Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 20

Nghênh Xuân nói với Hoàng hậu: "Nương nương, nô tỳ thấy bọn họ đều quay lại, Tam Hoàng tử cũng đã quay lại, chắc điện hạ sẽ sớm quay lại."

Trong xe, sau khi Lê Hoàng hậu đã thay hậu phục và mặc xiêm y giản dị ngồi xuống, tựa lưng vào gối mềm mại, bà có gương mặt mộc mạc, ăn mặc rất giản dị, hiếm khi bà làm như vậy và trông có vẻ hơi mệt mỏi.

Nghe vậy thì bà nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

"Bổn cung ngồi trong xe đã nóng không chịu nổi, không biết Phó Nhi ra sao? Trời nắng nóng như vậy còn phải cưỡi ngựa ở bên ngoài."

Nghênh Xuân nhỏ giọng nói: "Tam Hoàng tử, Tứ Hoàng tử đều ở bên ngoài thì sao điện hạ có thể vắng mặt được."

Đều là hai đệ đệ phía dưới "hầu hạ cung phụng" trước mặt phụ hoàng, sao Thái tử lớn tuổi hơn có thể vắng mặt được?

Biểu cảm của Hoàng hậu lộ ra vẻ chán ghét như thể muốn nói điều gì đó nhưng lại kìm lại.

Lúc này, bên ngoài xe ngựa có người thấp giọng nói điện hạ đã trở về, Nghênh Xuân vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ xe và thấy Thái tử đang cưỡi ngựa trở về.

"Nương nương, điện hạ đã trở về."

Vẻ mặt Hoàng hậu bình tĩnh nhưng đôi mắt vẫn để ý tới bà ấy.

"Trở về là tốt rồi, cẩn thận bị nắng thiêu đốt."

Bà ngả người về phía sau, cuối cùng cũng có vẻ yên tâm mà nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Một lúc sau, bên ngoài xe ngựa truyền đến những tiếng kinh ngạc, có người nhàn nhạt thở dài, võ công của Thái tử điện hạ thật tốt.

Hoàng hậu lập tức mở mắt.

Nghênh Xuân ngồi trong xe không rõ chuyện gì đang xảy ra phía sau, nhận được tín hiệu của Hoàng hậu thì vội vã hỏi bên ngoài có chuyện gì.

Không lâu sau có người báo lại.

"Là do điện hạ trực tiếp nhảy từ ngựa lên xe khiến một số thị vệ kinh ngạc."

"Thái tử cũng thật là, tuổi còn nhỏ mà lại làm ra những hành động khác người như thế, lỡ như té ngã bị thương thì phải làm sao bây giờ?" Nói thì nói vậy nhưng trên mặt Hoàng hậu lại để lộ ra tia kiêu ngạo.

Nhưng lời nói ngay sau đó của Tiểu Thuận Tử khiến sắc mặt bà lập tức thay đổi.

"Nhưng mà điện hạ không lên xe của mình mà hình như đã lên chiếc xe phía sau, có vẻ như là xe của thị thiếp..."

Phúc Nhi còn chưa buông bàn tay khép hờ xuống thì Thái tử đã vào trong.

"Nhìn xem có nữ quyến nhà ai giống như ngươi không, dám ngang nhiên nhìn nam nhân qua cửa sổ xe?"

Niệm Hạ vội vàng lui ra ngoài, vì không gian có hạn nên nàng ấy chỉ có thể ngồi ở cửa xe và quay lưng vào trong.

Vệ Phó ngồi xuống cạnh Phúc Nhi, khi đến gần mới phát hiện hắn đổ rất nhiều mồ hôi, trên người nóng hổi, cổ áo cũng ướt đẫm mồ hôi.

"Ta không nhìn người khác."

Vệ Phó nhướng mày, rõ ràng là không tin.

Hiện giờ Phúc Nhi vẫn đang lo lắng, vẻ mặt không khỏi mềm mại: "Vừa rồi khi Tam Hoàng tử, Tứ Hoàng tử chạy về thì ta đều nấp sau rèm, chỉ khi điện hạ đi tới thì ta mới kéo rèm xe ra."

"Ngươi không nhìn ra ngoài thì sao biết Tam đệ, Tứ đệ đã về?"

Ôi không, bị vạch trần rồi.

Phúc Nhi vội vàng chuyển chủ đề: "Điện hạ, ngài đổ nhiều mồ hôi như vậy thì có muốn thay xiêm y không? Nhưng mà hình như ta không mang xiêm y của ngài, nếu không thì ngài uống chén trà trước?"

"Ngươi đang giả ngu với Cô."

Vệ Phó tức giận liếc nhìn nàng, nhận chén trà và uống một hơi cạn sạch.

Phúc Nhi chớp mắt, giả vờ như không nghe thấy mà ân cần cầm khăn lau mồ hôi cho hắn.

Kể từ đó, Vệ Phó cũng không so đo với nàng nữa.

Trong khi họ đang nói chuyện thì có người cưỡi ngựa đưa tới một tay nải, trong tay nải có xiêm y sạch sẽ của Thái tử, còn có người cưỡi ngựa mang đến một chiếc thau đồng và nửa xô nước.

Đúng là Phúc Nhi không thể tưởng tượng được chỗ nước này đến từ đâu.

Vẫn là Vệ Phó có kiến thức uyên bác, cười nhạo nàng và nói có người phụ trách hầu hạ mấy chuyện này, chưa kể nước uống mà còn có thể nấu ăn trên xe. Nếu những vấn đề này không được giải quyết thì làm sao có thể đi mấy trăm dặm?

Phải biết rằng đoàn xe hiện giờ chứa đầy những người tôn quý nhất ở Đại Yến, bọn họ không thể khát, không thể đói được. Xe của Phúc Nhi quá nhỏ, trong xe hắn không chỉ có đồ dùng cá nhân mà còn có thùng phân, bếp lò đun nước, còn có thể pha trà và có tảng băng giống như trong xe của phụ hoàng, mẫu hậu và các phi tần địa vị cao khác.

Được rồi, Phúc Nhi thừa nhận bản thân có kiến thức nông cạn.

"Vậy trong xe điện hạ có tảng băng sao?"

"Ngươi muốn làm gì?"

Phúc Nhi do dự một chút, vừa hiền huệ giúp hắn cởi áo giáp vừa nói: "Ngài xem lặn lội đường xe, điện hạ không tránh khỏi cần người hầu hạ, Tiểu Hỉ Tử đâu có chu đáo như nô tỳ, không bằng để nô tỳ lên xe của điện hạ, thường ngày điện hạ dùng trà dùng cơm thì nô tỳ cũng có thể đi theo hầu hạ."

Dáng vẻ giả vờ giả vịt của nàng khiến Vệ Phó liên tục nhíu mày lại không biết nên khóc hay nên cười và không nhịn được liếc nàng một cái: "Hiện giờ đã biết cách nịnh nọt Cô rồi à? Đã muộn rồi!"

Phúc Nhi giả vờ khóc: "Sao điện hạ có thể nhẫn tâm vô tình như thế, thiếp thân yếu đuối, là dân nữ bị điện hạ cưỡng đoạt..."

"Đợi đã, ngươi học được thứ này từ chỗ nào?"

Vệ phí càng nghe càng thấy có gì đó không đúng và ngắt lời nàng.

Phúc Nhi chớp mắt.

"Trong thoại bản a, bình thường ta không có việc gì làm, lại không có việc gì giết thời gian nên Tiểu An Tử đã tìm cho ta chút thoại bản ở ngoài cung. Điện hạ ngài biết ta rồi đó, ta làm gì có hứng thú đọc sách, để Niệm Hạ đọc cho ta nghe..."

"Dừng dừng dừng! Ngươi mau dừng cho ta!" Thái tử trách mắng: "Cả ngày ngươi không học vấn không ngành nghề, đọc thoại bản còn phải nhờ cung nữ đọc?"

Phúc Nhi kêu oan: "Không muốn đọc thì có liên quan gì đến không học vấn không ngành nghề? Không phải ta không biết chữ mà chỉ là không muốn đọc, nghe người ta nói rất thú vị, tình cờ là ta và Niệm Hạ đều có thể giết thời gian."

Nàng nói rất hợp tình hợp lý, Niệm Hạ và Tiền An ngồi ngoài cửa xe đổ mồ hôi lạnh.

Không ngờ tới cô nương lại dễ dàng phản bội hai người họ như vậy, may là điện hạ không tức giận mà còn ở đằng kia "giảng đạo lý" với cô nương.

"... Tóm lại là sau này không được đọc thứ đó, quá kỳ cục, hơn nữa, Cô... Cô đâu có cưỡng đoạt dân nữ?"

Nhìn thấy gương mặt lạnh lùng và đôi tai phiếm hồng của hắn, Phúc Nhi cười giống như mèo đang ăn vụng cá.

"Điện hạ thật sự không có sao?"

Thấy nàng bỗng nhiên tựa vào ngực mình, Vệ Phó vô thức bảo nàng nhìn về phía cửa xe.

Phúc Nhi không muốn nhìn và nói: "Vậy điện hạ có để ta ngồi xe của ngài không?"

"..."

"Như vậy thì sao? Có được không?"

Nàng đột nhiên ôm lấy cổ hắn và hôn lên đôi môi mỏng của hắn.

Thấy Hoàng hậu lạnh mặt, Nghênh Xuân cũng không dám nói chuyện.

"Cung nữ được Thái tử độc sủng kia? Tên là Phúc Nhi sao?" Một lúc sau, Hoàng hậu mới nói.

Nghênh Xuân không dám ngẩng đầu: "Nghe nói lần này điện hạ chỉ dẫn theo một cung nữ Tư Tẩm cung."

"Là chỉ dẫn theo một người hay là chỉ có một người như vậy?"

Hoàng hậu liếc bà ấy và nói: "Các ngươi đừng tưởng đã lừa gạt bổn cung thì bổn cung không biết chuyện xảy ra gần đây ở Đông Cung, bốn cung nữ Tư Tẩm cung, Thái tử chỉ chọn một, hơn nữa còn rất sủng ái và ngày ngày gọi thị tẩm?"

Nghênh Xuân vội vàng quỳ xuống, phủ phục trên mặt đất.

"Nương nương, nô tỳ gạt người cũng là sợ người lại tức giận, người và điện hạ là mẫu tử nhưng mấy năm nay lại không thân thiết lắm, nô tỳ sợ người và điện hạ nảy sinh mâu thuẫn chỉ vì một số chuyện vặt vãnh và ngày càng xa cách nên mới..."

"Được rồi, ai bảo ngươi quỳ? Đứng lên."

Nghênh Xuân bò dậy, lén lút nhìn sắc mặt của Hoàng hậu và nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Nương nương, điện hạ đã lớn rồi, có chính kiến của riêng mình, hắn cảm thấy người quá nghiêm khắc với hắn, có một số việc nương nương hãy thử mắt nhắm mắt mở cho qua. Từ nhỏ điện hạ đã ngoan ngoãn hiểu chuyển, đã biết chăm chỉ đọc sách để không làm nương nương mất mặt. Nương nương, người vất vả lắm mới sinh được điện hạ, người đã dốc hết sức lực, trả giá vì hắn nhiều như vậy..."

Nói đến đây, bà ấy đau lòng, lau nước mắt.

"Đừng vì những chuyện tầm thường mà khiến mẫu tử chia cắt. Nô tỳ cũng biết những lời này của nô tỳ đã vượt quá giới hạn nhưng nô tỳ đã muốn nói những lời này từ lâu rồi."

"Được rồi, ngươi khóc cái gì! Bổn cung đã nói muốn khiến trách hắn đâu?"

"Nương nương!" Nghênh Xuân ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

"Ngươi cho rằng bổn cung không biết hắn đang giận dỗi bổn cung sao?"

Hoàng hậu thu hồi ánh mắt và nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Bổn cung cũng không muốn nhi tử xa cách mình nhưng trước mặt có hổ dữ, sau lưng có sói đói, mặc kệ là Thái tử hay là bổn cung đều không thể chấp nhận được chuyện bước sai, một ngày Thái tử còn chưa bước lên vị trí đó thì mẫu tử bọn ta vẫn còn là mục tiêu chỉ trích của mọi người nên chỉ có thể thận trọng từ lời nói đến việc làm."

Dừng một chút, dường như Hoàng hậu muốn trấn an bà ấy nên lại nói: "Nhưng mà đây chỉ là chuyện nhỏ, bổn cung cũng không đến mức vì chuyện nhỏ này mà tức giận."

Nghênh Xuân thở phào nhẹ nhõm: "Nương nương không tức giận là được."

Cuối cùng Niệm Hạ và Tiền An cũng không nghe thấy Thái tử nói được hay không.

Tuy nhiên cả hai người đều không dám quay đầu nhìn lại.

Vệ Phó buông tay ra thì Phúc Nhi nằm trong lòng hắn nhẹ giọng th* d*c.

Hắn vừa tức vừa bực mà cúi đầu nhéo mặt nàng, trách nàng đã phá hủy thể diện của hắn. Nàng đẩy tay không cho hắn nhéo, hai người im lặng "tranh đấu" một lúc rồi mới dừng lại.

Vệ Phó nhìn bóng dáng nơm nớp lo sợ của hai nô tài ở cửa xe rồi nhìn lại người to gan lớn mật trong lòng mình.

Đúng là xe của nàng quá nhỏ và không tiện cho lắm.

Thái tử được Phúc Nhi hầu hạ lau người.

Thấy nước ấm, Phúc Nhi cũng rửa mặt và lau mồ hôi trên cổ.

Niệm Hạ đi vào lấy nước bẩn, chậu rửa mặt và thùng nước đưa xuống, dọn dẹp xe sạch sẽ rồi lại đi ra ngoài.

Bởi vì thời tiết nóng nực, cả hai đều không có cảm giác thèm ăn nên chỉ ăn chút trái cây và đồ ăn vặt mà Phúc Nhi mang đi.

Một chén dưa hấu lớn được lấy ra khỏi ấm băng ngay trước khi rời đi, để đảm bảo dưa hấu không bị biến vị mà Phúc Nhi đặc biệt đặt dưa hấu vào một chiếc thùng gỗ nhỏ có rất nhiều đá bên trong, bây giờ đá đã tan thành nước nhưng mà dưa hấu vẫn còn lạnh.

Một đĩa thịt bò xé vị vừng, một đĩa đậu phụ vàng, một đĩa bánh mật ong hương sen, một đĩa mứt táo và một đĩa bánh như ý.

Ngoại trừ dưa hấu và thịt bò xé là do Phúc Nhi mang đến thì những thứ khác đều là do người bỏ trong hộp đồ ăn đưa tới. Sợ trời nóng sẽ hỏng nên chỗ điểm tâm này đều là giòn và ngọt.

Phúc Nhi thoạt nhìn không có cảm giác thèm ăn nhưng Thái tử lại ăn dưa hấu, thịt bò xé và hai đĩa điểm tâm.

Cách ăn vừa cay vừa ngọt của hắn khiến Phúc Nhi nhìn thôi đã thấy sợ, liên tục nghĩ bản thân làm loạn đã khiến hắn học được cách ăn này.

Nhưng mà hắn ăn rất ngon, có lẽ là do thật sự đói.

Ăn xong thì lại uống một chén trà giải nhiệt, Phúc Nhi hạ nửa tấm rèm tre trên cửa sổ xuống, nó không chỉ chắn tầm nhìn từ bên ngoài mà còn có thể để gió lùa vào.

Vệ Phó nằm trên đùi nàng, Phúc Nhi chậm rãi quạt cho hắn.

"Trông Cô như vậy, nếu có người nhìn thấy chắc chắn sẽ nói Cô hoang dâm."

Phúc Nhi liếc hắn một cái, gương mặt non nớt như này của hắn vậy mà còn hoang dâm sao?

"Nếu không thì ta đưa quạt cho điện hạ, điện hạ quạt cho ta thì sẽ không có ai nói ngài hoang dâm nữa?" Nói xong, Phúc Nhi liền muốn buông chiếc quạt trong tay ra.

Sao Vệ Phó có thể tiếp nhận chứ, hắn nhắm mắt lại và bất động.

Phúc Nhi giận dữ, tiếp tục quạt cho hắn.

Làn gió nhẹ từ từ lướt qua mặt nhau.

Chỉ sau chốc lát, Thái tử ngủ thiếp đi và Phúc Nhi cũng vậy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn