Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 219

Thấy Bảo Bảo còn muốn quay lại xem thì Vệ Kỳ quay mặt nàng về.

"Nhìn cái gì?"

"Ta muốn xem bệ hạ và nương nương đi đâu?"

"Tò mò như vậy sao, đó là chuyện nàng có thể xem à?"

"Sao lại không thể xem? Ta thấy nương nương..."

Được rồi, Bảo Bảo đã hiểu ý rồi.

"Vậy ta không nhìn nữa." Nói rồi, nàng lại đảo mắt chuyển sang nhìn Vệ Kỳ: "Ta không nhìn cũng không sao. Ngũ ca ca, chàng cõng ta đi nhé?"

Bảo Bảo không ngốc đến nỗi chỉ đe dọa, nàng ấy giả bộ đáng thương nói: "Chàng không biết đâu, hôm nay ta dạy nhị tẩu và tam tẩu cưỡi ngựa còn mệt hơn so với ta tự cưỡi ngựa, tay ta đau quá, chân cũng đau."

Vệ Kỳ liếc nàng ấy: "Dạy người khác cưỡi ngựa mà còn dùng cả chân sao?"

"Sao lại không dùng chân chứ? Không phải dẫm chân lên bàn đạp sao? Không phải ta sợ hãi người bị ngã nên cần phải giữ chặt bàn đạp sao?" Bảo Bảo ngụy biện một hồi rồi đứng tại chỗ không rời đi.

Vệ Kỳ nhìn thái giám và thị vệ đi theo phía sau.

Mấy người vừa thấy Thụy Vương điện hạ nhìn qua liền cúi đầu nhìn nhau rồi thức thời lùi về sau một bước.

Vệ Kỳ lại cúi đầu nhìn tiểu thê tử.

Bình thường Bảo Bảo ở trong kinh ăn mặc như nữ tử người Yến, lần này tới bãi săn thì mới ăn mặc như năm đó ở Mông Cổ.

Một thân hồng sam, đầu đầy bím tóc, trên đầu còn mang đủ loại mã não, đá quý như đồ trang sức. Bởi vì hiện giờ đã làm phụ nhân nên chỉ buộc một phần bím tóc phía sau đầu và chừa lại hai bên.

Càng lớn thì ngũ quan của Bảo Bảo càng trở nên diễm lệ mà bộ trang phục này khiến người ta có cảm giác như quay lại mấy năm trước, thời điểm nàng ấy vẫn còn là thiếu nữ.

Khi đó có một tiểu nha đầu ngốc nghếch ngày nào cũng đuổi theo hắn ta gọi Ngũ ca ca, hiện giờ đã trở thành thê tử của hắn ta, hai người còn sinh được một hài tử.

Sắc mặt Vệ Kỳ trở nên mềm mại.

"Rốt cuộc chàng có cõng ta hay không?"

Thấy hắn ta không nói gì, Bảo Bảo dậm chân, khịt mũi giả vờ tức giận.

"Nàng còn nhỏ sao? Cũng đã làm nương rồi."

Miệng thì nói vậy nhưng hắn ta lại xoay người, cúi nửa người xuống, Bảo Bảo lập tức tỏ ra vui mừng và bổ nhào vào tấm lưng rộng lớn của trượng phu.

"Trở về phải để cho Ngọc Ca Nhi thấy, nhất định sẽ cười nhạo nàng."

Nàng ấy đắc ý ôm cổ hắn ta và thì thầm vào tai hắn ta: "Ngọc Ca Nhi sẽ không cười nhạo ta mà chỉ nói nương thật lợi hại, còn biết cưỡi ngựa lớn!"

Cưỡi ngựa lớn là trò chơi mà Ngọc Ca Nhi thường xuyên chơi với cha.

Vẻ mặt Vệ Kỳ quái lạ, vỗ mông nàng ấy một cái.

"Thật vớ vẩn!"

Cuối cùng hai người không quay về bằng cổng chính của doanh trại mà cố ý đi đường vòng, tìm một con đường hẻo lánh ít người để đi về.

Nhìn thấy bóng người màu đỏ nhảy lên trên bóng người màu đen ở phía xa, Phúc Nhi không khỏi mỉm cười.

Vệ Phó nhìn qua, lắc đầu cười nói: "Vẫn là hai hài tử."

Phúc Nhi liếc hắn một cái.

Lúc này, Vệ Phó nhận ra ánh mắt của nàng có gì đó không đúng.

"Chẳng lẽ nàng cũng muốn ta cõng sao?"

"Sao ta dám để bệ hạ cõng chứ?"

Lời này có chút kỳ lạ.

Vệ Phó hiểu rõ nàng sẽ không vô duyên vô cớ nói ra những lời như vậy. Trong đầu hắn đang suy nghĩ nguyên nhân nhưng trên mặt lại giả vờ khó chịu: "Sao nào? Nàng nghĩ ta không thể cõng nàng sao? Xem thường ta à?"

"Ta không dám nghĩ như vậy."

"Còn có điều mà nàng không dám nghĩ sao?"

Phúc Nhi đang suy nghĩ nên trả lời hắn thế nào thì cổ tay đột nhiên bị siết chặt, thế giới chợt quay cuồng, người đã đổi chỗ và biến thành ở trên lưng hắn.

"Chàng làm gì vậy? Mau thả ta xuống!"

Hắn không những không bỏ nàng xuống mà ngược lại còn thay đổi tư thế trong khi giữ chặt mông nàng và bước về phía trước hai bước.

"Chàng không cần thể diện của Hoàng đế nữa à? Mau thả ta xuống!"

Phúc Nhi hoảng loạn nói, vừa nhìn xung quanh, vừa hay nhìn thấy Tiểu Hỉ Tử dẫn đầu một đám thị vệ thái giám đang quay lưng lại.

Bộ dạng hài hước khiến mọi người bật cười nhưng lại khiến nàng mặt đỏ tai hồng, xấu hổ đến cực điểm.

"Ở trước mặt nàng ta còn có thể diện gì chứ, không phải nàng vẫn luôn dũng cảm sao, sao lúc này lại nhát gan như vậy?"

Biết rõ hắn đang kích tướng nhưng Phúc Nhi vẫn bị lừa, nàng không giãy giụa nữa.

"Là chàng muốn cõng ta chứ không phải ta muốn chàng cõng ta, đến lúc đó bị người ta chê cười thì không được nói ta." Nàng ghé vào tai hắn mà thấp giọng đe dọa.

Vệ Phó cũng nhẹ giọng cười nói: "Nương nương ăn trái ngọt còn muốn lời nói ngọt ngào, vừa rồi rõ ràng là người đe dọa Tiểu Vệ Tử, nói không đỡ được người thì không được ăn trái ngọt, lúc này muốn phủi sạch sao?"

Nghe "giọng thái giám" của hắn thì Phúc Nhi ghé vào vai hắn cười không ngừng.

Cười vui vẻ rồi lại nhéo tai hắn: "Chàng hư muốn c.h.ế.t!"

"Ta hư chỗ nào?"

"Chỗ nào chàng cũng hư!"

"Vậy cuối cùng là hư chỗ nào?"

Lúc này Phúc Nhi mới nhận ra hắn đang chọc mình.

Bình thường hai người chỉ nói chuyện như vậy ở trong giường chiếu chứ ít nói giữa ban ngày và còn là trường hợp có người ngoài như thế. Tuy rằng những người đó đã quay lưng lại và lùi lại mấy bước.

Sự xấu hổ đã lâu không có lại lặng lẽ ập đến, Phúc Nhi cảm thấy mặt mình nóng đến mức có thể luộc chín trứng.

Để tiêu diệt loại ngượng ngùng này, nàng khàn giọng nói: "Nếu để hài tử nhìn thấy thì chắc chắn sẽ cười nhạo chàng."

"Cười nhạo cái gì? Nếu cha không xấu thì có thể có bọn họ được à?"

Người này không biết hổ thẹn mà còn nói cực kỳ đắc ý.

"Chàng..."

Liệt kê lại quá khứ, phu thê mười mấy năm nhưng số lần hắn thẳng thắn như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay, hắn thực sự quá tồi tệ. Có lẽ do càng lớn tuổi thì da mặt càng dày hơn.

"Chàng cái gì?" Hắn hỏi lại.

Lần này Phúc Nhi thực sự không nói nên lời.

"Ta không nói chuyện với chàng nữa, chàng là người già không biết xấu hổ!" Nàng che mặt nói.

Vệ Phó cười ha hả, tiếng cười vang vọng trong phạm vi mấy chục mét.

Tiểu Hỉ Tử muốn quay đầu lại nhìn, vừa quay người liền thấy bệ hạ cõng nương nương đi về phía doanh trại. Mới đầu hắn ta cảm thấy căng thẳng rồi phất tay ra hiệu cho tất cả mọi người đuổi theo.

"Chàng đừng làm loạn, mau thả ta xuống, chốc lát là tới doanh trại rồi, cẩn thận bị người ta nhìn thấy!"

"Vậy nàng nói với ta trước, sao hôm nay nàng có chuyện gì?"

"Ta đâu có chuyện gì?"

Hắn hừ một tiếng, ý là nàng có thể giấu được ta à?

"Ta thật sự không có chuyện gì, chàng mau thả ta xuống, sắp đến doanh trại rồi..." Phúc Nhi cầu xin.

Đang nói chuyện thì tướng sĩ canh giữ cửa doanh trại cũng đã thấy động tĩnh bên này nên bước tới chào đón. Đến gần thì mới phát hiện bệ hạ đang cõng nương nương mà đám người Hỉ công công đang cúi đầu đi phía sau.

Tình cảnh này khiến người ta tiến không được mà lùi cũng không xong.

Đúng lúc này, bệ hạ đã tới gần.

Vệ Phó không hề xấu hổ khi bị mọi người nhìn thấy chuyện riêng tư mà thay vào đó là rất uy nghiêm, giống như thường xuất hiện trước mặt người khác.

"Đừng hoảng hốt, nương nương chỉ bị trẹo chân mà thôi."

Phúc Nhi bị trẹo chân ho khan, muốn ra vẻ Hoàng hậu uy nghiêm và nói gì đó nhưng bất lực là da mặt thật sự không dày như người nào đó nên chỉ có thể trốn sau cổ hắn và giả vờ yếu đuổi.

"Nương nương không có gì đáng ngại chứ? Có cần vi thần sai người khiêng kiệu tới không?" Tướng lĩnh tỏ vẻ lo âu như thể rất tin lý do thoái thác của Vệ Phó.

"Không cần phiền phức như vậy, cũng chỉ có một đoạn đường ngắn thôi, không cần động binh."

Sau đó Vệ Phó liền đi qua.

Đám người Tiểu Hỉ Tử theo sau.

Bỏ lại một đám tướng sĩ gác cổng đứng đó rất lâu cho đến khi vị tướng lĩnh dẫn đầu tỉnh táo lại và trách mắng: "Ngơ ngác cái gì, còn không quay về canh gác đi."

"Chàng nghiêm túc thật đấy à?"

Thấy sau khi vào doanh trại mà hắn vẫn không thả nàng xuống thì Phúc Nhi thì thầm.

"Nghiêm túc thật với giả cái gì?"

Phúc Nhi thấy hắn vẫn giả vờ ngớ ngẩn để lừa gạt thì không nhịn được đám vào bả vai hắn.

"Dù sao thì chàng mới là người mất mặt." Nàng tức giận thở phì phò.

Trên thực tế thì sao chỉ có một người mất mặt được?

Nhất cử nhất động của đế hậu đều được mọi người chú ý, loại hành vi này lại càng khiến người ta kinh ngạc.

Dọc đường đi có đủ loại ánh mắt dõi theo. Người thức thời thì giả vờ như không thấy, người không biết điều thì còn muốn bước tới hỏi thăm.

Thế nên Vệ Phó lặp đi lặp lại "Hoàng hậu trẹo chân" khiến chân của Phúc Nhi bị vô số người nhìn vào làm Phúc Nhi đang giả c.h.ế.t xấu hổ đến cực điểm.

"Ta thật sự chịu thua chàng rồi!"

Nàng tức giận, che che đậy đậy cắn vào tai hắn.

Cắn xong thì lại r*n r* như muỗi ngâm: "Thực ra cũng không có gì, chỉ là hôm nay ra ngoài phát hiện trong doanh trại có rất nhiều nữ tử trẻ đẹp... Đi được nửa đường thì có ba nữ tử tới thỉnh an ta, là Dục Oánh huyện chúa của nhà trưởng công chúa Trần quốc..."

"Ghen?"

Phúc Nhi lập tức phát bực khi nghe thấy một tiếng cười không hiện rõ ở cổ họng.

"Chàng mới ghen đấy."

"Được rồi được rồi, nàng không ghen." Hắn dỗ dành.

Tiếp đó, Vệ Phó bước nhanh.

Rất nhiều người nhìn thấy bệ hạ cõng Hoàng hậu nương nương, còn chưa kịp phản ứng thì người đã đi qua.

Dục Oánh nghe bệ hạ đã trở về doanh trại thì liền gọi Vân Thục Nguyệt và Khương Tú Liên, tính toán tình cờ gặp được bệ hạ đang trên đường trở về hoàng trướng.

Trước giờ Vân Thục Nguyệt luôn nhút nhát, không muốn làm lộ liễu như vậy.

Trước đó Dục Oánh cố ý đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương thì nàng ấy đã cảm thấy có hơi quá đáng, không ngờ lần này nàng ta còn bạo dạn hơn.

Dục Oánh nói năng hùng hồn: "Mọi người đều biết Hoàng hậu được sủng ái, có tình cảm của phu thê kết tóc. Nhưng nàng chỉ là một người, sao có thể đánh bại được đám đông? Đến lúc đó chúng ta tiến cung, để chống lại Hoàng hậu thì tất nhiên phải liên thủ, trước khi tới đây chúng ta cũng biết rõ đạo lý này, đây cũng là ý của người nhà. Thục Nguyệt, lần này có rất nhiều người tới đây, còn có rất nhiều quý nữ Mông Cổ, còn có rất nhiều nữ tử đẹp hơn chúng ta, nếu bây giờ không cố gắng và bị người khác cướp đi cơ hội..."

Nói đến đây thì không cần phải nói tiếp nữa.

Vân Thục Nguyệt không nói thêm gì nữa và cùng hai người ra khỏi lều, đi về con đường mà bệ hạ phải đi qua để trở về hoàng trướng.

Nào ngờ vừa mới đi đến đã nhìn thấy một bóng người vội vàng lao qua.

Nhìn kỹ mới phát hiện hóa ra là bệ hạ cõng Hoàng hậu, phía sau còn có một đám người.

Ba người kinh ngạc, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ, sững sờ một lúc lâu cho thì mới tỉnh táo lại.

Vân Thục Nguyệt nhéo khăn, tỏ ra hâm mộ.

"Từ lâu đã nghe nói bệ hạ và nương nương là hoạn nạn mới thấy chân tình, là phu thê kết tóc và cũng là cặp phu thê hòa hợp. Nghe nói năm đó khi bệ hạ vẫn còn là Thái tử đã từng có hôn ước với Tạ gia chi nữ, lúc ấy Tạ gia có tin đồn, Thái tử điện hạ cực kỳ sủng ái một cung nữ."

"Sau đó Thái tử gặp phải biến cố lớn và bị giam ở Thừa Đức hành cung và Đông Cung cũng chỉ có nàng ở bên cạnh, sau đó Thái Thượng Hoàng tứ hôn cho hai người, Thái tử bị phái tới Kiến Kinh. Vào thời điểm Thái tử nghèo túng nhất, chính nàng đã ở bầu bạn bên cạnh Thái tử, sau này Thái tử nghiên cứu kinh sách, tham gia khoa cử như một phương pháp thăng tiến, nghe nói lúc ấy hai người còn từng mở quán ăn vặt trước cửa trường thi để kiếm sống."

"Sau đó Thái tử thi đậu, nàng đã cùng Thái tử tới kinh thành đi thi, không ngờ giữa chừng lại xảy ra biến cố, nàng chỉ là một nữ tử lại dám đánh trống minh oan của Đại Lý Tự trước mặt mọi người đã giúp Thái tử có cơ hội tốt hơn thì sau đó Thái tử mới có tên trong kim bảng đề danh Trạng Nguyên. Chưa kể hai người đã ở bên nhau hàng chục năm, từ kinh thành đến Hắc Thành, rồi đến Mạc Bắc, tình cảm của bọn họ chắc chắn rất tốt."

Dục Oánh nhíu mày nhìn nàng ấy.

"Chuyện đã đến nước này rồi mà ngươi còn muốn hủy hoại tham vọng của người khác để tạo uy tín cho bản thân sao? Người ta nói là lưỡng tình tương duyệt, hoa hảo nguyệt viên nhưng sao có thể địch nổi hồng nhan chóng già? Hoàng hậu cũng gần ba mươi rồi, ngươi cho rằng nàng có thể được sủng ái mấy năm nữa?"

Vân Thục Nguyệt ngơ ngác nhìn nàng ta, lẩm bẩm: "Nếu như tình cảm như vậy không thể đánh bại được hồng nhan nhanh già thì ngươi và ta làm sao có tự tin có thể giành được sự sủng ái của quân vương? Cho dù được đế vương sủng ái trong thời gian ngắn thì ngươi và ta làm sao có tự tin sẽ không có người phía sau? Dù sao chúng ta cũng sẽ già đi."

Dục Oánh vô cùng tức giận, nàng ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi đang hạ quyết tâm hủy hoại tham vọng của người khác để tạo uy tín cho bản thân sao?"

Khương Tú Liên vội vàng khuyên can: "Hai người đừng tranh cãi nữa."

Vân Thục Nguyệt thở dài, hình như có hơi phiền muộn.

"Không phải ta muốn hủy diệt tham vọng của người khác để tạo uy tín cho mình. Chỉ là một đế vương, sẵn lòng ở trước mặt công chúng, bằng lòng làm trò trước thần tử, bách tính của mình để cõng một nữ tử. Ngươi có biết điều này có ý nghĩa gì không?"

Dừng một chút rồi nàng ấy nói tiếp: "Ta chỉ cảm thấy chúng ta giống như vai hề ở trước phần tình cảm này. Trong nhà vì cái gọi là vinh quang của gia tộc, vinh hoa phú quý mà bắt ta phải vội vội vàng vàng như vậy sao?"

Nói xong thì nàng ấy liền xoay người rời đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn