Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 196

Mọi thứ trong kế hoạch đã bị nhi tử bác bỏ hoàn toàn.

Nếu là quá khứ thì Hoàng hậu tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.

Nhưng hiện giờ bà đã quá mệt mỏi, mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thành.

Khi Vệ Phó nói với bà "Ta đã trường thành rồi, cho nên lần này ta không thể nghe theo sự sắp đặt của người" thì bà đột nhiên nghĩ lại, bản thân làm tất cả những điều này là vì cái gì?

Bà đã cố gắng hết sức để lên kế hoạch cho nhi tử nhưng nhi tử lại không hề cảm kích bà, thậm chí còn hơi oán trách bà đã làm mình ngồi không cũng thắng.

Hoàng hậu đã tưởng tượng ra rất nhiều tình huống, tưởng tượng rằng chờ khi nam nhân kia tỉnh dậy sẽ hận bản thân, tưởng tượng kế sách của mình có thể thất bại nhưng không hề ngờ tới lại xảy ra chuyện này.

Lần mang thai này của bà thực sự không tốt chút nào.

Dù sao cũng đã lớn tuổi nên sức khỏe của bà cũng không tốt kể từ khi mang thai. Tuy nhiên vì nhiều lý do khác nhau mà bà không thể an tâm dưỡng thai mà thậm chí còn dốc hết sức lực để tính toán, đến lúc này bà đã cạn kiệt sức lực để kiên trì.

Lời nói của Vệ Phó đã đánh tan phần tinh thần cuối cùng để động viên Hoàng hậu cố gắng kiên trì.

Bà đột nhiên ngã xuống, bả vai luôn kiên định cuối cùng cũng không thể trụ vững được nữa.

"Tùy con."

"Ta đã làm tổn thương mẫu hậu."

Đây là lời đầu tiên Vệ Phó nói sau khi nhìn thấy Phúc Nhi.

Trên mặt Vệ Phó lộ ra nụ cười khổ: "Rất lâu trước kia, ta chán ghét chuyện mẫu hậu kiểm soát cuộc sống của ta, trong đầu ta đã từng tưởng tượng ngày nào đó sẽ đoạn tuyệt với mẫu hậu."

Nghĩ thì nghĩ thế nhưng khi đó Vệ Phó chưa từng nghĩ đến việc làm điều đó.

Hắn rất biết ơn, tuy rất chán ghét nhưng hắn có thể hiểu được nguyên nhân tại sao Hoàng hậu lại làm như vậy nên hắn vô cùng thống khổ.

Khi đó hắn còn trẻ tuổi, kiêu ngạo, thỉnh thoảng sẽ nổi loạn, ngang ngược và phản kháng một chút, điều này vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận của cả hắn và Hoàng hậu, vì thế hắn đã dùng phương thức ấu trĩ này để phản kháng lại Hoàng hậu.

Nhưng sự biến đổi lớn đó đã khiến mọi thứ đột ngột kết thúc.

Nó cũng ngăn chặn mọi xung đột có thể xảy ra giữa mẫu tử sau này.

Sau đó Hoàng hậu vẫn đưa ra quyết định mà bà cho rằng có thể có lợi cho nhi tử nên bà đã ép buộc bản thân đồng ý làm Hoàng hậu của Chính Võ đế.

Khi nhi tử chạm đáy vực thẳm thì đã gả nữ nhân hắn thích lại mang thai hài tử của hắn làm thê tử chỉ vì sợ Vệ Phó không thể gượng dậy nên phải có thứ gì đó có thể khích lệ hắn.

Khi nhi tử cần giúp đỡ thì lại tặng nhũ mẫu, tặng Trần Cẩn và Tiểu Hỉ Tử. Trên con đường làm quan của nhi tử luôn có một số người không hiểu sao lại có thiện ý với Vệ Phó, ngay cả năm đó Vệ Phó cần bạc để thành lập đội ngũ của riêng mình ở Hắc Thành, đó cũng là phúc phần Hoàng hậu dành cho.

Bà luôn bảo vệ hắn ở những nơi mà nhi tử không hề biết.

Một người, toàn tâm toàn ý muốn tốt cho ngươi hàng trăm lần, ngươi không thể phủ nhận toàn bộ nỗ lực của đối phương chỉ vì phương thức họ làm vài lần không như ngươi mong muốn.

Làm như vậy là hành động của kẻ vong ân bội nghĩa.

Nhưng lần này, Vệ Phó lại lựa chọn "vong ân bội nghĩa".

"Lật đổ một thế lực chính trị không đơn giản như mẫu hậu nghĩ. Năm đó hoàng thúc có thể làm dễ dàng là vì hắn đã tích lũy gần hai mươi năm, những chiếc đinh mà hắn xếp trong triều đã vượt xa sức tưởng tượng của người thường nên hắn có thể đoạt lấy ngôi vị Hoàng đế dễ như trở bàn tay. Mà sự tích lũy của ta và mẫu hậu vẫn chưa đủ..."

Quyền lợi và lực lượng đều là kết quả của việc người khác mặc kệ thì sao ngươi có thể đánh bại người đã mặc kệ ngươi?

Sự cám dỗ nắm lấy cơ hội để thử là vô trách nhiệm với mọi người.

"Ta không thể bắt nàng và hài tử, cả mẫu hậu mạo hiểm được. Điều quan trọng nhất chính là ta hy vọng mẫu hậu có thể sống vì chính mình một lần chứ không phải vì người khác..."

"Nàng có thấy ta làm sai không?"

Cuối cùng, Vệ Phó cũng hỏi ra điều nghi vấn.

Rõ ràng khi hắn đưa ra quyết định không hề bình tĩnh như bề ngoài. Chỉ còn một bước nữa là chạm tới ngôi vị Hoàng đế, có được nó một cách dễ dàng nhưng cần phải có quyết tâm như thế nào mới có thể chống lại sự cám dỗ này.

Lúc này, Vệ Phó dựa nửa người vào lòng Phúc Nhi giống như một thiếu niên mê mang.

Nhưng Phúc Nhi lại đẩy đầu hắn ra và nói: "Được rồi, chàng đừng nói nữa, không phải chàng muốn ta ở lại trong cung, khuyên mẫu hậu sao, coi ta như cây cỏ để giải tỏa ưu phiền phải không?"

"Ta có hơi lo lắng cho mẫu hậu."

Phúc Nhi thở dài, kéo hắn đứng dậy và chỉnh lại quan phục trên người hắn.

"Được rồi, ta đã hiểu ý của chàng. Chàng làm chuyện của chàng đi, không cần phải lo lắng phía nương nương đâu."

"Vậy ta đi đây."

Đi làm gì?

Đi dọn chỗ cho Hoàng hậu.

Vệ Phó không có mặt mũi nào để nói trước mặt Hoàng hậu rằng kế hoạch mà bà cho là chắc chắn thực ra có rất nhiều lỗ hổng mà vị hoàng thúc kia của hắn sẽ không hề bỏ qua những lỗ hổng này.

Nếu không thể bỏ qua thì tại sao vị hoàng thúc kia của hắn vẫn trúng kế?

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Vệ Phó có thể "thoát khỏi bờ vực thẳm".

May mắn là sự việc không tạo ra ảnh hướng lớn, những vương công đại thần đó chỉ bị khống chế trong khoảng thời gian ngắn chưa đến hai canh giờ và hiện giờ đều đã trở về nhà.

Về phần đội ngũ đã vào biên quan, Vệ Phó cũng không bảo bọn họ lui về.

Thay vào đó là sử dụng quyền nhiếp chính tạm thời để ra lệnh cho Tào Nghị, người trấn thủ Cư Dung Quan đã mở đường cho đội ngũ vào trong biên quan.

Sau khi vào Hà Bắc thì đội ngũ tiến thắng đến kinh thành và hiện giờ đang đóng quân ở ngoài kinh thành.

Chuỗi hành động này đã gây ra náo động cả triều đình.

Nhưng Vệ Phó không nhúng tay vào triều chính, thậm chí hắn không làm khó ai, cũng không điều động bất kỳ đội quân nào bảo vệ khu vực quan trọng xung quanh kinh thành mà chỉ đặt nhóm quân ở đó.

Đó dường như chỉ là thủ đoạn đe dọa kẻ nào đó bụng dạ khó lường gây bất lợi cho Hoàng hậu sau khi Chính Võ đế ngã xuống.

Thủ đoạn này không gây trở ngại cho triều chính, sau khi Chính Võ đế ngã xuống, hiện giờ triều chính vẫn do Nội Các và sáu bộ phụ trách điều hành, cuộc sống của mỗi nhà mỗi phủ vẫn diễn ra bình thường, không có ai từ quan, không có người bỏ mạng và dân chúng vẫn an cư lạc nghiệp như cũ.

Chỉ có một số ít người biết được có một đội ngũ đóng quân bên ngoài kinh thành.

Nhưng vào thời điểm nhạy cảm như vậy, cho dù ngươi có cảm thấy không thoải mái thì cũng không dám lên tiếng phản đối.

Làm thế nào để đưa ra sự phản đối?

Bất cứ ai phản đối đều có bụng dạ khó lường.

Hoàng đế ngã xuống nhưng Hoàng hậu vẫn còn ở đó, trong bụng của Hoàng hậu vẫn còn hài tử. Hoàng hậu không tin tưởng các văn võ bá quan mà chỉ tin nhi tử ruột thịt nên mới để nhi tử ruột thịt bảo vệ, ngươi chỉ là một người ngoài thì có thể nói gì?

Mấu chốt là chuyện nhi tử ruột thịt này là nhi tử tư sinh của bệ hạ vẫn chưa được làm rõ, mấu chốt là dù đây không phải ruột thịt thì trong bụng Hoàng hậu vẫn còn một hài tử.

Cho dù bệ hạ có thăng thiên thì ngôi vị Hoàng đế vẫn cần có người kế thừa mà người thừa kế đang ở trong bụng Hoàng hậu.

Nếu Hoàng hậu sinh ra nhi tử, Hoàng đế còn nhỏ thì Hoàng hậu có thể làm Thái hậu buông rèm nhiếp chính, Hoàng hậu chỉ là một phụ nhân thì có thể làm gì? Nói không chừng vẫn là đại nhi tử nhiếp chính thay.

Cho dù Hoàng hậu không sinh ra nhi tử mà sinh nữ nhi thì theo quy củ, các đại thần sẽ chọn một trong những huyết mạch gần gũi với Hoàng đế để kế thừa ngôi vị Hoàng đế.

Huyết mạch gần gũi của Chính Võ đế là ai?

Năm đó khi Hoàng đế bị phế truất thượng vị cũng đã trải qua cơn bão máu và chỉ còn lại một mình Tuyên Vương ở bên cạnh. Sau này Tuyên Vương thượng vị, tuy dòng dõi của Hoàng đế bị phế truất chưa c.h.ế.t nhưng người có thể đứng đầu chính là nhi tử ruột thịt của Hoàng hậu.

Vậy nên nói gì đây?

Là chuyện nhà người ta, dù thịt có thối thì vẫn còn trong nồi, không đến lượt người ngoài ăn một miếng.

Vì vậy cho dù ai đó nhận thấy điều bất thường thì cũng đều giả vờ hồ đồ.

Các ngươi thích tỏ vẻ thì cứ tỏ vẻ, không liên quan gì đến người ngoài chúng ta, không muốn thần tiên đánh nhau mà người phàm lại đau khổ, cổng thành bốc cháy mà liên lụy tới cá dưới ao.

Vì vậy, thế cục đã duy trì trong tình trạng vi diệu như vậy.

Về phần Phúc Nhi, mấy ngày này nàng luôn ở Khôn Nguyên cung.

Mấy ngày nay Khôn Nguyên cung luôn tràn ngập tiếng cười.

Đều là tiếng cười của hài đồng.

Hoàng hậu cười nhiều đến nỗi dù muốn hậm hực một lát cũng không được.

"Tổ mẫu, sao người không ăn cơm? Nương nói trong bụng tổ mẫu của tiểu bảo bảo, năm đó nương mang thai muội muội, mỗi ngày đều ăn uống đầy đủ, nếu không thì muội muội sẽ không phát triển được."

"Nàng không phát triển sao? Nàng ăn còn nhiều hơn ta."

Tam Lang nhìn muội muội đầy ghét bỏ.

Ghét bỏ thì ghét bỏ nhưng khi thấy Viên Viên lại ch** n**c miếng thì y còn biết lau sạch cho muội muội.

"Tổ mẫu, nếu người không muốn ăn thì tôn nhi đâu có tư cách ăn cơm, đây là bất hiếu." Sau khi đám đệ đệ ngụy biện xong thì Đại Lang ở phía sau ra đưa ra đòn sát thủ.

Cuối cùng Hoàng hậu đành nhượng bộ các tôn nhi và lựa chọn dùng bữa cùng bọn nhỏ.

Bà có ăn hay không không quan trọng, đám Đại Lang đang lớn nên không thể không ăn.

Ăn cơm xong thì mấy hài tử đi ngủ trưa.

Hoàng hậu cũng nên ngủ trưa, chẳng qua là bên cạnh bà còn có một người phiền phức.

"Hôm nay con lại định kể cho ta câu chuyện gì?"

Bởi vì tâm tình của Hoàng hậu không tốt nên dường như để Hoàng hậu vui vẻ, khi không có việc gì làm thì Phúc Nhi liền tới kể chuyện cho bà nghe.

Rải rác đều là những câu chuyện xảy ra xung quanh nàng hoặc những câu chuyện nàng biết.

Hôm kia thì kể chuyện về lão gia tử, hôm trước thì kể chuyện của Ngưu Đại Hoa và nhị thúc của nàng xem như là phần tiếp theo của lão gia tử, hôm qua thì nói về chuyện của Vương Nhị Nữu.

Vương Nhị Nữu đã hòa li với Ông Tuấn Dân.

Lần đầu tiên Phúc Nhi gặp Ông Tuấn Dân đã không thích người này, nàng cảm thấy hắn ta coi thường người khác, thích khoe khoang, người Vương gia cũng không thích Ông Tuấn Dân nhưng bất đắc dĩ là Vương Nhị Nữu lại thích.

Vương Nhị Nữu đã phải trả cái giá đắt cho tình yêu và không nghe người nhà khuyên bảo.

Khi nàng ấy mới gả vào Ông gia, vì lúc đó Vương gia vẫn là gia đình nông dân nên công bà luôn cảm thấy Vương Nhị Nữu trèo cao lên gia đình họ nên vênh mặt hất hàm sai khiến nàng ấy.

Công bà: cha mẹ chồng

Vì vậy mà cuộc sống của Vương Nhị Nữu ở Ông gia không mấy tốt đẹp nhưng nàng ấy ngại mặt mũi, không dám nói với người trong nhà nên chỉ có thể phùng má giả làm người mập.

Phùng má giả làm người mập: chỉ những người làm chuyện vượt quá khả năng của mình

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn