Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 199

Vệ Phó hiện giờ không còn là Thái tử non nớt, đơn thuần trẻ tuổi năm đó nữa.

Chỉ cần nhìn qua bố cục lúc này cùng với kế hoạch dự phòng mà hắn sắp xếp cho chính mình thì biết ngay kiến thức rộng rãi của hắn đâu chỉ là ngàn trượng vạn trượng.

"Ngươi thắng rồi."

Chính Võ đế đẩy bàn cờ, ánh mắt nhìn Vệ Phó đầy ẩn ý.

Trái tim Vệ Phó đập thình thịch.

Đột nhiên nhận ra lời này của Chính Võ đế là một chữ mang hai nghĩa.

"Sao thần có thể thắng được, mọi động thái của thần đều nằm trong lòng bàn tay của bệ hạ, nước cờ cuối cùng này chỉ là một ý nghĩ bất ngờ mà thôi, nếu thật sự muốn đánh thắng bệ hạ thì thần vẫn còn một chặng đường dài phía trước."

Khác với sự sắc bén trong khi chơi cờ với Chính Võ đế vừa rồi, lúc này Vệ Phó vô cùng khiêm tốn.

Đúng là quá khiêm tốn!

Chính Võ đế nhìn chằm chằm vào mũ quan trên đầu Vệ Phó, tiểu hồ ly này muốn làm gì?

Chẳng lẽ hắn không hiểu ý của ông sao?

Ông đã đích thân nhận thua và để hắn thắng một cách đường đường chính chính rồi, chẳng lẽ còn muốn ông trực tiếp chỉ ra điều đó sao?

Nhưng nếu trực tiếp làm rõ thì sao Chính Võ đế có thể xuống nước được.

Hôm nay ông gặp Vệ Phó để nói lời như vậy rồi đánh với Vệ Phó một ván cờ thì đã thể hiện rõ ràng ý tứ của bản thân.

Chẳng lẽ hắn thực sự không hiểu sao?

"Ngươi rất thông minh, hiểu rõ nguyên tắc không làm điều gì đó ngay khi biết điều đó không thể làm được, khả năng tập trung rất tốt, có thể chống lại sự cám dỗ lớn như vậy, ngươi đoán xem nếu ngươi nghe theo sự sắp xếp của Hoàng hậu thì tình hình bây giờ sẽ như thế nào?"

Đường đường là bậc đế vương, cho dù muốn làm rõ thì sao có thể để lộ ra điểm yếu.

Thái độ của Vệ Phó rất cung kính, không kiêu ngạo, không khiêm tốn mà chỉ cụp mắt đứng phía dưới.

"Trẫm đã đặt ra cho ngươi rất nhiều khảo nghiệm, ngươi đều đã vượt qua, đây coi như khảo nghiệm cuối cùng." Thấy Vệ Phó không lên tiếng thì Chính Võ đế lại nói.

Nhưng Vệ Phó vẫn không lên tiếng.

Sự im lặng khiến người ta xấu hổ kéo dài một lúc, sắc mặt của Chính Võ đế ngày càng khó coi.

Vệ Phó đột nhiên nói: "Nếu long thể của bệ hạ đã an khang thì thần yên tâm rồi, cũng đến lúc thần nên trở về Mạc Bắc. Nếu bệ hạ không còn việc gì nữa thì thần xin cáo lui."

Nói xong thì hắn hơi cung kính khom người và lui xuống.

Để lại Chính Võ đế ngồi trên giường mở to mắt.

Một lúc sau, ông xốc bàn cờ lên.

Bàn cờ và quân cờ rơi xuống đất phát ra âm thanh giòn giã.

Không biết Tào Nhân xông ra từ chỗ nào và phủ phục trên mặt đất.

"Bệ hạ, xin bớt giận."

"Bớt giận? Giang sơn của trẫm không đáng giá sao?"

Tử Thần điện rất náo nhiệt.

Trong nhiều ngày, mỗi ngày đều có vô số đại thần cầu kiến nhưng cũng có người có tâm tư phát hiện Hoàng hậu không hề xuất hiện kể từ khi bệ hạ tỉnh dậy.

Sự vắng mặt của Hoàng hậu là do sức khỏe kém hay vì lý do nào khác?

Trong lúc nhất thời, bên ngoài triều có nhiều ý kiến khác nhau nhưng tất cả những điều này không ảnh hướng đến trong cung và thậm chí không ảnh hưởng đến Khôn Nguyên cung.

Chính Võ đế tu dưỡng mấy ngày thì sức khỏe đã hồi phục nhanh chóng và có thể xử lý đơn giản một số công việc triều chính.

Hôm nay ông lại hỏi về Hoàng hậu.

Dường như Tào Nhân do dự muốn nói lại thôi nhưng lại co rụt người lại.

"Có lẽ Hoàng hậu đang xem kịch chăng?" Ậm ừ nửa ngày thì mới nói ra điều này.

"Xem kịch?"

Vẻ mặt Tào Nhân đưa đám, vừa lau mồ hôi vừa nói: "Mấy ngày trước nương nương đột nhiên buồn chán nên sai người đi tìm đoàn kịch và người kể chuyện để lần lượt kể chuyện và hát tuồng cho nương nương nghe."

Thực ra Tào Nhân đã sớm biết việc này nhưng Chính Võ đế không hỏi nên hắn ta cũng không dám nói.

Không những không dám nói mà còn ra lệnh không được để người ngoài cung biết.

Bệ hạ bên này vừa mới tỉnh lại nhưng nương nương bên kia không những không quan tâm mà ngược lại ngày nào cũng xem kịch để tìm niềm vui, nếu để các quan đại thần biết chuyện này thì nhất định sẽ buộc tội nương nương không xứng.

Tào Nhân không biết người khác có vui mừng khi nương nương bị luận tội hay không nhưng chắc chắn là bệ hạ không vui. Bệ hạ không vui thì những kẻ hầu hạ gần gũi như bọn họ sẽ phải chịu khổ.

Một khi đã vậy thì tốt nhất là phong ấn tin tức trong cung ngay từ đầu, người bên ngoài không biết, người trong cung có biết cũng không sao.

Về phần sau khi biết chuyện liệu bệ hạ có cãi nhau với nương nương hay không hay là sẽ tức giận không gặp nương nương một thời gian cũng là việc của bọn họ, dù sao cũng không liên quan gì đến đám nô tài bọn họ.

Không nói đến chuyện khác nhưng khi nói đến chuyện của Chính Võ đế và Hoàng hậu thì Tào Nhân lại nắm bắt sự việc rất tốt.

"Nàng thích xem kịch sao?"

Biểu cảm của Chính Võ đế không thể phân biệt được là vui hay giận.

Tào Nhân không dám lên tiếng, thấy bệ hạ chuẩn bị ra ngoài thì vội vàng hầu hạ ông thay y phục, sau đó đi theo ông ra khỏi Tử Thần điện.

Ở phía đông của Ngự hoa viên có một tòa xem kịch.

Trước kia trong cung có rất nhiều người, nơi này sẽ rất náo nhiệt đáng tiếc hiện giờ trong cung chỉ có hai vị chủ tử, cả hai người đều không thích xem kịch nên dần dần nơi này chỉ được sử dụng khi trong cung có yến tiệc.

Hoàng hậu xem kịch hai lần thì cảm thấy nó thật sự ồn ào, ngược lại bà thích nghe kể chuyện hơn nên đã đặc biệt chọn một nơi trong Ngự hoa viên để nghe kể chuyện.

Điều quan trọng là Phúc Nhi cũng thích nghe kể chuyện.

Trước đây nàng đã từng đọc thoại bản nhưng lười đọc nên đã nhờ Niệm Hạ đọc cho mình nghe, nàng còn bị Vệ Phó mắng là không học vấn không nghề nghiệp.

Hiện giờ xem như tìm được người cùng sở thích.

Vì vậy theo kiến nghị của nàng, người kể chuyện được thay đổi từ một nam nhân có giọng nói vang dội thành phụ nhân có giọng nói nhẹ nhàng, đồng thời chiêng trống náo nhiệt trong gánh hát hàng ngày đã được thay thế bằng cầm tranh với giai điệu nhu mì.

Sự sắp xếp này cộng với những phần thoại bản ly kỳ hay chuyện xưa kỳ dị trên thị trường đã làm bà bà và tức phụ nghe đến nghiện.

Sáng nghe, chiều nghe, rảnh rỗi thì đến nghe, dù sao thì cuộc sống trong cung vốn nhàm chán.

Mà gánh hát kể chuyện còn được giữ lại trong cung không được rời đi.

Không chỉ nghe kể chuyện mà còn cho người chuẩn bị rất nhiều điểm tâm và hoa quả, cũng như các loại hoa quả được tiến cống từ nhiều nơi, lắng nghe một lát, lại ăn chút đồ ăn vặt và thỉnh thoảng hai người còn tán gẫu về cốt truyện.

Mấy hài tử cũng vui chơi, hoàng cung còn lớn hơn nhiều so với tòa nhà ở ngõ Bấc.

Muốn đọc sách thì sẽ có người sắp xếp học giả có học thức tốt đến dạy ngươi, muốn leo trèo gây sự khắp nơi thì có một đám tiểu thái giám vây quay giúp đỡ ngươi, còn Viên Viên đã tới lúc học đi thì sao? Không sao cả, có mười mấy cung nữ sẽ lần lượt tới đỡ ngươi đi, nếu mười người không đủ thì sẽ là hai mươi người.

Với cuộc sống này thì Phúc Nhi thậm chí còn không không muốn rời khỏi cung.

"Được rồi, con đừng nói ta đuổi con, con ở trong cung đã gần nửa tháng rồi, Phó Nhi sao có thể ở một mình bên ngoài được? Thu dọn rồi trở về đi."

Phúc Nhi lúng túng nói: "Rõ ràng nương nương đang đuổi ta."

Nói xong nàng còn giả vờ ấm ức mà dùng khăn che mặt.

Hoàng hậu bị nàng chọc cười mà tức giận nói: "Ta đuổi con đi à? Là ai làm trò trước mặt ta nói không muốn rời cung? Con không muốn rời cung sao? Rõ ràng là muốn rời cung. Được rồi, mau đi đi, đừng làm phiền đến ta."

Phúc Nhi cũng thoải mái đứng dậy: "Vậy ta đi đây? Ta sẽ dẫn mấy hài tử về gặp cha, cũng đã lâu ngày không gặp rồi."

Nghe nói muốn đưa tôn nhi đi thì Hoàng hậu lại do dự.

Nhưng cũng không mở miệng giữ lại.

"Về đi, nếu con thấy Tiểu Tam phiền phức thì cứ đưa hắn tới chỗ ta, ở chỗ ta có rất nhiều người có thể chăm sóc hắn."

Rõ ràng là không nỡ rời xa bốn tôn nhi nhưng cố tình chỉ nói tới Tam Lang, còn nói người làm nương như nàng sợ nhi tử làm phiền, nàng ngại phiền sao? Chẳng qua là Tam Lang quá nghịch ngợm và cần phải bị đánh.

Đúng là nương nương khó chiều.

Tuy nhiên nương nương như vậy khiến Phúc Nhi quay trở lại nhiều năm trước, lúc ấy còn ở Thừa Đức, nương cương cũng vừa vụng về và đáng yêu như vậy.

"Nếu không vội trở về thì ta sẽ đưa mấy người tới chỗ nương nương, vừa lúc ta và Vệ Phó cũng nhàn rỗi, miễn bị mấy hài tử quấy rầy."

Hoàng hậu đỏ mặt, lời này cũng chỉ có phụ nhân đã thành thân mới hiểu được.

Tức nhi của bà cũng dám nói nhưng mà xưa nay nàng vẫn luôn như vậy, Hoàng hậu cũng quen rồi.

"Nếu con thấy phiền thì cứ đưa tới đây."

"Vậy ta đi đây?"

"Con còn muốn bổn cung giữ con lại sao?"

Phúc Nhi không muốn ở lại với Hoàng hậu nương nương nhưng có chuyện -----

"Phía bệ hạ bên kia, nương nương..."

Hoàng hậu hiểu ý của Phúc Nhi, trước đó có người tới nói bệ hạ đã tỉnh nhưng lúc đó Phúc Nhi không nói gì, sau đó thấy Hoàng hậu không có ý đến Tử Thần điện nên cũng mơ hồ nhắc nhở Hoàng hậu có muốn tới gặp Chính Võ đế hay không.

Nhưng Hoàng hậu không hề để ý tới lời này.

"Mặc kệ hắn!"

Hoàng hậu kết thúc bằng câu này nên tất nhiên Phúc Nhi cũng không nói được gì.

Phúc Nhi bước ra khỏi mái hiên thì bất ngờ gặp được Chính Võ đế ở ngoài cửa.

Thấy đối phương mặc xiêm y màu vàng, nàng nhất thời chưa phản ứng kịp, khi phản ứng lại định hành lễ thì Tào Nhân ở bên cạnh đã nhanh chóng phất tay với nàng.

Phúc Nhi nghĩ đến Hoàng hậu bên trong rồi nghĩ đến câu nói mặc kệ hắn kia của Hoàng hậu, không biết Chính Võ đế có nghe thấy không.

Nhưng mà nàng cũng không thể và cũng không dám can thiệp vào chuyện phu thê hai người nên vội vàng uốn gối rời đi.

Khi Chính Võ đế đến tình cờ nghe thấy Hoàng hậu đang mắng tức nhi "con còn muốn bổn cung giữ con lại sao" một cách hăng hái, Hoàng hậu hiếm khi nói với giọng điệu này và thậm chí ông còn chưa bao giờ nghe qua.

Chẳng lâu sau lại nghe thấy thê tử của Vệ Phó nói bệ hạ gì đó, sau đó Hoàng hậu trả lời lại một câu "mặc kệ hắn".

Kết hợp lại chính là không để ý tới ông sao?

Chính Võ đế tràn ngập tức giận, khi bước vào nhìn thấy Hoàng hậu đang dựa trên chiếc ghế dài mềm mại nghe kể chuyện thì cơn tức giận lại biến mất một cách khó hiểu.

Ừm, nước da của bà đã tốt hơn rất nhiều, người cũng có tinh thần hơn và có vẻ còn tăng cân so với mấy ngày trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn