Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 153

Bánh tam giác chiên, nhân là thịt heo và mộc nhĩ khô.

Xào nhân cho chín rồi thêm chút hành lá xắt nhỏ để tăng mùi thơm, sau đó dùng bột mì bọc thành hình tam giác rồi bỏ vào chảo dầu sôi hoặc cho thêm chút dầu để chiên cũng được.

Chiên đến khi vàng ruộm bên ngoài và giòn bên trong.

Cắn một miếng, mùi thơm mặn mặn của mộc nhĩ bù lại vị béo ngậy của thịt heo.

Phúc Nhi có thể ăn mười cái một lần!

Nhưng nàng chỉ có năm cái cùng một chén trứng sốt.

Khi Vệ Phó trở về thì Phúc Nhi đang ăn rất ngon lành.

"Ăn gì mà thơm như vậy."

Bánh tam giác chiên.

Trước kia khi còn nhỏ, mỗi năm nương nàng đều chiên vài miếng bánh tam giác, đối với nàng lúc đó chính là món ngon nhất trên đời.

Nếu Triệu Tú Phân ở đây thì nhất định sẽ nói, lúc ấy có cái gì đối với con không phải là mỹ vị?

Đúng vậy, chỉ một cái màn thầu cũng làm Phúc Nhi béo ăn một cách ngon lành.

Vệ Phó xem đến thèm, bảo Ô Châu đi lấy cho hắn mấy cái và mang cả một chén trứng sốt giống như Phúc Nhi cho hắn.

Sau đó Phúc Nhi ăn thêm hai bánh tam giác chiên rất vui vẻ.

Nhân tiện nàng cũng nói những gì nương đã nói với Vệ Phó.

"Sao nàng lại nói chuyện với nhạc mẫu như vậy, cái gì gọi là lớn lên không đẹp bằng ta?"

Phúc Nhi nhìn hắn.

Đừng tưởng rằng nàng không biết, thực ra hắn rất tự luyến, luôn cho rằng bản thân lớn lên rất đẹp và cảm thấy người khác không đẹp bằng mình.

Hắn có thể giấu được người khác nhưng không thể giấu được nàng.

Vệ Phó mỉm cười nhéo chóp mũi nàng.

"Chuyện này cũng bị nàng phát hiện sao?"

Cũng do khi đó không có cách nào không kiêu ngạo, tướng mạo tuấn tú, xuất thân cao quý, học vấn tốt, võ công lại cao và quan trọng là còn trẻ, đầy sức sống.

Mặc dù loại kiêu ngạo đi kèm này đã bị Vệ Phó che giấu khi thay đổi thân phận nhưng trong nội tâm vẫn sẽ không thay đổi.

Cho nên Phúc Nhi không hề lo lắng Vệ Phó sẽ nhìn trúng một bà vú.

Bởi vì thân phận của hắn, nhận thức của hắn và thậm chí là hai mươi năm tu dưỡng trước đó của hắn đều không cho phép hắn làm ra những chuyện mất thể diện như vậy.

Cho dù ngày nào đó tình cảm của hai người rạn nứt, hắn muốn tìm nữ nhân thì cũng sẽ quang minh chính đại nạp vào cửa chứ không phải là con thỏ ăn cỏ gần hang, lén lút với bà vú của nhi tử.

Trong lúc cả hai đang cười đùa thì mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

Mới đầu Vệ Phó chỉ nghĩ đây là một trò đùa và không nghĩ nhiều về nó. Nhưng sau đó nghĩ lại thấy không đúng, Phúc Nhi không phải nữ nhân nhiều chuyện, tại sao lại vô duyên vô cớ nói những lời nhạc mẫu nói cho hắn nghe.

Xét lại lần trước nhạc mẫu âm thầm cảnh cáo mọi người thì hắn không khỏi thắc mắc có phải lần này Phúc Nhi đang cảnh cáo bản thân hay không?

Nhưng hắn quan sát Phúc Nhi rồi lại không nhìn ra nàng có ý muốn cảnh cáo mình.

"Ta đã cho người điều tra lai lịch của nàng, tình lang của nàng là binh lính Bính đẳng của Hắc Giáp quân, cũng là người thương vong duy nhất trong lần Vệ Kỳ ra ngoài tuần tra lần trước."

Hắc Giáp quân là tên tư binh của Vệ Phó, mà Giáp Ất Bính đẳng là cấp bậc phân chia của đám tư binh kia, lương bổng của mỗi cấp đều không giống nhau, vũ khí quân bị đều không giống nhau, thậm chí cả bữa ăn cũng khác nhau.

Giáp đẳng là tinh nhuệ, Ất đẳng thấp hơn Giáp đẳng một bậc.

Nếu nói Giáp đẳng là chủ công thì Ất đẳng chính là phụ công. Về phần Bính đẳng này chính là đám tân binh trong nhóm tư binh, tuy chưa thích hợp để sử dụng nhưng không phải là không thể dùng.

Tình lang của Thiên Hồng này cũng là xui xẻo, vốn dĩ lần này bọn họ ra ngoài, theo cách nói của lão gia tử thì chính ra để trông thấy máu và làm quen với phương thức tác chiến của Hắc Giáp quân.

Trận chiến lúc đó đã kết thúc, Bính đẳng phụng mệnh lục soát mọi nơi trong lâu đài để xem có con cá nào lọt lưới hay không.

Thủ lĩnh của người này đã nhiều lần dặn dò phải đề cao cảnh giác nhưng người này lại bất cẩn, cho rằng đã chiếm được lâu đài nên sẽ không có chuyện gì xảy ra, còn cởi mũ chiến đấu trên đầu và bị người La Sát âm thầm b.ắ.n một phát súng ở sau cổ mà mất mạng tại chỗ.

Theo cách nói của Hắc Giáp quân thì là cách c.h.ế.t khá hèn nhát và khiến người khác khó chịu. Tuy nhiên quan nha vẫn bồi thường sau khi khám nghiệm cho những người thiệt mạng trong trận chiến.

"Không đúng, không phải trượng phu sao? Sao lại thành tình lang rồi?"

Nhìn vào mắt Vệ Phó, Phúc Nhi đã hiểu rằng điều này cũng có liên quan đến phong tục của địa phương.

Mỗi dân tộc đều có phong tục riêng, một số dân tộc ở Hắc Thành không giống như người Hán là sau khi thành thân mới có thể sống chung.

Dù sao thì Phúc Nhi đã nghe nói đến hỏa hôn (hôn nhân hợp tác), thử hôn (hôn nhân thử nghiệm), còn có nam nữ nhân ở trong nhà mình, đến tối thì có thể qua đêm với nhau, chờ sau khi có thai thì mới tổ chức hôn lễ, phu thê son sẽ ra ngoài xây nhà.

Đây là phong tục của người ta, ngươi có thể không ủng hộ nhưng phải tôn trọng.

Nhưng hiện giờ nàng lại cảm thấy hơi khó chịu.

Không phải bởi vì Vệ Phó, nàng biết Vệ Phó đang nói lai lịch của người này chính là thông qua giải thích cho nàng.

Hắn đã điều tra qua lai lịch không phải cho thấy đang nhìn người này bằng con mắt mà là cảm thấy người này là người thích hợp nhất có thể tìm được vào lúc này nên mới cho người dẫn qua cho nàng xem.

Cũng không phải bởi vì nàng ấy chưa thành thân đã có thai.

Mà là bởi vì vừa rồi Thiên Hồng chỉ nói với nàng trượng phu đã c.h.ế.t trận khi chiến đấu với người La Sát chứ không nói chi tiết trượng phu của nàng đã c.h.ế.t như thế nào.

Chết trận và và c.h.ế.t do sơ suất vì không tuân theo quân lệnh vẫn có điểm khác biệt.

Điểm khác biệt là vừa rồi sau khi Phúc Nhi nghe xong câu chuyện của Thiên Hồng thì vô thức cảm thấy thương hại đối phương, thậm chí còn cảm thấy hơi áy náy.

Đương nhiên không phải là nàng không nên áy náy mà là... diễn tả như thế nào đây, nàng cảm thấy người này có chút tâm cơ.

Tất nhiên không có nghĩa là có tâm cơ thì sai, con người ở tầng đáy chót muốn tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân, có chút tâm cơ cũng là điều bình thường.

Giống như lúc nàng ở trong cung, tuy nàng không chủ động tính kế ai nhưng cũng không có nghĩa là nàng không có tâm cơ.

Ngay cả khi Vệ Phó còn là Thái tử, nàng chỉ là cung nữ Tư Tẩm cung thì sao nàng lại không có tâm cơ đối phó với Vệ Phó?

Chẳng qua là sau đó gặp phải sự thay đổi lớn, suốt chặng đường hai người đi đã trải qua nhiều điều và trở thành một cặp phu thê hỗ trợ lẫn nhau lúc hoạn nạn nên không cố tình như vậy.

Phúc Nhi cảm thấy bản thân không nên như vậy, không nên bởi vì đối phương có chút tâm cơ mà suy đoán quá nhiều về đối phương.

Nhưng nàng chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên xuất hiện một nút thắt nhỏ mà vốn dĩ là không có.

"Có chuyện gì vậy?"

Không phải là ghen thật chứ hay là đã hiểu lầm điều gì đó? Phải chăng là hắn càng giải thích thì càng thừa thãi?

Vệ Phó thầm nghĩ.

Phúc Nhi liếc hắn, suy nghĩ một lúc rồi nói với hắn chính xác những gì nàng đang nghĩ.

"Vậy theo như nàng nói thì nữ nhân này không phải đơn thuần như vậy." Sau khi nghe xong, Vệ Phó xoa cằm nói.

Nếu người đã c.h.ế.t thì bọn họ nhất định sẽ nói sự thật cho người nhà biết nhưng nàng ta lại cố tình giấu giếm để nhận lấy thiện cảm của Phúc Nhi.

"Chàng cũng cảm thấy vậy sao? Ta còn tưởng rằng là do ta hẹp hòi cơ."

"Nàng còn không hẹp hòi sao?"

Vệ Phó bật cười: "Thì ra nàng đã có tâm tư đối phó với ta sớm như vậy, nàng nói thật cho ta biết, có phải khi đó nàng chỉ muốn lấy lòng ta không? Cho nên cố ý chọc giận ta, cố ý làm trái ý ta chỉ để Cô nhớ kỹ tiểu cung nữ là nàng sao?"

Nhắc đến chữ "Cô" này thì hắn liền nhớ lại bản thân kiêu ngạo tự xưng cô như thế nào mà bị tiểu cung nữ như nàng lợi dụng.

"Ta hẹp hòi sao?"

Phúc Nhi hất cằm: "Đó là âm mưu của ta, chẳng phải chàng cũng dính vào sao?"

Đúng là hắn đã dính vào dáng vẻ này của nàng, cũng may là trước đó hắn dính vào dáng vẻ này nên không để lại tiếc nuối.

Mấy năm nay, hắn cũng coi như nhìn thấu nàng.

Nhanh mồm nhanh miệng nhưng cũng rất mềm lòng, cũng sắc sảo nhạy bén, nếu năm đó hắn không để ý tới nàng, hai người không có những ngày ở chung tình cảm như ngày ấy thì chắc chắn nàng sẽ có ý định rời khỏi Đông Cung hoặc là chuồn mất ngay khi Đông Cung gặp nạn.

Đến lúc đó thì hắn sẽ phải tìm bảo bối cục cưng là nàng ở đâu?

Hai người lặng lẽ ôm nhau và cùng hồi tưởng về quá khứ.

Vệ Phó nói: "Có tâm cơ tạm thời không phải khuyết điểm gì lớn, cứ dùng người trước rồi ta sẽ cho người tìm người thích hợp, tìm được người thích hợp thì sẽ thay thế nàng ta."

"Làm vậy có ổn không? Dù sao thì nàng cũng được coi là góa phụ?"

"Có gì không ổn, chẳng qua là hạ nhân."

Nghe vậy thì Phúc Nhi thở dài.

Suy cho cùng là nam nhân và nữ nhân khác nhau, nàng cũng được coi là tương đối quyết đoán nhưng vẫn không quyết đoán bằng hắn, không thích thì đổi, nghĩ nhiều nguyên nhân chỉ làm bản thân thêm phiền não.

"Nếu tìm được người thích hợp thì sau khi thay nàng, hãy tìm cho nàng một việc để làm, cũng không thể để nàng thiếu ăn thiếu mặc được."

Vệ Phó xoa đầu nàng: "Chuyện này không cần nàng phải lo lắng, nếu không thì nàng cảm thấy tại sao nàng ta có thể đến quan nha?"

Là bởi vì hiện giờ số lượng Hắc Giáp quân tuy không nhiều nhưng đều có đãi ngộ đầy đủ.

Đối với thương tích thì sẽ có các khoản trợ cấp khác nhau cho vết thương nặng hay nhẹ, ngoại trừ trợ cấp khuyết tật thì còn sắp xếp các công việc lặt vặt khác. Còn đối với người c.h.ế.t trận thì không chỉ nhận được khoản trợ cấp kếch xù mà những góa phụ, cô nhi cũng được sắp xếp.

Mấy quy củ này do lão gia tử đặt ra, chỉ là Phúc Nhi không biết mà thôi.

Lúc này, cuối cùng Phúc Nhi cũng an tâm.

Nhưng rồi Vệ Phó mới nhận ra một điều, nàng vẫn chưa nói có phải khi đó đã thích hắn rồi không.

Lại để nàng trốn thoát!

Phúc Nhi không muốn nói.

Nương nàng nói, biết được thì không hay nên cứ để nam nhân từ từ đoán.

Đây chỉ là một nhạc đệm nhỏ.

Tuy nhiên mối quan hệ giữa hai người đã được cải thiện rất nhiều.

Bởi vì trước đó hai người chưa từng nói qua có phải là lưỡng tình tương duyệt, có thích đối phương hay không. Dù có vẻ hiểu nhưng cuối cùng vẫn bị ngăn cách bởi lớp giấy cửa sổ.

Hắn không cố tình đâm thủng nó, nàng cũng vậy.

Hai người đã trở thành một cặp lão phu lão thê có ba hài tử.

Có vẻ như tâm trạng bây giờ đã khác.

Mà sau khi Thiên Hồng ở lại, bởi vì Triệu Tú Phân suốt ngày ra vào chính viện để chăm sóc nữ nhi nên nghiễm nhiên trở thành nhạc mẫu thích xen vào chuyện của người khác.

Bà ấy đặt ra rất nhiều quy củ cho Thiên Hồng.

Ví dụ sao khi cho bú thì sẽ cho người đưa Nhị Lang và Tam Lang đi, cũng không để nàng ta chăm sóc hài tử. Nguyên nhân được đưa ra là Thiên Hồng chưa từng nuôi hài tử nên sẽ không biết cách chăm sóc hài tử.

Cũng không cho Thiên Hồng vào chính phòng nếu không có chuyện gì.

Vì tạm thời không có ai chăm sóc hai tiểu gia hỏa, nữ nhi lại ở cữ nên Triệu Tú Phân đã chuyển đến phòng phía đông và tự mình chăm sóc hai ngoại tôn.

Cũng không biết bà ấy đã nói gì với Tôn Hà Nhi mà Phúc Nhi có thể nhìn ra nhị tẩu có chút cảnh giác với Thiên Hồng.

Điều này làm cho Phúc Nhi không biết nên khóc hay cười và đau đầu không thôi, khiến nàng cảm thấy bản thân đã phạm sai lầm khi tìm bà vú này làm mọi người đều cảm thấy khó chịu.

Nhưng nàng không thể nói với nương nàng, dù gì thì nương nàng cũng muốn tốt cho nàng.

Cũng không thể để nương nàng ở phía trước đảm nhận vai phản diện cho nàng và nàng lại phá đám ở phía sau được?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn