Có câu nói "Đừng làm ồn" của nam nhân cùng với tình hình biết được từ miệng tiểu nhi tử thì phu thê Ngưu Sơn không làm ồn lên.
Hai huynh đệ Ngưu Mậu Tài và Ngưu Mậu Lâm theo sát phía sau.
Sau khi đến nơi, nhìn thấy Chương Bằng trên mặt đất thì mấy người không làm ầm lên, trước tiên là trói người lại rồi cùng đi tới nhà đá.
Lúc này, hai phu thê Ngưu Sơn mới có thời gian hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Nhìn thấy nữ nhi từ đầu đến cuối đều giữ chặt xiêm y nam nhân không buôn ra, hỏi nàng thì nàng cũng không biết trả lời nên Ngưu Sơn nhìn về phía "Đại Trụ huynh đệ" cầu cứu.
Nam nhân thầm thở dài và kể lại đại khái cảnh tượng mình đã thấy sau khi nghe thấy động tĩnh.
Nghe vậy thì Tống Hà Hoa thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra sau khi đến nơi, nhìn thấy nữ nhi trông thê thảm nhưng xiêm y vẫn nguyên vẹn thì bà ấy biết chắc nữ nhi chưa phải chịu tổn hại. Nhưng tóm lại vẫn không yên tâm, lý do thoái thác của nam nhân hoàn toàn xua tan nỗi lo sợ trong lòng bà ấy.
Nhưng lúc này nỗi lo sợ đã tan biến thì cơn giận lại trỗi dậy.
Đặc biệt là khi nhìn thấy gò mà sưng đỏ của nữ nhi càng khiến Tống Hà Hoa tức giận không thể tả.
"Lão đại lão nhị, mang vũ khí và tên lưu manh kia đến Chương gia truân đòi công lý cho muội muội con."
Hai huynh đệ nhìn nhau, tuy trong lòng vẫn còn băn khoăn nhưng cũng không nói hai lời liền đứng dậy.
Ngưu Sơn cũng đứng dậy trách mắng: "Vớ vẩn! Làm ầm ĩ như vậy chẳng khác nào để người khác biết chuyện đã xảy ra?"
"Vậy ý của chàng là cô nương của ta bị thiệt mà không được trả thù sao?" Tống Hà Hoa căm giận nói.
"Nếu làm ầm việc này nên thì nàng nghĩ người thiệt là cô nương của nàng hay là tên lưu manh kia bị thiệt? Hắn dám ỷ vào rượu để đùa giỡn Hoa Nhi của ta chẳng phải là vì sự trong sạch của nữ tử không dễ giữ gìn nhưng dễ hủy hoại sao? Làm lớn chuyện thì bên ngoài sẽ tưởng rằng Hoa Nhi của chúng ta thực sự bị hắn làm hại? Người ta lại mượn chuyện này cầu hôn cô nương của nàng, đến lúc đó nàng đồng ý hay không đồng ý?"
Nếu đây là chuyện trong thôn thì rất dễ giải quyết, cứ gọi nam nhân trong nhà đến cửa đánh đối phương một trận là được nhưng chuyện này còn liên quan đến thôn khác.
Nếu Ngưu gia trang đến Chương gia truân đòi công lý thì nhất định phải thông báo với lí chính, tổ phụ của đối phương cũng là lí chính nên không thể bảo vệ được tôn tử, rất có thể vì không muốn làm hại đến hòa khí mà chuyện lớn hóa nhỏ và cuối cùng là chấm dứt bằng việc Chương Bằng cưới Hoa Nhi.
Cùng lắm là Chương gia tặng thêm sính lễ coi như bồi thường cho Ngưu gia.
Vấn đề là Ngưu gia hoàn toàn không muốn gả nữ nhi qua, chủ động đi tìm chính là hoàn thành tâm nguyện của đối phương.
"Cái này không được, cái kia cũng không được, chẳng lẽ uổng cho chúng ta phải chịu mất mát này sao?" Tống Hà Hoa vừa tức giận vừa buồn bã nhưng cũng biết trượng phu nói không sai.
"Chịu thiệt thì chịu thiệt, hắn đe dọa khuê nữ của chúng ta, Đại Trụ huynh đệ cũng đã giúp chúng ta dạy dỗ đối phương." Ngưu Sơn cắn chặt răng.
"Nếu nàng không muốn cô nương của nàng sau này phải gả cho lưu manh như vậy, bị hủy hoại cả đời thì phải nuốt tức giận này xuống. Về phần báo thù thì đừng vội, đợi sau này tìm được cơ hội thì nói tiếp."
Lúc trước vì không muốn làm xấu thanh danh của nữ nhi nên Tống Hà Hòa con nghĩ ra biện pháp như vậy để cánh cảo Ngô bà tử thì chứng tỏ không phải người ngốc, hiện giờ dù không nuốt nổi cục tức này thì cũng phải nuốt xuống.
Thấy đã thuyết phục được thê tử, Ngưu Sơn bảo đại nhi tử thả Chương Bằng ra.
Đối phương đuối lý nên chỉ cần không muốn gây phiền phức thì tạm thời sẽ không để lộ.
Về việc sau này có thể trả thù hay không thì là chuyện của sau đó.
Nam nhân thấy người nhà họ Ngưu đã bàn bạc xong cách giải quyết thì mới thở phào nhẹ nhõm, hắn không phải người bình thường nên sau khi nghe cuộc đối thoại của người nhà họ Ngưu thì cũng hiểu tại sao đối phương lại bằng lòng "một điều nhịn chín điều lành".
Tóm lại đều là tâm lý của bậc cha nương trong thiên hạ.
Chờ xử lý xong mọi việc thì trời đã tối hẳn.
Ngưu Sơn lại nói lời cảm ơn với nam nhân lần nữa rồi định dẫn thê nhi về nhà.
Ai ngờ Ngưu Hoa Nhi lại phản kháng, nàng không muốn trở về, cuối cùng Tống Hà Hoa đã tóm lấy nữ nhi, ôm vào lòng thì mới miễn cưỡng thuyết phục nàng rời đi.
Sau khi trở về nhà, Ngưu Sơn dặn dò cả nhà, nghiêm cấm tiết lộ chuyện xảy ra ngày hôm nay. Chủ yếu là muốn nói cho hai tức nhi nghe, ông ấy cũng biết hai tức nhi này không kín miệng.
Sau đó cả nhà dùng bữa với tâm trạng trầm tư rồi từng người về phòng nghỉ ngơi.
Nửa canh giờ sau, Tống Hà Hoa từ căn phòng phía tây trở về.
"Khuê nữ đã tốt hơn chưa?" Ngưu Sơn hỏi.
"Khá hơn nhiều rồi, cũng bị dọa một trận. Ta ở cùng nàng một lúc thì giờ cũng ngủ rồi." Nói xong thì Tống Hà Hoa lại bắt đầu hận: "Tên lưu manh đó đặc biệt đáng ghét!"
Đúng là đáng ghét nhưng bây giờ Ngưu Sơn lo lắng không phải điều gì khác mà là làm thế nào để loại bỏ rắc rối trong tương lai.
Chương Bằng chịu tổn thất lớn như vậy, chưa chắc đã không báo thù.
Thế lực của Chương gia ở Chương gia truân khá lớn, không giống như họ Ngưu ở Ngưu gia trang chỉ chiếm một nửa, một nửa còn lại là các họ khác còn người mang họ khác ở Chương gia truân không có tới mười hộ.
Người Chương gia truân ở bên ngoài vô cùng đoàn kết, nếu động vào người nào đó họ Chương thì có thể cả truân sẽ ra tay đòi công lý, nếu đối phương thực sự hạ quyết tâm làm gì đó thì chưa chắc Ngưu gia đã là đối thủ.
Nếu đối phương nhất quyết không chịu nhượng bộ, muốn cười Hoa Nhi thì phải làm sao?
Đến lúc đó mọi việc sẽ khó giải quyết.
Nghe xong nỗi lo của trượng phu, Tống Hà Hoa nói: "Có phải chàng suy nghĩ quá nhiều hay không?"
"Ta chỉ hy vọng mình nghĩ quá nhiều." Ngưu Sơn sốt ruột nói.
Sau một ngày mệt mỏi, còn xảy ra chuyện như vậy thì cả hai người cũng mệt rồi nên không nói thêm mà ngủ thiếp đi.
Trên thực tế, không phải lo lắng của Ngưu Sơn là không có mục đích.
Sáng sớm ngày hôm sau đã có bà mối tới cửa.
Người nhà họ Ngưu hơi ngạc nhiên khi thấy bà mối tới cửa nhưng cũng không tỏ ra ngạc nhiên.
Từ khi Hoa Nhi qua mười lăm thì cứ cách một thời gian lại có bà mối tới cửa hỏi thăm.
Mãi đến khi bà mối vào nhà ngồi xuống, lại uống thêm một chén nước đường và giải thích rằng mình đến vì ai thì sắc mặt của người nhà họ Ngưu mới thay đổi.
"Nhà Ngưu Sơn, đây chính là chuyện vui lớn, nói xem làng trên xóm dưới có hậu sinh nhà ai thích hợp với Hoa Nhi nhà người bằng Chương Bằng? Trưởng tôn của Chương gia, sau này sẽ lập môn hộ, chưa biết chừng sau này có thể để hài tử kế nghiệp cha..."
Không biết trước khi bà mối tới có biết chuyện giữa hai nhà hay không nhưng đối với Tống Hà Hoa thì như một mồi lửa.
Tống Hà Hoa như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, tối hôm qua lời trượng phu nói vẫn còn văng vẳng trong đầu, hôm nay đã tìm tới cửa, xem ra người Chương gia hạ quyết tâm không buông tha cho bọn họ?
"... Trước khi ta tới đã hỏi qua ý kiến của Chương lão thái thái, nói đại tôn tử thích Hoa Nhi nhà ngươi. Nếu tôn tử coi trọng thì người ta cũng muốn hai họ tốt đẹp, ngoại trừ sính lễ quy củ thì còn tặng thêm tưng đây bạc."
Bà mối làm động tác, nói thêm vài câu rồi đứng dậy.
"Nhà ngài nên suy nghĩ kỹ, hai ngày nữa ta sẽ quay lại."
Bà mối không quấy rầy, có lẽ cũng biết Chương gia việc lớn nên khó có người sẽ từ chối.
Lúc này Tống Hà Hoa đã không giữ được nụ cười trên mặt, may mắn bà mối đã rời đi.
Ngưu Sơn từ trong buồng đi ra, không nói chuyện với thê tử mà gọi hai tiểu tử lão tứ lão ngũ ra, thấp giọng phân phó vài câu rồi để hai tiểu tử ra ngoài.
Một lúc sau hai tiểu tử đã trở lại.
"Vương bà mối kia vô cùng đáng ghét! Dù làm mai nhưng chuyện chưa thành thì không được rêu rao, vừa ra khỏi thôn gặp được vài người thì nàng không giữ miệng mà nói với người ta."
Đâu phải người ta không giữ miệng mà là có người dặn dò bà ta làm như vậy thôi.
Điều Ngưu Sơn lo lắng thực sự đã xảy ra, hơn nữa tình hình còn nghiêm trọng hơn ông ấy tưởng tượng.
Đối phương chịu đựng chuyện Chương Bằng bị dạy dỗ, nhờ bà mối tới cửa cầu hôn và cũng hứa tặng nhiều sính lễ. Còn cho bà mối loan tin khắp nơi, e rằng chưa đầy nửa ngày thì người của thôn trang đều biết Chương gia tới Ngưu gia cầu hôn.
Nếu chuyện cầu hôn là giả thì điều này sẽ loại bỏ phiền phức Chương Bằng đùa giỡn nữ nhi nhà lành, lúc này cho dù Ngưu gia có muốn nhắc lại chuyện trong quá khứ cũng chưa chắc đã nói thành lời, dù có nói thì người ngoài cũng sẽ không tin.
Nếu thật sự cầu hôn -----
Đối phương đã gây tiếng vang lớn như vậy, cũng cho mặt mũi và hứa hẹn nhiều sính lễ như vậy. Mặt trong mặt ngoài đều cho rồi, nếu ngươi không nhận lời thì chính là ngươi không biết điều.
Người ngoài sẽ không quan tâm đến lý do tại sao nhà người không nhận mà chỉ biết gia cảnh tốt như vậy, nhiều sính lễ nhưng vậy nhà ngươi còn làm giá, thật sự không biết điều.
Một khi chuyện này nổ ra thì dù có giải quyết được Chương gia bên này thì hôn sự của Hoa Nhi sau này e rằng cũng khó khăn.
…
"Ta không gả! Nếu hắn nhất quyết ép ta gả qua thì hoặc là ta c.h.ế.t hoặc là hắn c.h.ế.t!"
Sắc mặt Hoa Nhi trắng bệch chạy ra khỏi phòng phía tây.
Lúc trước nàng luôn ở phòng phía tây nên đương nhiên đã nghe thấy hết chuyện bà mối nói và hai tiểu tử đi hỏi thăm.
Thực ra nếu với tính tình bình thường của nàng sẽ tới trước mặt bà mối làm loạn, Tống Hà Hoa biết tính cách của nàng nên đã bảo hai tức nhi trông chừng nàng, ngăn cản nàng ra ngoài.
"Ai bảo con gả cho hắn? Cha con và ta đều không có ý nghĩ này."
"Vậy thì..."
Lời còn chưa nói ra nhưng nước mắt đã rơi xuống.
Tống Hà Hoa trừng mắt nhìn Chu thị và Mã thị, có phải các nàng đã nói gì với Hoa Nhi không, nếu không thì sao nữ nhi lại như vậy?
"Ngoan, đừng khóc, cha và nương sẽ không để con gả cho loại người ấy, chúng ta sẽ nghĩ cách..." Bà ấy vừa nói vừa ôm nữ nhi đi vào phòng phía tây.
Một lát sau mới trở lại.
"Đã nghĩ ra cách nào chưa? Nếu không được thì cứ nói với hắn như những gì ta nói lúc trước? Dù sao ta thấy khuê nữ không muốn gả cho ai mà chỉ muốn gả cho người kia."
Thực ra Ngưu Sơn vẫn luôn suy nghĩ đến biện pháp này.
"Chàng là người làm cha, nếu chàng ngại thể diện không muốn đi nói, ta lại không thể đi, nếu ta có thể đi thì ta đã đi rồi." Tống Hà Hoa lại nói.
Ngưu Sơn trừng mắt với bà ấy: "Ta ngại thể diện không muốn đi à? Ta..."
"Vậy rốt cuộc chàng có đi hay không?"
"Đi! Ta đi còn không được sao?!"
Ngưu Sơn giậm chân rời đi.
Thấy nam nhân ra cửa thì Tống Hà Hoa quay trở lại phòng phía tây.
Hoa Nhi vẫn đang ngồi trong phòng chờ bà ấy.
"Như con mong muốn, cha con đi rồi. Nếu thành thì không nói, nếu không thành thì sau này con đừng nghĩ đến nữa."
Tống Hà Hoa không nói cho trượng phu biết vì dỗ nữ nhi mà bà ấy đã để lộ suy nghĩ của mình một chút thì nữ nhi lập tức không náo loạn, cũng không khóc mà trở nên hoạt bát hơn.
Chẳng qua là có thể thành không?
Có thể thành không?
Hoa Nhi có cảm giác như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than nhưng buộc mình phải ngồi yên.
Mãi đến gần trưa thì Ngưu Sơn quay lại.
"Thành không?"
Ngưu Sơn đang muốn nói thì Hoa Nhi nghe thấy tiếng động liền chạy ra khỏi phòng phía tây, trên mặt để lộ vẻ sốt sắng.
Tình cờ gặp phải.
Ngưu Sơn vốn đã bực bội, xấu hổ lại nhìn thấy dáng vẻ sốt sắng của nữ nhi thì lập tức nhớ lại bản thân đã ám chỉ đối phương như thế nào, sau đó đối phương âm thầm từ chối ra sao thì trong lòng đột nhiên dâng lên ý tức giận không rõ.
"Con vẫn là nữ nhi, không biết tế nhị sao?"
Trái tim Hoa Nhi đập thình thịch.
Đây là không thành sao?
Tống Hà Hoa cũng hiểu ý, vội vàng đứng lên hòa giải.
"Chàng bực bội ở đâu sao lại về tức giận với nữ nhi?" Bà ấy kéo trượng phu về phòng phía đông vừa ra hiệu cho nữ nhi để nàng về phòng.
Hoa Nhi do dự một chút rồi về phòng.
…
Cơm trưa là do Mã thị làm.
Cho dù xảy ra chuyện thì cơm vẫn phải ăn.
Mã thị dọn bàn ăn thì Hoa Nhi từ phòng phía tây đi ra, hình như muốn tới nhà bếp.
Ngưu Sơn nhìn thấy hành động của nàng thì nói với lão tứ Ngưu Mậu Hải: "Con đi đưa cơm tới chỗ nhà đá đó."
Ngưu Mậu Hải sửng sốt một chút, liếc nhìn tỷ tỷ nhưng không dám nhiều lời mà đứng dậy.
Đột nhiên Hoa Nhi bước nhanh hơn, ra ngoài trước đệ đệ.
Chờ đến lúc Ngưu Mậu Hải đi ra thì Hoa Nhi đã chuẩn bị xong đồ ăn.
"Tỷ tỷ, hay là để ta đi cho?"
Hoa Nhi không để ý đến hắn ta mà xách giỏ ra ngoài cửa.
Ngưu Sơn ngồi ở nhà chính, trơ mắt nhìn nữ nhi đi ra ngoài, tức giận đến mức đập đũa rồi mắng Tống Hà Hoa: "Đều tại nàng quá cưng chiều!"
Cái gì là tại ta quá cưng chiều, ngươi không quá cưng chiều sao?!
Vương Thủy Sinh cảm thấy bản thân không thể ở lại được nữa.
Một khi sự việc này lộ ra thì cho dù là hắn hay là người nhà họ Ngưu đều sẽ cảm thấy xấu hổ.
Rõ ràng đó là ân cứu mạng lớn như núi, ngàn vạn lần đừng biến thành thù địch.
Hắn dự định xử lý xong chỗ thảo dược này sẽ rời đi.
Thảo dược cần phải phơi khô và bào chế, mất khoảng năm sáu ngày.
Vương Thủy Sinh bắt đầu xử lý thảo dược, hắn nghĩ mới xảy ra chuyện vừa rồi thì chắc hẳn người nhà họ Ngưu sẽ không đưa cơm cho hắn.
Cho dù đưa thì cũng là tiểu tử Ngưu gia đưa tới.
Hôm qua nàng đã xảy ra chuyện như vậy, trong thời gian ngắn chắc sẽ không ra ngoài nhưng ai ngờ nàng vẫn tới.
Rõ ràng là người có thể nhìn thấy mỗi ngày nhưng có lẽ do sự việc trước đó nên lúc này Vương Thủy Sinh không thể giữ bình tĩnh được.
Dường như hắn đang làm việc riêng của mình như trước nhưng tâm trí vẫn hướng về đối phương.
Hắn nghĩ liệu nàng có giống như trước đây, vẫn nói với hắn nhiều hay không. Hay là vẫn muốn tìm cớ để ở lại lâu hơn một chút.
Không ngờ nàng đi vào đặt đồ ăn xuống rồi lại xách giỏ rời đi.
Vương Thủy Sinh c.h.ế.t lặng tại chỗ, một lát sau mới đi lấy nước rửa tay.
Nàng biết chuyện cha tới không?
Thực ra Vương Thủy Sinh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với Ngưu gia.
Ngưu Sơn cũng không phải người muốn người ta báo đáp nên không nói chuyện Chương gia bức hôn ra mà chỉ ám chỉ nhưng thấy đối phương từ chối nên che giấu rời đi.
Hoa Nhi cũng không nói gì cả.
Cả hai phụ tử đều mạnh mẽ, tính cách rất giống nhau.
Sau khi Hoa Nhi đi đưa cơm, tuy lúc trở về Ngưu Sơn không trực tiếp dạy dỗ nàng nhưng đã bộc lộ ý định thông qua Tống Hà Hoa tới thuyết phục nàng.
Trên thực tế, phu thê Ngưu Sơn đều có cùng suy nghĩ, vì người ta không muốn nên bỏ đi, nữ nhi cũng không nên đến nữa, giữa hai bên cũng không nên liên lạc nữa.
Hoa Nhi luôn mồm miệng lanh lợi lại không nói gì.
Nhưng chờ đến khi đưa cơm thì nàng vẫn đi như cũ.
Sau hai lần, cuối cùng Ngưu Sơn cũng tức giận, lần đầu tiên thay đổi sắc mặt mà trách cứ nữ nhi.
Nhưng Hoa Nhi không khóc, không nháo.
Sau khi nghe xong thì nên làm gì vẫn làm nấy.
Mà lần thứ hai bà mối tới cửa, Ngưu gia đã từ chối lời cầu hôn của Chương gia, lúc đó bà mối không nói gì nhưng quay đầu là loan tin này ra ngoài.
Trong khoảng thời gian ngắn, Ngưu gia bị đẩy tới nơi đầu sóng ngọn gió.
Có rất nhiều giả thuyết, có người nói Ngưu gia không biết điều, cũng có người nói người nhà họ Ngưu có mưu tính lớn, chẳng lẽ còn muốn gả nữ nhi cho phú hộ địa chủ hay sao? Cũng có người nhắc đến người xứ khác kia, lần này còn nói Hoa Nhi khó nghe hơn.
Ngưu gia bị bao phủ trong tầng áp suất thấp.
Sắc mặt Ngưu Sơn âm trầm suốt ngày, Tống Hà Hoa cũng không biết bây giờ phải làm sao.
Lâm Sâm lại khuyên ngăn Hoa Nhi nhưng nói được dăm ba câu thì bị nàng đuổi đi.
…
Đã đến lúc phải đi rồi.
Vương Thủy Sinh lần lượt đóng gói các loại thuốc đã bào chế xong, cất vào trong túi.
Một tay nải không có gì ngoài thuốc.
Lúc này trời vẫn còn sáng.
Vương Thủy Sinh nhìn lên bầu trời.
Suy nghĩ một lúc rồi hắn đặt khối ngọc bội còn sót lại duy nhất trên người lên đầu giường.
Rồi đứng dậy, cầm lấy tay nải và gậy gỗ đặt ở một bên rời khỏi căn phòng nhỏ này.
Cửa viện vẫn hé mở giống như trước đây.
Vương Thủy Sinh cũng không biết ngay sau khi hắn rời đi thì có một thân ảnh mang theo tay nải đi vào phòng nhỏ kia. Nhìn thấy ngọc bội trên đầu giường thì nàng vội vàng cất đi rồi đuổi theo.
…
"... Lúc ấy ông cảm thấy bản thân rất bí ẩn nhưng thực ra không giấu được ta. Ông bào chế thảo dược phải dùng nước và bếp để pha chế, những thứ đó đều là ta chuẩn bị nên tất nhiên ta sẽ biết có gì đó không đúng..."
Ngưu Đại Hoa vẫn đang nói.
Qua lời nói của bà lão cũng vạch trần nghi ngờ mà lão gia tử đã giấu kín trong lòng nhiều năm.
Tại sao năm đó khi ông lão rời đi, bà lão có thể phát hiện chính xác và còn chuẩn bị nhiều lương khô như vậy.
"... Ta cảm nhận được ông sắp đi nên ta đã lặng lẽ chuẩn bị bánh bao, sợ bị nương phát hiện nên ta đã nướng bánh nhân lúc bọn họ không có nhà, nướng xong thì giấu trong phòng ta..."
"... Lúc ấy ta mặc kệ cha nương nói gì, dù sao ta cũng hạ quyết tâm muốn đi theo ông nên bọn họ mắng mỏ ta, ta cũng không để tâm, nếu là trước kia thì có lẽ ta đã làm loạn lên rồi... Đêm đó ta đi đưa đồ ăn, vô tình nhìn thấy ánh mắt ngập ngừng muốn nói lại thôi của ông, ta liền biết ông sắp rời đi..."