Vệ Phan bẩn đến mức không nhìn rõ nét mặt liếc qua Vệ Triệu, mệt mỏi ngồi xuống đất.
Sau một lúc lâu mới nói: "Sao ta biết được."
Vệ Triệu tới ngồi cạnh hắn ta, không thèm quan tâm đến bùn đất than đá trên mặt đất, dù sao bọn họ cũng đủ bẩn rồi.
"Có lẽ vậy, nếu không thì sao lại trùng hợp như vậy, có thể trùng cả tên cả họ. Dọc đường đi, ta thấy hắn cưới cung nữ kia, xem ra trong nhà cũng có chút thế lực, ít nhất không để hắn phải chịu thiệt thòi. Cuối cùng lúc chúng ta đi, hình như hắn cũng có nơi để đi, còn là người nhà của cung nữ kia tới đón bọn họ."
"Với dáng vẻ và hành động như vậy thì cho dù có chút thế lực hay thế lực lớn thế nào cũng đâu thể từ Thái tử bị phế truất ra làm quan?"
Đúng là không có khả năng, không bị ban c.h.ế.t hoặc là bị giam cầm đến c.h.ế.t, không biết vị vương gia phản bội kia bị hỏng cọng dây thần kinh nào trong đầu. Có kết cục giống như bọn họ không phải rất tệ sao?
Cho dù cuộc sống lưu đày của Thái tử có tốt hơn bọn họ thì cũng là do phúc phận của thân thích cung nữ kia, không thể nào đến đây làm quan được.
Sắc mặt Vệ Triệu ảm đạm nhưng mà bọn họ đã dơ bẩn lâu như vậy rồi, hơn nữa trong hố tối đen như mực chỉ có ngọn đèn chống gió chiếng sáng yếu ớt, cho dù có ảm đạm thì cũng không nhìn thấy gì.
"Nhưng chúng ta không thể tiếp tục như vậy được. Hôm qua mới lôi đi hai người, hôm trước lôi đi ba người, hơn hai trăm người đến mà hiện giờ chỉ còn lại mười mấy người. Tam ca, vừa rồi ngươi có nghe thấy không? Nếu không chạy thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ c.h.ế.t trong quặng mỏ này."
Nhưng chạy đi đâu?
Bên ngoài trời lạnh cóng, còn có tuyết và bọn họ không có xiêm y dày dặn.
Vốn tưởng rằng Ninh Cổ tháp đã là một nơi cực kỳ lạnh lẽo nhưng ai ngờ còn có nơi lạnh hơn cả Ninh Cổ tháp, may mắn khi bọn họ đến thì trời còn chưa lạnh, nếu không thì không thể đi được bao lâu đã bị c.h.ế.t cóng trong thời tiết nóng đóng thành băng.
Những người này sợ bọn họ không nghe lời, cũng sợ bọn họ bỏ chạy nên bình thường không cho bọn họ xiêm y dày.
Quặng mỏ nằm dưới lòng đất, mặc xiêm y đơn giản cũng không cảm thấy lạnh, chỉ khi bọn họ làm xong công việc quy định thì mới có thể đi lên, mới lấy được xiêm y chống lạnh, nếu không sẽ bị c.h.ế.t cóng và c.h.ế.t đói.
"Hay là giết hai tên thủ vệ kia, cướp xiêm y của bọn họ? Ta thấy người tên Bùi Dương kia rất có sức lực, cũng là kẻ tàn nhẫn, chúng ta gọi hắn..."
"Ngươi biết chạy đi đâu không?" Vệ Phan đột nhiên nói.
Khi bọn họ tới là bị xe kéo qua, chỉ biết phía trước hay phía sau nơi này đều không có người ở.
"Ta không biết! Nhưng ta biết, nếu không chạy thì chúng ta đều phải c.h.ế.t ở chỗ này." Vệ Triệu chán nản dựa vào vách đá tối tăm: "Hay là chúng ta chạy đến Hắc Thành mà bọn họ nói hoặc là Mặc Nhĩ Căn? Dù thế nào đi nữa, dù chạy ra ngoài có bị c.h.ế.t cóng, c.h.ế.t đói cũng hơn là c.h.ế.t trong hố này, Tam ca, ngươi đừng quên, mẫu phi của ngươi và mẫu phi của ta đều vì mạng sống của chúng ta mà mới treo cổ tự tử!"
Nhắc tới mẫu phi thì Vệ Phan lập tức im lặng.
Hắn ta siết chặt tay thành nắm đấm, cắn chặt môi, trong mắt hiện lên vẻ thù hận.
Qua một lúc lâu sau, hắn ta đột nhiên nói: "Ngươi đi tìm Bùi Dương đi, cẩn thận đừng để lộ tin tức bị người ta tố cáo. Chọn ngày thì không bằng hôm nay luôn, đừng làm việc gì, nghỉ ngơi cho tốt."
"Được, ta đi ngay đây."
Nói xong thì Vệ Triệu chui vào quặng mỏ đen sẫm, cũng không biết đã đi đâu.
Nếu không có gì bất ngờ thì tiếng mắng mỏ và tiếng đào than đá nặng nề sẽ là chủ đề muôn thuở ở đây.
Nhưng hôm nay có một điều bất ngờ đã xảy ra.
Thấy trời sắp tối, người phụ trách hùng hổ đếm số hán tử trên tờ giấy lấy ra từ ngực.
Phía trên chẳng viết gì cả, chẳng qua là hình vẽ chữ thập và vòng tròn mà gã thuận tay lấy than đá vẽ lên, chỉ có mình gã hiểu.
Gã đọc một loạt tên theo những gì được viết trên giấy.
Những người còn lại không được đọc tên đều là những người không hoàn thành nhiệm vụ một trăm sọt hôm nay.
"Các ngươi ở dưới đó lười biếng, dù sao hôm nay không đào đủ thì ngày mai lại đào tiếp, nếu tích lũy ngày qua ngày thì hắc tử than đá các ngươi sẽ c.h.ế.t ở dưới đó, cả đời đừng mong ngoi lên được!"
Mắng xong thì gã lại nhét tờ giấy vào trong lòng.
Mảnh giấy này vẫn còn tác dụng, nói tích lũy ngày qua ngày không phải là giả mà đúng là làm thật.
Việc hôm nay chưa hoàn thành thì ngày mai phải làm bù, ngày phai cũng phải làm xong hết công việc tích lũy của hai ngày thì mới có thể lên, nếu còn chưa làm xong thì phải làm thêm đến ngày thứ ba.
"Người được gọi tên thì đi lên, ai chưa đọc tên thì tiếp tục ở dưới làm việc."
Gã lấy thang tre dài ném xuống.
Qua một lát có người bước ra khỏi động.
Những hắc tử than đá này đều có gương mặt đen, cho dù là thần tiên tới cũng không thể phân biệt được ai với ai nếu không rửa mặt sạch sẽ. Nhưng không sao cả, bọn họ còn phải nộp tấm thẻ gỗ nhỏ đặc biệt, mỗi lần đưa một sọt đá lên trên thì khi thả sọt rỗng xuống sẽ có một tấm thẻ gỗ nhỏ ở bên trong.
Một sọt than đá có một tấm thẻ gỗ, đủ một trăm thì mới cho qua.
Người trầm mặc nhất nộp số thẻ gỗ lên, đủ số lượng thì hán tử mới cho người đi qua.
Lại một "hắc tử than đá" khác tiến tới nhưng số lượng thẻ gỗ đưa ra lại không đủ, hán tử đang định chửi bới nhưng vừa ngẩng đầu đã chào đón một cái cán chày.
Tầm mắt lập tức tối sầm nhưng người còn chưa ngất đi, ngay sau đó có một bàn tay duỗi tới bóp cổ gã.
"Các ngươi muốn làm gì?!"
Bởi vì những "hắc tử than đá" này thường quá nghe lời, tùy ý đánh đập, mắng mỏ, trừng phạt nên dần dần người phụ trách trông coi bọn họ không khỏi lơi lỏng.
Theo quy củ thì ít nhất phải có bảy tám người mang theo vũ khí trông coi bọn họ nhưng bởi vì trời quá lạnh nên những người này đều trốn trong nhà uống rượu, ngủ, chỉ có hai kẻ xui xẻo canh giữ ở nơi này.
Khi trời sắp tối thì có thêm hai thủ vệ tới phụ trách áp giải những người này về.
Thủ vệ khác vừa mở miệng tra hỏi thì đã bị người đột nhiên nhảy ra khỏi hang đánh gục xuống đất, gã chưa kịp nói câu tiếp theo thì yết hầu đã bị hòn đá sắc bén mài nhọn mấy tháng trời cứa đứt.
Vệ Phan và người tên Bùi Dương kia đều giải quyết nhanh chóng nhưng đến lượt Vệ Triệu thì lại để người đó hét lên hai tiếng.
Hai tiếng hét này khiến những thủ vệ đang áp giải "hắc tử than đá" về phòng trước phải quay lại nhìn, trong hố phía sau cũng xuất hiện tiếng động.
"Chúng ta đã đánh c.h.ế.t ba thủ vệ, muốn chạy thì hãy nhân cơ hội chạy đi, nếu không chạy thì các ngươi sẽ không còn cơ hội."
Vệ Phan dùng một cục đá giết c.h.ế.t người cuối cùng kia giúp Vệ Triệu và nói với người trong hang rồi mới quay lại lột xiêm y của tên thủ vệ không biết còn sống hay c.h.ế.t.
Nhưng thủ vệ áp giải người trở về phía trước đã phát hiện hành động của bọn họ nên lớn tiếng gọi người tới.
Bọn họ không có cơ hội lột thêm nhiều xiêm y nên chỉ vội vàng kéo chiếc áo da trên người bọn họ xuống, cầm đao trong tay bọn họ rồi vội vàng biến mất trong bóng tối.
Sau khi rời đi, từng "hán tử da đen" lần lượt chui ra khỏi hang, có người trực tiếp bỏ chạy, có người còn học theo đám Vệ Phan lột xiêm y của thủ vệ.
Chờ khi thủ vệ trốn trong phòng chạy tới thì đối mặt với mấy người quá mệt mỏi không thể bỏ chạy hoặc là đã mất ý chí chạy trốn và ba thủ vệ bị l*t s*ch y phục.
Sắc mặt của thủ vệ cầm đầu vô cùng khó coi thì hét lớn: "Còn không mau đuổi theo! Nếu không đuổi được thì đêm nay các ngươi đừng hòng ngủ."
Các thủ vệ khác vội vàng chia thành hai đội hùng hổ đuổi theo.
Sau khi chạy ra ngoài thì đám người Vệ Phan mới nhận ra đã chọn sai thời điểm.
Đây là thời điểm ngày đêm luân phiên, mà đêm rõ ràng là lạnh hơn ban ngày, bọn họ không có đủ y phục, nếu chạy lung tung ở nơi rừng núi hoang vắng thì có lẽ sẽ c.h.ế.t cóng.
Nhưng bọn họ cũng chỉ một cơ hội này, bởi vì chỉ có lúc đó thì thủ vệ mới sơ sẩy, nếu trên mặt đất có nhiều thủ vệ thì với cơ thể của bọn họ đã bị khoét rỗng sau nhiều tháng làm nô dịch, căn bản không phải là đối thủ của đám thủ vệ cao lớn vạm vỡ đó.
"Tam ca, ngươi nói chúng ta sẽ c.h.ế.t cóng ở đây sao? Bây giờ trời càng lúc càng tối, cũng càng ngày càng lạnh..."
"Ngươi câm miệng! Mau chạy theo Bùi Dương."
Khác với Vệ Triệu đang đắm chìm trong khủng hoảng và rét lạnh thì thanh niên tên là Bùi Dương rõ ràng là người có chủ trương, có thể thấy được là hắn ta không chạy lung tung mà có ý định.
"Ngươi dẫn chúng ta đi đâu?"
Bùi Dương không nói chuyện, mím môi và dùng cằm chỉ vào vết bánh xe trên mặt đất.
Vệ Triệu còn đang ngơ ngác thì Vệ Phan đã hiểu ý.
"Đúng là có thể chạy ra ngoài bằng cách đi theo vết bánh xe vận chuyển than đá của bọn họ nhưng e rằng bọn chúng rất nhanh sẽ đuổi kịp."
Chúng biết bọn họ không biết đường nên chắc chắn sẽ chạy theo vết bánh xe nên đối phương sẽ đuổi theo vết bánh xe thì sẽ không mất công.
"Cho nên các ngươi hãy im miệng, chạy qua bọn họ thì có thể sống sót."
Đây là câu đầu tiên mà người trẻ tuổi tên Bùi Dương này mở miệng nói cho tới bây giờ, sau đó hắn ta không nói nữa mà vùi đầu vào chạy.
"Tam ca, ta cảm thấy chân ta sắp tê cóng rồi."
Bọn họ còn chưa kịp cởi giày da của đối phương, chỉ có một đôi giày vải mỏng rách tung tóe, vì chỉ có phần thân trên có áo da có thể chống lạnh, phía dưới vẫn còn mặc xiêm y nát và giày rách của mình, phần th*n d*** tê cứng vì lạnh nhưng phần thân trên cũng không khá hơn là mấy.
"Ta hối hận rồi, cho dù c.h.ế.t ở trong quặng mỏ kia thì ít nhất ở đó cũng ấm áp, còn hơn là c.h.ế.t cóng ở đây."
"Ngươi có thể ngậm miệng lại, tiết kiệm chút hơi ấm không?" Vệ Phan không nhịn được nói.
"Tam ca, nếu ta c.h.ế.t, nếu ngươi có thể sống sót ra ngoài, đừng chôn ta, nếu có cơ hội thì giúp ta thắp nén hương lên mộ mẫu phi, nói nhi tử bất hiếu..."
Thật ra ý thức của Vệ Triệu đã tan rã, tất cả đều dựa vào Vệ Phan đỡ hắn ta chạy.
"Ngươi đừng nói nữa, ta nhìn thấy đường lớn rồi! Bùi Dương, đó có phải đường lớn không?"
"Đúng vậy."
"Cho dù chạy tới đường lớn thì sao? Nơi này phía trước không có thôn, phía sau không có tiệm, sớm muộn gì chúng ta cũng bị đuổi theo..."
Vừa nói chuyện thì ba người đã đến được đường lớn.
Vệ Phan trầm giọng hỏi Bùi Dương: "Ngươi nói chúng ta nên chạy đi đâu?"
"Chạy theo vết bánh xe, sớm muộn sẽ gặp được người, nếu có cơ hội tốt thì có thể đi nhờ xe."
"Vào lúc này thì sao có thể có xe đi qua, đặc biệt là nơi trước không có thôn, sau không tiệm thế này, lại còn lạnh như vậy." Vệ Triệu nghe nói đã tới đường lớn, vất vả mới có tinh thần rồi lại chán nản nói.
"Nếu ngươi không chạy lên thì không nghĩ tới có thể chạy ra ngoài, đừng nhiều lời nữa, đi nhanh lên. Nếu các ngươi không theo kịp thì ta sẽ bỏ mặc các ngươi." Bùi Dương nói.
Sau đó quấn chặt áo da trên người và bước về phía trước.
Vệ Phan vội đỡ Vệ Triệu đi theo.
Lại chạy về phía trước một lúc thì trời càng lúc càng tối, băng tuyết trên mặt đất đã bị nghiền nát, đôi giày rách trên chân bọn họ không thể chống trơn trượt, cũng không thể chống lạnh.
Đi được vài bước lại ngã, chân chạm xuống mặt băng, hàm trên và hàm dưới run cầm cập vì lạnh, cuối cùng là từ bỏ vùng vẫy và ngã trượt về phía trước.
Trên thực tế nếu lúc này có người ngoài thì sẽ thấy gương mặt ba người đã xanh mét vì lạnh, lý do duy nhất khiến bọn họ cố gắng không gục ngã là vì còn có hơi thở.
"Tam ca, ta cảm thấy ta sắp c.h.ế.t rồi..."
"Nghe ngươi khóc dọc đường, nếu có tinh thần khóc như vậy thì không bằng tích cóp chút sức lực." Đối mặt với tình huống này, cho dù người luôn bình tĩnh như Bùi Dương cũng không nhịn được mắng chửi.
Hiển nhiên là cả người đã đạt tới cực hạn.
"Hay là chúng ta tìm một chỗ nghỉ một chút?"
"Không thể nghỉ, một khi dừng lại thì chúng ta sẽ không thể đứng lên nổi. Đừng há miệng th* d*c, dùng xiêm y che miệng mũi, nếu không thì khí lạnh sẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của chúng ta theo miệng mũi, có thể sống sót hay không đều phụ thuộc vào điều này."
Lại đi một đoạn thì lần này Vệ Triệu không đứng lên nổi nữa, ngay cả Vệ Phan cũng không khỏi ngã xuống.
"Lão tứ, lão tứ!"
Vệ Phan thấy hắn ta vẫn còn thở thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ta hít một hơi, nói với Bùi Dương cũng đang chật vật ở bên kia: "Ta thật sự không thể đi được nữa, chân đã không còn cảm giác, hãy nghỉ ngơi một lát..."
"Đừng nghỉ ngơi, ta nhìn thấy phía sau có ánh lửa..."
Vệ Phan quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy từ phía xa có chút ánh lửa.
"Mau đứng dậy, e là những người đó đuổi tới đây."
Vệ Phan vội đứng dậy, đỡ Vệ Triệu đã hôn mê chạy về phía trước, nhưng đã là thế suy sức yếu, còn mang theo người khác nên chưa chạy được vài bước đã loạng choạng ngã văng ra.
"Ngươi chạy đi, mặc kệ chúng ta."
Bùi Dương chạy về phía trước hai bước, chửi nhỏ một câu rồi quay lại kéo xiêm y Vệ Phan về phía trước.
Cứ như vậy, người này kéo người kia, người kia túm một người khác và tiếp tục tiến về phía trước.
Nhưng vẫn không nhanh bằng những người phía sau.
"Hây-----"
Theo một tiếng quát lớn, chiếc xe dẫn đầu đoàn chạy về phía trước một đoạn rồi mới từ từ dừng lại.
Người phía sau không kịp chuẩn bị, suýt nữa đã đụng trúng.
May mắn là bọn họ đã có kinh nghiệm, giữa các xe băng cũng có đủ khoảng cách để ngăn quán tính nên không đụng phải.
"Sao đột nhiên lại dừng?"
"Suýt nữa đụng phải ba người."
"Ba người gì cơ? Trong thời tiết c.h.ế.t tiệt này vẫn còn có người đi trên đường sao?"
Vừa nói chuyện thì có mấy người trên xe tới.
Nhóm người này là đoàn xe băng của Hắc Thành, lần này bị trì hoãn trên đường nên mới nhân lúc trời còn tối để lên đường chạy về Hắc Thành trước khi màn đêm buông xuống.
Vốn dĩ nghe nói có người còn không tin nhưng khi cầm đèn chống gió chiếu vào thì thấy đúng là ba người.
Nhưng mà trời quá tối, nếu không có hình người thì thật sự không thể nhận ra là ba người.
"Đây là ai?" Trát Cáp Lỗ không khỏi ngạc nhiên hỏi.
Có hán tử biết chút chuyện kéo hắn ta lại nói: "Kệ đi, hình như những người này là người từ quặng than của Tạ gia, Tạ gia đối với những người này rất khắc nghiệt, thỉnh thoảng có người chạy ra ngoài nhưng thông thường sẽ bị người Tạ gia bắt về, ta cũng tình cờ gặp một lần. Người Tạ gia đang đuổi theo bọn họ nhất định sẽ đến nhanh, chúng ta còn phải nhanh chóng quay về, đừng để cành mẹ đẻ cành con."
Trát Cáp Lỗ vừa nghe đã thấy có lý.
Đang định cho người kéo ba người không biết sống hay c.h.ế.t này đi và nhường đường cho bọn họ.
Đột nhiên có một người mở mắt nói: "Ta là thân thích của Vệ đại nhân các ngươi, ngươi đưa ta đi gặp Vệ đại nhân của các ngươi."
Vệ Phó và Phúc Nhi đang định nghỉ ngơi thì đột nhiên có người đến báo trên đường đoàn xe băng trở về có gặp ba người bị nghi ngờ là chạy trốn khỏi quặng than của Tạ gia, trong đó có một người nói là thân thích của đại nhân.
Nếu bình thường có người nói như vậy thì Vệ Phó nhất định sẽ cho rằng đối phương là kẻ lừa đảo, nhưng khi nhắc tới quặng than của Tạ gia, hắn có chút hứng thú.
Phúc Nhi nghe nói lại có thân thích của Vệ Phó tìm tới nên cũng muốn xem ai dám giả mạo là thân thích của Vệ Phó.
Chẳng lẽ không biết thân thích của Vệ Phó không thể nào xuất hiện ở Hắc Thành sao?
Ai ngờ vừa đi tới đã thấy ba người đen đến mức không thấy rõ nét mặt.
Mà một người trong số đó nhìn thấy Vệ Phó thì kinh ngạc và nói với vẻ mặt phức tạp: "Vệ Phó, vậy mà thật sự là ngươi."