Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 164

Tiểu Ngũ đương nhiên là tốt, vừa hay cũng là người nàng muốn chọn.

Dù sao thì Phúc Nhi đã nhìn ra Bảo Bảo chắc chắn có ý với Tiểu Ngũ nhưng có vẻ như Tiểu Ngũ không thông suốt lắm?

Nghĩ lại hồi còn ở Thừa Đức, hắn ta luôn nói nữ nhân thật phiền phức, bản tính này của hắn ta từ đó đến nay vẫn không thay đổi chút nào, dù sao ở trong mắt hắn ta thì nữ nhân chính là rắc rối.

Chỉ hy vọng con đường đưa Bảo Bảo trở về này sẽ làm tiểu tử ngốc giác ngộ được phần nào, nếu vẫn không có tác dụng thì Phúc Nhi cũng không còn cách nào.

Nếu ứng cử viên đã chọn được rồi thì không nên trì hoãn thêm nữa.

Nghe nói bản thân phải đưa nha đầu ngốc kia về thì Vệ Kỳ lập tức đen mặt, Bảo Bảo biết được Vệ Kỳ sẽ đưa nàng ấy trở về thì vui vẻ không thôi.

Cuộc hành trình này không hề dễ dàng, ngoại trừ sói thì còn phải đề phòng người nên để Vệ Phó dẫn dắt hai trăm Hắc Quân giáp, ngoài ra còn để Bùi Dương đi theo.

Vệ Phan và Vệ Triệu rời đi nhưng Bùi Dương không đi theo bọn họ mà ở lại Hắc Thành.

Vệ Phó cũng không đối xử tệ với hắn ta, nếu có việc thích hợp thì sẽ giao cho hắn ta đi làm.

Cứ như vậy hắn ta ở bên cạnh Vệ Phó, tuy không đặc biệt thân cận nhưng cũng cực kỳ quan trọng.

Sở dĩ lần này phái hắn ta đi cùng là vì thứ nhất, hắn ta có quan hệ khá tốt với Vệ Kỳ, thứ hai, Vệ Phó cho rằng hắn ta có thể liên lạc được với thủ lĩnh của Cách Lạp Đồ Hãn bộ.

Vệ Kỳ không phải người giỏi ăn nói, võ công của Vệ Kỳ cộng với bộ óc của Bùi Dương hẳn là đủ để ứng phó các loại tình huống khẩn cấp.

"Không phải chàng luôn cảm thấy người này có gì đó đáng nghi sao, tại sao còn phái hắn đi?" Đám người rời đi rồi Phúc Nhi mới hỏi.

Vệ Phó nói ra những lý do trên và nói tiếp: "Yên tâm, người này không phải không dùng được, chỉ là phải xem dùng hắn vào đâu."

Dường như Phúc Nhi đã hiểu được ý của Vệ Phó nhưng dường như cũng không hiểu nhưng mà loại chuyện này quá phức tạp, nàng lười nghĩ tới, nếu hắn đã nói như vậy thì chắc chắn sẽ không sao.

Sau khi nhóm người Vệ Kỳ rời đi thì Hô Luân Bối Nhĩ Thành dần trở lại bình yên.

Tang sự của Ô Cáp Tô đã hoàn tất, quan tài cũng đã đưa về Long Giang Thành, nguyên nhân cái c.h.ế.t và báo cáo trận chiến cũng được gửi về kinh thành.

Về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô, Vệ Phó không giấu giếm mà thuật lại tất cả.

Mà toàn bộ tướng sĩ của Hô Luân Bối Nhĩ cũng biểu thị với triều đình rằng họ trung thành và không cấu kết với người La Sát thông qua việc đánh bại Thạch Lặc Khách Thành.

Đúng như dự đoán của Vệ Phó, sau khi nhận được trình báo của Vệ Phó thì triều đình đã ban thưởng cho mọi người với tốc độ tám trăm dặm.

Về cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô, triều đình hoàn toàn không hề đề cập và dường như không có ý định xử lý sau khi xong việc, dù sao thì người cũng đã c.h.ế.t. Chỉ bảo Vệ Phó cho người đến đưa người nhà của Ô Cáp Tô về kinh.

Có nhiều cách "đưa người về", khi nào đưa, đưa như thế nào đều được ghi chi tiết.

Cho dù Vệ Phó không động tay chân gì ở giữa mà chỉ ấn định thời gian tương đối cấp bách thì người nhà của Ô Cáp tô cũng phải nhanh chóng thu dọn hành lý và linh cữu để lên đường.

Điều này cũng có nghĩa là của cải mà Ô Cáp Tô tích lũy trong nhiều năm và sự khổ tâm kinh doanh nhiều năm ở địa phương sẽ không thể xử lý và cũng không thể mang đi tất cả.

Không mang đi thì phải làm sao?

Đương nhiên là để lại cho người kế tiếp.

Hơn nữa người nhà của Ô Cáp Tô cũng không dám mang đi, bọn họ không có xuất thân võ tướng bình thường và quá hiểu rõ ẩn ý trong thánh chí của triều đình.

Theo lý thuyết thì Ô Cáp Tô đã trấn thủ ở Hắc Long Giang nhiều năm, dù không có công lao thì cũng có khổ lao.

Hiện giờ người c.h.ế.t khi đang tại chức, có vì bất kể lý do gì thì triều đình cũng phải đối xử ưu ái. Việc đối xử ưu ái này không chỉ thể hiện ở việc đối xử ưu ái với con cháu đời sau mà còn thể hiện ở mọi mặt.

Ví dụ như kể từ tin tức về cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô được truyền ra thì trong thánh chỉ của triều đình vẫn chưa hề có bất kỳ lời khen nào đối với ông ta.

Dù có nghi ngờ thì sau khi vị tướng quân mới được bổ nhiệm lo liệu tang sự, triều đình khen ngợi mọi người ngoại trừ Ô Cáp Tô, điều đó có ý nghĩa rất lớn.

Đôi khi có sự việc xảy ra, bên trong thành chỉ của triều đình cũng không nhất định phải lên án mạnh mẽ. Về phần mức độ lên án, nhẹ thì xét nhà, nặng thì mất mạng.

Ngay khi tin tức về cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô truyền về thì người nhà đã biết có điều gì đó không ổn, suy cho cùng thì Ô Cáp Tô thường hay làm gì, người khác có thể không biết nhưng chắc chắn người nhà không thể không biết được.

Nhưng bọn họ không thể nói, cái gì cũng không thể nói mà chỉ có thể lo âu chờ đợi.

Trong suy nghĩ của bọn họ lúc ấy chính là cứ c.h.ế.t như vậy và đừng xảy ra chuyện gì nữa chính là kết quả tốt nhất.

Sự thật đã chứng minh là triều đình không hề ngốc.

Một loạt hành động sau đó của triều đình cho thấy triều đình đã có cái nhìn sâu sắc về những nguyên nhân dẫn đến cái c.h.ế.t của Ô Cáp Tô, về phần hiểu biết đến mức độ nào thì bọn họ không biết nhưng dường như triều đình không có ý định tiếp tục truy cứu.

Người nhà Ô Cáp Tô vừa thở phào nhẹ nhõm thì đồng thời nghe nói để tướng quân mới nhậm chức đưa bọn họ và linh cữu hồi kinh thì đau lòng không thôi.

Có phụ nhân thiển cận nói với nam nhân trong nhà xem có thể nói lời hay với tướng quân mới để cho thư thả chút thời gian hay không.

Ô Cáp Tô đã hoạt động nhiều năm ở Hắc Long Giang nhưng ông ta không phải người duy nhất kiếm được vô số lợi ích mà phụ nhân trong nhà còn mở mấy cửa hàng mua son phấn, không biết có tới mấy cái nên không thể xử lý trong thời gian ngắn được.

Câu nói đương nhiên nhận được lời trách cứ từ các nam nhân, phụ nhân không biết tính lợi hại nhưng không có nghĩa là nam nhân cũng không biết.

"Trong nhà gửi thư tới nói hãy đóng gói đơn giản và chỉ mang theo những gì có thể mang theo."

"Nhưng..."

"Được rồi, đừng nói nhảm nữa! Bạc quan trọng? Hay là người quan trọng?"

Mấy khúc mắc ở đây, Vệ Phó phải nhờ Tác Xuân chỉ điểm thì mới hiểu được.

Mặc dù trong những năm hắn làm Thái tử biết rất nhiều về triều đình nhưng cũng chỉ biết những điều hời hợt chứ không hề biết một số khúc mắc bên dưới.

Đây là phần thưởng của triều đình dành cho hắn?

Theo lý thuyết thì giải quyết được một vấn đề có thể gây ra tranh chấp lớn, giúp triều đình không bị che mắt và đồng thời chiếm được một tòa thành quan trọng của người La Sát thì triều đình nên khen thưởng Vệ Phó.

Nhưng lúc trước chỉ là mấy lời khen ngợi nhưng không ngờ phần thưởng lại ở đây.

Lời chỉ điểm của Tác Xuân cũng có hiềm nghi nhưng mà loại lấy lòng thì Vệ Phó chấp nhận.

Suy cho cùng thì ban đầu hai người chỉ là tranh giành lợi ích, không liên quan đến đại sự nếu ông ta đã thức thời thì Vệ Phó không ngại duy trì mối quan hệ hòa hợp với ông ta.

Vệ Phó không bắt người nhà Ô Cáp Tô vội vã rời đi mà cho thời gian nửa tháng.

Tác Xuân đánh giá cao trí thông minh của hắn.

Một số người coi trọng lợi nhuận nhỏ, xử lý độc đoán mà không buông tha cho người khác, nhìn bề ngoài thì mọi người có vẻ sợ hãi nhưng thực ra đã sớm thay lòng. Ví dụ như Ô Cáp Tô.

Sự thất bại của Ô Cáp Tô chính là làm người quá độc đoán, không cho người ta con đường thoát, không nghĩ tới khi sơn thủy trùng phùng thì tốt hơn hết là nên giữ một ranh giới mỏng manh.

Những thông điệp này không chỉ Tác Xuân cảm nhận được mà Khách Hưng cũng cảm nhận được và thậm chí là tướng sĩ quan quân của Hô Luân Bối Nhĩ đều cảm nhận được.

Tướng quân mới có thể không coi trọng lợi ích, để lại một đường lui cho Ô Cáp Tô chứng tỏ là người khoan dung với người khác. Trước đó còn giúp bọn họ khắc phục sự cố và giúp một đám người bị liên lụy không bị trừng phạt.

Chỉ hai việc này thôi cũng đủ khiến nhiều người thật sự phục tùng và ủng hộ Vệ Phó.

Giờ khắc này, uy tín của Vệ Phó đã tăng lên một cách vô hình.

Tất nhiên những thứ này đều được tiềm ẩn phía dưới và chi tiết sẽ rõ ràng trong tương lai.

Bên kia, trên đường Vệ Kỳ đưa Bảo Bảo trở về đã xảy ra nhiều chuyện.

Tóm lại là Vệ Kỳ đã bị nha đầu thúi này làm phiền.

Nói nhiều còn dính người.

Ai cũng không tìm mà chỉ thích ríu rít trước mặt hắn ta.

Bùi Dương thấy vậy thì cười mỉm trong lòng, trêu chọc: "Có tiểu mỹ nhân bám dính không phải là tốt sao? Ngươi đúng là không hiểu phong tình."

Phong tình là cái gì?

Có thể ăn được sao?

"Nếu không thì để nàng tới làm phiền ngươi?" Vệ Kỳ không kiên nhẫn nói.

Bùi Dương chỉ cười mà không nói gì, lúc này Bảo Bảo lại cưỡi ngựa tới gần.

"Vệ Kỳ, đợi tới vương trướng rồi ngươi ở lại chơi một thời gian đi, ta biết rất nhiều chỗ rất vui."

"Không ở, ta phải vội trở về." Vệ Kỳ xụ mặt nói.

"Ngươi vội trở về làm gì? Cũng không có việc gì làm, ngươi ở lại chơi một thời gian đi."

Nghe giọng nói nũng nịu của nàng ấy thì Vệ Kỳ vô thức cảm thấy dựng tóc gáy, sau lưng có cảm giác tê dại khó hiểu.

Loại cảm giác này cực kỳ xa lạ với hắn ta, hắn ta vỗ bụng ngựa rồi vội vàng cưỡi ngựa chạy.

"Thật đáng ghét! Bảo ngươi ở lại chơi một thời gian thôi, cũng chẳng phải bao ngươi làm gì! Keo kiệt muốn c.h.ế.t!" Bảo Bảo tức giận xoa cương ngựa.

Bùi Dương cười nói: "Nam nhân đều nói trái với lòng, rõ ràng trong lòng muốn đồng ý nhưng cần phải giữ thể diện, ngươi nói với hắn thêm vài lần thì nói không chừng hắn sẽ đồng ý?"

"Thật sao?"

Bảo Bảo nhìn nam nhân anh tuấn này.

Thực ra Bảo Bảo không hề nhận ra Bùi Dương mới phù hợp với thẩm mỹ nam nhân người Hán của nàng ấy, dáng người cao lớn nhưng không cường tràng, tuấn tú nhưng không nữ tính.

Đáng tiếc từ khi nàng ấy gặp Vệ Kỳ thì trong mắt hay trong lòng cũng chỉ có người xấu kia, đương nhiên sẽ không quan tâm đến điều gì khác.

Bảo Bảo nghi ngờ nhưng thực ra trong lòng đã tin tưởng nên vội vàng đuổi theo.

Nhìn thấy hai con ngựa sóng vai chạy phía trước, Bùi Dương ngậm cọng cỏ trong miệng, thong thả đi phía sau.

Tới gần Khắc Lỗ Luân Hà thì gần như đã đến vương trướng của Cách Lạp Đồ Hãn bộ.

Phong cảnh thảo nguyên ở nơi này cực kỳ tươi đẹp, lại tới đúng lúc cỏ mọc, vàng anh bay lượn, cảnh xuân tươi sáng.

"Tiếp tục đi về phía trước là đến nơi các bộ tộc thường chăn thả. Ngũ ca ca, không phải ngươi cảm thấy đồ ăn trên đường quá đơn sơ hay sao, đến lúc đó ta sẽ cho người giết hai con cừu nướng cho ngươi ăn?"

"Ngũ ca, Ngũ ca, gọi Ngũ ca ca làm gì?"

"Không phải đều giống nhau sao?" Bảo Bảo ấm ức nói.

Ngũ ca và Ngũ ca ca thì có gì khác nhau? Chỉ là cách xưng hô mà thôi.

Đương nhiên là có khác nhau!

Vệ Kỳ thầm nghĩ.

Dù sao thì hắn ta nghe thấy nha đầu thúi này gọi mình là Ngũ ca ca thì cảm thấy cả người không được thoải mái.

"Không quan tâm đến ngươi nữa!"

Đúng là nam nhân không hiểu phong tình!

Bảo Bảo thở phì phò thúc ngựa đi tìm Cáp Chu, Vệ Kỳ cũng phớt lờ nàng.

Cáp Chu hơ ngốc nhưng lâu như vậy cũng đã nhìn ra tiểu biệt cát nhà nàng ấy thích người Hán này?

Nàng ấy không nhắc nhở còn tốt, vừa nhắc nhở thì Bảo Bảo lập tức hiểu rõ, chẳng lẽ nàng ấy thực sự thích tên xấu xa này?

Cô nương trên thảo nguyên thích ai thì sẽ không che che giấu giấu, thích chính là thích thôi.

"Bảo Bảo, người đừng quên Đại Hãn không thích người Hán..."

Bảo Bảo nhíu mày nhìn nàng ấy: "Ngươi nói thật vô nghĩa!"

"Hơn nữa người Hán này không tốt với người, hắn ghét bỏ người như vậy..."

"Ngươi đừng nói nữa!" Bảo Bảo trừng mắt đe dọa.

Cáp Chu lập tức không nói nữa.

Lại đi tiếp về phía trước một canh giờ nữa.

Theo lý thuyết thì lẽ ra phải đến bãi chăn thả mà Bảo Bảo nhắc tới nhưng đến giờ vẫn chưa thấy đàn cừu mà ngay cả bóng người cũng chưa thấy.

Tuy thảo nguyên rộng lớn nhưng tuyệt đối không yên tĩnh, nhưng càng đi về phía trước thì xung quanh càng yên tĩnh.

Không nghe thấy tiếng chim hót, tiếng động vật hú mà tràn ngập không khí tĩnh mịch khó tả.

Bùi Dương nghiêm mặt, thấp giọng nói: "E rằng đã xảy ra chuyện gì đó."

Thực ra không cần Bùi Dương nhắc nhở thì Vệ Kỳ cũng cảm nhận được.

"Mấy người chia thành hai đội, tiến lên điều tra."

"Vâng."

Rất nhanh, tám người đã tách ra khỏi đội và cưỡi ngựa đi về phía trước điều tra.

"Ngũ ca ca, có phải vương trướng đã xảy ra chuyện gì không?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn