Từ lúc ấy, nỗi đau khổ của bọn họ mới bắt đầu.
Ninh Cổ tháp lạnh hơn Thượng Dương bảo rất nhiều, mấu chốt là nơi này cách xa Kiến Kinh, người phía dưới đặc biệt không kiêng nể và càn rỡ.
Không nơi nào nói lý lẽ, không có vương pháp, sai dịch quản bọn họ chính là ông trời của bọn họ.
Việc nặng nhọc gì cũng đều là bọn họ làm, vậy cũng không sao, điều quan trọng là nơi này thiếu nữ nhân nghiêm trọng nên Lý Đức phi và Trương Hiền phi đã bị người theo dõi.
Có một thời gian vì bảo vệ hai nữ nhân mà khi Vệ Phan và Vệ Triệu phải dẫn theo cả hai người khi đi làm khổ dịch. Nhưng nơi đó quá lạnh, bọn họ không có đủ áo bông giữ ấm nên đã xảy ra hai tình huống.
Hoặc là ở lại lều và không biết lúc nào sẽ bị người làm hại.
Hoặc là ra ngoài, bị cảm lạnh hoặc c.h.ế.t cóng.
Có thể nói đoạn thời gian đó là lúc Vệ Phan và Vệ Triệu cảm thấy đen tối nhất, ngay cả khi bị mắc kẹt trong quặng than cũng không hề cảm thấy tuyệt vọng như khi đó.
Sau đó hai nữ nhân sợ kéo chân nhi tử nên đã treo cổ.
Hai người chôn cất mẫu phi, không kìm được đau buồn và phẫn hận nên đã giết c.h.ế.t sai dịch mỉa mai và sai dịch đã chèn ép bọn.
Sau đó bọn họ bị đưa tới Hắc Giang ở phía bắc.
Nghe nói Lý Đức phi và Trương Hiền phi treo cổ c.h.ế.t vì nhi tử thì ba người không khỏi thở dài.
Đại khái là vì tiếng thở dài này Vệ Phan bị k*ch th*ch, sắc mặt hắn ta đột nhiên vặn vẹo, hai mắt đục ngầu trừng Vệ Phó: "Ta không cần ngươi thương hại, sở dĩ ngươi có thể đứng ở chỗ này, từ trên cao nhìn xuống ta chẳng qua là vì ngươi cưới được nữ nhân tốt, nếu không kết cục của ngươi nhất định sẽ thảm hại hơn ta!"
"Còn ngươi," hắn ta lại trừng mắt nhìn Vệ Kỳ: "Lúc trước Trần Thục phi bỏ ngươi, ngươi cũng chỉ còn lại một hơi thở, nếu không được người ta cứu thì ngươi cũng không tốt hơn ta là bao!"
Về chuyện của Trần Thục phi, cho dù người bất cẩn như Phúc Nhi, coi việc đả kích Vệ Kỳ là nhiệm vụ của mình cũng không dám đề cập trước mặt Vệ Kỳ.
Không ngờ Vệ Phan này lại giống như bị chó điên cắn, trước đó thì cắn Vệ Phó rồi lại tới cắn Vệ Kỳ.
Phúc Nhi tức giận mắng: "Ngươi có biết nói lý hay không, là người của chúng ta đã cứu ngươi, ngươi không những không biết báo ơn còn làm tổn thương ai ở đây? Sao nào? Ngươi biết mắng chửi người là ngươi lợi hại phải không? Chúng ta sống tốt khiến ngươi ghen tị sao? Vệ Phó thì chưa tính, hai người trước kia là kẻ thủ, không thể hy vọng ngươi sẽ nói lời tốt đẹp nhưng Tiểu Ngũ Nhi đã trêu chọc gì tới ngươi mà ngươi nói hắn như vậy?"
Vốn dĩ Vệ Kỳ đã siết chặt nắm đấm, ai ngờ Phúc Nhi đã nhảy ra mắng Vệ Phan trước.
Hắn ta nhìn bóng lưng nữ nhân đang bảo vệ mình ở phía trước, buông lỏng nắm đấm và cười nhạo.
"Được rồi, thần giữ của, tẩu đừng để ý đến hắn, người này chính là như vậy, có thể thảm hại trước mặt bất cứ ai chứ không thể thảm hại trước mặt nhị ca. Bệnh cũ mười mấy năm không thể thay đổi trong một thời gian được, với cái dáng vẻ thảm hại này của hắn thì cho dù tẩu có mắng hắn cũng không thể trút hết giận."
"Cũng không hẳn!"
Phúc Nhi nói lời tổn thương Vệ Phan: "Dơ bẩn giống như than đá, nói chuyện với ngươi ta cũng thật xui xẻo. Có khi để những người tàn nhẫn kia bắt ngươi quay về quặng than luôn đi, đúng là không phân biệt tốt xấu, không có lương tâm!"
"Đi thôi, về ngủ, lãng phí thời gian."
Nàng lôi kéo Vệ phó rời đi, Vệ Kỳ cũng theo sau rời đi.
Đi đến cửa, nhìn hạ nhân đang canh cửa.
Suy nghĩ rồi Phúc Nhi vẫn nói: "Lấy cho bọn hắn ít nước tắm rửa và một ít thức ăn, ta thấy hai người khác đã bất tỉnh nhân sự, mời Bạch đại phu tới khám cho bọn họ, tránh để người c.h.ế.t làm nơi này đen đủi."
Chung quy vẫn là mạnh miệng nhưng mềm lòng.
Hạ nhân vội vàng vâng lời.
Đợi khi quay về thì Đại Lang đã ngủ rồi.
Phúc Nhi buồn bực, thấy vẻ mặt phức tạp của Vệ Phó thì không nhịn được nói: "Sao vậy? Chàng sẽ không ghi nhớ những lời hắn nói vào lòng chứ?"
"Thật ra hắn nói không sai, nếu không phải ta cưới nàng thì chắc chắn sẽ thảm hại hơn hắn."
"Sao lại đa sầu đa cảm như vậy? Thế này không giống chàng." Phúc Nhi nhìn hắn rồi nói đùa: "Cũng không hẳn, chàng cưới ta là do đời trước chàng đốt hương, phần mộ tổ tiên bốc khói xanh, vậy nên chàng nhất định phải đối xử tốt với ta, lời của ta, chàng nhất định phải nghe."
Vệ Phó kéo nàng tới ôm.
"Có khi nào ta không nghe nàng nói đâu? Nếu ta dám không nghe thì gia gia và cha sẽ không tha cho ta."
Phúc Nhi cười nói: "Làm ra vẻ, chàng rất giỏi giả vờ, gia gia cũng nói chàng rất nhanh nhạy."
Hai người vừa nói, vừa cởi xiêm y, nằm lên giường.
Vệ Phó thở dài, thấp giọng nói: "Ta không ngờ Đức phi và Hiền phi lại c.h.ế.t thảm như vậy."
Thời kỳ huy hoàng nhất của một nữ nhân, các nàng đã từng trải qua, vận mệnh bi thảm nhất của một nữ nhân, các nàng cũng phải gánh chịu, cuối cùng bụi về với bụi, đất về đất cũng chỉ là một nấm mồ.
"Thật ra các nàng vẫn ổn, ít nhất trước khi c.h.ế.t vẫn còn nhi tử ở bên cạnh, còn bảo vệ các nàng. Ta nghĩ khi các nàng c.h.ế.t cũng không hề sợ hãi mà c.h.ế.t một cách bình thản, bởi vì trong lòng có chấp niệm, có người muốn bảo vệ. Không giống như Tiểu Ngũ Nhi, tuy không có tử biệt nhưng lại có sinh ly và hơn nữa còn là sự chia ly đau đớn nhất."
Hai người trầm mặc một lúc lâu.
Phúc Nhi đột nhiên ôm chặt lấy Vệ Phó và nói: "Sau này dù chàng có đi đâu, nhất định phải đưa ta và Đại Lang đi cùng, chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau."
Vệ Phó v**t v* tóc nàng.
"Ừ, không rời xa nhau."
Phúc Nhi không còn quan tâm đến chuyện của Vệ Phan và Vệ Triệu nữa.
Về phần Vệ Phó và Vệ Kỳ có đến thăm bọn họ sau khi xong việc hay không, nàng cũng không để ý tới, nàng chỉ biết hiện giờ ba người kia đang dưỡng thương trong tiểu viện.
Nghe nói do ở quặng than bị tổn thất nặng nề, đặc biệt là tình trạng nứt da vô cùng nghiêm trọng và phải chữa trị một thời gian.
Gần đây nàng rất bận rộn, bận rộn chuyện rau trồng trong nhà ấm, bận rộn xây tửu phường mới.
Chưng cất rượu ở quan nha cũng không phải vấn đề, mỗi lần mang rượu ra ra vào vào thực sự rất bất tiện, đồng thời cũng gây trở ngại an ninh của nha môn.
Nàng dự định tìm một nơi chuyển tửu phường ra đó, tốt nhất nên chuyển số rau trồng trong nhà ấm ở nhà ra ngoài. Và những con chó đó nuôi trong quan nha cũng không phải vấn đề lớn.
Có rất nhiều chuyện phải làm nhưng chỉ có thể làm từng việc một.
Vì quá bận rộn nên mãi đến trước đêm giao thừa, có người nhắc nhở thì nàng mới biết sắp đến Tết.
Thực ra có ai không như vậy chứ?
Cả nhà cũng chỉ có Ngưu Đại Hoa rảnh rỗi, Vương Thiết Xuyên bận rộn với rau trồng trong nhà ấm, Lưu Trường Sơn không cần phải nói, chỗ nào cũng không thể thiếu hắn ta, ngay cả Đa Thọ cũng bị Vệ Phó gọi đi giúp đỡ chuyện công văn.
Vương Hưng Học cũng bận rộn, ban đầu là giúp muội muội nhưng trong khi bận rộn, hắn ta lại nghĩ ra một số ý tưởng, cảm thấy phương thức của bọn họ chỉ để bán rau trồng trong nhà ấm thì quá xa xỉ.
Địa phương có gì?
Lông chồn.
Ngoài lông chồn nổi tiếng nhất thì còn có nhiều loại lông thú, cùng với nhân sâm và cá.
Địa phương có ba loại cá là cá triều cống, một loại gọi là cá tầm, một loại được dân bản xứ gọi là cá la, còn một loại cá trắng vảy mịn, tất cả đều có thịt mềm và hương vị rất thơm ngon.
Trước kia khi Mao Tô Lợi còn ở đó, hằng năm đều tiến cống một ít cho tướng quân Hắc Long Giang, sau đó tướng quân Hắc Long Giang sẽ dâng lên kinh thành.
Cá ngon như vậy nhưng dân bản xứ bất hạnh không có nơi nào để bán hoặc là đánh cá và bán giá rẻ ở địa phương hoặc là tự ăn.
Về phần lông thú thì thậm chí còn được bán với giá rẻ hơn.
Có một nửa thương nhân ở Hắc Thành đang kinh doanh liên quan đến lông thú, trước kia Vương Hưng Học cũng buôn bán lông thú, hỏi bá tánh địa phương về giá bán thì không khỏi chửi rủa kẻ trục lợi.
Đâu chỉ rẻ hơn một nửa, hắn ta hận không thể rút tiền ra mua lại toàn bộ số lông đó.
Nhưng các bá tánh cũng đâu còn cách nào khác, thương nhân buôn lông thú liên thủ ép giá, bọn họ cũng không thể chỉ vì một hai tấm da mà đến Mặc Nhĩ Căn hay Long Giang Thành.
Theo thời gian, mọi người đều biết lông thú ở địa phương rất rẻ.
Hắn ta nói ý tưởng với Phúc Nhi, nói rằng "Thần tiên đảo" không chỉ có thể bán rượu, bán rau, còn có thể bán cá, bán lông thú, chỉ cần có mạng lưới kinh doanh đưa ra ngoài thì Hắc Thành sẽ là một kho báu với bọn họ.
Mà phần quan trọng nhất là vận chuyển.
Vì vậy hắn ta nói với Phúc Nhi rằng tầm nhìn không nên giới hạn ở Mặc Nhĩ Căn và Long Giang bên kia, có rất nhiều thành trì dọc theo sông Hắc, những nơi đó không thể bỏ qua.
Lần này hắn ta từ Kiến Kinh đến Hắc Thành, đã đến thăm nhiều nơi dọc theo đường đi, nếu bọn họ có cửa hàng xe lớn ở khắp nơi thì không chỉ vận chuyển rượu, rau và lương thực thì tương đương với việc nắm giữ huyết mạch kinh doanh của địa phương.
Phúc Nhi bảo hắn ta nhanh chóng dừng lại.
Ý tưởng của hắn ta rất tốt, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng cảm thấy vô cùng tốt đẹp nhưng bây giờ -----
"Ca ca, bây giờ ca để ta ăn mừng năm mới, chờ qua năm mới thì chúng ta sẽ nói chi tiết nhé?"
Công sở Hắc Thành vô cùng náo nhiệt, trong dịp năm mới có một dinh thự khổng lồ ở Giang Đông cũng đang đón năm mới.
Chỉ là việc đón năm mới của bọn họ phức tạp, việc đầu tiên làm vào ngày mùng một chính là tế tổ.
Gia chủ dẫn một đám người đến thăm hỏi tổ tiên, bọn họ sinh sống ở đây, người trong tộc càng ngày càng đông, thế lực gia tộc cũng ngày càng lớn mạnh, tổ tiên cũng không cần lo lắng cho thế hệ tương lai.
Tạ gia chủ trở lại Hắc Thành vào buổi chiều đêm 30, đêm đó cùng thê quyến và nhi nữ ăn bữa cơm đoàn viên và dậy trước canh ba để chủ trì công việc tế tổ.
Bận rộn vất vả, trưởng tử Tạ Vân thấy phụ thân mệt mỏi thì đỡ ông ta ngồi xuống.
"Phụ thân, lần này đến Long Giang Thành gặp tướng quân có khó khăn gì sao?"
Thật ra hôm qua Tạ Vân đã nhìn ra nhưng phụ thân vừa trở về, còn là đêm giao thừa, không muốn mất hứng nên hắn ta không hỏi.
Nếp nhăn trên mặt Tạ gia chủ đã sâu hơn trước một chút.
"Những người như chúng ta sao có thể gặp được tướng quân? Chỉ gặp được vị Phú Thuận tổng quản kia, nói chuyện với đối phương một lát thì ta đã hiểu ra một số điều."
Theo bản năng Tạ Vân hỏi: "Điều gì?"
"Tuy Phú Thuận tổng quản không nói rõ nhưng lời của hắn nói có ý rằng địa vị của vị trấn an sử kia không nhỏ, tướng quân không muốn xảy ra xung đột trực diện với đối phương nhưng tướng quân vẫn muốn lợi ích của quặng than."
Ban đầu Tạ Vân không hiểu nhưng khi hiểu ra thì suýt không nhịn được mắng chửi.
"Ý là hắn muốn bạc nhưng không muốn giải quyết phiền toái và bảo chúng ta tự giải quyết?"
Tạ gia chủ nhìn trưởng tử, nhi tử này của ông ta không tính là ngốc.
"Hắn là tướng quân, có quyền quản lý một khu vực, lại đưa một người như vậy đến địa bàn của mình, gây rắc rối cho chúng ta, khiến chúng ta tiến không được, lùi cũng chẳng xong, bây giờ lại mặc kệ tất cả và bảo chúng ta đối nghịch với quan viên? Có phải thật buồn cười hay không." Tạ Vân tức giận nói.
Thật buồn cười, nhưng sự thật là như thế.
"Con đừng quá xúc động, một chữ quan này không phải vẫn luôn như vậy sao?"
Năm đó Tạ gia bọn họ cũng là quan, đương nhiên hiểu rõ quan trường.
Làm quan đều là duỗi tay muốn bạc, rút tay tránh phiền phức, đi một bước nghĩ mười bước, chuyện xấu đều do quan dưới, việc tốt đều là của mình.
Huống hồ bây giờ bọn họ còn không được coi là quan dưới, dùng cách nói của người Yến bọn họ thì chính là nô tài.
Tạ Vân hít một hơi thật sâu.
"Cha, bây giờ ngài định làm gì? Chẳng lẽ thật sự phải đối phó với trấn an sử kia à?"
"Chỉ cần hắn biến mất thì những người bị trói buộc với nhau sẽ như rắn mất đầu, khủng hoảng của quặng than tất nhiên sẽ được giải quyết dễ dàng."
Nói tới đây, Tạ gia chủ dừng lại một chút, hỏi: "Mấy ngày nay ta không ở đây, chỗ quặng than đó thế nào rồi?"
Nhắc tới quặng than thì sắc mặt Tạ Vân liền tối sầm.
Bởi vì có quá ít người đào than nên đừng nói tới Long Giang mà ngay cả Hắc Thành cũng không cung cấp đủ than, đã bị người ta gây rối mới lần.
"Tuy lúc ta trở về, Tạ Tùng không dám báo cáo, sợ làm mất hứng thú của ta nhưng ta đã đoán trước sẽ không tốt. Nếu không cung cấp đủ thì người ta sẽ gây rắc rối, sẽ có người cảm thấy than ở Hắc Thành nhưng sao lại bị Tạ gia chúng ta quản lý, ở giữa lại có người xúi giục châm ngòi thổi gió, kiếp nạn của Tạ gia sẽ đến ngay trước mắt."
Tạ gia chủ nói rất lâu.
"Tạ tộc của ta năm đó gặp phải nạn lớn nhưng có thể phát triển thịnh vượng ở đây, dần dần tạo dựng được chỗ đứng, vượt qua Vương gia trở thành đệ nhất gia ở Giang Đông, không thể bại trong tay ta."
"Vậy cha nói bây giờ nên làm gì?"
"Trước khi đi, ta nhớ có người tới bẩm báo, nói gần đây Vương gia luôn phải người tìm hiểu công sở, tuy không biết vị trấn an sử kia đã đắc tội với Vương lão quỷ ở đâu nhưng với tính cách cặn bã của Vương gia, không thể nào không có mục đích, kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu, lúc này đây có thể liên thủ với Vương gia."