Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 130

Trong khi Phúc Nhi và Vệ Phó đang nói chuyện thì Vệ Kỳ dẫn hơn ba mươi kỵ binh lên đường đến mỏ than của Tạ gia.

Bởi vì tuyết trên mặt đất bị nén chặt nên rất dễ trượt chân, ngựa chạy không được nhanh.

Không giống như đám người Vệ Kỳ mặc khôi giáp, Vệ Phan và Bùi Dương đều mặc áo khoác da và áo choàng, chờ đến gần ngoài kênh thì đoàn người xuống ngựa.

Vệ Phan nhìn quân lính mặc áo giáp yên lặng đi phía sau thì không nhịn được nói: "Không ngờ hắn có thể huấn luyện binh lính như vậy."

Vệ Phan đã từng là hoàng tử nên ánh mắt tất nhiên sẽ không kém, hắn ta có thể nhìn ra chỗ áo giáp đó không phải chỉ để trưng bày mà còn là binh lính tinh nhuệ chân chính.

Điều khiến hắn ta bất ngờ hơn nữa chính là chỗ binh lính này là do Vệ Kỳ chỉ huy.

Cho tới nay, Vệ Kỳ đã để lại ấn tượng cho Vệ Phan rằng Ngũ đệ cực kỳ thẳng thắn, thỉnh thoảng có thể lợi dụng để đối phó Thái tử.

Vốn dĩ là người sắp c.h.ế.t nhưng được Thái tử cứu, hiện giờ lại dẫn binh cho hắn.

Tuy rằng binh lính chỉ có mấy chục người nhưng Vệ Phan biết đây là nơi nào, một nơi lạc hậu ở phương bắc xa xôi như vậy, nếu có thể sử dụng tốt mấy chục binh sĩ này thì cũng đủ sức chia cắt thế lực một phương.

Có lẽ đây là tất cả binh lính mà Vệ Phó có trong tay.

Hiện giờ tình hình Hắc Thành đã thế này, vậy mà hắn lại giao hết cho Vệ Kỳ, không để lại bất kỳ người nào cho mình, hay là trong tay hắn có sự sắp xếp khác? Hoặc là tin tưởng Vệ Kỳ đến vậy?

Vệ Phan không thể giải thích cảm giác trong lòng là như thế nào, tóm lại là vô cùng phức tạp.

Loại phức tạp này mơ hồ trộn lẫn với sự ghen ghét đồng thời còn có khinh thường không thể giải thích được đối với Vệ Kỳ, chẳng qua hắn ta biết bản thân đang ăn nhờ ở đậu người khác và hắn ta không thể từ chối trả ơn cứu mạng.

Trước khi tới, hắn ta đã thương lượng xong với Vệ Phó.

Hắn ta giúp hắn chiếm lấy mỏ than thì coi như trả xong ơn cứu mạng.

Vệ Phó không nói gì nhưng Vệ Phan lại để bụng chuyện này nên đi giữa Vệ Kỳ và một người, vừa nói với Vệ Kỳ và hán tử tưởng chừng là thủ lĩnh trẻ tuổi kia về địa hình mỏ than và cách bố trí của thủ vệ.

Hán tử trẻ tuổi này tên là Ô Cách.

Hắn ta là nhi tử của thủ lĩnh bộ lạc nhỏ mà lão gia tử mang về, đồng thời cũng là ca ca của Ô Châu.

Sau khi bộ tộc bị thất bại và việc bị bán cho những kẻ buôn người và đưa đến bên ngoài thảo nguyên để buôn bán, những trải nghiệm này đã khiến Ô Cách, một người thanh niên bị thiêu rụi từ trong ra ngoài rồi lại bất lực.

Tự do vốn đã là một thứ xa xỉ, màn trời chiếu đất và ăn đói mặc rách dọc theo đường đi không làm hao mòn ý chỉ của hắn ta nhưng sau khi đến thành trì đó, Ô Cách mới biết được cái c.h.ế.t không phải là điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất chính là người trong tộc bị tách ra bán.

Cho nên bọn họ thà c.h.ế.t cũng không muốn bị tách ra, muốn bán thì cùng bán hoặc là cùng c.h.ế.t.

Vì sự bướng bỉnh của bọn họ nên những kẻ buôn người không thể làm gì bọn họ, cuối cùng bị quăng quật cho đến khi được lão gia tử mua.

Ngay từ đầu, Ô Cách rất cảnh giác với ông lão này.

Ai ngờ lão gia tử lại mua cho bọn họ áo bông, cho bọn họ rất nhiều thức ăn, cho ngựa và thậm chí còn cho cả vũ khí.

Lúc ấy tổng số người trong tộc của bọn họ có tới hơn ba mươi người, số người lão gia tử mang theo chưa đầy chục người, vừa thấy đã biết là tay trói gà không chặt.

Nếu bọn họ muốn chạy thì hoàn toàn có thể cưỡi ngựa mà ông lão cho, nếu gặp phải chướng ngại vật thì có thể lấy đao mà ông lão đưa cho giết những người đó.

Ông lão này thả lỏng cảnh giác, đưa đao cho bọn họ, còn cho bọn họ ăn no để lên đường, thậm chí còn chuẩn bị sẵn xe cho bọn họ để đưa người già ốm yếu và thanh niên yếu ớt trong tộc lên đường…

Ô Cách dẫn người trong tộc theo lão gia tử về Hắc Thành.

Sau khi đến Hắc Thành, bọn họ không hề ngạc nhiên khi bị đối xử như tư binh.

Cũng khi được lão gia tử huấn luyện thì hắn ta mới biết lão gia tử cao thâm khó đoán thế nào và cũng nhận lúc trước hắn ta không chạy là đúng, không phải ông lão dụ dỗ bọn họ mà chẳng qua là chắc chắn bọn họ không thể chạy thoát.

Vấn đề này đã đè nặng trong lòng Ô Cách rất lâu, có một lần không nhịn được hỏi lão gia tử, nếu lúc ấy bọn họ bỏ chạy thì ông lão sẽ làm gì?

Lão gia tử chỉ nhìn hắn ta một cái rồi nói: "Chạy à? Chạy thì cứ chạy thôi."

Đến nay Ô Cách vẫn chưa hiểu rõ, bọn họ có thể chạy trốn hay là không chạy thoát được nhưng mà hiện giờ bảo hắn ta chạy thì hắn ta cũng không muốn chạy.

Bởi vì nơi này có thứ hắn ta muốn.

Nếu nói lão gia tử là người Ô Cách bội phục đầu tiên thì người thứ hai chính là Vệ Kỳ.

Thứ nhất là văn, thứ hai là võ.

Ô Cách tự nhận bản thân không thể so với các thúc thúc ở thời kỳ trai tráng trong tộc nhưng vẫn là người dẫn đầu trong số người trẻ tuổi.

Cho đến khi gặp được Vệ Kỳ.

Chỉ có những người từng trải mới hiểu được thủ đoạn huấn luyện người của lão gia tử.

Ví dụ như khi luyện tập, nếu người khác luyện một ngàn lần thì tiểu tử dã man đó sẽ luyện mười ngàn lần, nếu người khác chạy một trăm vòng thì hắn ta sẽ chạy năm trăm vòng hơn nữa mỗi ngày đều tràn trề năng lượng.

Tóm lại Ô Cách đã từng cạnh tranh với Vệ Kỳ nhiều lần nhưng cuối cùng luôn là người thua.

Đó là lý do tại sao hắn ta thực sự phục Vệ Kỳ và đương nhiên cũng thấy sự khinh thường của Vệ Phan đối với Vệ Kỳ, khi nói tới địa hình mỏ than và cách bố trí thủ vệ lại lướt qua Vệ Kỳ và cho rằng hắn ta mới là thủ lĩnh chỉ huy lần này.

Hắn cảm thấy đợi lát nữa thì người này nhất định sẽ kinh ngạc tới rớt cằm.

Và khoảnh khắc ấy đến rất nhanh.

Đối với những lời nhắc nhở vụn vặt của Vệ Phan rằng bên trong có không ít thủ vệ, tổng cộng hơn ba mươi người, trước khi đi vào nên nghĩ biện pháp mà Vệ Kỳ có hơi không kiên nhẫn.

"Nói nhiều như vậy làm gì, biết rõ địa hình thì cứ trực tiếp đi vào là được."

Vệ Phan cũng có hơi bực bội, cảm giác không thể nói rõ với Ngũ đệ, giống như bị chó cắn vậy.

Không phải hắn ta cũng sợ thương vong hoặc thương vong quá lớn thôi sao. Chẳng lẽ Vệ Kỳ hoàn toàn không để ý tới đám binh lính mà dự định tấn công? Mặc dù tấn công mạnh mẽ rất tốt nhưng chắc chắn sẽ mang đến thương vong nặng nề nhưng những thương vong này có thể tránh được bằng chiến thuật.

Hắn ta không muốn nói với Vệ Kỳ nên quay sạch Ô Cách: "Ô Cách..."

"Nghe Vệ Kỳ."

Vệ Phan bị chặn họng.

Nhưng lúc này Vệ Kỳ đã dẫn người vào.

Bùi Dương đi phía sau nói: "Ngươi không phát hiện bọn họ mặc áo giáp sao?"

Không đợi Vệ Phan nói thì Bùi Dương lại nói: "Thời tiết quá lạnh, loại áo giáp sắt này không thể mặc trên người trong thời gian dài nên bọn họ mới muốn tốc chiến tốc thắng. Nếu không có hỏa khí thì không mặc giáp và mặc giáp hoàn toàn không giống nhau, có lẽ giống như trứng chọi đá."

Tiếp đó thì Vệ Phan đã thấy được cái gì gọi là trứng chọi đá.

Thủ vệ canh mỏ phát hiện có người đột nhập thì lập tức gọi một lượng lớn thủ vệ cầm vũ khí ra ngoài.

Mà đám "hắc tử than đá" như bọn hắn lúc trước vô cùng sợ hãi thủ vệ giống gà vườn chó xóm, thậm chí đám người Vệ Kỳ không thực hiện bất kỳ động tác nào khác mà chỉ tùy tiện xếp đội hình.

Tiếp cận, nâng thương, đâm.

Cất bước, nâng thương, đâm.

Vệ Phan chưa từng nhìn thấy thu hoạch lúa mì, nếu đã từng thấy thì chắc chắn hắn ta có thể tưởng tượng được cảnh tượng như thu hoạch lúa mì.

Tóm lại là vô cùng chấn động!

Không chỉ Vệ Kỳ làm cho hắn ta chấn động mà hắn ta còn phát hiện bản thân chính là một con ếch ngồi đáy giếng.

Nếu là dạng binh lính như vậy, mới chỉ hơn ba mươi người như vậy, mạnh mẽ như vậy thì sao hắn ta có thể đánh bại vương gia phản bội thống lĩnh thiên quân vạn mã? Sao mới có thể báo thù?

Tiếp theo Vệ Phan có vẻ trầm mặc, trầm mặc đến mức Vệ Kỳ cởi áo giáp không khỏi quay đầu nhìn vài lần.

Bùi Dương nói: "Để hắn bình tĩnh lại, vết thương của hắn còn chưa khỏi đã ra ngoài."

Vệ Kỳ cũng không quan tâm Vệ Phan bởi vì hắn ta còn rất nhiều chuyện phải làm.

Ca ca của hắn dặn dò sau khi tiếp quản kho than thì phải tận dụng địa hình phức tạp của mỏ than để thiết kế nhiều bẫy hơn, vì rất có thể người La Sát ở Tạ gia truân sẽ tới mỏ than để vận chuyển than do than không đủ đốt.

Đến lúc đó, mỏ than chính là nơi tốt để bọn họ xử lý người La Sát, xử lý nhiều một chút, xử lý vài lần là có thể khiến người La Sát giảm xuống, sau đó phần thắng của bọn họ sẽ càng lớn hơn.

Nghe nói Vệ Kỳ muốn đặt bẫy nên Bùi Dương đã dẫn hắn ta đi dạo một vòng kênh Dã Lang, ngay cả những cái hố đào trước đó để đào than cũng là nơi tốt để gài bẫy người.

Nghe Bùi Dương nói rằng mỏ than này có một hố khí độc, người nào đi vào sẽ c.h.ế.t ở bên trong.

Không chỉ vậy mà hố khí độc này còn nổ tung.

Loại khí độc này không màu, không mùi, ngửi quá nhiều có thể khiến người ta choáng váng, tuy nhiên những người đào than ở dưới đó thường xuyên bị đói nên chóng mặt là chuyện bình thường, căn bản không hề phát hiện.

Để loại bỏ các loại khí độc này mà người ở các mỏ than sẽ khoét rỗng cây tre dày rồi nhét vào giếng để thải khí độc. Nhưng trong tình huống này, phương pháp này có thể không hiệu quả, có đôi khi có người c.h.ế.t thì mới phát hiện ra có khí độc.

Thông thường khi gặp phải hố khí đốc thì thủ vệ ở mỏ sẽ bịt kín rồi đào nơi khác.

Tất nhiên cũng không để mặc hố khí độc này mà sẽ tranh thủ nhét tre dày vào các giếng để từ từ hút hết khí độc từ bên trong ra ngoài.

Tuy nhiên do thời tiết lạnh giá gần đây và việc bên ngoài thúc giục đưa than nên thủ vệ không có thời gian để làm việc này.

Trước khi hắn ta và Vệ Phan trốn thoát, theo như hắn ta biết thì có tới năm sáu mỏ như vậy chưa được xử lý nên có thể lợi dụng chỗ mỏ này.

Vệ Kỳ nghe xong thì vui mừng khôn xiết, lập tức gọi mọi người tới cùng nhau nghĩ ra ý tưởng.

Các loại thủ đoạn, cạm bẫy có thể dùng để lừa gạt người đều lấy ra, tóm lại thì nhiều thêm một cái thì sẽ bớt đi một người. Lần này cuối cùng Vệ Phan mới lấy lại tinh thần và đóng góp rất nhiều ý kiến "hay".

Khiến Vệ Kỳ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn ta hết lần này đến lần khác, chẳng trách trước kia Tứ ca luôn nói với hắn ta rằng Tam ca rất nham hiểm và bảo hắn ta tránh xa Tam ca một chút.

Hóa ra gia hỏa này có cảm một bụng ý xấu.

Đúng như suy nghĩ của Vệ Phó, Tạ gia truân thực sự không có nhiều than.

Kho than cũng thiếu than, để đáp ứng nhu cầu cần thiết nên Tạ gia đã mang toàn bộ số than dự trữ trong làng dùng vào mùa đông đến kho than.

Cũng chính là Tạ gia chủ ghi hận người phía dưới không muốn giải quyết cuộc khủng hoảng của gia tộc và bỏ chút nhân lực để đào than mà chạy tới phản đối và mắng mỏ ông ta bạc đãi người trong tộc.

Ông ta chỉ đơn giản là cho người lôi than đi, chờ người phía dưới không có đủ than đốt thì lúc đó ông ta sẽ trị bọn họ.

Chút ý tưởng hẹp hòi này đã mang lại cho người Tạ gia một tia hy vọng.

Kể từ khi nhóm người La Sát này tiến vào Tạ gia truân, nguồn lương thực và sự giàu có của Tạ thị đã khiến bọn họ gần như phát điên vì sung sướng. Đặc biệt là những nhà khá giá có giường rộng gối êm, gà vịt thịt cá và không thiếu than lửa.

Phải biết là người La Sát này sinh ra ở nơi cực kỳ lạnh lẽo, đâu từng hưởng thụ mấy thứ này, bọn họ tùy ý ăn thịt uống rượu, nhàm chán thì sử dụng nữ nhân trong truân để giải buồn, vui sướng đến mức quên cả trời đất.

Nếu không phải Tư Lạc Kỳ Phu triệu tập mọi người thì bọn họ vẫn luôn đắm chìm trong mộng đẹp. Tư Kỳ Lạc Phu triệu tập mọi người không chỉ vì tức giận trước sự buông thả và ham mê hưởng thụ của những người này mà còn vì thủ hạ đã bẩm báo với gã, trong truân không thiếu lương thực nhưng không có nhiều nhiên liệu.

Ngày đó đám cướp này đột nhập vào truân thì Tạ gia chủ đã ngất xỉu ngay lập tức, sau khi tỉnh lại thì không thể cử động được tay chân hay cơ thể, cả người vô cùng yếu ớt nhưng vẫn có thể nói được.

Nghĩ đến việc người này là chủ nhân của nơi này nên Tư Kỳ Lạc Phu cũng không mặc kệ mà nhờ đại phu trong truân đi xem bệnh cho ông ta.

Kết quả chẩn đoán là trúng gió.

Tư Kỳ Lạc Phu không hiểu trúng gió là gì nhưng gã biết nếu sau này ông ta vẫn như vậy, nếu nhẹ thì có thể sống được mấy năm, còn nặng thì có thể c.h.ế.t ngay.

Nghĩ đến bản thân đang chiếm chỗ của người ta nên lúc này Tư Kỳ Lạc Phu tỏ ra từ bi, cũng không làm xấu mặt người Tạ gia mà chỉ nhốt tất cả vào một căn phòng.

Người La Sát đều thiếu than để đốt nên tất nhiên nô lệ của Tạ thị không có than để đốt.

Cũng không biết người trong tộc còn sống tạm bợ tiết lộ Tạ gia có mỏ than nên Tư Kỳ Lạc Phu liền sai người tới dò hỏi chi của Tạ gia chủ.

Tạ Vân hận đến nghiến răng nghiến lợi, mấy ngày nay hắn ta đã trải nghiệm cuộc sống từ trên trời rớt xuống địa ngục. Đám cướp này không phải con người, mấy ngày nay Tạ Vân đã chứng kiến rất nhiều người trong tộc bị giết, rất nhiều nữ nhân bị hãm h**p, nếu không phải hắn ta có thân phận của dòng chính, còn phụ thân của hắn ta thì e rằng số phận của dòng dõi này sẽ không tốt.

Những ngày này, tất cả những gì Tạ Vân nghĩ ngày đêm chỉ là làm sao chạy ra ngoài, làm sao để đi bẩm báo tướng quân, báo thù rửa hận và lợi dụng mỏ than như thế nào để xây dựng lại Tạ gia.

Bây giờ nghe nói quỷ La Sát muốn mỏ than của Tạ gia bọn thì làm sao có thể không hận.

"Cho bọn chúng, đưa cho bọn chúng đi." Tạ gia chủ nói.

Giọng nói của ông ta rất nhỏ, cũng rất yếu, chỉ có những người ở gần mới có thể nghe thấy.

"Phụ thân!"

Tạ Vân đau lòng không dám tin tưởng rằng phụ thân lại thật sự nhượng bộ.

"Con tới gần, ta sẽ nói cho con biết."

Tạ Vân vội vàng tiến lại gần miệng Tạ gia chủ.

"... Bọn chúng sẽ không tha cho chúng ta... Hiện giờ chỉ dựa vào lực lượng của Tạ gia thì không thể thoát khỏi hang quỷ này. Đưa bọn chúng đến mỏ than, nhân cơ hội ra ngoài cầu cứu... các gia tộc ở Giang Đông, lá lành đùm lá rách... Còn có Hắc Thành, hắn là quan, chúng ta là dân, bảo vệ bá tánh dưới sự cai trị là chức trách của mệnh quan triều đình..."

Ai có thể ngờ rằng Tạ gia trước đây còn hận đối phương phải c.h.ế.t hơn ngàn lần, Tạ gia dẫn sói vào nhà giờ lại hy vọng đối thủ một mất một còn đến cứu mình?

Thật buồn cười và thật bi ai.

"... Nếu không chạy thoát, tất cả đều vô ích... Vậy dẫn hắn đi... nhóm người kia, hắn muốn đối phó với quỷ La Sát, hắn sẽ không từ bỏ mỏ than tốt này, chắc chắn hắn sẽ sai người mai phục ở nơi đó... Giúp hắn, giúp Vệ Phó kia, giết c.h.ế.t quỷ La Sát này và báo thù... báo thù cho Tạ thị..."

Tạ Vân còn muốn nghe thêm nhưng Tạ gia chủ đã mất tiếng.

"Phụ thân!"

Người trong phòng đều khóc.

Người La Sát vẫn đang chờ đợi câu trả lời.

Tạ Vân lau nước mắt, xoay người đứng dậy.

"Ta dẫn các ngươi đi, ta là trưởng tử của gia chủ, hiện giờ phụ thân ta bị bệnh mà qua đời, ta chính là gia chủ."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn