Ngưu Dung Nhi bực tức.
"Nha đầu này sao không biết phân biệt tốt xấu thế? Con gả vào nhà khác với gả vào hoàng tộc, làm hoàng phi giống nhau sao? Con nhìn xiêm y mà cô cô của con mặc bây giờ, ta là tẩu tử của nàng, gặp nàng còn phải dập đầu hành lễ với nàng. Nếu lần này không có cô cô của con thì chúng ta có thể tới hành cung, sống ở nơi này, hưởng thụ loại giàu có này không?"
Ngưu Dung Nhi chỉ vào các loại đồ trang trí trong phòng.
"Con không muốn tận dụng phước lành này sao?"
Nàng ấy vừa nói vừa bất lực dùng ngón tay chọc nữ nhi, oán trách nữ nhi không biết cố gắng.
"Cái gì nên là của ta thì sẽ là của ta, không phải của ta thì ta cũng không muốn." Vương Ngọc Phương siết chặt khăn tay nói.
Thấy nữ nhi còn tranh luận với mình thì Ngưu Dung Nhi càng tức giận hơn.
"Cái gì gọi là nên là của con? Cái gì không phải của con?"
Vương Ngọc Phượng cắn môi: "Cái này không phải của ta!"
"Tại sao cái này không phải của con?"
Vương Ngọc Phượng cũng bị nàng ấy ép đến sốt ruột, khóc thét lên: "Cái này không phải của ta. Nương, tiểu cô đã đối xử với chúng ta quá tốt rồi, không có tiểu cô thì chúng ta cũng không thể tới kinh thành được, người cũng không được mặc xiêm y tốt như vậy, hưởng phúc khí như vậy. Người chỉ quan tâm tới tâm tư của người mà không nghĩ xem tiểu cô có bằng lòng không? Sao có thể để cho người ta điều khiển chứ?"
"Sao ta lại trở thành người điều khiển rồi? Chẳng lẽ đây không phải chuyện rất tốt, thân càng thêm thân sao?"
"Đây là chuyện rất tốt sao? Trong kinh có thiếu gì thiên kim khuê tú, thiếu gì quan gia tiểu thư? Cho dù biểu đệ có muốn cười hoàng phi thì dựa vào đâu người ta phải cưới ta? Là do ta xinh đẹp hay là do da mặt dày? Còn hơn người ta tận năm tuổi?"
Vương Ngọc Phượng vốn là người da mặt mỏng, bảo nàng ấy đi nói chuyện với biểu đệ nhỏ hơn mình tận năm tuổi chẳng khác nào bảo nàng ấy đi dụ dỗ, nịnh nọt đối phương. Đại Lang còn nhỏ hơn nàng ấy năm tuổi, hiểu được gì chứ? Vẫn còn là tiểu hài tử.
Vì thế nàng ấy vô cùng xấu hổ.
Mặc dù nàng ấy trầm tính hiểu chuyện nhưng giờ đây cũng bị ép đến mức không thể chịu nổi.
"Nói thẳng ra là nương, chính là ỷ vào nhà ta thân thiết với tiểu cô, người nói chỉ cần hai ta tình đầu ý hợp thì hôn sự sẽ dễ dàng thực ra là muốn ta và Đại Lang nói thêm mấy câu, sau đó ỷ vào quan hệ thân thích để tác động hôn sự này, người không nghĩ xem người làm như vậy thì tiểu cô có bằng lòng hay không? Liệu nàng có hận chúng ta hay không? Đến lúc đó có thể làm thân thích được nữa không?"
"Nói rất đúng!"
Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng nói, là do Vương Ngọc Kiều nghe được nhất thời không nhịn được nói.
Mặt Ngưu Dung Nhi đỏ bừng, không ngờ nữ nhi sẽ trực tiếp vạch trần tính toán của mình.
Không có ai bằng lòng bị người khác vạch trần tâm tư, Ngưu Dung Nhi cũng vậy.
"Con nói gì vậy, con là khuê nữ mà còn hướng khuỷu tay ra bên ngoài sao?" Nàng ấy thẹn quá hóa giận mắng nhiếc, vừa muốn đánh Vương Ngọc Vượng hai phát giống như ngày thường.
Lúc này, Vương Ngọc Kiều lại lên tiếng.
"Nương, lát nữa cha sẽ trở về, nếu để cha phát hiện người đánh tỷ..."
Không đợi Vương Ngọc Kiều nói xong thì Ngưu Dung Nhi đã vô thức rút cánh tay lại.
Nàng ấy đánh cũng không được, mắng cũng không xong nên chỉ có thể thẹn quá hóa giận mà đứng dậy nói: "Các con thì biết gì? Ta làm vậy chỉ vì lợi ích của các con, lợi ích của cả nhà và lợi ích của đệ đệ các con! Nhà ta không bằng nhị phòng đi theo bên cạnh gia gia nãi nãi lâu ngày, các con nhìn xem bọn họ đối xử với Mao Đản và Gia Bảo rồi lại nhìn cách bọn họ đối xử với đệ đệ của các con đi? Chẳng lẽ ta không nên tính toán cho ba tỷ đệ các con à?"
"Nếu con trở thành hoàng tử phi thì nhà ta sẽ đứng vững hơn, sau này nhị phòng cũng không vượt qua được chúng ta. Nương biết con cảm thấy bản thân lớn hơn Đại Lang năm tuổi, không thể vượt qua được điểm mấu chốt này, nếu con thật sự không muốn thì vẫn còn Ngọc Kiều, đến lúc đó để Ngọc Kiều..."
Vương Ngọc Kiều ở một bên không khỏi rùng mình.
"Nương, người nhắc đến ta làm gì?"
"Sao ta không thể nhắc đến con? Nói mới nhớ, con và Đại Lang vừa tầm tuổi, nương thương tỷ tỷ của con nên mới muốn tỷ tỷ con đi, nếu tỷ tỷ con không muốn thì con đi..."
Vương Ngọc Kiều vội vàng nói: "Nương, người đừng nói nữa, người đừng nghĩ cách cho ta, ta cũng không giống như tỷ tỷ của ta, cẩn thận ta sẽ mách cha."
"Nha đầu thúi này còn dám đe dọa nương con..."
…
Nhị phòng và đại phòng ở cùng viện, một phòng ở phía đông, một phòng ở phía tây.
Đại phòng cãi nhau to như vậy, đương nhiên Tôn Hà Nhi có nghe thấy.
Tuy rằng không nghe rõ là cãi nhau về chuyện gì nhưng nghĩ thì cũng biết là vì sao, hành động trước đó của Ngưu Dung Nhi không chỉ lọt vào tầm mắt của một người, Tôn Hà Nhi cũng thấy.
Hai người ở cùng nhau nhiều năm, Tôn Hà Nhi hiểu rõ tính cách của Ngưu Dung Nhi.
Sau đó nghĩ đi nghĩ lại, nàng ấy không có nữ nhi ở tầm tuổi này, nếu có thì e rằng cũng sẽ có tâm tư này, dù sao thì đây cũng là lâu đài người khác cầu mà không được.
Tình cờ bởi vì không có nên Tôn Hà Nhi lại có cảm giác của người ngoài cuộc, bởi vậy nàng ấy không nghĩ tâm tư của đại tẩu sẽ thành hiện thực, phải biết tiểu cô của các nàng là Hoàng hậu cũng không phải đèn cạn dầu.
Lời này không có ý xấu mà ngược lại, Tôn Hà Nhi vô cùng bội phục Phúc Nhi.
Ngưu Dung Nhi không biết nhưng Tôn Hà Nhi lại biết rõ tiểu cô này đã đi tới ngày hôm nay như thế nào, không đề cập đến việc chăm sóc nam nhân của mình, hiện giờ làm Hoàng hậu nhưng hậu cung cũng không có phi tử khác.
Nói tới nam nhân của nàng ấy giúp đỡ những công việc kinh doanh, là người bên gối của Vương Hưng Học, Tôn Hà Nhi vô cùng rõ ràng rằng tiểu cô mới là người nắm giữ vai trò quan trọng trong những công việc kinh doanh này.
Rất nhiều lần công việc kinh doanh gặp phải vấn đề, Vương Hưng Học hết đường xoay xở thì chính tiểu cô đã đề ra ý tưởng thần kỳ. Ngoài ra, hiện giờ nam nhân của nàng ấy đang kinh doanh hàng hải ở Phúc Kiến, ban đầu cũng được tiểu cô nhắc tới.
Tiểu cô không phải nam nhân, nếu là nam nhân thì e rằng còn làm được hơn thế nữa.
Một người như vậy có thể bị Ngưu Dung Nhi ngu ngốc thao túng sao? Chưa kể, chỉ cần nhà này nói ra lời đó thì không có ai không đứng về phía của tiểu cô.
Cho nên Tôn Hà Nhi gần như có thể đoán được tâm tư của Ngưu Dung Nhi sẽ đổ sông đổ bể.
Nghĩ đến đây, nàng ấy không khỏi nghĩ đến đệ tức Thôi thị.
Có thể thấy được hiện giờ Thôi thị đã tỉnh táo và đang thay đổi.
Nghĩ tới việc Thôi thị thay đổi thái độ bình thường và cho Thịnh Ca Nhi đi tìm Viên Viên chơi thì Tôn Hà Nhi lại cảm thấy ưu việt vì đối phương đã chậm hơn mình một bước.
Nhưng cảm giác về sự ưu việt này chỉ thoáng lướt qua, nàng ấy lập tức ngồi thẳng dậy, sai nha hoàn gọi ba hài tử tới và hỏi ba hài tử về việc chơi chung với mấy vị hoàng tử và công chúa như thế nào.
"Các con làm rất tốt, tuy các con và chỗ Đại Hoàng tử là biểu huynh đệ nhưng chung quy thì hoàng tử vẫn là hoàng tử, không thể dựa vào quan hệ thân thích mà thất lễ nhưng cũng không thể quá khách sáo để tránh xa cách, chuyện này không dễ làm nhưng các con phải từ từ làm quen..."
Khi nói chuyện với hai nhi tử, Tôn Hà Nhi đã nghĩ đến việc ngày mai đưa Chi Nhi tới chơi với Viên Viên.
Ngay từ lúc bắt đầu, nhị phòng có thể thay đổi vận mệnh là do Phúc Nhi nên mục tiêu của Tôn Hà Nhi cho tới nay luôn rất rõ ràng, đó chính là mọi việc đều dựa theo tiểu cô như thiên lôi chỉ đâu đánh đó.
Nàng ấy cũng vậy mà hài tử của nàng ấy cũng vậy.
Không mơ tưởng những thứ không thuộc về mình, nắm chắc được chừng mực, đạo lý này có rất nhiều người biết mà không làm được nhưng Tôn Hà Nhi tin tưởng dựa vào mười năm cân nhắc là có thể làm được tất cả.
Trong khi Tôn Hà Nhi dò hỏi hai nhi tử thì Phúc Nhi cũng đang hỏi Đại Lang về những gì xảy ra hôm nay.
"Nương, có chuyện gì sao?"
Mẫu hậu hỏi không giống như bình thường nên Đại Lang nhận ra manh mối.
Phúc Nhi nhìn nhi tử tuy ra dáng thiếu niên nhưng gương mặt vẫn còn non nớt thì lại càng bất mãn với Ngưu Dung Nhi hơn một chút.
Không ai biết được Phúc Nhi đã cảm thấy tức giận như thế nào khi nhận ra manh mối.
Đại Lang còn nhỏ như vậy mà đã có người có tâm tư dơ bẩn lên người y. Đây chính là vảy ngược của nàng, nếu lúc đó không cố kỵ có nhiều người như vậy thì chắc chắn nàng sẽ không để chuyện này trôi qua dễ dàng như thế.
May mắn là hài tử Ngọc Phượng kia khá hiểu chuyện.
Có lẽ là do đại tẩu ngu ngốc của nàng đã có tâm tư không nên có? Phúc Nhi nghĩ thầm trong lòng, ánh mắt nhìn Đại Lang hơi thở dài.
"Không có gì, nương chỉ hỏi một chút. Nương nghĩ đến năm đó, chính là lúc chúng ta vừa tới Hắc Thành ấy, nương bận buôn bán nên có rời đi một thời gian với cha con, để lại con cho tiểu thúc trông, tiểu thúc con nói mỗi ngày con đều ôm gối hổ gọi nương, con còn chê tiểu thúc thúc thúi, không ngờ chỉ trong nháy mắt con đã lớn như vậy."
Vừa nghe nói đến năm đó thì mấy hài tử đều tụ tập lại, bọn họ thích nghe nương kể chuyện xưa nhất, đặc biệt là chuyện xưa của đại ca.
"Thì ra đại ca cũng muốn nương sao, có phải giống như Viên Viên muốn ôm nương ngủ mỗi tối không?" Viên Viên ngạc nhiên, không ngờ rằng đại ca còn như vậy.
"Có phải gối hổ luôn đặt trên giường đại ca không?"
Viên Viên nhớ ra bản thân đã từng nhìn thấy chiếc gối hổ đó.
Dù Đại Lang có đi đâu thì cũng luôn mang theo gối hổ cũ nát. Gối hổ đó vừa nhìn đã biết là đồ vật cũ của hài tử, tuy đã cũ nhưng được giặt sạch sẽ và thường đặt trên giường của Đại Lang.
Chuyện này có rất ít người biết, chỉ có một số người trong nhà biết và cung nhân hầu hạ Đại Lang biết được.
"Thật ra đến giờ đại ca vẫn còn ôm chiếc gối đó ngủ cơ." Tam Lang cười hì hì, nói toạc ra sự thật.
Đại Lang đỏ mặt với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.
"Ta ôm chiếc gối đó ngủ khi nào?"
Thấy sắc mặt đại ca thay đổi, lúc này Tam Lang mới nhận ra bản thân đã nói sai.
Nghĩ tới đại ca thường khá ôn hòa nhưng một khi nổi giận thì người khác sẽ không được yên thân nên lập tức đổi ý nói: "Được rồi, là ta ôm chiếc gối hổ đó ngủ, không phải đại ca."
Mặc dù sau khi vào cung, ba người sống trong viện hoàng tử nhưng Tam Lang hiếm khi ở viện của mình, một nửa thời gian là ngủ trong phòng của Nhị Lang và một nửa thời gian là y và Nhị Lang cùng ngủ trong phòng của Đại Lang, lý do này cũng chính đáng.
Phúc Nhi nhìn thấu mà không chọc phá, mỉm cười nói với Tam Lang: "Gối hổ đó là mỗ mỗ của con làm cho đại ca, nếu con thích thì ngày mai bảo mỗ mỗ làm cho một chiếc."
"Ta không hề thích..." Tam Lang thấp giọng lẩm bẩm nhưng lại sợ đại ca thẹn quá hóa giận nên chỉ có thể nói ngày mai sẽ tìm mỗ mỗ làm cho mình một cái.
Sự che lấp này của y quá qua loa nên nét ửng hồng trên mặt Đại Lang vẫn chưa tiêu tan.
Phúc Nhi thở dài xoa đầu y.
"Nương không ngờ con lại lớn nhanh như vậy."
"Nương..."
Đại Lang đỏ mặt, thấp giọng gọi nương, âm thanh mềm mại, hiếm khi lộ ra dáng vẻ trẻ con chứ không ổn trọng như trước.
"Sao vậy? Còn ngượng ngùng trước mặt nương sao? Cho dù con có lớn bao nhiêu chăng nữa thì vẫn là bảo bối của nương..."
"Nương..."
"Bảo bối đây, bảo bối đây!" Viên Viên ở một bên vỗ tay: "Viên Viên là tiểu bảo bối của nương, đại ca là đại bảo bối, nhị ca là nhị bảo bối, tam ca là tam bảo bối."
Một loạt bảo bối liên tiếp khiến mấy nam hài tử đỏ mặt nhưng ánh mắt lại sáng ngời.
Đúng vậy, có ai lại không muốn làm bảo bối của cha nương chứ?
Đây chỉ là chút nhạc đệm nhỏ, buổi tối Vệ Phó trở về thì Phúc Nhi đã kể cho hắn nghe.
"Bây giờ cuối cùng ta cũng hiểu được cảm giá của nương khi đó."
Khoảnh khắc không vừa mắt ai cả, cho dù Ngọc Phượng là chất nữ của nàng thì nàng cũng không khỏi hơi tức giận.
"Giờ thực sự chưa phải lúc để Đại Lang nghĩ đến chuyện thành hôn," cân nhắc đến việc đối phương là tẩu tử và chất nữ của Phúc Nhi nên Vệ Phó nói qua: "Dặn dò để người phía dưới để mắt đến, cũng không phải vấn đề gì lớn."
Đúng là không phải vấn đề gì lớn, nếu có thể kịp thời hiểu rõ và phân phó người để mắt tới, không cho đối phương cơ hội thì dù có bao nhiêu tâm tư cũng vô ích.
Những chuyện này có thể không phổ biến với người bình thường nhưng đối với người trong cung mà nói thì chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.
"Không ngờ bây giờ Đại Lang đã lớn như vậy rồi."
Qua mấy năm nữa là có thể có tức phụ.
"Sao nào? Cảm thấy bản thân đã già sao?" Vệ Phó ôm lấy vai nàng.
"Ta không cảm thấy bản thân đã già, ta chỉ tiếc thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt thì hài tử đã lớn rồi."
Vệ Phó vỗ vai nàng, trong lòng cũng thở dài.
Một lúc sau, hắn nói: "Vài ngày nữa bộ tộc Sa Hắc Lý sẽ đến Thừa Đức, Mãn Đô và Kỳ Kỳ chắc cũng tới, đến lúc đó nàng quan tâm hai hài tử nhiều hơn."
Nói là quan tâm nhưng thực tế là bảo Phúc Nhi chú ý hơn để xem hai hài tử ở bộ tộc Sa Hắc Lý có tốt không.
Năm Chính Võ thứ tám, Kỳ Hắc Mã đã cưới một người khác, Phúc Nhi và Vệ Phó đã biết chuyện này từ lâu, có di nương có kế phụ, đây là quy củ cũ, cũng không thể không cho người ta tái giá.
Vệ Phó và Phúc Nhi vẫn luôn lo lắng cho hai hài tử, sợ bọn họ sống không tốt, trước khi tới Thừa Đức lần này, hai người đã bàn bạc và đến lúc đó sẽ quan sát nhiều hơn.
"Ta sẽ chú ý."
Lúc này, bên ngoài màn có động tĩnh rất nhỏ.
Một giây sau, giọng nói của Mộng Trúc ở bên ngoài vang lên.
"Nương nương, tiểu công chúa nói muốn ngủ với người..."
Vừa nói thì một loạt tiếng bước chân hỗn loạn vang lên kèm theo âm thanh ngăn cản của nhũ mẫu và Viên Viên.
"Cha, nương..."
Màn bị xốc lên, một nha đầu mũm mĩm với mái tóc rối tung chui vào.
Nha đầu mũm mĩm mặc áo ngủ màu hồng nhạt, trong tay ôm chiếc gối nhỏ và trèo lên giường với tốc độ cực nhanh.
Nàng ấy đã đi vào nên tất nhiên nhũ mẫu không dám ngăn cản nữa.
Viên Viên chen vào giữa hai người, Vệ Phó chỉ có thể buông tay ôm thê tử ra để nhường chỗ cho nàng ấy.
"Sao con lại tới nữa vậy?"
"Chẳng lẽ cha không muốn gặp Viên Viên sao?"
Hả…
"Tiểu hài tử lớn lên phải ngủ một mình, con xem đại ca và nhị ca con lớn tầm con cũng ngủ một mình." Người làm cha giảng giải.
"Nhưng nương nói khi mấy ca ca còn nhỏ đã ngủ với tiểu thúc thúc mãi đến khi tiểu thúc thúc cưới tức phụ."
"Con cũng biết cưới tức phụ rồi thì không thể ngủ với mấy tiểu gia hỏa các con nữa à? Nương con là tức phụ của cha."
"Nhưng Viên Viên là bảo bối của cha, chẳng lẽ cha không cần bảo bối Viên Viên nữa sao?"
Phúc Nhi bật cười.
Khi lý luận với nữ nhi, hắn chưa từng thắng lần nào.
"Được rồi, ngủ đi ngủ đi," Phúc Nhi nằm xuống: "Đêm nay nương sẽ không kể chuyện xưa cho con nữa, nương mệt rồi."
"Vậy để cha kể nhé?" Viên Viên nói.
Cuối cùng Phúc Nhi chìm vào giấc ngủ trong âm thanh kể chuyện xưa ở bên cạnh.