Thấy cái chổi sắp đánh vào mông, Cẩu Đản đâu dám giám giếm.
"Nương của Thảo Nhi nói, nương của Thạch Đôn Nhi cũng nói vậy, còn có Ngô nãi nãi ở cách vách..." Lại gào khóc và hét lên: "Gia gia, nãi nãi, nương ơi, cô cô muốn đánh ta, mau tới cứu ta."
Lúc này, Chu thị đang cho heo ăn ở chuồng heo nghe thấy tiếng động liền đuổi tới.
Thấy tiểu cô muốn đánh nhi tử thì nàng ấy vội vàng đi tới, tức muốn hộc máu: "Hoa Nhi, muội làm gì vậy?"
"Hắn chọc ta, ta đánh hắn..."
"Cẩu Đản mới bao tuổi chứ, hắn có thể chọc gì muội, muội không nói gì đã đánh hắn à?"
Đang nói thì Tống Hà Hoa tới.
Tống Hà Hoa thấy trưởng tức không chịu bỏ qua mà cứ trách khuê nữ thì lập tức bất mãn nói: "Hoa Nhi là người vô lý sao? Nếu không phải hài tử này chọc tức cô cô thì cô cô có thể đánh hắn sao?"
"Nương!" Chu thị buồn bực giậm chân.
Mỗi lần xảy ra chuyện gì thì bà bà đều bảo vệ tiểu cô, cô nương đã lớn vậy rồi còn muốn so đo với hài tử?
"Hài tử không nghe lời thì phải quản chặt, nếu bây giờ mặc kệ, chờ đến khi hắn trưởng thành các con đều già rồi thì có thể quản được không?" Tống Hà Hoa dạy dỗ tức nhi rồi đi tới hỏi tôn tử: "Sao con lại chọc tức cô cô con?"
"Nãi nãi..."
Tuy Ngưu Hoa Nhi biết nương bảo vệ nàng nhưng nếu nàng không nói lý thì chưa biết chừng tẩu tử sẽ nói gì với người trong nhà nên nàng thuật lại những gì Cẩu Đản nói.
Rồi lại khóc lóc: "Nếu lần trước không phải tiểu tử thúi này bắt chước người ngoài nói ra chuyện trong nhà cứu người thì sao có thể bị người ngoài biết được? Lần này thì hay rồi, hắn còn bắt chước, học người ngoài thêu dệt chuyện cho cô cô ruột của hắn! Lần trước ta muốn đánh hắn nhưng đại tẩu ngăn cản. Đúng vậy, đại tẩu đau lòng cho nhi tử, chẳng lẽ ta không quan tâm Cẩu Đản sao? Tiểu tử thúi này không giữ được miệng, bên ngoài nói cái gì cũng dám học, mở miệng ngậm miệng là dã nam nhân, ta còn là cô cô ruột của hắn đấy!"
Thấy tiểu cô vừa nói vừa khóc thì Chu thị hoàn toàn im lặng.
Tuy Cẩu Đản là do nàng ấy sinh nhưng thành thật mà nói thì nàng ấy không phải bỏ sức.
Khi còn trong tã lót, chính tiểu cô đã giúp nàng ấy chăm sóc nhi tử, Cẩu Đản cũng được xem là một tay tiểu cô nuôi lớn, Cẩu Thuận của nhà lão nhị cũng vậy.
Vì vậy khi nhắc đến vấn đề này, Chu thị đặc biệt chột dạ và khó thở.
"Cẩu Đản còn nhỏ, muội đánh hắn... Còn dùng..."
Tống Hà Hoa quan sát tức nhi, không để ý đối phương mà nói với tôn tử: "Nhìn thấy cô cô con khóc không? Cô cô còn chưa đủ thương con sao, có cái gì ngon cũng cho các con ăn, xiêm y nào trên người các con không phải do cô cô làm cho? Cả ngày chỉ biết chọc giận cô cô!"
Dường như hai tiểu gia hỏa cũng biết bản thân làm sai rồi.
Cẩu Thuận nói: "Ta không chọc giận cô cô."
Cẩu Đản khịt mũi nói: "Không phải ta nói xấu cô cô, ta đã đánh Thảo Nhi và Thạch Đôn một trận rồi."
Người lớn nói xấu cô cô, hắn không có cách nào nên đã đánh hài tử một trận.
"Cô cô..." Hắn chạy đến bên cạnh cô cô, nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng đáng thương.
Lúc này Ngưu Hoa Nhi đâu còn tức giận, lau nước mắt trên mặt rồi xoay người vào phòng. Cẩu Đản vội vàng đi theo, hở miệng là cô cô không nên tức giận.
Tống thị cũng đi theo.
Để lại một mình Chu thị, cảm thấy bản thân đang quyến rũ người mù, vốn dĩ là làm chủ cho nhi tử nhưng bây giờ nhi tử đã đi theo dỗ dành nha đầu thúi kia.
Một lớn hai nhỏ dỗ nửa ngày thì cuối cùng Ngưu Hoa Nhi mới nguôi giận.
Tống Hà Hoa đuổi hai tôn nhi ra ngoài rồi quay đầu nói với nữ nhi: "Ngô bà tử cách vách cũng quá đáng, luôn nói tới thị phi nhà ta, nếu không phải nàng buôn chuyện lần trước thì lí chính cũng không biết và làm cho cả thôn đều biết được."
Nghe vậy thì Ngưu Hoa Nhi liếc nhìn bà ấy.
Mục đích của nương nàng khi nói ra điều này không hề đơn giản, vừa rồi tiểu tử thúi Cẩu Đản kia đã khua môi múa mép chỉ ra vài người, sao lại chỉ nhắc đến Ngô bà tử?
Chẳng lẽ -----
"Không dạy cho nàng một bài học thì nàng nghĩ Tống Hà Hoa ta dễ chọc sao?" Tống Hà Hoa hung hăng nói rồi lại nhìn nữ nhi: "Nhưng con cũng không thể lấy việc này làm cớ, lầm vậy không tốt với con, vốn dĩ người khác không biết nên chúng ta phải tìm cái cớ khác."
Ngưu Hoa Nhi nhướng mày: "Nương, vậy người định làm gì?"
"Dù sao đi nữa thì việc này cũng không liên quan đến con." Tống Hà Hoa nói: "Con là nha đầu chưa xuất giá, không thể nhúng ta vào những chuyện này, nếu không thanh danh bị hủy hoại thì tương lai không thể gả ra ngoài được."
Nhắc tới vấn đề thanh danh thì sắc mặt Tống Hà Hoa trở nên phức tạp.
"Đừng trách người khác khua môi múa mép, con nói xem, gà trong nhà bị con giết mấy con rồi? Phần lớn đều là cho người đó! Đúng vậy, cứu một mạng người là chuyện tốt nhưng con không được mang hết đồ tốt của nhà tới cho người ta ăn không!"
"Sao lại là ăn không?" Ngưu Hoa Nhi phản bác: "Sau khi hắn tỉnh chẳng phải đã đưa cho nhà ta mấy lượng bạc rồi sao? Mấy con gà đó cũng không đáng giá mấy lượng bạc."
Đúng đúng đúng, mấy con gà kia không đáng giá mấy lượng bạc nhưng ân cứu mạng thì sao?
Thực ra không phải do người họ Ngưu tham bạc nhưng nếu do người khác đưa thì bọn họ tất nhiên sẽ nhận, còn chưa kể nhà họ Ngưu phải gánh chịu bao nhiêu rủi ro khi giữ lại người này.
Ngưu gia trang sống dựa vào núi, trong vùng này có rất nhiều thợ săn nên nam nhân Ngưu gia có thể phân biệt rõ nguyên nhân gây ra vết thương.
Hơn nữa trên người này không chỉ có vết thương mới mà còn có rất nhiều vết thương cũ, những vết thương đó còn khiến cho người ta sợ hãi.
Người bị những vết thương này có thể là người bình thường được sao!?
Lúc trước người nhà họ Ngưu bằng lòng giữ nam nhân bị thương này lại ngoài việc nữ nhi cầu xin thì bạc cũng chiếm phần lớn nguyên nhân.
Bọn họ đều là nhà nông, quanh năm suốt tháng không có nổi mấy lượng bạc, thấy tiền mà sáng mắt là chuyện bình thường. Nhưng sở dĩ người này có thể ở lại Ngưu gia trang mà không cần lo lắng bị quan phủ bắt giữ là vì người nhà họ Ngưu có đóng góp lớn.
Bọn họ che giấu những vết thương cũ trên người nam nhân với lí chính.
Bằng không, nếu để lí chính biết những chuyện này thì chắc chắn người này không thể ở lại.
"Nương, người đừng ba phải, người thực sự nghĩ ta không biết tẩu tử đã nói chuyện nhà ta ra ngoài sao? Bọn Cẩu Đản biết gì chữ? Cho dù bắt chước thì cũng không thể biết được, không phải nàng khua môi múa mép với người ta khắp nơi thì bên ngoài đâu biết rõ như vậy, thậm chí còn biết ăn mấy con gà?"
Tống Hà Hoa nghe vậy thì tỏ ra xấu hổ.
"Sao ta lại ba phải, không phải ta sợ con gây rắc rối với các nàng..."
Thực ra Tống Hà Hoa hiểu rõ bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Đương nhiên người ngoài không thể biết người kia ăn bao nhiêu con gà trong nhà, nhất định là một trong hai tức nhi ra ngoài đồn thổi, bị người ta lan truyền rồi tôn tử nghe được đã bắt chước về nói cho cô cô nghe.
Tức nhi thích buôn chuyện, Tống Hà Hoa cũng rất đau đầu, nếu một người thì không sao nhưng mấu chốt là cả hai tức nhi đều có tật xấu này.
Bà ấy thương xót nữ nhi nhưng cũng không muốn nữ nhi gây rối với hai tẩu tử, dù sao thì nữ nhi cũng phải xuất gia, chưa biết chừng sao này còn phải dựa vào ca ca nên nếu có thể không đắc tội với tẩu tử thì cố gắng đừng đắc tội với tẩu tử.
Đương nhiên Ngưu Hoa Nhi biết nương nàng nghĩ gì nhưng mục đích của nàng đã đạt được rồi.
Vừa rồi nương nàng làm ầm ĩ việc đánh chất nhi là đang cảnh cáo hai tẩu tử, dù sao những lời nàng nên nói thì đã nói rồi, có lời là nói cho tẩu tử nghe và có lời là nói cho nương nghe.
Nàng biết nương sẽ không làm hại nàng nhưng cũng biết chuyện này vẫn chưa kết thúc nên chỉ vậy thôi.
"Có tẩu tử nào nói xấu tiểu cô như thế không? Người ta đưa bạc chứ không phải không đưa, ăn mấy con gà thì sao? Chỗ gà đó còn là do ta nuôi từ nhỏ..."
Ngưu Hoa Nhi càng nói càng tức giận rồi lại ôm mặt bắt đầu khóc.
Tống Hà Hoa vội vàng ôm nàng nói: "Được rồi được rồi, cô nãi nãi của ta, con đừng làm loạn, nương hiểu rõ điều này, nương sẽ không để bọn họ phá hỏng thanh danh của con, con đợi ta trừng trị các nàng và thuận tiện trị Ngô bà tử kia."
Buổi chiều, bên ngoài có tiếng huyên náo.
Tống Hà Hoa từ ngoài cửa viện lao vào như một cơn gió, cầm con dao phay từ trong bếp đang định lao ra ngoài nhưng lại quay đầu xách tảng gỗ rồi lao ra ngoài cổng.
Hai tức nhi Chu thị và Mã thị thấy vậy thì vội vàng đi theo.
Lúc này, Tống Hà Hoa đã ném tảng gỗ thường dùng để chặt xương vào cổng viện nhà mình và cổng Ngô gia cách vách.
Sau đó là ngồi xuống trước tảng gỗ vừa cầm dao phay chặt tảng gỗ vừa chửi bới.
"... Ở đây có ai không biết gà nhà ta thích đẻ trứng vào đống rơm, còn những kẻ có lòng dạ hiểm độc, kiến thức hạn hẹp chỉ nhìn trúng mấy quả trứng gà nhà ta, một hai lần thì không tính, ngày nào cũng tới lấy trứng nhà ta, một quả cũng không để lại... Mọi người mau đến xem xem, thôn ta có trộm, tên trộm lòng dạ hiểm độc chân chảy mủ không c.h.ế.t được tử tế..."
Tống Hà Hoa vừa chặt vừa mắng, vừa mắng còn vừa xướng.
"Chặt đầu tiểu nhân nhà ngươi, đập đầu ngươi làm đường đi, xé nát cái miệng tiểu nhân nhà người để tránh suốt ngày bới chuyện nhà người khác, đánh cái tay ăn cắp của ngươi để ngươi không trộm trứng gà nhà khác..."
Sự việc trở nên thế này, động tĩnh lớn đến mức nhiều người trong thôn cũng nghe thấy.
Chỉ chốc lát, ngoài viện đã tụ tập rất nhiều người, mọi người không ngừng tụ tập đến đây.
"Đi nhanh đi nhanh, bà nương nhà Ngưu Sơn đang chặt thớt!"
"Chặt thớt?" Có người hít một hơi: "Là ai chọc vào bà nương đanh đá này?"
"Ai biết được, mau đi xem..."