Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 134

Phúc Nhi từ ngoài cửa bước vào tình cờ gặp lão gia tử đi ra ngoài.

Nàng tò mò hỏi: "Chàng với gia gia đang nói gì vậy?"

"Nói về chuyện pháo đài của Vương gia."

Vệ Phó tóm tắt lại những chuyện gần đây của Vương gia.

Phúc Nhi nghe xong thì tặc lưỡi liên tục: "Vương Liên Sinh này đang nghĩ cái quái gì vậy? Đã đến lúc này rồi vẫn còn cho rằng bản thân chưa đủ đắc tội với người Lý gia?"

"Không phải là hắn không hiểu, chẳng qua là cưỡi trên lưng cọp khó leo xuống mà thôi."

Làm sao Vương Liên Sinh lại không hiểu tình huống hiện tại nên trấn an người Lý gia nhưng ông ta đã leo lên lưng cọp thì rất khó leo xuống.

Với tư cách là gia chủ, thái độ của ông ta đối với Lý gia và đối với thủ hạ tâm phúc quá rõ ràng, lại còn từng giáng một đòn chí mạng như vậy đối với Lý gia.

Nếu lúc này thay đổi thái độ thì hãy nói đến những người phụ thuộc vào ông ta, liệu bọn họ có hận ông ta hay không?

Chắc chắn là hận.

Dù sao mới đầu ngươi là người không hài lòng với người khác, những người bên dưới đã cố gắng hiểu được tâm tư của ngươi và giúp ngươi chống đối, đắc tội với người đã c.h.ế.t, nếu lúc này ngươi thay đổi thái độ lôi kéo đối phương.

Vậy người giúp ngươi chống đối ở đâu?

Bởi vậy mà cho dù Vương Liên Sinh biết rõ ràng thì ông ta cũng không thể sửa, nếu không thì chính là tự đánh gãy cánh tay của mình.

Nếu không lấy lòng cả hai bên thì sẽ đắc tội với cả hai.

Điều này đồng nghĩa với việc thế cục bị ép buộc đi vào mặt tối.

Trước kia có đôi khi Vệ Phó thật sự không hiểu một số chuyện xảy ra trong sử sách, tại sao có người mặc dù biết rõ là sai trái nhưng vẫn làm như vậy.

Hắn không thể hiểu nổi đối phương đang nghĩ gì nhưng hiện giờ cuối cùng cũng hiểu.

Vì vậy hắn đã học được một điều từ sự việc này: dù ở bất cứ đâu, khi nào thì cũng không được đặt mình vào tình thế không thể bước xuống.

"Vậy chàng nói xem Vương gia nên làm thế nào? Những người đã trả giá để sống ở đó thật thảm, Vương gia tranh chấp nội bộ thì bọn họ cũng không an ổn, ta đoán chắc chắn bọn họ sẽ muốn đổi chỗ nhưng bây giờ bọn họ cũng không có gì để đổi.”

Phúc Nhi vẫn không biết tình huống trước mắt của Vương gia lại có quan hệ mật thiết với nam nhân của mình nên đặc biệt cảm thán.

"Nhưng mà ta cảm thấy những người này đáng bị như vậy, người La Sát chạy tới gây họa nhưng bọn họ không nghĩ cách đối phó với người La Sát mà thay vào đó là đưa gia quyến của mình đến nơi an toàn trước, điều này khiến những người khác nghĩ gì? Nó sẽ chỉ khiến người ta cảm thấy không thể đánh thắng được người La Sát, bản thân chính là thịt cá trên thớt, ngay từ khí thế đầu tiên đã thua thì còn đánh thế nào?"

Vệ Phó nghe nàng nói đến khí thế thì không khỏi bật cười: "Nếu nàng là nam nhi, đi đánh giặc thì chắc chắn sẽ là vị tướng giỏi."

Phúc Nhi liếc hắn một cái: "Chàng còn nói vậy?! Gia gia ta đã từng nói tại sao ta không phải nam oa. Cũng không phải gia gia ta không thích nữ oa, trọng nam khinh nữ mà là nam oa có thể kế thừa sự nghiệp của hắn."

"Nói đến đây thì Vương gia cũng quá thảm rồi, nhiều người vậy mà không ai có thể đứng lên sao? Xem ra ta thật sự phải học võ công từ gia gia, nếu không thì truyền thừa bá vương thương của Vương gia không phải bị cắt đứt sao?"

Nói xong thì nàng liền nhíu mày.

"Tuy Tiểu Ngũ có thể học nhưng dù sao thì hắn cũng không phải họ Vương, tuy gia gia ta không nói ra nhưng chắc chắn có hy vọng có người nào đó mang huyết mạch của Vương gia có thể kế thừa..."

Vệ Phó ôm nàng nói: "Được rồi, nàng nghĩ nhiều như vậy làm gì? Cùng lắm thì sau này chúng ta sinh hài tử, hài tử nào được di truyền thể chất của nàng thì sẽ mang họ Vương, như vậy không phải là một hòn đá trúng mấy con chim sao?"

Đôi mắt Phúc Nhi lập tức phát sáng.

"Đó là một ý tưởng hay!"

Nàng mỉm cười và định nói điều gì đó với hắn.

Đột nhiên cảm thấy ánh mắt của hắn có gì đó không ổn thì lập tức đỏ mặt.

"Chàng đừng lộn xộn, ta đặc biệt đến đây để tìm chàng về, Đại Lang còn đang chờ chúng ta đó."

"Đại Lang có thể chờ thêm một lát nữa, không phải có Ô Châu trông à?"

"Vậy..." Dù sao thì Phúc Nhi cũng không phải nữ tử hay ra vẻ, lá gan của nàng cũng lớn: "Vậy chúng ta... vào trong nhé?"

Trong thư phòng của Vệ Phó có một gian phòng ngủ để hắn thỉnh thoảng nghỉ ngơi.

Sau đó hai người liền đi vào trong.

Một hồi hoang đường thì liền hoang đường trong thời gian không ngắn.

Vệ Phó nằm đó mãn nguyện, không muốn cử động thì bị Phúc Nhi đã thu dọn xong đẩy ra nói muốn đi về.

Không ngờ hai người đang định rời khỏi thư phòng thì Vương Đa Thọ tới.

Phúc Nhi nghĩ Đại Lang có chuyện gì đó nên đệ đệ mới đặc biệt tới tìm mình, sau khi hỏi qua thì mới biết không phải mà là có một số vị khách đặc biệt tới Hắc Thành.

Tuy Hắc Thành phong tỏa cửa thành nhưng không có nghĩa là không thể ra vào.

Hắc Thành cũng giống như pháo đài của Vương gia, còn có một Ủng thành.

Cái gọi là Ủng thành có nghĩa là một cửa thành nhỏ hình bán nguyệt hoặc hình vuông bên ngoài cửa thành. Ủng thành có một cái cổng, bên trong còn có một cánh cổng khác.

Ngoài việc có tác dụng canh giữ cổng thành thì Ủng thành còn có thể bố trí lầu quan sát ở Ủng thành để tấn công kẻ thù, nếu kẻ địch xâm nhập vào Ủng thành thì đương nhiên phải đóng cổng thành chính lại, nếu tiếp tục đóng cửa Ủng thành thì kẻ thù sẽ bị mắc kẹt như ba ba trong rọ, do đó mới có tên như vậy.

Cổng Ủng thành bị phong toả mà phía trên đài Ủng thành, Vệ Phó cho người dựng một chiếc ròng rọc lớn, dùng hai sợi dây dày ngang cổ tay để nâng một chiếc sọt tre khổng lồ.

Tất nhiên thứ này không được sử dụng phổ biến, trừ khi là khuân vác thứ gì hoặc là có nhiều người ra vào thì mới thả sọt tre từ trên đài xuống.

Nếu chỉ có một hai người ra vào thì chỉ cần ném một sợi dây thừng xuống.

Hôm nay chiếc sọt tre khổng lồ này đã được sử dụng, có bảy tám nam nhân ở nhiều độ tuổi khác nhau đang đứng trong đó.

Bọn họ đứng trong sọt tre vừa được kéo lên vừa im lặng quan sát bức tường thành cũng như vẻ mặt và tinh thần của thủ vệ trên đài.

Thậm chí sau khi đi lên, trông giống như được hộ tống nhưng thực tế là áp giải và bị quan sát suốt chặng đường.

Thấy đường phố trong thành sạch sẽ và hầu hết bá tánh vẫn sống như bình thường, một số cửa hàng thậm chí còn mở cửa, thỉnh thoảng có bá tánh vào mua đồ, khi mua đồ còn vừa trò chuyện vừa cười đùa.

Chỉ là khi thấy bọn họ đi ngang qua thì bất kể ai cũng lộ ra ánh mắt cảnh giác.

Giống như chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra bọn họ là người ngoài.

Những người này không nói gì nhưng thực tế thì cán cân trong lòng họ đã nghiêng hẳn đi.

Khi tới quan nha, những người này ngồi trong thính đường đãi khách chờ một lát mới có hai người tới.

Một nam một nữ.

Hai người đều trẻ tuổi một cách đáng kinh ngạc, nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp.

Sau khi hai người đến thì ngồi xuống vị trí cao nhất.

Nhìn thấy nữ tử xinh đẹp không chút do dự ngồi bên phải chủ vị thì những người này không khỏi ghé mắt qua.

Mãi đến khi nam tử chủ vị nhìn qua thì mấy người mới vội nhìn đi chỗ khác, một lão giả lớn tuổi hơn một chút đứng lên nói rõ thân phận.

Lão giả này không phải là trưởng tộc của bất cứ gia tộc nào, ngay cả những người đến đây hôm nay, ngoại trừ một người trẻ tuổi là nhi tử của một tộc trưởng của một gia tộc nào đó thì những người khác đều là tâm phúc hoặc người hầu của một số truân trưởng.

Những người này đến, tất nhiên là để xin gia nhập hoặc che chở, chỉ là những người này không thành thật cho lắm.

Dù sao thì Phúc Nhi nghe thấy bọn họ nói rất vòng vo giống như lọt vào sương mù, không muốn nói rõ mục đích đến đây hoặc là nói là lời xin giúp đỡ.

"Nếu các vị không có việc gì quan trọng thì ta sẽ sai hạ nhân đưa các ngươi đi dùng cơm, có việc gì thì lúc khác bàn lại?"

Thấy nữ tử đột nhiên nóng nảy muốn ngắt lời mà vị trấn an sử này không nói gì ngăn cản, ngược lại còn nhìn nữ tử một cách trìu mến và nói: "Vốn dĩ bản quan và phu nhân muốn đi dùng cơm, đột nhiên nghe nói chư vị đã đến. Nếu không thì các vị đi xuống nghỉ ngơi một lát? Chờ nghỉ tạm một đêm, có việc gì rồi ngày mai lại bàn?"

Nhưng sao bọn họ có thể chờ đến ngày mai?

Qua sông vốn là một hành động mạo hiểm, đương nhiên cũng không phải bọn họ tới một mình mà mỗi người đều mang theo mấy tùy tùng.

Chẳng qua là Hắc Thành đã phong tỏa, không ai được phép tùy ý xông vào, chỉ có chủ tử được tiến vào còn những người khác mang theo người ngựa phải ẩn náu gần đó chờ đợi.

Bọn họ ở đây nghỉ ngơi cũng không sao nhưng người bên ngoài nóng lòng chờ đợi, hơn nữa ai biết ngày mai trở về có gặp phải người La Sát hay không mà người ở pháo đài Vương gia cũng không chờ nổi.

Mấy người đột nhiên trở nên lo lắng.

"Đại nhân..."

Lúc này người thanh niên duy nhất trong đám người trung niên, cũng chính là nhi tử của tộc trưởng bộ tộc Ngạc Nhĩ Đặc, Cáp Ba Nhĩ đột nhiên nói: "Đại nhân, ta thay mặt phụ thân có chuyện muốn thương lượng với đại nhân."

Bởi vì hắn ta là người trẻ tuổi nhất nên vừa rồi lên tiếng hoàn toàn không đến lượt hắn ta.

Thực tế thì theo quan điểm của Phúc Nhi, bộ tộc Ngạc Nhĩ Đặc lại có thành ý nhất, không giống như những người khác còn đắn đo làm giá trong khi muốn xin người khác giúp đỡ.

Thế là nàng lại ngồi xuống.

Mà Vệ Phó cũng tâm linh tương thông với nàng, cũng cảm thấy người của bộ tộc Ngạc Nhĩ Đặc này có thành ý thì lập tức lộ ra ý dò hỏi về phía Cáp Ba Nhĩ.

"Hiện giờ quỷ La Sát tấn công, Ngạc Nhĩ Đặc của ta chỉ là bộ tộc nhỏ, người trong tộc chỉ có hai nghìn, truân trại lại không đủ kiên cố, nếu quỷ La Sát tấn công thì có lẽ sẽ không chống cự được. Nhưng ta, Ngạc Nhĩ Đặc thị tộc sẽ không từ bỏ người trong tộc nên mới muốn thương lượng với đại nhân, có thể để người già, nữ nhân và hài tử của Ngạc Nhĩ Đặc thị tộc vào Hắc Thành hay không? Để lại các nam nhân, nếu người La Sát tới tấn công thì Ngạc Nhĩ Đặc thị tộc của ta sẽ chiến đấu đến cùng với bọn chúng."

Nghe vậy thì Phúc Nhi ngạc nhiên mở to mắt.

Sắc mặt mấy người đi cùng Cáp Ba Nhĩ đều thay đổi.

Mặt khác, những gì Cáp Ba Nhĩ nói chính là cái tát vào mặt những người đến đây với động cơ ích kỷ.

Nhưng đồng thời cũng có người cảm động, theo bản năng nhìn về phía Vệ Phó.

Vệ Phó nở nụ cười, khen: "Ta chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng nghe được một câu có tâm huyết."

Nói xong thì hắn có hơi buồn bã: "Khi giặc tấn công thì vốn nên chung tay chống địch, truân trang các ngươi kết giao đều có động cơ ích kỷ, thà trốn trong truân trại còn hơn ra ngoài đánh giặc. Tuy bản quan có tâm nhưng lực lượng thủ vệ có hạn, còn người trong thành cần bảo vệ nên chỉ có thể đứng từ xa nhìn mà bất lực."

Hắn nhìn về phía mấy người khác: "Vừa rồi bản quan nghe lâu như vậy, thật ra đã gần như hiểu được ý của các ngươi, chỉ là bản quan không muốn nói chuyện với các ngươi, các ngươi có thể quay về rồi."

Mấy người không ngờ trấn an sử sẽ đột nhiên đuổi người đi mà ngơ ngác nhìn nhau.

"Đại nhân..."

Bọn họ không muốn rời đi nhưng lúc này có mấy sai dịch tiến lên dẫn bọn họ đi xuống, mấy người chỉ có thể không cam lòng nhìn Cáp Ba Nhĩ được giữ lại rồi rời đi.

Đương nhiên cho dù bọn họ ra khỏi Hắc Thành thì cũng không rời đi, thay vào đó là chờ Cáp Ba Nhĩ cùng với ba tùy tùng mà Cáp Ba Nhĩ dẫn tới cho đến khi Cáp Ba Nhĩ ra khỏi Hắc Thành.

Mặc dù Cáp Ba Nhĩ rất mất kiên nhẫn với những người này nhưng vẫn nói ý tứ của trấn an sử cho bọn họ biết.

Ý của trấn an sử rất rõ ràng, Hắc Thành có thể giúp đỡ bảo vệ người già, nữ nhân và hài tử nhưng điều kiện tiên quyết là các truân trang không được trốn tránh chiến đấu, mọi người đều phải tuân theo mệnh lệnh của Hắc Thành và chung tay cùng chống địch.

Về vấn đề này, Ngạc Nhĩ Đặc thị tộc là bộ tộc nhỏ đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nên đã thảo luận với Vệ Phó.

Nhưng người ở các truân trang khác nghe thấy điều này liền lắc đầu, thậm chí còn coi thường Cáp Ba Nhĩ, có người châm chọc đầu óc của người Ngạc Nhĩ Đặc ngươi bị heo đá hay sao mà đồng ý loại yêu cầu này?

Hai mắt Cáp Ba Nhĩ sáng ngời, cười lạnh nói: "Đại nhân có một loại khiên, súng hỏa mai của người La Sát không thể xuyên thủng loại khiên này."

Nghe vậy thì một đám người lập tức an tĩnh.

Sau khi nhìn nhau một lúc thì hỏi: "Thật sao?"

Nếu là thật thì ý nghĩa đằng sau quá lớn, điều đó có nghĩa là bọn họ không còn phải sợ súng hỏa mai của người La Sát nữa.

"Chính mắt ta đã nhìn thấy. Thật ra đại nhân đã tiêu diệt một nhóm người La Sát, nhặt được súng hỏa mai của bọn họ và đích thân đại nhân đã thử dùng súng hỏa mai cho ta xem."

Nói xong thì Cáp Ba Nhĩ liền cưỡi ngựa, mang theo thủ hạ nghênh ngang rời đi.

Mà những người khác cũng không hề chậm trễ, lần lượt lên ngựa rời đi và định quay về báo tin tức chấn động này

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn