Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 233

Không cần phải đoán, nam nhân lấy bạc ở đâu? Số bạc vụn còn lại đều đã đưa cho Ngưu gia, chỉ còn lại một khối ngọc bội. Vậy là Đại Trụ ca đã cầm khối ngọc bội đó?

Hoa Nhi nhìn khối ngọc bội đó, tuy nàng không có mắt nhìn nhưng vẫn có thể nhìn ra khối ngọc bội kia có giá trị xa xỉ, ít nhất cũng phải tới hai mươi lượng bạc?

Nhưng mua chiếc xe và con la này cũng đã tốn hai mươi lượng rồi!

"Chàng mua xe làm gì? Ngọc bội kia là thứ duy nhất còn lại của chàng, sao lại mang đi bán? Nếu thiếu bạc thì chỗ ta vẫn còn chút bạc."

Không nhiều lắm, là vốn riêng của Hoa Nhi.

Không đến hai lượng bạc.

"Không phải bán."

Nghĩa là không phải bán sao? Sau này còn có thể chuộc lại à?

Nam nhân không nói thêm gì với nàng mà lại dẫn nàng đến tiệm bông mua hai chiếc chăn bông, tới tiệm tạp hóa mua một cái bếp lò nhỏ, chút than và mua một cái nồi cùng mấy cái chén, đến chợ bán thức ăn để mua một ít gạo, mì và đồ gia vị cũng như thịt.

Hoa Nhi vừa đau lòng vừa vui mừng.

Đau lòng là vì tiêu bạc như nước chảy nhưng vui mừng là vì hắn đã định đưa nàng đi cùng.

Trên thực tế thì nam nhân cắm ngọc bội để mua những thứ này là vì nghĩ đến nàng.

Nếu chỉ có hắn thì tùy tiện là được.

Sau khi thu dọn xong mọi thứ, nam nhân ngồi trên càng xe, quất nhẹ roi, xe la đưa hai người rời khỏi huyện thành đến một nơi xa xôi.

Sau đó cả hai vẫn luôn lên đường.

Đi không có có mục đích, đi đến đâu hay đến đó.

Thỉnh thoảng gặp huyện thành sẽ dừng lại mua một số thứ nhưng phần lớn đều là ăn ngủ ở ngoài trời hoang dã, có đôi khi cũng ở nhờ trong nhà nông dân nào đó.

Lúc này, chiếc xe đã giúp ích cho hai người rất nhiều, gần như hai người đã ăn uống ngủ nghỉ ở trên xe.

Trong thời gian này, Hoa Nhi cũng học được lái xe, vốn dĩ nàng đã biết đánh xe bò nên học được rất nhanh. Chờ đến khi nàng biết đánh xe thì không cần một mình nam nhân phải đánh xe.

Càng đi về phía nam thì thời tiết càng ấm áp, Hoa Nhi nghĩ thầm trong lòng, nếu bọn họ tiếp tục đi về phía nam thì đi một đoạn thời gian nữa là vào biên quan.

"Đại Trụ ca, chàng muốn đi chỗ nào?"

"Đi xem."

"Xem cái gì?"

"Đi khắp nơi nhìn xem."

"... Thực ra có đôi khi ta cũng hận ông, hận ông không nói gì với ta nhưng ta lại không nỡ hận ông, ông là nam nhân mà vất vả lắm ta mới lừa được, ta sợ nếu ta làm loạn thì ông sẽ tức giận mà không quay về nữa..."

"... So với việc ông không để ý tới ta thì ngược lại ta càng thích ông hung dữ với ta, mắng ta nên đôi khi ta cố ý gây sự để ông mắng ta..."

"Sau này có lão đại..."

Ngưu Đại Hoa đã dành mấy ngày để kể lại những câu chuyện xưa này.

Bà lão yếu ớt, thỉnh thoảng lại ngủ gật khi kể chuyện.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được nên có lẽ mấy ngày qua không có ai ngăn cản bà lão, lão gia tử mở mắt ra đã ngồi trước giường tưởng nhớ cùng bà lão.

Chiều nay, Ngưu Đại Hoa tỉnh lại.

Lần cuối cùng bà lão tỉnh lại là sáng hôm qua, bà lão hôn mê bất tỉnh, cả nhà cũng hầu hạ bên cạnh, lão gia tử cũng chưa chợp mắt một ngày rồi.

Vương Thiết Xuyên khuyên lão gia tử nghỉ ngơi một lát nhưng lão gia tử phớt lờ.

Ông ấy biết lão gia tử sợ gì, sợ nếu đi ngủ thì lão thái thái sẽ đi mất.

"... Đi gọi nha đầu thúi tới đây, ta muốn gặp nàng..."

Chỉ có một người có thể độc chiếm cách xưng hô "nha đầu thúi" trong miệng Ngưu Đại Hoa đó chính là đương kim Hoàng hậu nương nương.

Vương Thiết Xuyên nhìn sắc mặt của lão gia tử rồi vội đi xuống.

Gần một canh giờ sau thì Phúc Nhi đến.

Thực ra Phúc Nhi cũng biết tình huống hiện giờ của lão thái thái, cũng biết không còn mấy ngày nữa, lần này gọi nàng tới là muốn nói gì với nàng?

Thấy Phúc Nhi tới thì Ngưu Đại Hoa đang nửa ngủ nửa tỉnh được nàng đỡ dậy, dựa người vào chiếc gối mềm.

Phúc Nhi nhìn dáng vẻ của bà lão, cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc, không hiểu sao trong lòng lại nghẹn ngào.

"Nãi nãi..."

Ngưu Đại Hoa đột nhiên cười hai tiếng, ánh mắt trở nên phức tạp.

"Ta biết tiếng nãi nãi này của con không thành tâm lắm nhưng không sao cả..."

"Nương."

Vương Thiết Xuyên bất đắc dĩ nói: "Đã đến lúc này rồi, người nói những thứ này để làm gì?"

Ngưu Đại Hoa không để ý nhi tử mà nhìn Phúc Nhi nói: "Dù sao con cũng nể mặt mũi của hắn, ta cũng nể mặt mũi của hắn, từ lần đó trở đi, tôn nãi chúng ta không còn thân cận nữa, đó chỉ là vấn đề thể diện mà thôi..."

Phúc Nhi im lặng thở dài: "Nãi nãi, người nói những thứ này làm gì? Người nên giữ gìn sức khỏe thật tốt..."

"Đừng nói mấy lời vớ vẩn này nữa," Ngưu Đại Hoa yếu ớt xua tay: "Thật ra trong nhà này, người có tính cách giống ta nhất không phải lão nhị mà là con..."

Vương Thiết Căn đứng ở phía sau nhìn mọi người không hé răng.

"Tính cách bá đạo của con từ nhỏ cũng giống như ta, bá đạo, mạnh mẽ, không thể chấp nhận người khác không nghe mình, nếu ghi hận một người thì sẽ ghi hận cả đời."

Bà lão đột nhiên mỉm cười nhìn Phúc Nhi: "Con xem, có phải không?"

Phúc Nhi á khẩu không trả lời được.

Đúng vậy.

Đây chính là nguyên nhân lúc trước nàng không trực tiếp vạch mặt với lão thái thái chuyện năm đó đưa nàng tiến cung. Bởi vì nàng sẽ không tha thứ, cho dù nàng vì người nhà mà duy trì vẻ hài hòa với lão thái thái nhưng thực ra trong lòng chưa bao giờ tha thứ.

Sẽ không tha thứ nên không cần giải thích.

"Nhưng mà... mặc kệ con có ghi hận hay không thì ta vẫn muốn kể lại chuyện năm đó, nếu không nói ra, e rằng không còn cơ hội nữa..."

Ngưu Đại Hoa nhích lại gần, cụp mắt mỉm cười như thể lại chìm vào trong hồi ức.

"... Ban đầu ta không nghĩ nha đầu này có gì đặc biệt nhưng kể từ khi con qua ba tuổi, lượng cơm ăn mỗi ngày một lớn... Lương thực trong nhà đều do ta quản, mỗi ngày ăn nhiều hay ít ta đều biết, một nha đầu như con lại có thể ăn lượng thức ăn của người lớn, nếu ta mặc kệ con thì nhà ta sẽ bị con ăn hết nhưng cố tính gia gia con lại ngày càng để ý con nhiều hơn..."

"Vì con tham ăn nên gia gia con chạy theo người ta học giết heo... Hắn đã bao giờ phải làm những chuyện như vậy? Con muốn ăn thịt, gia gia con liền chạy vào núi hết lần này đến lần khác... Ta nhớ năm đó có nạn đói, dã thú trong núi cũng đói đến phát điên, người đói phát điên nên ăn thú, thú đói phát điên sẽ ăn người, ta ngăn không cho gia gia con vào núi nhưng hắn không nghe ta, nhất quyết muốn vào núi..."

"... Cho dù gia gia con có bản lĩnh lớn nhưng dã thú ăn người có để ý nhiều như vậy không? Nhiều thợ săn lợi hại như vậy đều bị dã thú ăn thịt, có người trốn được một mạnh nhưng trở về trong tình trạng tàn phế, người không ra người, quỷ không ra quỷ cả đời... Lúc ấy ta vô cùng hận con..."

Phúc Nhi có vẻ khiếp sợ.

Không ngờ nguyên nhân nãi nãi nàng hận nàng là như vậy, nàng chỉ biết từ nhỏ nãi nãi đã không thích nàng nhưng cũng không ngờ tới lại là hận.

"Ta không chỉ hận con mà còn ghen tị với con... Gia gia con đi đâu cũng dẫn con theo, ta đã sống cùng hắn hơn nửa cuộc đời, sinh cho hắn bốn hài tử mà hắn còn chưa từng để ý ta như vậy... sợ ta đối xử khắc nghiệt với con nên hắn cũng không đi "áp tải", năm đó ta sinh nhị thúc con mà hắn cũng không vì thế mà không ra ngoài..."

Cho nên lấy tiền cho lão nhị thành thân chỉ là giả, sự thật chính là Ngưu Đại Hoa muốn tiễn tôn nữ đi.

Vừa hay trong cung tuyển cung nữ, không thiếu ăn uống, cũng không lưu lạc đến nơi thấp hèn nên Ngưu Đại Hoa mới đưa người vào cung.

Khi Ngưu Đại Hoa nói ra những lời này, vẻ mặt bình yên mỉm cười như thể không cảm thấy nói ra những lời này có gì thẹn thùng.

Thực ra sao có thể không cảm thấy thẹn thùng được? Nếu không cảm thấy thẹn thùng thì sẽ không thẹn thùng cả đời, mặc cho người nhà hiểu lầm cũng không giải thích chứ không đến lúc này mới nói ra.

Mấy người Vương Thiết Xuyên cũng nhìn nhau, không ngờ lão nương lại vì nguyên nhân này.

Nếu nói tới bình tĩnh thì chỉ có lão gia tử.

Có lẽ lão gia tử đã biết từ lâu nên lúc trước Phúc Nhi trở về mới nói mơ hồ như vậy và chưa bao giờ đưa ra câu trả lời rõ ràng, đây chỉ là một số suy đoán được đưa ra, tất cả đều dựa vào cái cớ nãi nãi con là cô nương tốt, chỉ là chưa từng đọc sách nên hồ đồ.

Lão gia tử cũng không phải người như vậy, ông lão phân rõ thị phu, quyết đoán trong mọi việc.

Chỉ có cách giải thích này!

Điều này cũng giải thích tại sao lúc trước muốn tới kinh thành tìm tôn nữ nhưng vẫn chưa đi.

Trong lòng ông lão cũng có suy tính và lo lắng.

"... Ta không cầu xin con tha thứ cho ta mà chỉ muốn nói rõ mọi chuyện, sau đó nói với câu năm đó ta đã làm sai rồi. Nhưng câu này không phải ta nói mà là nói cho gia gia con nghe, ta không muốn ta c.h.ế.t rồi mà gia gia con còn có ngăn cách với ta về việc này..."

Nói xong thì bà lão lại nhìn về phía lão gia tử rồi lại nhìn về phía Phúc Nhi.

"Nếu có quay trở lại thì ta vẫn sẽ đưa con đi..."

Mọi người bước ra khỏi phòng ngủ với tâm trạng phức tạp, chỉ để lại lão gia tử ở bên trong.

Bởi vì Ngưu Đại Hoa nói bà lão có chuyện muốn nói với ông lão.

Thực ra hôm nay Vệ Phó có tới nhưng vì có nhiều người nên hắn đứng ở phía sau.

Lúc này hai người dắt tay nhau ra khỏi chính phòng và bước tới viện.

Phúc Nhi dựa vào vai hắn, cảm xúc không tốt.

"Thực ra nàng nói không sai, ta vẫn luôn ghi hận nàng nên không thân thiết với nàng. Không ngờ nàng lại là vì nguyên nhân này..."

Nàng không biết nên khóc hay nên cười: "Không hổ là nãi nãi của ta, rõ ràng là nàng làm ra chuyện như vậy nhưng vẫn bá đạo hống hách, cả đời không nhận thua, rõ ràng đã làm sai nhưng vẫn làm ra vẻ như lỗi của ta, còn nói nếu quay trở lại thì vẫn sẽ đưa ta đi..."

Vệ Phó thở dài, vỗ vai nàng an ủi.

"Đại Trụ ca, ta đã nói rõ ràng với nha đầu thúi kia, ông có tha thứ cho ta hay không cũng vậy thôi."

"Ta không trách bà."

Có lẽ ngay từ đầu là có nhưng sau đó thấy bà lão vụng về che đậy, giả vờ lấy cái cớ hợp lý khác để đưa tôn nữ đi thì ông lão đã không còn trách nữa.

"Thật sao?"

"Thật."

"Ta biết ông chê tính cách ta không tốt, ta cũng muốn thay đổi nhưng không thể đổi được..."

Lúc đầu là sợ hãi, sợ một ngày nào đó ông lão sẽ rời đi, sợ ông lão ở trong nhà còn có tức phụ.

Sau đó là oán hận, oán hận ông lão không quan tâm đến mình, oán hận hận ông lão không để ý nhiều bằng bà lão nên bà lão đã làm trời làm đất. Nhưng chung quy chỉ oán hận một chút mà càng quan tâm và sợ hãi hơn.

Không ngờ sống một đời, sắp đi rồi thì mới nhận ra ông lão chỉ có bà lão, ông lão cũng chưa từng nghĩ tới phải rời xa bà lão.

"Nếu có thể làm lại từ đầu, ta vẫn sẽ làm như vậy, giống như năm đó, ta ăn vạ nhất quyết phải làm tức phụ của ông." Bà lão mỉm cười như thể trở lại làm thiếu nữ trong sáng bá đạo năm đó.

Nếu có thể làm lại từ đầu thì ta sẽ để bà biết, thực ra ta có để ý đến bà.

"Đại Trụ ca, kiếp sau ta vẫn muốn làm tức phụ của ông..."

"Được."

Trong phòng vang lên tiếng khóc.

Phúc Nhi quay đầu đi, đôi mắt trống rỗng.

Ngay sau đó, nước mắt liền tuôn như mưa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn