Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 155

Hắc Thành ngày nay đang ở trạng thái thịnh vượng.

Sau khi hai trạm dừng chân của người La Sát bị phá dỡ thì bá tánh không còn phải lo lắng bị người La Sát quấy rối, đồng thời việc kinh doanh ở Hắc Thành cũng phát đạt.

Than đá, lông thú, rau trồng trong nhà ấm, rượu... được bàn ra ngoài thông qua các tuyến đường thương mại của Cát Lâm và cung không đủ cầu.

Đặc biệt là rượu, các chi nhánh đã nhiều lần thúc giục rượu không đủ bán nên tửu phường ngày càng mở rộng.

Phúc Nhi cảm thấy việc mua rượu về chưng cất không phải chuyện lâu dài nên vẫn phải tự mình nấu rượu. Rượu hoa quả thì không tính, khu vực xung quanh Hắc Thành thật sự không thích hợp trồng trái cây nhưng trồng lương thực thì được.

Chỉ là từ trồng trọt đến nấu rượu là một quá trình dài dòng và không thể vội vàng.

Vốn dĩ mọi người đã chuẩn bị rằng bên Long Giang Thành kia sẽ gây rắc rối lần nữa.

Động tĩnh gần đây của Hắc Thành không hề nhỏ, chỗ lông thú được chuyển đến Cát Lâm bằng đường thủy không thể nghi ngờ là tát vào mặt Ô Cáp Tô, ai ngờ đối phương lại không có động tĩnh gì.

Xong việc thì mới biết được sỡ dĩ triều đình dụng binh ở Mạc Tây là do bốn bộ tộc Vê-lát ở Mạc Tây, trong đó có một bộ tộc bất ngờ đứng lên đánh bại ba bộ tộc còn lại và chính thức thành lập Hãn quốc.

Muốn xâm nhập vào Mạc Bắc và Mạc Nam để thống nhất toàn bộ thảo nguyên.

Mặc dù các bộ lạc ở Mạc Bắc đều có tâm tư riêng nhưng bề ngoài đều phục tùng Đại Yến.

Mặc dù mối quan hệ chủ nô này thường đi kèm với những xung đột nội tâm nhưng đôi khi nhận ra, đôi khi lại không nhận ra. Chưa kể các bộ tộc ở Mạc Nam đã có mối quan hệ thân thiết với Đại Yến nhiều năm nên đương nhiên Đại Yến không thể ngồi yên.

Bởi vậy mà mấy năm nay Mặc Bắc cũng không yên bình, Ô Cáp Tô có một khoảng thời gian dài không có ở Long Giang Thành mà đến Hô Luân Bối Nhĩ Thành, đích thân ra tiền tuyến để quản đốc quân vụ.

Thế nên Vệ Phó mới biết hành động nhắm vào sở thu mua của Hắc Thành cũng không phải do Ô Cáp Tô chấp thuận mà là do ai đó ở bên dưới cho phép.

Không đề cập tới chuyện này, Vệ Phó đã báo cáo lại mưu đồ không nhỏ của người La Sát đối với Đại Yến lên triều đình. Đặc biệt tập trung vào việc người La Sát xây dựng thành bên bờ sông Thạch Lặc Khách ở thượng nguồn sông Hắc Giang.

Triều đình cũng nhanh chóng phản ứng với vấn đề này, lệnh cho hải quân Cát Lâm hỗ trợ Hắc Thành thành lập hải quân, tất cả các thuyền đều do xưởng đóng tàu của Cát Lâm đóng.

Nghe được cử chỉ hào phóng của triều đình thì ngay cả Phúc Nhi cũng không khỏi kinh ngạc.

Theo lý thuyết thì triều đình không nên hào phóng như thế với Vệ Phó nhưng Chính Võ đế lại làm như vậy.

Nếu có doanh trại hải quân riêng thì lực lượng của Hắc Thành sẽ còn lớn hơn nữa. Chính Võ đế có thể yên tâm để Vệ Phó nắm giữ một thế lực khổng lồ trong tay như vậy sao?

"Người La Sát đang gây rối ở Mạc Tây và Mạc Bắc, đồng thời xúi giục Mạc Tây tấn công Mạc Bắc, tình hình quá phức tạp, nếu triều đình muốn dụng binh ở đây thì phải tính đến chuyện lương thực, thay vì đi qua Hô Luân Bối Nhĩ thì không bằng đi qua từ Cát Lâm tới Hắc Hà bằng đường thủy, rồi từ Hắc Hà đến sông Thạch Lặc Khách, qua sông Thạch Lặc Khánh đến đường thủy sông Non là có thể chạy qua một nửa Tiên Bỉ Lợi Á."

Cho nên Chính Võ đế làm như vậy thực chất là căn cứ vào đại cục và không liên quan gì đến chuyện riêng?

Dù thế nào đi chăng nữa thì có hải quân của mình luôn là điều tốt.

Không chỉ có hiệu quả trong việc ngăn chặn sự xâm lược của người La Sát mà còn có hiệu quả chỉ với nửa công. Hơn nữa Hắc Thành và Long Giang Thành đã đối đầu, hiện giờ tuyến đường thủy ----- huyết mạch kinh doanh lại nằm trong tay người khác.

Cả Vệ Phó và Phúc Nhi đều không thích giao quyền chủ động vào tay người khác, lúc trước là bất đắc dĩ phải làm vậy, hiện giờ có cơ hội lấy lại nên đương nhiên rất vui vẻ.

Nói tóm lại thì dưới sự ảnh hưởng của nhiều chuyện mà trong hơn một năm tiếp theo, Hắc Thành đã có những thay đổi nhanh chóng.

Bá tánh an cư lập nghiệp, toàn bộ thành trì toát ra sức sống vô hạn, thương nghiệp, trồng trọt và khai thác mỏ rất thịnh vượng, đường núi và trạm dừng chân cũng lần lượt được xây dựng, mơ hồ vượt qua Mặc Nhĩ Căn và theo kịp Long Giang Thành.

Số tư binh dưới quyền Vệ Phó cũng lên tới con số hai nghìn.

Trong số hai nghìn người này có một nghìn người là kỵ binh được trang bị hoàn hảo, còn một nghìn người còn lại có hơi linh tinh, bao gồm, pháo binh, tinh binh, cung binh, tất cả những người này đều phải thành thạo thủy chiến.

Tất cả đều được Vệ Phó nuôi bằng bạc của mình.

Con số hai nghìn đã là cực hạn.

Phúc Nhi tính toán và nhận thấy nếu mở rộng binh lực thì ngay cả tập hợp của cải của nàng cũng không đủ nuôi binh.

Suy cho cùng thì Hắc Thành này cũng có hạn, trừ khi Vệ Phó mở rộng địa bàn hoặc là đưa nhóm binh lính này ra ngoài đánh người khác để nuôi dưỡng binh của mình.

Vốn dĩ Phúc Nhi chỉ nói đùa nhưng không ngờ lại trở thành một lời tiên tri trong tương lai gần.

Và ngay khi Vệ Phó và Phúc Nhi nhận ra đã đến cổ chai thì Vệ Phan cũng phát hiện ra.

Mấy năm nay tuy hắn ta làm việc dưới quyền Vệ Phó nhưng không tự nhận mình là thủ hạ, bình thường cũng chủ yếu ở bên ngoài Hắc Thành và hiếm khi trở lại Hắc Thành.

Ví dụ như Tất Lạt Thành Thổ lúc trước rồi đến hai trại dừng chân của người La Sát bị chiếm dùng để xây dựng tuyến phòng thủ.

Mấy năm ngay người La Sát chưa hề từ bỏ ý định, đã mấy lần ngóc đầu trở lại nhưng hầu hết đều bị hai người Vệ Phan và Vệ Triệu dẫn người đánh bại.

Có thể nói là công lao rất lớn.

Sau khi phát hiện nút thắt phát triển của Hắc Thành thì hắn ta quay về tìm Vệ Phó.

Hai người đóng kín cửa nói chuyện, không ai biết bọn họ đang nói gì nhưng không lâu sau, Vệ Phó liền dẫn Vệ Triệu và một nhóm người rời khỏi Hắc Thành.

Phúc Nhi từng hỏi Vệ Phó xem Vệ Phan nói gì với hắn.

Sắc mặt Vệ Phó phức tạp.

Tuy không nói rõ ràng nhưng Phúc Nhi và hắn đã làm phu thê nhiều năm nên có thể đoán được đại khái rằng có lẽ tiểu tử Vệ Phan kia xúi giục Vệ Phó làm đại vương trên núi, Vệ Phó không đồng ý.

Mặc dù không chỉ Vệ Phó và cả Phúc Nhi đều có ý thức ngầm tích lũy sức mạnh.

Nhưng vấn đề làm phản hay không làm phản này quá khó để trả lời.

Không những Phúc Nhi không có câu trả lời mà có lẽ Vệ Phó cũng không có.

Hơn nữa với chút người và chút tài chính ít ỏi trong tay bọn họ, dù hiện tại đang sống sung túc nhưng cũng chỉ là một con kiến con so với quái vật khổng lồ là triều đình.

Cho nên Vệ Phan phải quay về một cách vô ích.

Tuy nhiên Vệ Phan cũng không trở về một cách vô ích, Vệ Phó nói với Phúc Nhi, Vệ Phan dự định dẫn người lẻn vào Mạc Bắc dọc theo sông Hắc Giang, có lẽ hắn ta cảm thấy nơi đó có cơ hội nên trước khi rời đi còn dẫn theo hơn ba mươi hán tử bộ lạc do Ô Cách dẫn đầu.

Vệ Phó không chỉ cho hắn ta bạc mà còn cho hắn ta một đám ngựa chiến và quân bị.

Ô Cách không đưa Ô Châu đi mà để muội muội ở lại bên cạnh phu nhân, còn bản thân hắn ta thì cùng người trong tộc trở về chốn cũ.

Có lẽ hắn ta vẫn chưa quên được nỗi sỉ nhục khi bộ tộc bị đánh bại, cũng như chưa quên những ngày tháng lang bạt kỳ hồ.

Đoàn người cứ như vậy dấn thân vào một con đường không chắc chắn.

Tương lai thế nào thì không ai biết nhưng mỗi người đều có chấp niệm riêng.

Ngày Vệ Phan rời đi, Vệ Phó rất trầm mặc.

Vệ Phan chất vấn hắn, không phải không làm hắn bị ảnh hưởng.

Giống như Vệ Phan đã nói, phải chăng sự hòa thuận vui vẻ trong gia đình đã khiến khí khái của hắn hao hụt, tiêu hao thù hận và ý chí?

Hắn không khỏi nghĩ đến điều đó, không thể tưởng tượng được nếu bản thân không có Phúc Nhi, không có ba nhi tử và không có những người như lão gia tử thì sẽ như thế nào.

Hắn không biết có phải bản thân đã tiêu hao hết thù hận hay chưa, hắn chỉ biết hiện giờ chưa phải lúc.

Vào tháng ba năm Chính Võ thứ sáu, Ô Cáp Tô bất hạnh bị tập kích và c.h.ế.t trận trong khi đang tuần tra thảo nguyên ở phía tây sông Vọng Kiến.

Khi tin tức truyền về đã gây ra một sự náo động.

Bởi vì tình hình hỗn loạn ở Mạc Bắc và Mạc Tây trong mấy năm nay mà triều đình đã tạm hoãn việc dụng binh đối với Mạc Tây, thay vào đó là áp dụng mô hình tập trung hỏa lực phòng thủ, vì vậy mà không có tướng quân nào trên đại tướng bỏ mình.

Dù triều đình có chấn động thế nào đi nữa thì cũng không thể bỏ trống vị trí tướng quân Hắc Long Giang.

Thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ và phía tây sông Vọng Kiến là vùng đất giáp với Mạc Bắc, phía đông giáp với Tiên Bỉ Lợi Á, không thể nghi ngờ về tầm quan trọng của nơi này.

Bởi vậy nên cần phải bổ sung một vị tướng quân để trấn thủ nơi đây.

Hai vị phó đô thống của Hắc Long Giang đã ngo ngoe rục rịch, trong kinh cũng có không ít người để mắt tới vị trí này, không ngờ triều đình lại đột nhiên hạ chỉ, lệnh cho trấn an sử quản lý Hắc Thành là Vệ Phó, tạm thời tiếp quản chức vụ tướng quân Hắc Long Giang.

Sau khi tin tức truyền ra đã gây ra một sự náo động.

Ở Long Giang Thành, Tác Xuân, phó đô thống sau khi nhận được tin này đã thay đổi sắc mặt.

Trước đây ông ta đã cố tình ra lệnh ngáng chân Hắc Thành, mấy năm nay Hắc Thành phát triển vượt trội làm ông ta ghen tị nên thường xuyên nhân cơ hội nhắc nhở Ô Cáp Tô, muốn mượn tay tướng quân để diệt trừ Hắc Thành kia.

Đáng tiếc tuy Ô Cáp Tô hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng chưa từng ra tay, là do tình huống ở Mạc Bắc khiến ông ta không rảnh để quan tâm.

Nếu tướng quân không ra tay, ông ta ra tay không có phần thắng nên Tác Xuân chỉ có thể chịu đựng.

Đâu thể ngờ rằng trước kia là kẻ thù mà hiện giờ đã trở thành quan trên trực tiếp của mình?

Sau khi sắc lệnh đến Hắc Thành cũng gây ra rất nhiều bất ngờ.

Vệ Phó ngạc nhiên nhưng không ngoài dự đoán.

Trước đó hắn đã có cảm giác bản thân có thể không ở lại Hắc Thành lâu và kết quả trước mắt nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Thăng quan, theo cách nói của Phúc Nhi thì chính là mở rộng địa bàn.

Đồng thời không bỏ lại Hắc Thành.

Thánh chỉ nói hy vọng Vệ Phó lập tức đến Hô Luân Bối Nhĩ thành để xử lý tang sự cho Ô Cáp Tô, đồng thời cấp tốc chấn chỉnh quân sự phòng thủ biên giới để ngăn chặn người khác lợi dụng xâm nhập.

Thế là Vệ Phó phải lên đường ngay.

Chuyến đi này không có vấn đề gì nên Vệ Phó lên kế hoạch đưa Phúc Nhi đi cùng.

Phúc Nhi đi thì Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang cũng muốn đi, Vệ Kỳ cũng phải đi.

Hắc Thành bên này liền giao cho Lưu Trường Sơn và lão gia tử trông coi.

Từ Hắc Thành đến Hô Luân Bối Nhĩ Thành, thực ra có thể đi đường thủy nhưng thượng nguồn sông Hắc Giang, sông Thạch Lặc Khách đã bị người La Sát chiếm giữ nên đi theo đường bộ tương đối an toàn.

Khi đi ngang qua Long Giang, đoàn người Vệ Phó không dừng lại mà truyền tin để Tác Xuân tới Hô Luân Bối Nhĩ thành để yết kiến quan trên.

Tác Xuân cảm thấy đây chính là đòn ra oai phủ đầu đầu tiên.

Nhưng ông ta không thể phản kháng, quan trên tới nhận chức, quan dưới đến yết kiến là điều đương nhiên.

Điều ông ta lo lắng không phải chuyện này mà là phủ đệ của vị tướng quân mới nhậm chức này có thiết lập ở Long Giang Thành hay không. Nếu là ở đây thì chắc chắn Tác Xuân sẽ phải đau đầu.

Vào tháng ba, màu xanh đã hiện rõ trên thảo nguyên.

Băng tuyết vừa tan thì cỏ xanh đã mọc lên.

Đây là lần đầu tiên hai tiểu gia hỏa Nhị Lang và Tam Lang ra ngoài xa như vậy, cũng giống như đại ca, hai người không hề cảm thấy mệt mỏi khi di chuyển mà còn rất tò mò về thế giới bên ngoài, chuyện thích làm nhất trên đường đi chính là ngó ra ngoài cửa sổ xem thế giới bên ngoài.

Thế là những thang gỗ năm đó chặn Đại Lang không ngã lại được sử dụng lại, một trên một dưới ngăn chặn hoàn toàn hai tiểu gia hỏa hiếu động khỏi cửa sổ.

"Cưỡi ngựa."

So với Nhị Lang an tĩnh thì Tam Lang hoạt bát, hiếu động hơn rất nhiều.

Nhìn thấy đại ca được tiểu thúc thúc ôm cưỡi ngựa thì y liền háo hức theo dõi.

Nhìn theo rồi lại quay lại nhìn nương.

"Cưỡi ngựa."

"Con chân ngắn như vậy, cưỡi ngựa gì chứ, không thấy đại ca của con không thể với tới bàn đạp à?" Phúc Nhi tức giận nói.

"Cưỡi ngựa."

Nhị Lang hiểu chuyện nói: "Không cưỡi, ngã."

"Muốn cưỡi. Cha?"

Tam Lang thấy nhị ca và nương đều phản đối thì liền đi tìm cha.

Người làm cha đang cúi đầu đọc công văn, nghe vậy thì ngẩng đầu lên.

"Nương con nói đúng, con còn quá nhỏ, không thể cưỡi ngựa được."

"Muốn cưỡi! Đại ca..."

Tiểu hài nhi bám lấy rào chắn trên cửa sổ xe, đáng thương hướng ra phía ngoài gọi đại ca.

Lúc này Đại Lang đang chạy đến vui vẻ.

Nghe thấy tiếng gọi của đệ đệ thì bảo tiểu thúc thúc dẫn y tới xe ngựa.

"Tam đệ, đệ gọi ta làm gì?"

"Cưỡi ngựa."

Được rồi. Đại Lang có hơi khó xử, quay đầu lại nói với Vệ Kỳ: "Tiểu thúc thúc, nếu không thì ngài dẫn hắn chạy một vòng?"

"Nhóc con thì cưỡi ngựa gì chứ?"

Nói thì nói vậy nhưng Vệ Kỳ vẫn đặt Đại Lang lên trục xe rồi xách nhóc con Tam Lang tới lưng ngựa. Khi vó ngựa phi nước đại, tiểu gia hỏa trên lưng ngựa không những không sợ hãi mà còn cười khanh khách.

Tiếng cười khiến mấy người trong xe đều lắc đầu.

Phúc Nhi nhìn Nhị Lang đang có ánh mắt hâm mộ rồi nói: "Lát nữa bảo tiểu thúc thúc của con cũng mang con chạy một vòng."

Nhị Lang lại lắc đầu.

"Không chạy, ngã."

So với Tam Lang hoạt bát, gan dạ thì Nhị Lang có vẻ "điềm tĩnh" hơn không ít nhưng hài tử mới chỉ hơn hai tuổi nên không thể nhìn ra điều gì.

Nhưng thật ra Phúc Nhi thấy Tam Lang bạo dạn và có thể ăn được thì trong lòng đã thầm suy đoán liệu Tam Lang có phải là hài tử mang họ Vương hay không.

Tất nhiên hiện giờ vẫn chưa thấy rõ điều gì mà còn phải xem tiếp theo thế nào.

Một nhà sáu người chỉ coi đây như một chuyến du sơn ngoạn thủy khi chạy đến Hô Luân Bối Nhĩ thành.

Cùng lúc đó, Tác Xuân đã chạy tới trước một bước và đang nói chuyện với phó đô thống Hô Luân Bối Nhĩ, Khách Hưng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn