Bảo Bảo vội vàng nói: "Ta có thể nói, có thể nói một chút."
"Thân phận gì?"
Bảo Bảo nhìn mặt Vệ Kỳ rồi cúi đầu bịa ra chuyện bị sắc đẹp mà bị bắt cóc.
Tóm lại trong câu chuyện của nàng ấy thì vận mệnh của nàng ấy vô cùng bi thảm.
Bộ lạc của nàng ấy là một bộ lạc nhỏ nhưng vẻ đẹp của nàng ấy lại nổi danh xa gần, bởi vậy mà người trong tộc của nàng ấy buộc phải hiến nàng cho thủ lĩnh của bộ lạc lớn.
Nhưng bộ lạc này cũng không mạnh đến thế, chẳng qua là lớn hơn bộ tộc trước của nàng ấy. Thế nên bộ lạc này cũng bị người ta đánh và nàng ấy lại bị bắt đi.
Tóm lại là nàng ấy bị cướp tới cướp lui cùng với cuộc chiến giữa các bộ tộc và cuối cùng rơi vào tay Bội Khắc Sách Thác.
Đúng là hồng nhan bạc mệnh!
Các tướng sĩ đều cảm thán, đặc biệt là Bảo Bảo vừa khóc vừa nói, đối diện với gương mặt xinh đẹp kia thì đúng là đáng thương đến cực điểm.
Vì vậy một đám người đương nhiên không để ý tới một điểm kỳ lạ ----- tuy nàng ấy xinh đẹp nhưng vẫn còn nhỏ, nếu một mỹ nhân nhỏ như vậy theo như nàng ấy nói thì thời gian bị cướp tới cướp lui cũng không khớp, nàng ấy mới mấy tuổi mà đã bị người ta cường đoạt?
Vệ Kỳ không nói gì và cho người dẫn nàng ấy đi.
Sau khi người rời đi thì hắn ta liếc nhìn đám tướng sĩ bị mỹ nhân mê hoặc: "Nàng nói dối."
Mà bên kia, Bảo Bảo và Cáp Chu đều bị nhốt vào căn phòng kia.
Nhìn thấy cửa bị khóa từ bên ngoài và không còn ai khác thì Cáp Chu mới thì thầm bằng tiếng Mông Cổ: "Bảo Bảo, sao vừa rồi người lại bịa ra một câu chuyện như vậy?"
Bảo Bảo đắc ý chớp mắt nói: "Ngươi không hiểu sao? Người Hán để ý trinh tiết của nữ tử nhất, ta nói ta bị cướp đoạt nhiều lần như vậy, qua tay nhiều hán tử như vậy thì chắc chắn bọn họ sẽ chê ta dơ và không để ý đến ta."
Đầu Cáp Chu càng ngày càng to.
"Bảo Bảo, người chỉ là tiểu cô nương... Nhưng người không cần phải nói khoa trương như vậy chứ..."
"Khoa trương chỗ nào? Không phải thoại bản của người Hàn thường nói hồng nhan bạc mệnh, tất nhiên là phải bị người ta cướp tới cướp lui thì mới gọi là hồng nhan chứ, ta lại xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ không đáng bị người ta cướp hay sao?"
Cáp Chu không biết nên nói gì.
Nàng ấy nghi ngờ Bảo Bảo bịa ra một câu chuyện là vì nàng ấy đã xem quá nhiều thoại bản của người Hán và tự mình bịa ra một câu chuyện như vậy từ trước nên mới nói ra ngay được.
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì? Những người Hán này sẽ thả chúng ta đi sao? Nếu người mất tích thì Đại Hãn nhất định sẽ phái người đi khắp nơi tìm người, Cáp Đôn cũng sẽ nóng lòng muốn c.h.ế.t."
Nhắc tới Ngạch Cát và a ba, Bảo Bảo tỏ vẻ buồn bã như vẫn vực tinh thần nói: "Chắc hẳn bọn họ sẽ không làm khó chúng ta, dù sao chúng ta cũng chỉ là nữ tử bình dân."
Sau đó lại giận dữ nói: "Đều do A Nhĩ Kỳ đáng c.h.ế.t, hắn dám thông đồng với người La Sát hại ta, sau khi trở về nhất định ta phải nói với a ba."
Cáp Chu cũng không ngờ Tứ Vương tử lại cấu kết với người La Sát, bắt cóc biện cát Bảo Bảo, hiện giờ các nàng cũng không biết tình hình bên ngoài như thế nào mà lại rơi vào tay người Hán.
"Tóm lại là đi một bước nhìn một bước, nếu không được nữa thì tìm cách chạy trốn."
Bảo Bảo nói chạy trốn không phải chỉ nói mà là thật sự chạy trốn.
Đáng tiếc là lần nào cũng bị bắt lại.
Lần đầu tiên bị bắt về, nàng ấy rất sợ hãi.
Bởi vì người kia từng dọa cắt lưỡi nàng ấy, lần này nàng ấy sợ thay vì cắt lưỡi mà chặt đầu.
Nàng ấy đã chuẩn bị tốt, nếu người này thật sự làm khó thì nàng ấy sẽ nói ra thân phận của bản thân, tướng lĩnh người Hán này chắc sẽ lấy đại cục làm trọng mà đưa nàng ấy về.
Ai ngờ đối phương lại không làm gì.
Nàng ấy lại chạy và vẫn bị bắt lại nhưng lần này vẫn không làm khó.
Sau đó nàng ấy phát hiện người này ngoài mạnh trong yếu, trông thì cường tráng hung hãn nhưng thực chất sẽ không ra tay với nữ tử.
Nàng ấy không hề biết là Vệ Kỳ lười để ý đến nàng ấy.
Nàng ấy có thân phận đặc biệt, tuy cụ thể vẫn chưa điều tra được nhưng hắn ta đã báo cho ca ca hắn ta biết, ca ca của hắn ta nói mang người về.
Nên Vệ Kỳ sẽ không thật sự ra tay với Bảo Bảo.
Vì thế chờ Vệ Kỳ hoàn thành công việc ở Thạch Lặc Khách Thành thì liền mang người trở về theo đường thủy.
Về phần Thạch Lặc Khách Thành này thì sẽ có người Hắc Thành tiếp quản.
Phúc Nhi nghe nói từ chỗ Vệ Phó rằng Vệ Kỳ sẽ đưa một cô nương Mông Cổ trở về.
Vừa nghe nói là cô nương thì Phúc Nhi lập tức hưng phấn, còn đặc biệt dặn dò Tiểu Hỉ Tử rằng chờ Ngũ công tử trở về thì bảo hắn ta dẫn người tới cho nàng xem.
Mặt khác khi Bảo Bảo hiểu rõ tính cách của Vệ Kỳ thì không còn sợ hắn ta nữa.
Nàng ấy phát hiện người này ít nói, giọng nói thô bạo và hung dữ, không hề ôn nhu chút nào.
Không nghĩ tới Bảo Bảo được hãn phụ sủng ái vì thân phận đặc thù, người trong bộ lạc đều nàng ấy thích đọc sách của người Hán, còn nói sau này phải gả cho nam tử người Hán ôn nhu nhưng lại có một người không hề ôn nhu với nàng ấy.
Có lẽ là ngươi càng không để ý tới ta thì ta càng quan tâm tới ngươi.
Trên đường về thành, nàng ấy làm phiền Vệ Kỳ không ít.
Lúc đầu Vệ Kỳ không để ý tới nàng ấy nhưng khi thực sự bực bội thì đã túm cổ áo nàng ấy và xách ra xa rồi cuối cùng trở thành bắt đầu trốn tránh nàng ấy.
Chờ trở lại Hô Luân Bối Nhĩ Thành thì Phúc Nhi đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Đứng cạnh Vệ Kỳ đang xụ mặt là một cô nương xinh đẹp.
Phúc Nhi chưa kịp nói gì thì ba lang nhi đã nhanh hơn nàng.
Bây giờ Đại Lang đã lớn hơn, còn biết chú ý đến dáng vẻ trước mặt người khác nhưng Nhị Lang và Tam Lang đâu hiểu được, chỉ biết tiểu thúc thúc ra ngoài nhiều ngày như vậy nên rất nhớ tiểu thúc thúc.
"Thúc thúc!"
Ngay cả Nhị Lang từ trước đến nay vẫn luôn "im lặng" cũng chạy tới ôm lấy chân Vệ Kỳ, đương nhiên là sự yên tĩnh này chỉ có ý nghĩa tương đối với Tam Lang.
Tam Lang cũng men theo tư thế bế y lên của tiểu thúc thúc mà trèo lên vai hắn ta.
"Thúc thúc!"
Vệ Kỳ được nghênh đón bằng nước miếng còn định đổ lỗi cho Phúc Nhi, nếu không phải nàng để bọn họ thường xuyên thân cận khi chúng còn nhỏ thì Nhị Lang và Tam Lang cũng không học được điều này.
"Được rồi được rồi, mau rời khỏi vai tiểu thúc thúc, vẫn còn có khách kìa."
"Nàng không phải khách, nàng là tù binh."
Bảo Bảo ngạc nhiên phát hiện người này có thể nói chuyện mà có biểu cảm trên mặt?!
"Ta không phải tù binh, ta là..."
Lời vừa ra khỏi miệng thì Bảo Bảo nhận ra bản thân không thể nói thêm nữa, nếu không sẽ bại lộ bí mật.
Nhưng không cãi lại thì nàng ấy khó chịu nên chỉ có thể tức đến giậm chân.
"Sao đệ lại nói nữ hài như vậy? Thôi nào, chúng ta đừng để ý đến hắn, muội tên là gì?"
Phúc Nhi dẫn Bảo Bảo vào trong, để lại ba lang nhi cùng tiểu thúc thúc của bọn họ.
…
"Ta tên là Bảo Bảo."
Phúc Nhi kinh ngạc nhướng mày, còn có người có tên này sao.
"Đây là đại danh của muội sao? Đúng là dễ nghe nhưng có chút..."
Phần còn lại thì Phúc Nhi không nói mà chỉ cười cười.
Bảo Bảo vội vàng nói: "Đây là nhũ danh của ta, đại danh của ta là Bảo Lặc Nhĩ."
"Bảo Lặc Nhĩ?"
"Theo tiếng Mông Cổ thì có nghĩa là một viên đá quý trong suốt như pha lê."
Phúc Nhi quan sát Bảo Bảo và nói: "Đúng là rất hợp với tên."
Bảo Bảo được khen mà ngượng ngùng, gương mặt ửng hồng.
Phúc Nhi lại hỏi lai lịch của nàng ấy và sao lại rơi vào tay người La Sát.
Bảo Bảo thấy Phúc Nhi xinh đẹp và hào phóng, vừa thấy đã biết là nữ tử có tính cách hào sảng.
Trước mặt một nữ tử như vậy thì sao nàng ấy có thể bịa ra câu chuyện lúc trước nên đã ấp úng nói về việc người La Sát thấy nàng ấy xinh đẹp nên đã bắt cóc nàng ấy.
Phúc Nhi có thể nhìn ra cô nương này thông minh nhưng không có tâm kế gì cả.
Vừa lúc nàng đang định nói chuyện với Bảo Bảo một lát thì Vệ Kỳ không kiên nhẫn bước vào.
"Ta đói bụng!"
"Sao lại đói bụng?"
Theo bản năng Phúc Nhi nói ghét bỏ nhưng vẫn đứng dậy.
"Đồ ăn bên ngoài quá khó ăn, trước khi đánh thì phải gặp thịt khô để không kinh động người trong thành, sau khi đánh xong thì ở trong cũng không ai nấu cơm cho ta, thứ ta ăn đều là thức ăn tẩu đưa cho ta mang đi."
"Vậy đệ muốn ăn gì?"
"Ta muốn ăn gà hầm, cả con." Vệ Kỳ nhấn mạnh.
Phúc Nhi trợn mắt: "Nói như bình thường đệ không ăn cả con gà vậy."
Vệ Kỳ không muốn nói nữa.
Mỗi lần nói tới hầm gà cho hắn ta thì cánh gà và tỏi gà đều bị lấy ra trước vì ca ca của hắn ta thích ăn.
Tốt bụng thì để lại cho hắn ta cái đùi gà, còn không tốt thì ngay cả đùi gà cũng không để lại cho hắn ta.
Hai người vừa nói rồi đi về phía phòng bếp.
Đi tới trước cửa thì Phúc Nhi mới nhớ ra còn có khách nên nói với Vệ Kỳ: "Đệ đừng theo tới phòng bếp, ở lại chiêu đãi khách đi."
Vệ Kỳ không kiên nhẫn quay lại nhìn Bảo Bảo rồi cất giọng gọi Tiểu Hỉ Tử, bảo Tiểu Hỉ Tử dọn viện trước cho nàng ấy ở.
Bảo Bảo thấy hắn ta đuổi nàng ấy đi thì không can tâm bị đuổi đi nên vội vàng bước đến chỗ Phúc Nhi và nói: "Tỷ tỷ, tỷ nấu cơm sao? Ta đi cùng tỷ nhé."
Vệ Kỳ nheo mắt lại, cảnh giác nhìn nàng ấy: "Ngươi muốn cướp gà của ta?"