đã đố kị nên mới thù mới hận cũ mà giận chó đánh mèo lên Phạm Dung Dung, lời nói lúc này của Phạm Dung Dung không thể nghi ngờ đã xé nát da mặt nàng ta dẫm xuống đất.
"Sao ta lại không tự trọng? Sao ngươi lại nói ta không tự trọng?" Nàng ta vừa khóc vừa hét: "Không phải ngươi ỷ vào xuất thân tốt mà khinh thường chúng ta..."
"Nếu ta khinh thường các ngươi thì đã không ở chung phòng với các ngươi."
Nàng ấy hoàn toàn có thể chi bạc để đổi phòng, ví dụ như đổi đến mấy gian phòng đầu tiên. Tuy nhiên Phạm Dung Dung không muốn giải thích và hiển nhiên là Chu Thái Lăng cũng không nghe vào.
Mao Ngọc Nhi thấy tình hình không ổn thì vội vàng nháy mắt với Triệu Hân Nhi, hai người tiến lên giữ chặt Chu Thái Lăng đang gục xuống.
"Thái Lăng, ngươi đừng làm loạn..."
"Chẳng lẽ các ngươi cũng hướng về nàng sao? Không phải nàng chỉ có chút tiền dơ bẩn, không phải chỉ có xuất thân cao hơn chúng ta, chẳng lẽ xuất thân thấp kém thì nên c.h.ế.t sao? Các nàng dựa vào đâu, dựa vào đâu chứ?" Chu Thái Lăng kêu ca.
Chỉ thấy nàng ta cứ các nàng các nàng là có thể biết nàng ta đã gom Phạm Dung Dung và nhóm tú nữ giữa sân kia lại với nhau, nói trắng ra thì vẫn là giận chó đánh mèo.
Triệu Hân Nhi cũng nóng nảy.
"Ngươi đừng làm loạn, ở đây có rất nhiều người, cẩn thận làm phiền tới ma ma, đến lúc đó..." Nàng ta vừa nói vừa kiên quyết kéo Chu Thái Lăng đi.
Mao Ngọc Nhi đi theo vài bước, do dự quay lại nhìn Phạm Dung Dung rồi quay về.
"Ngươi đừng ghi hận Thái Lăng, chỉ là nàng..."
Phạm Dung Dung hiểu rõ.
Chỉ là kìm nén quá lâu nên gây chuyện.
Nếu đã tới tuyển tú thì ai cũng hy vọng có thể được chọn, ai ngờ sau khi đến Tây Uyển lại phát hiện có nhiều tú nữ như vậy, hoặc là có dung mạo đẹp hoặc là có gia thế cao, hoặc là có tiền, nói tóm lại các nàng không thể so sánh với người khác.
Mà hôm nay, sự chênh lệch này đã được thể hiện rõ ràng khiến các nàng chợt nhận ra sự cố gắng và nỗ lực của mình đều là uổng phí và không đời nào các nàng được chọn.
Xuất thân của các nàng đã hạn chế tất cả, thứ mà người khác dễ như trở bàn tay có được thì dù các nàng có cố gắng đến đâu cũng không chiếm được, chỉ một cái trang sức, chỉ một kiện xiêm y mà các nàng cầu còn không được. Thật không công bằng!
Thật khó để không cảm thấy ghen tị hay thậm chí là oán hận trong tình huống này.
Đừng nói đến Chu Thái Lăng, chẳng lẽ trong lòng Mao Ngọc Nhi và Triệu Hân Nhi không có khúc mắc sao?
Nếu không thì hai người đã không lựa chọn nói giúp Chu Thái Lăng, đứng về phía nàng ta dù biết rõ Chu Thái Lăng đã sai trong tình huống này.
Mà Phạm Dung Dung vẫn là người khác loại, bị các nàng "bỏ lại".
Đó không phải lỗi của ai mà chỉ là vấn đề xuất thân.
…
"Chẳng lẽ xuất thân có thể đại diện cho tất cả hay sao?" Mao Ngọc Nhi nhìn vào ánh đèn rực rỡ mà ngơ ngác lẩm bẩm.
Phạm Dung Dung liếc nhìn nàng ta, không buồn cũng không vui.
"Đúng là gia thế tốt có thể mang lại cho người ta rất nhiều tiện ích, có thể có được nhiều thứ mà người khác không có được nhưng điều thực sự quan trọng vẫn là chính mình."
Nàng ấy cũng nhìn ánh đèn lộng lẫy kia mà thản nhiên nói.
"Theo quan điểm của Chu Thái Lăng, xuất thân của ta tốt hơn nàng nên nàng ghen tị và đố kỵ nhưng đối với ta, còn có rất nhiều người có xuất thân tốt hơn ta, chẳng lẽ ta cũng phải ghen tị đố kỵ và làm tổn thương người khác sao? Trên đời này có quá nhiều người tốt hơn mình, ghen tị cũng không thay đổi được gì, tốt hơn hết là hãy đối mặt với chính mình thì mới có thể sống bình yên hạnh phúc."
Nói xong, nàng ấy dừng một chút rồi ám chỉ: "Có lẽ xuất thân không tốt cũng không phải chuyện xấu mà cũng có thể mang đến chuyện tốt."
Mao Ngọc Nhi ngơ ngác nhìn qua.
"Ta không hiểu."
Phạm Dung Dung không giải thích thêm nữa.
Mao Ngọc Nhi thấy vậy thì cúi đầu nhỏ giọng nói "Ta đi xem chỗ Thái Lăng" rồi rời khỏi đây.
…
Phía sau bụi hoa cách nơi này không xa.
Có ba người đang đứng.
Một người ăn mặc như thị vệ, dáng người cao lớn, hai người khác nhỏ nhắn ăn mặc như cung nữ.
"Không ngờ tú nữ hư còn có mặt như vậy!" Viên Viên tán thưởng.
Sau khi nàng ấy cùng tiểu cô cô và đại ca tới, vốn định tìm tú nữ hư nói chuyện, dù sao cũng đã lâu không gặp nhưng không ngờ tới lại gặp phải cảnh tượng như vậy.
"Chu tú nữ kia thật đáng ghét, tú nữ hư mặc tuyết đoàn thì làm sao? Chẳng lẽ có tuyết đoàn mà không mặc mà nhất quyết phải mặc xiêm y rách à?"
Thấy Viên Viên vẫn chưa nhận ra nguyên nhân chính dẫn tới chuyện này thì Diễm Dao có hơi đau đầu, đang nghĩ cách giải thích với nàng ấy.
Vệ Tắc nhìn về phía đó, dáng vẻ như suy tư gì đó.
…
Mà ở cách nơi này không xa, đằng sau một bụi hoa ở phía tây cũng có vài người đang đứng.
Hai bóng người một cao một thấp và còn có vài bóng người đang ẩn náu cách đó không xa.
"Đây là Phạm Dung Dung, không ngờ nàng còn có tâm tính như vậy."
Phúc Nhi cũng không ngờ nàng và Vệ Phó vừa tới đã gặp phải cảnh tượng cãi vã giữa mấy tiểu tú nữ và càng không ngờ trong số đó lại có một cái tên quen thuộc.
"Không ngờ nàng có thể nói ra xuất thân không tốt cũng không phải chuyện gì xấu, có lẽ sẽ mang đến chuyện tốt, chẳng lẽ nàng đã nhìn ra điều gì đó?"
Phúc Nhi cười khẽ: "Thật ra nàng là cô nương thông minh. Đúng rồi, trước đó ta nói muốn gặp nàng, hai ngày cũng không có nhiều thời gian, Mộng Trúc, ngươi kêu người gọi nàng đến, ta sẽ gặp nàng ở đình phía trước."
"Vâng, nương nương."