Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 191

"Cái gì gọi là hèn nhát yếu đuối, do dự thiếu quyết đoán, trầm mê an ổn?"

Phúc Nhi bước vào với giọng điệu hùng hổ.

Tiểu Hỉ Tử thấy tình hình không ổn thì vội vàng đóng cửa phòng lại nhưng người không bước vào mà thay vào đó là quay người ra ngoài như thể đi tìm người nào đó.

"Chẳng lẽ phải giống như ngươi, chỉ biết mồm mép còn cái gì cũng không quan tâm thì mới không phải kẻ nhu nhược? Vệ Phan, ngươi cũng lớn như vậy rồi, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghĩ tới nếu thật sự phát động chiến tranh, không đề cập tới thắng thua thì ai sẽ chịu thiệt trước?"

Vệ Phan không ngờ Phúc Nhi lại đột nhiên xuất hiện và hùng hổ ngắt lời hắn ta như vậy.

Không chỉ ngắt lời hắn ta mà còn cắt đứt tâm trạng xúc động của hắn ta.

Cho nên hắn ta hơi choáng váng.

"Là ai?"

"Bá tánh!"

Hiếm khi Phúc Nhi nghiêm túc như vậy.

"Ngươi rời khỏi hoàng cung nhiều năm, cũng không phải là không biết gì về nỗi thống khổ của người dân như năm đó. Một vị tướng lập công trên cái c.h.ế.t của vạn người, chỉ cần triều đình loạn lạc thì bất kể là vì nguyên nhân gì, dân chúng nhất định sẽ chịu thiệt, chắc chắn ngươi không phải không hiểu!"

Vệ Phan có hiểu hay không thì không biết nhưng lão gia tử hiểu rõ.

Có lẽ lý do này nói ra sẽ khiến người ta bật cười nhưng lão gia tử đầy khát vọng, uổng cho một thân tuyệt thế võ nghệ lại tình nguyện quy về điền viên, trở về cuộc sống bình đạm không phải vì bá tánh sao.

Không đành lòng phá hủy sự ổn định không dễ có được của bọn họ.

Bởi vì gia gia, bởi vì Vệ Phó nên Phúc Nhi cũng hiểu được.

"Cái chữ phản này nói thì đơn giản nhưng làm lại không dễ, nếu dễ thì hôm nay ngươi không phải chạy đến đây để trút giận về sự bất tài của ngươi..."

"... Khi ngươi đã quyết định bất cứ điều gì, chẳng lẽ không nghĩ tới những người đi theo ngươi, bởi vì bọn họ tin tưởng ngươi nên mới đi theo ngươi. Đó đều là những người đang sống sờ sờ, đứng đằng sau đại diện cho những gia đình vô tội, vì lợi ích ích kỷ của bản thân mà ảnh hưởng đến sự an ổn của ngàn vạn người, chẳng lẽ không nên do dự sao?"

"Đừng tưởng rằng chỉ có một mình ngươi phải chịu thiệt thòi! Người trong thiên hạ này còn thiệt thòi hơn! Đừng nghĩ rằng người trước mặt ngươi đây thật sự giống như ngươi nói, "đãi ngộ của thánh quyến", muốn làm gì thì làm."

Phúc Nhi chỉ vào Vệ Phó rồi nói với Vệ Phan: "Trước khi ngươi gặp chúng ta thì ca ca của ngươi đã từng làm việc trên đồng ruộng, mùa đông khắc nghiệt còn bất chấp bôn ba trong tòa núi sâu, suýt nữa đã bị dã thú ăn thịt chỉ vì kiếm mấy lượng bạc nuôi gia đình."

"Hắn từng dựng quầy hàng trước cửa trường thi, vất vả lắm mới đậu cử nhân nhưng đến kinh thi thì bị người ta làm mất lạc cuốn mà cái người làm mất lạc cuốn của hắn không ai khác chính là..."

"Không có ai tự nhiên có được địa vị cao, để có được tất cả những điều này đều phải trả giá bằng vô số nỗ lực. Giống như ngươi, giống như hắn! Đừng chỉ nhìn thấy nỗi khổ của mình mà không nhìn thấy nỗi khổ của người khác, người khác không nói ra chỉ là vì không ấu trĩ giống như ngươi vậy!"

Vệ Phan còn chưa nói được một lời thì đã bị Phúc Nhi mắng cho máu chó phun đầy đầu.

Mãi đến khi Vệ Phó đến bên cạnh Phúc Nhi, kéo nàng lại thì nàng mới dừng lại.

Lúc này mới phát hiện không biết Vệ Kỳ đã tới từ lúc nào.

Là do Tiểu Hỉ Tử gọi hắn ta tới.

Vệ Phan nhìn Vệ Phó rồi lại nhìn Vệ Kỳ.

"Lão Ngũ, chẳng lẽ ngươi cũng nghĩ như vậy à?"

Vệ Kỳ nhíu mày, suy nghĩ rồi nói: "Thực ra tẩu tử nói rất có lý."

"Chẳng lẽ ngươi không hận sao?"

Hận?

Tất nhiên là hắn ta cũng hận.

Khi hắn ta nằm trong xe trên đường đi lưu đày, cảm nhận được vết thương ngày một nặng hơn, ngay trước khi mẫu phi gần đi còn tưởng rằng hắn ta đang hôn mê nhưng thực ra hắn ta vẫn còn có chút tỉnh táo, mẫu phi nói với hắn ta điều gì đó.

Sao có thể không hận chứ?

Nhưng mà những hận thù đó…

Vệ Kỳ nhìn Phúc Nhi.

Trong đầu lại hiện lên hình ảnh về những năm tháng đó ở thôn Hắc Sơn đấu võ mồm với nàng và những người Vương gia đó…

Có một loại người, nàng luôn có một loại ma lực có thể khiến mọi người quên mất thù hận và quý trọng hiện tại.

Nhìn gương mặt tràn ngập thù hận của Vệ Phan, không hiểu sao trong đầu Vệ Kỳ lại hiện lên cảnh tượng Phúc Nhi từng nói hắn ta là kẻ ngốc, không có đầu óc.

Đúng là không có đầu óc cũng không phải không có chỗ tốt.

"Ngươi đừng hỏi ta mấy chuyện này, ý kiến của ta không quan trọng, ta nghe lời ca ca của ta." Hắn nói phản thì phản, hắn nói không phản thì sẽ không phản.

Vệ Phan cười khổ: "Các ngươi đều là một đám..."

Phúc Nhi trách mắng: "Nói thừa, đương nhiên chúng ta là một đám người rồi!"

Không phải một đám người thì sao có thể là người một nhà?

"Được! Được! Được! Không đồng đạo khó lòng hợp tác!"

Sau khi ném xuống những lời bi thương này thì Vệ Phan xoay người muốn rời đi.

Vừa chạy tới cửa thì đột nhiên có giọng nói từ phía sau vang lên.

"Đi ngay à, không ở lại ăn cơm đã?"

Là giọng nói của Phúc Nhi.

Vệ Phan ôm một bụng đầy đau thương, tức giận vì bị nữ nhân này mắng!

Vừa rồi còn mắng hắn ta một trận nhưng giờ lại giữ hắn ta ở lại ăn cơm. Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng bước chân của hắn ta không khỏi do dự một lúc.

Như vậy thì Phúc Nhi lại lên tiếng.

"Đi một chặng đường xa như vậy mà không ăn một bữa rồi đi thì quá kỳ cục. Tiểu Ngũ Nhi, đệ giữ hắn lại, ta đi nấu cơm."

Ngay sau đó có một cánh tay thô cứng ôm chặt lấy bả vai Vệ Phan, kẹp chặt khiến hắn ta không thể cử động.

"Cho dù ngươi muốn chạy thì cũng phải đợi nàng làm xong rồi hãy đi. Chờ nàng làm xong cơm thì ngươi muốn chạy cũng không có ai cản ngươi."

Đã mấy ngày rồi hắn ta chưa được ăn cơm của thần giữ của nấu.

Từ khi thần giữ của sinh Viên Viên thì số lần nàng nấu cơm cũng giảm xuống.

Vệ Phan có đi không?

Cho dù có chống đối Vệ Kỳ thì hắn ta cũng không rời đi.

Vệ Phan vừa nhai xương sườn trong miệng vừa căm giận nghĩ.

Bề ngoài thì hắn ta oán giận, trông có vẻ vô cùng không tình nguyện nhưng ăn lại không kém người khác chút nào.

Ăn xong thì hắn ta ném đũa rời đi.

Lén lút ra từ cửa sau của phủ tướng quân giống như khi hắn ta tới vậy.

Tuy một bữa cơm không thay đổi được cái gì nhưng ít nhất khi hắn ta rời đi không còn vẻ mặt oán giận như vậy nữa.

Vệ Phan đi rồi, Phúc Nhi liền cùng Vệ Phó về phòng.

Lúc này Vệ Phó dính chặt lấy Phúc Nhi.

Nàng rửa mặt thì hắn cũng đi theo bên cạnh.

Cho đến khi hai người rửa mặt xong, lên giường đất thì Vệ Phó mới ôm chặt nàng vào lòng, không nói gì cả.

Sau một lúc lâu thì hắn mới nói khẽ: "Cảm ơn nàng, Phúc Nhi."

Phúc Nhi giả ngu: "Chàng đang nói đến chuyện giữ Vệ Phan ở lại ăn cơm sao? Hắn từ xa tới một chuyến, không giữ lại ăn cơm thì có vẻ nhưng chúng ta quá keo kiệt, hiện giờ chúng ta cũng không cần phải keo kiệt về đồ ăn như vậy nữa."

"Không chỉ bởi vậy."

Mà còn bởi vì nàng thực sự có thể nghĩ đến hắn nghĩ gì. Không có ai thích bị người khác chỉ vào mũi nói ngươi nhu nhược, chỉ là mấy câu chữ và thậm chí là những điều phức tạp trong lòng hắn, ngay cả Vệ Phó còn chưa hiểu nhưng nàng không cần giải thích đã lao tới bảo vệ hắn.

Cảm giác này rất tốt.

Ngoài ra, Vệ Phó có thể hiểu tại sao Phúc Nhi lại giữ Vệ Phan ở lại ăn cơm.

Ăn cơm chỉ là giả và muốn làm giảm bớt cơn xúc động và lửa giận trong lòng Vệ Phan mới là thật.

Vệ Phan là người cực đoan, tâm trí mù quáng thì rất dễ làm ra chuyện không thể cứu vãn được. Cũng giống như hồi đó, sẽ ghen tị mà không tiếc mạo hiểm tính mạng cũng phải tính kế hắn.

Khi một người đang ở rìa vách đá sắp rơi xuống, có thể chỉ cần một tiếng gọi nhẹ từ phía sau cũng có thể kịp thời giữ chặt người này.

Mấy ngày nay, Vệ Phó cũng nhận ra bản thân không thể làm anh hùng.

Đúng như lời Vệ Phan đã nói, hắn quá nhân từ, nương tay nhưng chính những tiếng gọi từ phía sau ấy mới khiến hắn mềm lòng, nương tay, khiến hắn luôn luôn phải giữ chặt mình, biết mình đang gánh vác điều gì và không thể bước nhầm một bước.

Phúc Nhi có hơi xấu hổ trước lời nói của Vệ Phó.

"Thực ra ta còn nghĩ nếu hắn thật sự có ác ý ở Mạc Tây, kích động hai bên gây chiến thì đến lúc đó, chúng ta ở gần Mạc Tây, chắc chắn sẽ để chàng dẫn binh đi đánh hắn. Sao phải bận tâm chứ, nghĩ ít thôi."

"Nàng nói đúng."

Vệ Phó gật đầu rồi lại ôm chặt nàng.

Cùng lúc đó, cuối cùng Vệ Phan cũng ra khỏi Băng Thành trước khi cổng thành đóng lại sau nhiều lần cải trang.

Vầng trăng lưỡi liềm như lưỡi dao cùng bầu trời đêm đen như mực.

Vệ Phan ngồi trên lưng ngựa.

Phía sau hắn ta còn có hàng chục kỵ sĩ cưỡi ngựa giống vậy.

Hắn ta quay đầu nhìn Băng Thành.

Vệ Phó, gia hỏa này thật may mắn, gặp được đủ thứ chuyện tốt.

Rồi sau đó vung cương ngựa chạy như bay.

Lê Hoàng hậu ở xa hàng ngàn dặm cũng không biết chuyện gì đang xảy ra ở Băng Thành.

Từ khi tin tức bà có thai được truyền ra thì mỗi ngày đều có mệnh phụ vào cung chúc mừng. Hoàng hậu không tránh mặt và vẫn triệu kiến các nàng như thường lệ.

Khi đám mệnh phục này vào cung chúc mừng thì tin tức Hoàng hậu thực sự mang thai đã được xác nhận.

Trong lúc nhất thời, tất cả chúng sinh đều khó nói nên lời.

Nhưng tóm lại là chuyện tốt, có nghĩa là giang sơn có người kế nghiệp.

Vừa hay còn hơn một tháng nữa là tới tiết thiên thu của Hoàng hậu, có đại thần đề nghị tổ chức tiệc lớn để ăn mừng.

Vấn đề này đã được Chính Võ đế ân chuẩn.

Sau khi ý chỉ được ban hành thì sáu cục và hai mươi ti bắt đầu chuẩn bị.

Toàn bộ hoàng cung tràn ngập trong vui vẻ.

"Lúc trước từng nói năm nào cũng tổ chức lễ sinh thần cho nàng nhưng nàng luôn từ chối, lần này coi như cùng nhau chúc mừng nên khung cảnh tự nhiên sẽ náo nhiệt hơn. Lần này có mấy đại quan ở biên giới về kinh, nàng có muốn gặp Phó Nhi không, hay là trẫm triệu hắn về kinh?"

Chính Võ đế nói có vẻ thản nhiên nhưng Hoàng hậu lại giật thót tim và vô thức siết chặt ống tay áo.

Chẳng lẽ ông đã biết trước kế hoạch của bà, hay là…

Hoàng hậu nghiêm túc nhìn Chính Võ đế, thấy ông vẫn nhìn chăm chú vào sổ con thì mới tin ông chỉ thuận miệng nói một câu chứ không phải đang thử bà.

Bà rũ mắt xuống: "Triệu hắn về kinh làm gì? Tránh cho xấu hổ."

Chính Võ đế ngước mắt nhìn bà: "Xấu hổ cái gì? Không phải nàng vẫn luôn muốn gặp tôn nhi, tôn nữ sao? Ba hài tử phía sau nàng còn chưa từng gặp, nếu muốn thì cứ gọi về nhìn."

Hoàng hậu có vẻ do dự một lúc rồi mới nói: "Vậy nghe bệ hạ."

Sau đó Hoàng hậu không ở lại lâu, để lại canh mang đến và rời khỏi Tử Thần điện.

Đợi bà rời đi thì Chính Võ đế ném sổ con trong tay xuống và nhắm mắt dựa vào long ỷ.

Dường như đang suy nghĩ điều gì đó nhưng dường như cũng không suy nghĩ gì.

Một lát sau, ông mở cặp mắt hổ ra nói: "Tào Nhân, bưng canh Hoàng hậu mang tới đây."

Tào Nhân run lên, theo bản năng cúi đầu xuống.

Ông ta mở hộp đồ ăn ở một bên và bưng canh ở trong ra.

Nhưng không hiểu tại sao khi đưa cho Chính Võ đế thì tay ông ta lại hơi run.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn