Nghe thấy bên trong có tiếng khóc thật nhỏ, Mộng Trúc vội vã lắc đầu với cung nữ đi tới.
"Có chuyện gì vậy?"
"Đừng đi vào, Thụy Vương phi đang ở bên trong." Mộng Trúc thấp giọng nói.
Cung nữ thấy vậy cũng vội vã lặng lẽ rời đi.
Về phần những người khác, tiếp tục khoanh tay đứng hầu hạ ở ngoài điện như thể không có chuyện gì xảy ra.
Trong điện, Bảo bảo đã khóc ướt hai chiếc khăn.
Phúc Nhi khuyên nhủ: "Chuyện có gì to tát mà khóc như vậy? Muội đã là vương phi rồi, không thể khóc như vậy được, nếu Ngọc Kha nhìn thấy sẽ sợ mất."
May mắn Ngọc Kha đã được nhũ mẫu ôm đi.
Viên Viên thích tiểu đệ đệ nhất bởi vì nàng ấy là hài tử nhỏ nhất trong nhà nên mỗi lần nhìn thấy Ngọc Kha thì nàng ấy đều cư xử như tỷ tỷ.
Vừa tới nơi đã dẫn Ngọc Kha đi chơi, tuy Ngọc Kha hiện giờ chưa biết nói, đi lại vẫn chưa rành và vẫn được nhũ mẫu ôm.
"Hắn chưa bao giờ tức giận với ta như thế..." Bảo Bảo nghẹn ngào nói.
Phúc Nhi thở dài và đưa cho nàng ấy một chiếc khăn khác.
"Thật ra chuyện này không trách muội được, muội cũng không biết chuyện này."
Trần Thục phi, người này luôn là đề tài cấm kỵ của mấy người Phúc Nhi.
Trong nhà cũng chỉ có nàng, Vệ Phó, còn có Vệ Kỳ, lão gia tử và tỷ phu Lưu Trường Sơn biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, còn những người khác ở Vương gia đều không biết.
Năm đó Vệ Phan nhắc tới chuyện này trước mặt Vệ Kỳ đã suýt bị đánh, điều này cho thấy Vệ Kỳ kiêng kỵ người này thế nào.
Sau này khi Vệ Phó được thăng chức, quyền thế trong tay cũng dần dần tăng lên nhưng không ai nghĩ đến việc hỏi thăm tung tích của người này, kể cả Vệ Kỳ.
Coi như người này không tồn tại.
Không ngờ Trần Thục phi lại đột nhiên xuất hiện.
Mà người này cũng rất mưu mô, nhân lúc Vệ Kỳ không có ở nhà đã trực tiếp đến tìm Bảo Bảo và nói bà ta là mẫu thân của Vệ Kỳ.
Bảo Bảo không biết gì cả, thấy đối phương nói chuyện rất chân thành thì giữ đối phương lại và định đợi trượng phu trở về sẽ hỏi thăm tình hình.
Nào biết khi Vệ Kỳ quay lại, vừa nhìn thấy Trần Thục phi thì mặt mũi liền tối sầm lại, tức giận với Bảo Bảo xong thì biến mất không thấy tăm hơi.
Ngươi nói chuyện này là thế nào chứ!
Phúc Nhi thở dài và nói khái quát về những gì đã xảy ra năm đó.
Khi nghe được nửa chừng thì Bảo Bảo đã ngừng khóc.
"Thì ra năm đó Ngũ ca ca đã thảm như vậy?"
Đúng là rất thảm, năm đó suýt nữa đã mất mạng. May mắn được cứu về, nếu không có thuốc của lão gia tử thì cũng què một chân, làm sao có thể có Thụy Vương như ngày hôm nay.
"Ta không biết, nếu ta biết nàng làm ra chuyện như vậy thì ta cũng không cho nàng vào nhà..."
"Cho nên chuyện này không thể trách muội được, Tiểu Ngũ cũng không thực sự tức giận với muội, chắc hẳn hắn tạm thời không tiếp thu được nên mới giận chó đánh mèo lên muội."
Bảo Bảo gật đầu nhưng không khỏi lo lắng nói: "Cũng không biết Ngũ ca ca đã di đâu, ta tìm khắp nơi mà không thấy hắn đâu."
Vệ Kỳ đi đâu?
Sau khi Vệ Phó biết được chuyện này đã cho người ra ngoài tìm và phát hiện Vệ Kỳ đã đến phủ Định Quốc công.
Người tìm hắn ta đến phủ Định Quốc công tình cờ nhìn thấy hắn ta đang luyện võ trong viện của lão gia tử.
Sau khi biết chuyện, không chỉ có Vệ Phó bị chọc tức mà bật cười, ngay cả Phúc Nhi cũng không biết nên khóc hay cười.
Nhưng sau đó nghĩ lại, Vệ Kỳ đi tìm lão gia tử cũng có để lại manh mối.
Khi đó, hắn ta gặp biến cố lớn, bị mẫu thân vứt bỏ, khi tỉnh dậy sau cận kề cái c.h.ế.t thì đã ở Vương gia. Cũng chính là đoạn thời gian ở Vương gia kia, sức khỏe của hắn ta dần dần được cải thiện, tính cách không trở nên cực đoan âm trầm như người thường.
Khả năng đối với hắn ta, Vương gia có chút khác biệt, giống như gia đình, khi gặp phải chuyện gì đó tạm thời không thể đối mặt thì hắn ta vô thức tìm đến Vương gia.
Vệ Phó hạ lệnh cho Thụy Vương nhanh chóng tiến cung.
Sau khi gặp trực tiếp Vệ Kỳ, Vệ Phó và Phúc Nhi mới biết chuyện Trần Thục phi tìm tới đã sớm có manh mối, bởi vì trước đó người Trần gia đã tới tìm hắn ta.
Không phải lúc Vệ Kỳ vào kinh được phong làm Thụy Vương mà từ trước đó, khi hắn ta được phong làm Định Biên tướng quân, người Trần gia đã tiếp xúc với hắn ta nhưng Vệ Kỳ đã phớt lờ người Trần gia.
Cho đến khi Vệ Phó đăng cơ, Vệ Kỳ được phong vương thì cuối cùng Trần gia không thể ngồi yên được nữa.
…
Khi Nguyên Phong đế còn tại vị, Trần gia được coi là một trong những thế lực trung thành nhất với hắn ta.
Khi Nguyên Phong đế lên kế hoạch phế truất Thái tử, Trần gia cũng thực hiện một số động tác nhỏ nhưng Trần gia không có thế lực lớn bằng Chân gia và Trương gia nên không dễ thấy như vậy.
Theo sự sụp đổ của Nguyên Phong đế thì đương nhiên Trần gia cũng bị giải thể.
Tuy nhiên do Trần gia không có thế lực nên việc giải thể này không quyết liệt bằng Chân gia và Trương gia thế nên Trần gia vẫn có cơ hội bảo toàn thực lực.
Cũng bởi vậy mà sau khi Chân gia và Trương gia bị giải thể đều rời khỏi kinh thành trở về quê nhà, chỉ có duy nhất Trần gia vẫn ở lại kinh thành nhưng kể từ đó họ trở nên cực kỳ kín đáo.
Trôi qua nhiều năm như vậy.
Thời gian trôi qua, Trần gia dần dần suy tàn và giờ đây chỉ là kéo dài hơi tàn.
Sự trở lại của Vệ Kỳ chắc chắn là cọng rơm cứu mạng đối với bọn họ nên kể từ khi Vệ Kỳ hồi kinh thì Trần gia đã nảy sinh ý tưởng nhận lại hắn ta.
Không có ngoại lệ, tất cả đều là đánh bài tình cảm.
Hơn nữa bọn họ còn chuẩn bị rất kỹ càng, còn tìm tới Trần Thục phi, nói Trần Thục phi nhớ nhi tử nên hỏi Vệ Kỳ có muốn gặp Trần Thục phi hay không nhưng Vệ Kỳ từ chối.
Trước khi Trần Thục phi tới cửa thì Vệ Kỳ vừa mới từ chối người Trần gia, ai ngờ sau đó Trần Thục phi đã tới cửa nên lần tới cửa này rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng.
"Đệ biết bọn họ đã chuẩn bị kỹ càng mới đến nhưng lại không nói chuyện này với Bảo Bảo, nàng bị người ta lợi dụng tại sao đệ lại tức giận nàng?" Phúc Nhi nói.
Vệ Kỳ không nói chuyện nhưng nhìn vẻ mặt của hắn ta thì rõ ràng hắn ta cũng biết mình giận chó đánh mèo là không đúng.
Bảo Bảo ở bên cạnh nhỏ giọng nói: "Nương nương, thực ra ta không trách Ngũ ca ca..."
"Chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ nói ai đúng ai sai cũng vô ích," Vệ Phó ngắt lời mọi người rồi lại nhìn về phía Vệ Kỳ: "Đệ định xử lý chuyện này như thế nào?"
Vệ Kỳ không nói gì trong thời gian dài.
Một lúc sau mới nói: "Ta không muốn gặp nàng."
Câu nói này đối với hắn ta mà nói cực kỳ phức tạp, hiển nhiên trong lòng hắn ta cũng có rất nhiều rối rắm.
Mẫu thân vứt bỏ bản thân cũng là mẫu thân đã sinh ra và nuôi hắn ta nhiều năm, muốn trách cũng không trách được, muốn hận cũng không hận được.
Trên thực tế, vấn đề tương tự cũng xảy ra với Vệ Phó.
Sau khi Vệ Phó đăng cơ, theo lý thuyết là ngoại tổ Lê gia lẽ ra phải có địa vị tốt hơn.
Nhưng chuyện xảy ra năm đó vẫn còn ở ngay trước mắt, để bảo vệ nữ nhi và vì lợi ích của Lê gia nên Lê gia lựa chọn từ bỏ Vệ Phó nên không ngần ngại cấu kết với người khác làm mất bài thi của hắn.
Tuy rằng cuối cùng Lê gia cũng không có kết cục tốt đẹp nhưng chuyện gì đã xảy ra cũng đã xảy ra rồi.
Lần này Vệ Phó trở về, tất nhiên cũng không thể gần gũi với Lê gia.
Cũng may là người Lê gia khá thức thời, không dám nghêu ngao quan hệ giữa mình và Tân đế, bình thường cũng rất kín đáo, chỉ mỗi khi trong cung có yến tiệc thì Phúc Nh có hơi xấu hổ khi thấy nữ quyến của Lê gia.
Cho nên Phúc Nhi có thể hiểu được sự phức tạp trong lòng Vệ Kỳ.
"Chuyện này đệ chỉ có thể tự mình giải quyết," Vệ Phó nói thêm: "Nếu đệ thực sự không muốn gặp nàng, còn chưa nghĩ ra cách đối phó với nàng thì có thể ở lại cung mấy ngày."
Dù sao trong cung vẫn còn rất nhiều chỗ, đừng nói chỉ có người một nhà Vệ Kỳ ở mà mấy chục nhà ở cũng được.
"Không được, ta vẫn nên trở về."
Vệ Kỳ đứng lên.
Vệ Phó không giữ hắn ta ở lâu.
Chờ hắn ta đưa Bảo Bảo và Ngọc Kha rời đi thì Vệ Phó mới nói với Phúc Nhi: "Chỉ có mình hắn mới tự mình cởi được nút thắt này, nếu một ngày chưa cởi được thì nút thắt sẽ luôn ở đó, không ai được phép đụng vào, thực ra như vậy cũng rất tốt."
Chỉ khi nào nặn hết mủ thì vết loét mới lành lại được.
Nếu cứ để đó thì mủ sẽ tích tụ ngày càng nhiều và miệng vết thương sẽ không bao giờ lành lại được.
Chờ một nhà ba người rời khỏi cung điện thì trời đã tối.
Trở lại phủ Thụy Vương, hạ nhân trong phủ thấy Vương gia và vương phi đã trở về thì rất vui mừng.
Lúc trước Vương gia giận dữ bỏ đi, không lâu sau thì vương phi cũng khóc lóc rời đi khiến hạ nhân thực sự sợ hãi.
Điều khiến mọi người không ngờ tới chính là Trần Thục phi nghe thấy náo động thì cũng tới.
So với mười mấy năm trước thì Trần Thục phi hiện giờ đã già đi rất nhiều, người gầy, mỏng manh như tờ giấy, lông mày nhíu chặt như thể vô cùng bi thương, như thể cuộc sống mấy năm nay cũng không tốt.
"Kỳ Nhi..."
Trần Thục phi siết chặt tay áo, hai mắt đẫm lệ nhìn Vệ Kỳ.
"Kỳ Nhi, con còn trách nương sao? Nhưng lúc đó nương không còn cách nào..."
Vệ Kỳ sững sờ một chút, không nói gì.
Bảo Bảo thấy vậy thì vội vàng bảo hạ nhân nhanh dẫn người đi.
Nhưng không muốn làm quá trước mặt người khác nên đã đích thân đến nói hắn ta bận rộn một ngày, đã mệt mỏi rồi nên có gì muốn nói thì để mai rồi nói thì mới thuyết phục được Trần Thục phi mặt đầy nước mắt rời đi.
Từ đó về sau, cuối cùng Bảo Bảo cũng hiểu tại sao khi tẩu tẩu Hoàng hậu lại xấu hổ như vậy khi đối mặt với nữ quyến của Lê gia.
Đúng là nặng cũng không được mà nhẹ cũng không xong, trước khi các bên liên quan tìm ra cách xử lý với những người được gọi là "người thân" này thì khó khăn nhất là những người bị kẹt ở giữa.
Ngọc Kha được nhũ mẫu ôm dỗ ngủ, hai người trở về phòng.
"Ngũ ca ca..."
"Ngủ đi."
Nhưng trong tình huống này thì sao có thể ngủ được?
Chắc chắn là một đêm không ngủ.
Bởi vì Vệ Kỳ không muốn gặp mặt Trần Thục phi nên mọi chuyện rơi vào bế tắc.
Hiện giờ Vệ Kỳ phụ trách cấm vệ trong cung, ngày nào cũng điểm danh đúng giờ, thời gian ở trong phủ không nhiều nên việc này đã làm khó Bảo Bảo, hầu như ngày nào phải đối mặt với Trần Thục phi cũng khóc thút thít.
Nếu đối phương là kẻ mặt dày vô liêm sỉ, ngang ngược vô lý thì không sao nhưng đối phương lại chỉ khóc lóc, khóc đến mức làm Bảo Bảo không thể chống đỡ nên ngày nào cũng chỉ tiến cung để tránh né đối phương.
Phúc Nhi không biết nên nói gì.
Đúng như Vệ Phó đã nói, chỉ có Vệ Kỳ mới giải quyết được chuyện này, người khác không thể can thiệp được. Chỉ cần Vệ Kỳ có thể suy nghĩ cẩn thận thì tất cả đều không quan trọng, mấu chốt là hắn ta phải suy nghĩ cẩn thận.
Đúng lúc này, có người vào kinh.
Đúng là Lệ tần đã dẫn theo Vĩnh Bình và Vệ Sùng.
…
Gặp lại Lệ tần, Phúc Nhi phát hiện đối phương không thay đổi nhiều.
Vẫn nói chuyện nhẹ nhàng như cũ, vẫn rạng rỡ như vậy và thậm chí còn rạng rỡ hơn trước.
Xét theo độ tuổi của Lệ tần thì hiện giờ cũng chỉ ngoài ba mươi nhưng không còn là thời điểm tốt.
Sau khi Lệ tần nhìn thấy Phúc Nhi thì trông không quá xa lạ.
Hành lễ theo quy củ, thấy Phúc Nhi gọi ngồi thì liền ngồi xuống.
Hai người nhìn nhau mỉm cười như thể đã quay ngược thời gian trở lại những ngày tháng bị lưu đày đó, quay lại cuộc gặp gỡ lúc trước ở ngoài nha thự ở Kiến Kinh.
"So với ngày trước thì nương nương không có thay đổi nhiều."
Phúc Nhi cũng thở dài: "Ngươi cũng vậy."
"Không ngờ nương nương và bệ hạ còn nhớ tới thiếp thân và Vĩnh Bình, đây là phúc phần của thiếp thân và Vĩnh Bình."
Cuộc sống của Lệ tần mấy năm nay cũng khá tốt, do lần gặp tình cờ ở Kiến Kinh nên mấy năm nay Vệ Phó vẫn chú ý đến tin tức của Lệ tần.
Biết Mã hiệp lĩnh sau đó được thăng quan thành phó đô thống, biết chính thất của Mã hiệp lĩnh qua đời vì bệnh thì Mã hiệp lĩnh đã nâng đỡ Lệ tần thành chính thất.
Đúng rồi, Lệ tần còn sinh cho Mã hiệp lĩnh một nhi tử, hiện giờ cũng sáu bảy tuổi rồi.
"Nói vậy thì thiếp thân lại thấy hổ thẹn, ngoại trừ lần đó thì cũng không giúp được gì nhiều nhưng sau đó thiếp thân có thể thành chính thất cũng là nhờ vào mối quan hệ với bệ hạ."
Năm đó Vệ Phó khá nổi tiếng ở Kiến Kinh, sao đó thi đỗ tới tận kinh thành, sau đó được phái tới Hắc Thành làm trấn an sử quản lý, bất cứ ai sáng suốt đều có thể nhìn ra Chính Võ đế có ý bồi dưỡng đối phương.
Tuy Mã hiệp lĩnh có quan hàm thấp nhưng không thiếu tính toán, ông ta có thể thăng chức từ thường dân áo vải lên quan chức có liên quan nhiều đến tính thận trọng và khả năng lập kế hoạch tốt.
Sau khi nguyên phối của ông ta qua đời, trong nhà thiếu nữ chủ nhân trông nom nhà cửa nên sau khi lo nghĩ, ông ta đã nâng đỡ Lệ tần thành chính thê.
Đương nhiên, đây cũng là vì nhân phẩm của Lệ tần, biết thu phục người khác, trước đó khi còn làm thiếp cũng chưa từng chống lại chính thất mà còn giữ gìn Mã phủ gọn gàng ngăn nắp.
Thực ra Mã hiệp lĩnh đã có ý nghĩ này từ lâu, chẳng qua là Vệ Phó chỉ một trong những nguyên nhân thúc đẩy ông ta nâng đỡ Lệ tần thành chính thất.
Sự thật đã chứng minh, ông ta làm như vậy rất đúng.
Sau này, Vệ Phó được thăng chức làm tướng quân Hắc Long Giang, đồng thời kiêm chức tướng quân Mạc Bắc, lúc đó vị trí phó đô thống ở Kiến Kinh bị bỏ trống.
Trong số rất nhiều người, Ngạc Tất Hà đã chọn ông ta.
Tại sao lại chọn ông ta?
Không thể nói là không liên quan tới Vệ Phó.
"Lần này thiếp thân tính không tới, những người như chúng ta vào kinh chỉ làm bẽ mặt bệ hạ. Nhưng ta thật sự không yên tâm về Vĩnh Bình, năm nay Vĩnh Bình cũng mười tám rồi, mấy năm nay ở Kiến Kinh ta cũng cho nàng gặp không ít người."
Lệ tần vẫy tay với thiếu nữ đứng một bên và bảo nàng ấy đến bên cạnh mình.
"Nương nương đừng chê cười, thiếp thân cảm thấy những người đó không xứng với Vĩnh Bình nên mới trơ mặt dẫn Vĩnh Bình tới kinh. Cũng không dám cầu vị trí công chúa nhưng mong bệ hạ và nương nương có thể tìm cho Vĩnh Bình một cuộc hôn nhân tốt, thiếp thân có nhắm mắt cũng an tâm."
Phúc Nhi vẫn luôn cảm thấy Lệ tần là người thông minh.
Trí thông minh của bà ấy không thể hiện rõ ràng, cho dù là nhờ giúp đỡ thì có kế hoạch hay là vô tình giúp đỡ người khác thì bà ấy đều sẽ thể hiện điều đó một cách khiến người ta thoải mái.
Không giống như một số người luôn thích vòng vo, tỏ ra kiêu ngạo nhưng hoàn toàn phản tác dụng và khiến mọi người cảm thấy tâm cơ thâm trầm.
Phúc Nhi không biết Lệ tần có như vậy với người khác hay không, có lẽ đối phương biết nàng không thích vòng vo nên mới trị bệnh đúng thuốc và cố ý nói hùa theo nàng.
Nói chung là nàng rất thích giao tiếp với Lệ tần.
"Việc này không khó, huynh đệ tỷ muội của bệ hạ chỉ có mấy người, hắn sẽ không bạc đãi Vĩnh Bình đâu. Đúng rồi, Vĩnh An thì sao? Sao lần này nàng ấy không tới?"
"Vĩnh An đã xuất giá, xuất giá được nhiều năm rồi, hiện giờ cũng đã có hài tử."
Họ đều ở Kiến Kinh, Kiến Kinh cũng không phải nơi gì lớn, trên thực tế thì sau đó Lệ tần cũng dần biết được tung tích của những người khác.
Thành tần đã phải trả giá rất lớn để đưa Vĩnh An đi.
Cái giá phải trả rất lớn chính là nam nhân kia không chỉ có quan hàm thấp hơn người khác mà ngoại hình còn rất xấu xí. Bởi vì xấu xí nên đối phương đã gần ba mươi vẫn chưa cưới thê tử.
Nhưng nam nhân này cũng đối xử rất tốt với Thành tần, không chỉ cưới Thành tần làm chính thê mà còn coi Vĩnh An như nữ nhi thân sinh.
Tóm lại đây là một câu chuyện ấm áp.
Dù sao thì cuộc sống của Thành tần cũng không tệ lắm, sau đó còn sinh hai hài tử, Vĩnh An cũng khá tốt, tới tuổi thì cha nương đã chọn một gia đình phù hợp với nàng ấy, nàng ấy cũng bằng lòng nên đã xuất giá.
Trước khi vào kinh, Lệ tần đã liên lạc với Thành tần.
Bà ấy và Vĩnh An đều không muốn vào kinh.
Đặc biệt là Vĩnh An, nàng ấy bài xích kinh thành, hoàng cung, lần này cũng do nàng ấy chủ động nói không muốn trở lại kinh thành, không muốn làm công chúa gì đó, ban đầu Thành tần còn mắng nàng ấy một trận nhưng sau đó thấy nữ nhi thật sự kiên trì thì mặc kệ nàng ấy.
Hoàng cung và kinh thành cách chỗ bọn họ quá xa và còn cho các nàng rất nhiều ký ức không tốt.
Đối với các nàng mà nói, dù cuộc sống hiện tại không phải giàu sang phú quý nhưng cũng rất ổn định.
Chỉ cần ổn định là tốt rồi.