Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 188

Vấn đề này không thể trả lời trong thời gian ngắn được.

Như Vệ Phó đã nói, vẫn còn quá sớm để nói chuyện này, việc ưu tiên hàng đầu vẫn là giải quyết hai giặc ngoại xâm vẫn đang nhăm nhe.

Tháng tư, năm Chính Võ đế thứ tám.

Bộ tộc Xước La Vê-lát ở lại Mạc Bắc, vì hai bộ tộc ở Mạc Bắc đã di chuyển về phía nam nên không thể cướp được cừu và người dân, đồng thời bị cắt đứt đường lui về phía tây, không được tiếp viện mà không thể không tiến về phía nam rồi gặp phải sự bao vây và phục kích của quân đội Đại Yến.

Trận chiến này kéo dài ba ngày ba đêm, cuối cùng chấm dứt với việc thủ lĩnh Cam Đan của bộ tộc Xước La trốn thoát về phía tây cùng với tàn quân chưa đầy năm trăm người.

Và tại đây vẫn còn một kẻ thù cũ đang chờ gã, đó là Ô Cách, thủ lĩnh của bộ tộc Thạc Đặc, người đã hợp nhất các bộ tộc Vê-lát còn lại và chiếm giữ nhiều địa bàn của Cam Đan ở sa mạc phía tây.

Mà Cam Đan này cũng được coi như một thế hệ anh hùng, bất đắc dĩ bị hai kẻ địch hùng mạnh tấn công, cuối cùng lại c.h.ế.t vì bệnh tật tại một tòa thành nhỏ ở giao lộ của Mạc Bắc và Mạc Tây.

Theo lý thuyết thì bộ tộc Vê-lát và Đại Yến có động thái lớn như vậy ở Mạc Bắc thì lẽ ra chỗ dựa sau lưng của Cam Đan là La Sát quốc phải có chút động tĩnh nhưng không ngờ La Sát quốc lại im lặng một cách bất thường trong suốt quá trình.

Sau trận chiến, Vệ Phó mới biết từ chỗ Vệ Phan rằng sở dĩ La Sát quốc không có định tĩnh là bởi vì phía tây nam của nước bọn chúng đang có chiến tranh nên không có thời gian bận tâm tới phía đông.

Mặc dù lãnh thổ của La Sát quốc rộng lớn nhưng phần phía đông không thích hợp cho người dân sinh sống, người dân của bọn chúng chủ yếu sống ở phía tây nam của đất nước.

Lại trùng hợp là nơi tiếp giáp nhiều nhất với Mạc Tây mà La Sát quốc đã có cuộc tiến công xâm chiếm vào lãnh địa của Vê-lát ở Mạc tây.

Bởi vậy mà Mạc Tây mới hiểu rõ La Sát quốc hơn Đại Yến, trước cuộc xung đột giữa La Sát quốc và Đại Yến thì Mạc Tây đã trải qua vô số cuộc chiến với La Sát quốc.

Đây chính là lý do tại sao Cam Đan lại cấu kết với La Sát quốc một cách dễ dàng như vậy.

Lợi dụng bệnh tật của gã mà giết gã!

Tuy Vệ Phó không đến mức muốn mạng của La Sát quốc nhưng nhân cơ hội loại bỏ vô số căn cứ quân sự của người La Sát xây dựng ở Mạc Bắc là có thể.

Vì thế vào tháng năm cùng năm, hắn chính thức điều binh tấn công căn cứ quân sự của người La Sát.

Chỉ trong hơn một tháng, một số thành trì quân sự của người La Sát xung quanh hồ Bách Hải Nhi đã bị dỡ bỏ.

Tin tức này được gửi trở lại La Sát quốc đã làm quốc quân tức giận, tuyên bố sẽ khai chiến với Đại Yến và tập hợp quân đội ở biên giới Mạc Bắc.

Về vấn đề này, Đại Yến cũng không nhượng bộ mà tuyên bố ngươi muốn chiến thì chiến và cũng tập hợp quân đội ở hồ Bách Hải Nhi.

Cùng lúc đó theo cái c.h.ế.t của Cam Đan, Ô Cách đã chính thức đảm nhận vị trí Đại Hãn của Hãn quốc Vê-lát ở Mạc Tây, đồng thời cử sứ thần đến kinh thành Đại Yến để dâng thi thể của Cam Đan để bắt tay.

Điều này cũng có nghĩa là Đại Yến và Mạc Tây đã hợp lực.

La Sát quốc có dám gây chiến vào lúc này không?

Bắt đầu khai chiến có nghĩa là gã không chỉ phải giao chiến với Mạc Bắc và Đại Yến mà còn phải đối mặt với Hãn quốc Vê-lát ở Mạc Tây và đồng thời đất nước của bọn chúng vẫn đang có giao tranh với các quốc gia khác ở phía tây nam.

La Sát quốc không dám khai chiến mà chỉ là cố ý đe dọa.

Hai nước rơi vào tình thế giằng co ở biên giới gần hai tháng.

Cuối cùng vào tháng mười cùng năm, hai bên cử sứ đoàn đến Băng Thành để tiến hành đàm phán.

Đại sứ của La Sát quốc là người La Sát tên Phí La Văn, sứ đoán của Đại Yến do Vệ Phó, tướng quân Hắc Long Giang kiêm Ô Tô Đài dẫn đầu.

Trong thời kỳ có vấn đề về biên giới lãnh thổ, hai bên liền giương cung bạt kiếm, có thời điểm gần như xảy ra chiến tranh.

Đại Yến không chịu nhượng bộ và nhất quyết sử dụng lãnh thổ của Mông Cổ ở Mạc Bắc làm ranh giới, trong đó phía đông bao gồm là sông Bắc Hải, sông Ô Địa ở ngoài dãy Hưng An với sông Liệt Nạp làm ranh giới, phía nam bao gồm vùng xung quanh hồ Bách Hải Nhi đều thuộc về lãnh thổ Đại Yến và chính thức xác định lãnh thổ quốc gia và vùng biên giới hai nước với La Sát quốc.

Đồng thời để thể hiện sự thiện chí và an ủi thì Đại Yến đồng ý cho tự do hóa hàng hóa thương mại với La Sát quốc qua mấy thành trì do Băng Thành dẫn đầu, có thể sử dụng làm thành phố mua bán và mở cửa thị trường chung với La Sát quốc.

Mặc dù La Sát quốc đã mất sông Liệt Nạp bị bọn chúng chiếm giữ từ lâu mang lại cho bọn chúng vô số của cải nhưng Đại Yến bằng lòng mở cửa giao thương với bọn chúng.

Cảm giác vừa đánh vừa xoa này khiến người La Sát cảm thấy vô cùng chua xót.

Nhưng khai chiến là không thể, nếu không muốn đánh thì chỉ có thể đàm phán hòa bình.

Nghĩ đi nghĩ lại thì thương phẩm của các nước phương đông rất được ưa chuộng ở phương tây, lợi dụng sự thuận lợi về mặt địa lý thì bọn chúng có thể hình thành thế độc quyền, điều này sẽ mang lại sự giàu có vô tận cho đất nước bọn chúng.

Nếu nghĩ như vậy thì có vẻ không khó để chấp nhận.

Cuộc đàm phán kéo dài hơn ba tháng, kết quả cuối cùng khiến triều đình Đại Yến cực kỳ hài lòng.

Cũng thông qua nhiều cuộc đàm phán với La Sát quốc mà người Đại Yến biết được có rất nhiều quốc gia ở phương tây, người dân ở những quốc gia đó có lẽ không giống như Đại Yến, lịch sử cũng không lâu dài như dân tộc Hoa Hạ nhưng có một số kỹ năng tốt đáng để Đại Yến học hỏi.

Mà theo cuộc đàm phán kết thúc thì thông thường sẽ là luận công và ban thưởng.

Nhưng lúc này triều đình lại phải đối mặt với một vấn đề nan giải, có người đã có công đến mức không thể khen thưởng được nữa.

Bàn về công lao thì người này đã thúc đẩy việc hai bộ tộc ở Mạc Bắc quy thuận, thúc đẩy liên minh với Mạc Tây, quét sạch tàn dư của Xước La và đe dọa La Sát quốc, giành lại lãnh thổ quốc gia rộng lớn về cho Đại Yến.

Đây chỉ là bên ngoài.

Bên trong, sự trỗi dậy của Hắc Thành đã trở nên khó ngăn cản.

Than của Hắc Thành, rượu của Hắc Thành, lông thú của Hắc Thành, khoai tây của Hắc Thành và rất nhiều đồ vật từ Hắc Thành được bán vào hải quan.

Giờ đây ngày càng có nhiều người biết đến Hắc Thành, một thành phố nhỏ ở nơi cực bắc xa xôi.

Sau khi chính thức thiết lập giao thương với người La Sát thì có vô số thương nhân đổ xô đến Mông Cổ chi trong vòng vài tháng.

Trước đây khi giao thương với người La Sát ở giữa còn có hai bộ tộc Mông Cổ và hiện giờ có thể trực tiếp bỏ qua Mông Cổ.

Đương nhiên với sự đầu hàng của hai bộ tộc, hiện giờ Mạc Bắc cũng là một phần của Đại Yến, không còn lệnh cấm buôn bán nên người Mông Cổ ở Mạc Bắc cũng là một thị trường khổng lồ.

Nhân tiện còn có Mạc Tây, triều đình cũng mở cửa thông thương với Mạc Tây.

Trong khoảng thời gian ngắn, thương nhân ở các nơi ra khỏi biên quan, từ nơi biên cương xa xôi, ngày xưa đều là người bắc chạy về phía nam nhưng hiện giờ xuất hiện vô số thương nhân người nam chạy về phía bắc.

Với nhiều giao dịch thương mại như vậy thì thuế thương mại triều đình thu được chắc chắn sẽ tăng lên đáng kể, mang lại vô số lợi ích cho quốc khổ.

Mà cái tốc độ tăng này còn tiếp tục tăng cao khiến thượng thư Hộ Bộ phải cười không khép được miệng mấy tháng trời.

Những năm trước mỗi khi xảy ra thiên tai, triều đình cứ như trứng chọi đá, ngay cả bạc trong quốc khố cũng không đủ dùng nhưng hiện giờ đã dư dả.

Hơn nữa có thể thấy bằng mắt thường rằng nó sẽ ngày càng phong phú hơn trong tương lai.

Cho nên triều đình nên khen thưởng cho người mang đến tất cả những điều này như thế nào?

Không đề cập đến bất cứ điều gì khác, chỉ cần đề cập đến ba công lao lớn trong đối ngoại, lấy tùy tiện một công lao cũng đủ để phong hầu.

Gộp cả ba công lao lại thì phong vương cũng không phải không thể. Chưa kể đến cải cách hệ thống thông thương và thành lập một số thành trì mua bán cũng là một thành tựu to lớn.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người Chính Võ đế.

Mọi người đều muốn biết ông dự định phong người này như thế nào?

Tin đồn rằng Thái tử bị phế truất có thể là nhi tử của bệ hạ không còn lan truyền khi Vệ Phó được phong làm tướng quân Ô Tô Đài quản lý quân chính ở Mạc Bắc và sau đó trở thành đại sứ phụ trách đàm phán với La Sát quốc.

Nếu thực sự là nhi tử ruột thì bây giờ có lẽ là thời điểm tốt để công bố tin tức phải không?

Nhưng điều khiến người ta ngoài dự đoán là Chính Võ đế vẫn im lặng.

Bệ hạ đang làm gì? Ông nghĩ như thế nào?

Ngay khi các quần thần đang suy đoán thì có một tiếng sét kinh thiên ập đến.

Hoàng hậu có thai.

Vào tháng tám năm Chính Võ thứ chín, năm thứ chín sau khi Hoàng hậu được phong hậu, Hoàng hậu ở độ tuổi ngoài bốn mươi là trai già đẻ ngọc.

Tin tức này chắc chắn là một hòn đá làm cả hồ dậy sóng.

Có đại thần vui mừng đến mức cảm tạ trời xanh, cũng có đại thần choáng váng mà đồng thời rơi vào một bầu không khí quỷ dị.

Sự quỷ dị này hình thành khi nào?

Vào khoảng thời gian tin đồn lan rộng nhưng Chính Võ đế không có ý định ngăn cản, cũng là lúc Vệ Phó được thăng làm tướng quân Hắc Long Giang và đến chủ trì cuộc liên minh hai bộ tộc quy thuận.

Trên đời này không hề thiếu người thông minh mà trên triều đình càng không thiếu người thông minh.

Vào thời điểm diễn ra cuộc họp liên minh ở Ô Đắc, rõ ràng trong sứ đoàn Đại Yến có khá nhiều đại thần có quan hàm và tuổi tác hơn Vệ Phó, trước có phó sử Mạnh Hà và sau có Đa Khắc Tư Kỳ là thượng thư của Lý Phiên Viện.

Hai vị đều là đại thần đức cao trọng vọng và trung thành nhất trong triều, hoàn toàn có thể áp đảo được Vệ Phó nhưng cố tình để một người trẻ tuổi dẫn đầu và tuân theo mệnh lệnh.

Không hề có dáng vẻ không phục.

Thực sự không có chỗ để người khác không suy nghĩ nhiều.

Lúc trước trong sứ đoán còn tới mấy chục quan viên cao thấp, chưa tính đám con cháu quý tộc. Những người này cuối cùng đã gia nhập liên minh Ô Đắc và đồng thời cũng mang những gì đã xảy ra về cuộc liên minh về kinh thành.

Cùng lúc đó, triều đình lại thăng chức cho Vệ Phó.

Hai việc gộp lại dường như càng khẳng định thêm cho tin đồn, điều này cũng khiến những người vốn bán tín bán nghi trong lòng cũng đã tin vào điều đó, cán cân trong lòng lại nghiêng đi một chút.

Xu hướng nghiêng này dẫn đến việc sau khi Vệ Phó kiêm chức vụ tướng quân Ô Tô Đài, hắn đã sắp xếp một loạt cách bố trí ở Mạc Bắc để hỗ trợ và tạo điều kiện thuận lợi cho dù là các quan chức cấp thấp hơn kinh thành triều đình ở xa.

Phải biết rằng quan trường chưa bao giờ là nơi đơn giản, sự đối địch và xung đột giữa các phe phái chưa bao giờ dừng lại.

Bất cứ khi nào có chuyện gì tốt xuất hiện thì các quan viên có trình độ phù hợp đều tranh tới vỡ đầu, người cướp được cũng sẽ không vui, bởi vì bọn họ đều biết đây mới chỉ là sự khởi đầu, cho ngươi thêm hai trở ngại, thêm chút ngáng chân xưa nay không hiếm thấy.

Ví dụ như quan viên của một bộ phận nào đó đi công tác ở một địa điểm nào đó, ở địa phương cũng có quan viên thù địch với hắn thì việc giăng bẫy chỉ là chuyện nhỏ, âm thầm giết c.h.ế.t cũng không ít.

Càng chưa kể Diêm Vương thấy tiểu quỷ dễ đối phó, những quan viên cấp thấp hoặc tướng lĩnh hoạt động ở địa phương nhiều năm bỗng nhiên có thêm quan trên, bề ngoài thì xu nịnh nhưng cũng lén lút chống đối không ít.

Ngay cả khi vấn đề ở địa phương được giải quyết thì vẫn sẽ có đầu mối then chốt ở triều đình.

Ví dụ như ngươi là tướng lĩnh, ngươi yêu cầu triều đình phân bổ quân lương, các vấn đề quân lương phải thông qua Binh Bộ, phải thông qua Hộ Bộ và còn phải thông qua Nội Các.

Chỉ cần ở giữa có một trục trặc nhỏ thì quân lương sẽ không thể đến tay ngươi một cách suôn sẻ.

Tốt thì có thể chậm trễ ngươi một hai tháng, kém thì cũng có thể kéo dài một hai năm.

Điều này cũng dẫn đến việc một số quan viên bất ngờ được thăng chức nhưng không có nghĩa là có thể kê cao gối để ngủ và khả năng trong quá trình đó sẽ xuất hiện đủ loại vấn đề cần phải giải quyết.

Nhưng sự thăng tiến của Vệ Phó lại suôn sẻ đến không ngờ.

Chẳng những không ai làm khó mà ngược lại còn hợp tác bằng mọi cách, muốn gì liền cho ấy, dường như toàn bộ triều đình đang làm việc cho hắn.

Chắc chắn không phải không có lý do để xảy ra tình huống này.

Sau này khi dụng binh đánh lại Cam Đan và đàm phán với La Sát quốc thì Vệ Phó vẫn ở trong tình trạng chúng tinh phủng nguyệt, trong lúc đó có không ít quan viên mờ mịt.

Chúng tinh phủng nguyệt: được mọi người vây quanh, được mọi người nâng đỡ

Hiện nay có rất nhiều người bày ra thái độ tốt đẹp nhưng lúc này lại xảy ra chuyện Hoàng hậu có thai.

Nếu lần này Hoàng hậu sinh thêm hài tử thì liệu vị kia có thể trở về kinh thành để thừa kế ngôi vị Hoàng đế hay không?

Bởi vậy mà trong triều rơi vào bầu không khí quỷ dị ngắn ngủi.

Cùng lúc đó, Vệ Phó đang ở Băng Thành xa xôi nhận được một lá thư gửi từ kinh tới.

Đó là lá thư của Trịnh Hoành Chí, người đã cùng trúng tiến sĩ với hắn và sau đó ở lại Hàn Lâm Viện.

Mấy năm nay, Vệ Phó không cắt đứt liên lạc với hai vị bằng hữu tốt này dù không ở kinh thành, hàng năm đều có thư từ lui tới, đồng thời hai người cũng sẽ thông báo một số tin tức cho Vệ Phó thông qua thư từ.

Lần này Trịnh Hoành Chí gửi thư tới cũng đề cập đến việc Hoàng hậu mang thai.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn