Vĩnh Thuần sẽ lựa chọn như thế nào?
Phúc Nhi không biết, nàng đã cố gắng hết sức rồi.
Những điều nên nói hay không nên nói thì nàng đã nói hết rồi, đồng thời cũng tạo cho Vĩnh Thuần một con đường khác, về phần bước tiếp theo nên như thế nào thì Vĩnh Thuần chỉ có thể tự mình lựa chọn, người khác không thể can thiệp được.
Bên ngoài rèm cửa.
Khi nghe thấy Phúc Nhi nói để Vĩnh Thuần rời đi cùng bọn họ thì Kỳ Hắc Mã lập tức muốn lao vào nhưng bị Vệ Phó giữ lại.
Vệ Phó mặc một thân quan bào, hào hoa phong nhã nhưng khi cảm nhận được bàn tay đặt lên cánh tay mình thì Kỳ Hắc Mã mới nhớ tới rất nhiều năm về trước, khi người này vẫn còn là Thái tử, mỗi lần luận võ ở hành cung thì các con cháu của bộ lạc cùng tuổi chưa có ai có thể thắng được hắn.
Thật ra Vệ Phó cũng cảm thấy hụt hẫng trong lòng.
Lời nói của Phúc Nhi nhìn như đang khuyên bảo Vĩnh Thuần nhưng điều đó sao lại không phải điều nàng đang nghĩ.
Nàng chính là người như vậy, một khi khiến nàng cảm thấy không vui, khó chịu thì nàng không muốn nhịn nữa, nàng sẽ lật bàn và ngừng chơi.
Điều này khiến Vệ Phó cảm thấy bị cảnh cáo không thể giải thích được, dù sao thì hắn cũng thuộc phạm trù nam nhân trong lời Phúc Nhi.
Trong chiên bao, Vĩnh Thuần òa khóc.
Không phải khóc cuồng loạn mà là khóc rống thương tâm muốn c.h.ế.t.
Dường như nàng ấy đang khóc cho bản thân trong quá khứ, về con người hiện tại của mình hay là vì điều gì khác nhưng ai biết được?
Phúc Nhi vỗ về Vĩnh Thuần đang khóc rống trong lòng mình mà thở dài thườn thượt.
Trên đường trở về, Phúc Nhi và Vệ Phó đều trầm mặc.
Việc nên làm thì đã làm rồi, Vĩnh Thuần có thể khỏi bệnh hay không còn tùy thuộc vào việc nàng ấy nghĩ gì và liệu có khai thông hay không.
"Chàng đừng lo lắng, ta thấy Vĩnh Thuần chắc hẳn có thể khai thông được." Phúc Nhi nói.
Tuy Vĩnh Thuần chưa nói gì nhưng Phúc Nhi đã có cảm giác này.
"Hy vọng là vậy."
Phúc Nhi lại nói với Vệ Phó về chuyện Gia tần.
"Ta phát hiện vị hoàng thúc kia của chàng rất kỳ lạ, hắn bỏ mặc Vĩnh Thuần nhưng lại phong Gia tần làm thái phi, chàng có hiểu được cảm giác kỳ lạ mà ta đang nói không?"
Trong khoảng thời gian ngắn, Phúc Nhi không tìm được từ hình dung thích hợp nên chỉ có thể dùng từ kỳ lạ để mô tả.
Vệ Phó hiểu ý của nàng.
Chính Võ đế thực sự đã để lại một tia hy vọng cho dòng dõi của Hoàng đế bị phế truất nhưng tiền đề là ngươi phải sẵn sàng đi tìm kiếm tia hy vọng đó.
Kể cả hắn, kể cả Vĩnh Thuần và kể cả người khác.
Ông cho ngươi cơ hội, miễn là ngươi có thể nắm bắt nó.
"Trước tiên đừng nói đến chuyện này, ta còn bận công vụ, Cát Đay đã thua trận đầu tiên và hiện đã rút lui về phía nam sông Khắc Lỗ..."
Phúc Nhi bắt lấy tay hắn: "Cát Đay thua trận đầu tiên? Sao có thể thua được, hắn dẫn theo nhiều người như vậy mà."
"Cho nên ta mới nói không thể tin vào hắn, không biết tại sao triều đình lại chọn hắn là thống soái."
Cát Đay giỏi thủ không giỏi công, với tính cách của Chính Võ đế thì vốn không nên phái ông ta làm thống soái trong một cuộc chiến quan trọng như vậy nhưng cố tình lại phái người tới.
Vệ Phó đâu biết rằng ngay cả trong miếu đường thì người làm Hoàng đế cũng có nhiều lý do không được như mong muốn nên việc phái Cát Đay đến đây chỉ là kết quả của nhiều thế lực trong triều đình.
Suy cho cùng thì ai cũng biết với trận chiến này, đánh xong thì sẽ có chiến công lớn, hơn nữa khả năng thua là cực kỳ nhỏ nên tất cả võ tướng có thể dẫn binh đánh giặc trong triều đều tranh giành đến mức vỡ đầu, cuối cùng đã rơi xuống đầu Cát Đay.
Cát Đay cũng nghĩ như vậy nên mới khinh địch, thế nên mới trúng mai phục, bị người tấn công từ hai phía rồi bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Cũng may là có binh hùng tướng mạnh, vũ khí được trang bị tốt và mang theo không ít súng ống nên chưa bị đánh đến tan tác mà chỉ rút lui một cách chiến lược.
Nhưng thua chính là thua.
Hiện giờ Vệ Phó vẫn chưa biết tình hình của tiền tuyến, hắn chỉ hy vọng kế hoạch dự phòng do mình sắp xếp sẽ có hiệu quả.
"Vậy hai bộ tộc có biết được tin tức này không?"
Phúc Nhi nhạy cảm nắm bắt được điểm mấu chốt của vấn đề, trong tình hình hiện tại, nếu tin tức về thất bại trên tiền tuyến của Đại Yến bị Đại hãn của hai bộ tộc biết được thì e rằng việc liên minh sẽ có biến.
Đúng như dự đoán, Vệ Phó lắc đầu.
"Được rồi, tạm thời đừng nói về chuyện này, ta phải đi rồi, nàng tự mình trở về đi."
Nói xong thì Vệ Phó vội vàng rời đi.
Tin tức về sự thất bại ở tiền tuyến bị Vệ Phó dập tắt.
Nhưng mới che đậy được hai ngày thì tin tức này đã lan truyền trong doanh trại, mọi người đều bàn tán về sự thất bại ở tiền tuyến của Đại Yến, tất nhiên tin tức này không thoát khỏi lỗ tai của bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn.
Bên Đại Yến không thể để lộ tin tức trọng yếu như thế, chỉ có vài người biết được.
Nếu không phải do Đại Yến bên này để lộ thì đương nhiên là do trong doanh trại có gian tế, cố ý làm đục nước.
Bề ngoài Vệ Phó coi như không có chuyện gì xảy ra nhưng lại lén lút sai người điều tra, đáng tiếc cũng không có tác dụng gì nhiều.
Hiện giờ bề ngoài thì hai bộ tộc không hành động nhưng không còn ý định quy thuận nữa và đang chờ đợi kết quả của trận chiến ở tiền tuyến. Nhưng vào khoảnh khắc này lại phát sinh một sự việc.
"Ngươi nói gì?"
Chiếc thìa trong tay Phúc Nhi rơi xuống đất, may mắn là dưới đất đã được trải một tấm thảm nhung nên không vỡ.
"Vĩnh Thuần c.h.ế.t rồi?"
Tiểu Hỉ Tử gật đầu nói: "Nghe nói là sợ tội tự sát, nàng đã hạ độc vào đồ ăn của Na Nhân Thác Á, đại thê của Kỳ Hắc Mã, đại thê kia đã c.h.ế.t, nàng cũng sợ tội mà tự sát, hiện giờ Bành Đức Đạc quận vương của bộ tộc Khoa Lai Túc đã dẫn người bao vây lều lớn của bộ tộc Sa Hắc Lý..."
Phúc Nhi vẫn còn bàng hoàng.
Chết rồi, tại sao lại c.h.ế.t rồi?
Chẳng lẽ những gì nàng nói ngày hôm đó đã phản tác dụng nên Vĩnh Thuận đã lựa chọn cách đồng quy vu tận?
Nhưng hôm trước nàng mới đến thăm Vĩnh Thuần lúc đưa điểm tâm cho nàng ấy, tinh thần của Vĩnh Thuần đã tốt lên rất nhiều, cũng không còn gây rắc rối nữa.
Nàng ấy còn nói cảm ơn vì bọn họ bằng lòng che chở cho nàng ấy, nàng ấy sẽ không rời đi, sau này cũng sẽ sống cuộc sống tốt đẹp, tại sao đột nhiên lại có hành động như vậy?
"Vệ Phó đâu?"
"Chắc công tử đã qua rồi, hai bộ tộc đang giằng co, Bành Đức Đạc quận vương muốn bộc tộc Sa Hắc Lý đền mạng..."
"Ta đi xem sao."
Lúc đến đó, người của bộ tộc Khoa Lai Túc đang giằng co với người của bộ tộc Sa Hắc Lý.
Vệ Phó cũng ở đó, sắc mặt nghiêm trọng.
Phúc Nhi thấy mấy quan viên của Lý Phiên Viện cũng có mặt ở đó, đang nói chuyện gì đó với Tát Khắc Đồ quận vương và Bành Đức Đạc quận vương, dường như cũng không muốn hai bộ tộc xảy ra xung đột lớn.
Quả thực trong tình hình hiện tại, doanh trại vốn đã náo động trước tin thất bại ở tiền tuyến nhưng giờ lại xảy ra chuyện thế này.
Tưởng chừng như chỉ có hai nữ nhân c.h.ế.t nhưng thực tế lại có liên quan đến bộ tộc Sa Hắc Lý và Khoa Lai Túc.
Không đúng, phải là ba bên, còn có bên của Vệ Phó.
Từ bề ngoài thì Vĩnh Thuần là muội muội của Vệ Phó nên hắn mới không đứng giữa làm hòa nhưng mấy quan viên của Lý Phiên Viện lại ra mặt?
Phúc Nhi vừa nghĩ vừa đi đến bên cạnh Vệ Phó.
"Sao lại thế này? Vĩnh Thuần không thể c.h.ế.t được, hôm trước nàng..."
Chuyện hôm trước Phúc Nhi đến thăm Vĩnh Thuần, Vệ Phó cũng biết, hai người còn trò chuyện một lúc, thầm nghĩ rằng tương lai Vĩnh Thuần có thể sống một cuộc sống tốt đẹp và cuối cùng có thể yên tâm được rồi.
Bấy giờ mới qua một ngày, sao có thể đột nhiên xảy ra biến hóa lớn như vậy?
Vệ Phó dùng ánh mắt ra hiệu cho Phúc Nhi, Phúc Nhi lập tức giật mình và im lặng.
…
Bên kia, Bành Đức Đạc vẫn không buông tha.
Na Nhân Thác Á là tôn nữ mà ông ta yêu thương nhất, lúc trước là do Tát Khắc Đồ quận vương nhiều lần vun vén thì ông ta mới đồng ý mối hôn sự này. Ai ngờ tôn nữ gả qua đây lại sống không tốt.
Bành Đức Đạc vốn đã chất chứa oán hận trong lòng nhưng bây giờ người đột ngột qua đời, bộ tộc Sa Hắc Lý không đưa ra lời giải thích thì ông ta sẽ không bao giờ cho qua việc này.
Thượng thư của Lý Phiên Viện, Đa Khắc Kỳ Từ bước ra khỏi đám người và đến bên cạnh Vệ Phó.
Sắc mặt của ông ta không tốt lắm.
"Việc này không dễ giải quyết, Bành Đức Đạc nhất quyết bắt Kỳ Hắc Mã đền mạng vì đã bỏ mặc đại tỉ cát của mình, bây giờ nhị tỉ cát mà hắn sủng ái nhất đã hại c.h.ế.t tính mạng của tôn nữ hắn, tất cả những điều này đều do Kỳ Hắc Mã dung túng nên hắn phải trả giá bằng mạng sống. Nhưng ngài biết đấy, bộ tộc Sa Hắc Lý không thể nào đồng ý, cũng không thể để hai bộ tộc đánh nhau được, nếu không thì việc liên minh lần này có thể bị hủy hoại..."
Nói rồi ông ta lại hỏi: "Mạnh đại nhân đâu?"
Đã xảy ra chuyện như vậy rồi, Mạnh Hà với tư cách là phó sử lẽ ra không nên không xuất hiện.
"Mạnh đại nhân đang bận chuyện khác. Như vậy đi, trước tiên thuyết phục hai vị quận vương vào trong lều, hiện giờ có nhiều người vây quanh như vậy, hai bộ tộc giằng co, bất đồng ý kiến mà đánh nhau thì sự việc sẽ khó kết thúc, hãy để người của bộ tộc Khoa Lai Túc lui về trước, giảng đạo lý cũng không nhất thiết phải cầm binh khí tới nói." Vệ Phó nói.
"Được rồi, để ta đi thuyết phục trước, để người của bộ tộc Khoa Lai Túc lui về rồi nói."
Đa Khắc Kỳ Từ lại đi tới bên cạnh Bành Đức Đạc.
Đáng tiếc là tiến triển không thuận lợi, Bành Đức Đạc không chịu để người của mình lui về nhưng cũng cho Đa Khắc Kỳ Từ mặt mũi nên sẵn sàng vào trong trướng nói chuyện.
Mấy người trực tiếp mượn lều lớn của Tát Khắc Đồ quận vương, vốn dĩ Phúc Nhi cảm thấy bản thân không thích hợp đi theo vào dịp này nhưng không ngờ Vệ Phó lại ra hiệu cho nàng đi theo.
Sau khi từng người ngồi xuống, Vệ Phó nói thẳng vào vấn đề: "Việc này đáng nghi, ta nghi ngờ là do gian tế làm ra..."
Nhưng hắn chưa kịp nói xong thì Bành Đức Đạc quận vương đã sầm mặt nói: "Vệ đại nhân, bổn vương nể ngươi là mệnh quan triều đình của Đại Yến, chỉ muốn bộ tộc Sa Hắc Lý đưa ra lời giải thích nên không muốn kéo ngươi vào, ngươi có biết Na Nhân Thác Á của ta c.h.ế.t vì loại độc nào không?"
Nghe vậy thì Vệ Phó sửng sốt.
Bành Đức Đạc không nói nữa mà vẫy tay.
Chẳng lâu sau đã có một đại phu ăn mặc như người Mông Cổ từ ngoài lều bước vào.
Trong tay đang cầm một cái chén, trong chén vẫn còn chút đồ ăn thừa.
Hắn ta cung kính hành lễ với mọi người rồi mới nói: "Tiểu nhân đã kiểm tra phần còn lại trong chén, trong đó có Thiên lôi đằng chi độc và Na Nhân Thác Á tỉ cát cũng đã c.h.ế.t vì loại độc này mà Thiên lôi đằng chi độc chỉ có ở Trung Nguyên..."
Phúc Nhi cảm thấy như bị sét đánh.
Nàng hiểu tại sao Bành Đức Đạc lại nói như vậy.
Vĩnh Thuần hiếm khi ra ngoài doanh trại và những người duy nhất có tiếp xúc chỉ có nàng và Vệ Phó. Chính xác phải nói là nàng, ngày thường Vệ Phó rất bận rộn.
Vĩnh Thuần và Vệ Phó còn có mối quan hệ huynh muội.
Khi người làm muội muội ghen ghét với đại thê của trượng phu, muốn giết đối phương nhưng đáng tiếc không biết bắt đầu từ đâu thì đương nhiên sẽ nhờ đến sự giúp đỡ của huynh tẩu và vì thế mới có Thiên lôi đằng chi độc chỉ có ở Trung Nguyên.
Rõ ràng Bành Đức Đạc nghi ngờ nàng và Vệ Phó cũng có liên quan nên mới nói như vậy.