Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 106

Hai người thử lại.

Lần này Phúc Nhi đi tìm một ít vải trắng, đặt vài trắng trong nước đun.

Sau khi nấu xong, dùng vải trắng quấn quanh nồi để chặn những làn khói trắng thoát ra ngoài, sau đó tăng lửa để chưng cất rượu trong nồi.

Vệ Phó nói: "Đáng lẽ Vương Ngự trù phải để lại cho nàng công thức chưng rượu nhưng hắn để lại công thức khác với ta công thức ta đã thấy."

"Chàng còn biết chưng cất rượu?" Phúc Nhi mở to mắt.

Mỗi lần nàng mở to mắt thì Vệ Phó lại cảm thấy đáng yêu vô cùng.

Đặc biệt là sau khi có Đại Lang, Đại Lang dần dần có thể nói được mấy chữ, hiểu được vài điều, mỗi khi gặp phải chuyện gì không nghe hiểu hoặc không nghe rõ thì cũng mở to mắt thế này, vẻ mặt ngây thơ ngạc nhiên nhìn ngươi và càng đáng yêu như nàng vậy.

Vệ Phó xoa đầu nàng: "Số sách ta xem qua còn nhiều hơn nàng nghĩ, nàng đã quên người Yến từ biên giới Liêu Ninh vào sao? Trước kia trong cung cũng uống rượu mạnh nhưng rượu mạnh hiếm có rượu ngon nên dần dần mới bắt đầu uống rượu của người Trung Nguyên."

"Thì ra là vậy."

Lời nói "thì ra là vậy" của nàng khiến hắn cảm thấy rất tự hào, không hỏi duỗi thẳng lưng.

"Nhưng chàng chưa nói tại sao chàng biết chưng cất rượu nha?"

Chuyện này khiến Vệ Phó không khỏi ảo não, sao bản thân chỉ lo đắc ý mà bỏ qua chuyện này.

"Trong cung uống rượu mạnh nên Tư uấn ti phía dưới cũng thử cải thiện, đồng thời cũng tìm kiếm công thức chưng cất rượu từ dân gian nhưng rượu được chưng cất không dễ uống hoặc là lãng phí công sức nên việc này tất nhiên sẽ kết thúc."

Nói cách khác, không phải dân gian không biết chưng cất rượu mà là rượu được chưng cất ra không ngon?

Vậy biện pháp chưng cất này của nàng có thể làm ra rượu hay không?

Hiện giờ vẫn còn hơi sớm để nói có được hay không, dù sao thì vẫn chưa được chưng ra.

Phúc Nhi chạy tới nhóm lửa, Vệ Phó thấy dáng vẻ chăm chú của nàng thì nhích người ngồi xuống bên cạnh nàng.

"Cho dù không nấu được rượu cũng không sao. Không phải nàng còn có rau trồng trong nhà ấm à?"

"Muốn trồng rau trong nhà ấm và muốn nấu cả rượu."

Đồ ăn chỉ kiếm được khoản tiền nhỏ, trông chờ vào việc bán đồ ăn để kiếm bạc cho hắn nuôi binh thì phải bán đến năm nào tháng nào?

"Chuyện quặng than đá đó, ta đã cho người đi điều tra và có chút manh mối." Vệ Phó lại nói.

Phúc Nhi ngồi có hơi mệt, liền nhét một nắm củi vào bếp rồi tựa vào vai hắn.

"Là nhà ai gan lớn như vậy, dám mở quặng tư nhân ở địa phương?"

Vệ Phó có thể nghe ra Phúc Nhi cố tình phớt lờ vai trò của Ô Cáp Tô mà chỉ đề cập đến thế lực ở địa phương.

Thực ra nghĩ lại, Ô Cáp Tô ở Long Giang, thái độ của ông ta tạm thời rất mơ hồ, tất nhiên trước tiên vẫn phải nhìn vào thế lực ở địa phương mới là lựa chọn sáng suốt.

"Là Tạ gia của Giang Đông, thật ra địa phương không che giấu được chuyện này, dù sao đồ vật cũng phải vận chuyển ra ngoài. Nhưng đối phương có người đứng sau, hơn nữa khai thác quặng đá cũng có trợ giúp bá tánh địa phương giữ ấm vào mùa đông."

Chính là vì than đá ở Hắc Thành cực kỳ rẻ nên đó là lý do tại sao Mao Tô Lợi không hề đau lòng khi bỏ lại một phòng than.

"Cho nên chuyện này gần như là chuyện công khai, chỉ cần hỏi thăm đơn giản là có thể biết được. Nói về lai lịch của Tạ gia thì có hơi xa vời, người ta nói rằng chuyện đó xảy ra vào thời kỳ của thái gia gia ta, lúc trước nam bắc giao chiến có rất nhiều quan lại ngoan cố, bí mật gây rối đã bị lưu đày về phương bắc xa xôi."

Hiện giờ Ninh Cổ tháp so với Hắc Thành lúc đó cũng coi như một nơi tốt.

Bởi vì vào thời điểm đó, khu vực Hắc Thành này là một khu vực hoàn toàn hoang dã, chỉ có cái lạnh vô tận và những mảng núi sâu rừng già.

Có thể nói một nửa số người ở Hắc Thành ngày nay là đời sau của những người lưu đày hồi đó, còn có một số bộ tộc đã di cư tới đây trong mấy năm gần đây cũng như một số rất nhỏ bộ tộc nguyên thủy.

Đồng thời nhóm người nhập cư này đã mang lại sức sống cho nơi đây như luyện sắt, đốt lò, trồng trọt, xây nhà cho người Hán và dạy cho thổ dân ở đây nói tiếng Hán đều là do những người nhập cư này dạy.

Có hàng chục gia tộc ở địa phương này giống như Tạ gia và hầu hết đều lấy họ của người Hán làm tên truân. Ban đầu không gọi là truân mà gọi là chòi nào đó rồi dần dần đổi thành truân.

"Vậy nơi đó có truân trang nào có họ Vương không?" Đột nhiên Phúc Nhi tò mò hỏi.

Vệ Phó sửng sốt nói: "Thật sự có một truân Vương gia."

"Chàng nói xem, gia gia của ta có thể là người của truân trang này không?"

"Có lẽ là không, nếu đúng như vậy thì sao gia gia không về nhà?"

Phúc Nhi suy nghĩ và cảm thấy cũng đúng.

"Gia gia ta có bản lĩnh như vậy, sao có thể là người của một làng nhỏ."

Vệ Phó bật cười nói: "Nàng đừng tưởng rằng người ta gọi là truân mà thật sự cho người ta là thôn nhỏ, thực ra truân của nơi này hơi lớn, không khác gì một tòa thành nhỏ. Nghe nói sau khi Hắc Giang đóng băng hàng năm thì sẽ có người La Sát nhân cơ hội tấn công và cướp bóc của bá tánh nên mỗi truân trang đều có tường thành cao, có hơi giống như Tĩnh An bảo và mỗi truân đều có quân riêng."

Phúc Nhi lại mở to mắt: "Vậy Mao tổng quản kia không quản lý sao?"

"Hắn?" Vệ Phó cười nhạt: "Ta tìm hiểu thì mới biết được, hắn có chút uy phong ở Hắc Thành, ỷ vào chức vụ để bắt nạt dân thường, giữ cống chồn lừa gạt các truân trang này, dù sao cũng không lừa nhiều nên đa số đều coi như bị chó cắn, bọn họ không muốn khiêu khích triều đình. Nhưng nếu thật sự đứng lên thì một truân trang hơi lớn cũng đủ bắt được hắn."

"Nếu đã như vậy thì cho dù chàng bắt được họ Mao thì còn lâu mới trở thành Hoàng đế ở đất này?"

Vệ Phó không biết nên khóc hay nên cười: "Cách nói của nàng sao vậy? Cái gì mà Hoàng đế với không Hoàng đế ở đất này?"

Phúc Nhi nhìn hắn đầy ẩn ý rồi quay lại nhìn bếp.

"Cho nên Tạ gia nhất định sẽ hành động, còn phải xem hành động như thế nào. Việc ưu tiên hàng đầu là bắt Mao Tô Lợi nhưng ta đoán bọn họ rất nhanh sẽ không nhịn được nữa." Vệ Phó nhìn ngọn lửa trong bếp rồi lẩm bẩm.

"Không nhịn được cái gì?"

Đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy.

Âm thanh rất nhỏ, Phúc Nhi ra hiệu cho Vệ Phó tạm thời ngừng nói, lắng nghe cẩn thận và lập tức đứng dậy.

Nàng đi sang đầu bên kia xem ống đồng thì quả nhiên có rượu chảy ra.

Bởi vì rượu chảy ra còn ít nên tạm thời không nhìn thấy gì, Phúc Nhi tiếp tục nhóm lửa, Vệ Phó cũng thêm củi vào, sau ba mươi phút thì được non nửa vại đựng rượu.

Lấy rượu nguyên chất ra so sánh.

Phúc Nhi sử dụng rượu ngũ cốc làm rượu nguyên chất, hay còn được gọi là rượu gạo.

Rượu gạo có màu sắc tổng thể là màu nâu, rất đục, tuy nhiên sau khi nấu lại có màu hổ phách và trông trong hơn nhiều so với rượu nguyên chất.

Phúc Nhi rót ra một chén: "Nàng nếm thử xem?"

Vệ Phó nhấp một ngụm.

Rượu sau khi rót ra để nguội, khi uống vào miệng có mùi thơm đậm đà, vị ngọt dịu.

Rượu gạo thực sự khi uống có vị chua, độ chua càng nhẹ thì rượu càng êm dịu và càng ngon.

"Nàng mua rượu hoa điêu làm rượu nguyên chất?"

"Rượu hoa điêu quý đắt như vậy, ta chỉ thử nên không đành lòng. Chàng có biết mấy ngày nay ra đã loay hoay bao nhiêu rượu không? Chỉ nhắc đến thôi cũng đau lòng, ta đã nhờ gia gia mua cho ta rượu gạo bình dân nhất."

Nhắc đến thì Phúc Nhi lại đau lòng, nàng có thể tiếp tục làm như vậy hoàn toàn là vì tin tưởng sư phó.

"Mùi vị thế nào? Sao chàng lại nói tới rượu hoa điêu?"

Vệ Phó không nói gì mà đưa chén rượu tới miệng nàng.

Phúc Nhi liền nhấp một ngụm.

Nhấm nháp cũng không nếm được vị gì.

Chung quy là nàng không thích uống rượu, chỉ vì uống cùng sư phó để rèn luyện chút tửu lượng.

"Nàng rót một chén rượu nguyên chất nếm thử thì sẽ biết."

Phúc Nhi vội vã đi rót chén rượu nguyên chất tới.

Nếm thử một ngụm rồi suýt nữa nhổ ra.

Nghĩ lại thì rượu gạo mua được ở Liêu Ninh thì có thể là loại rượu ngon nào được? Dân bản xứ đều uống Thiêu đao tử. Cho nên lão gia tử đã mua rượu gạo rẻ nhất, một cân chỉ có giá mấy văn tiền, chỉ cao hơn ngũ cốc một chút.

Khi uống vào miệng có cảm giác vừa chát vừa chua như nước chua vậy.

Lại nếm thử rượu chưng cất, Phúc Nhi không khỏi nhấp một ngụm lớn, vẫn là rượu chưng cất uống ngon.

Nhẹ, thơm, ngọt và hơi cay cay, rượu gạo bình thường không cay nhưng vị cay này không gây sặc mà rất vừa phải.

Vệ Phó hiểu rượu, sau khi nếm thử hai loại rượu thì đã nhận ra giá trị trong đó.

Vốn dĩ hắn nhìn chiếc chụp có hình dáng kỳ lạ thì cũng không coi trọng nhưng bây giờ nghĩ lại thì phương pháp chưng cất này đã vượt xa trình độ hiện tại rất nhiều.

Điều cần xem bây giờ là một nồi rượu có thể làm ra được bao nhiêu rượu chưng cất thì mới có thể xác định được giá trị.

Vì thế suốt một buổi chiều, Phúc Nhi và Vệ Phó đã ở trong căn phòng nhỏ này, lặp đi lặp lại động tác thêm củi, tăng lửa và hứng vò.

Vệ Phó nghĩ nhiều hơn Phúc Nhi.

Hắn không chỉ thử công thức chưng cất một lần mà còn thử chưng cất lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, chiếc chụp có hình dáng kỳ lạ này đã phát huy rất tốt sau bốn lần chưng cất, rượu được chưng cất gần như trong suốt.

Nếm thử thì quá cay, còn cay hơn cả Thiêu đao tử.

Vệ Phó uống được nửa ngụm thì gương mặt lập tức đỏ bừng.

Phúc Nhi sợ hắn uống nhiều sẽ khó chịu nên lập tức gọi Vệ Kỳ, lão gia tử và tỷ phu của nàng tới, để ba người thử vài loại rượu mà bọn họ đã chưng cất cả buổi chiều.

Sau khi nếm thử thì rượu được chưng cất lần đầu có vị ngon nhất.

Nó có tác dụng cải tiến rượu rẻ tiền, gần như đã thay đổi mùi vị, có thể biến loại rượu gạo rẻ nhất thành thứ tương tự như rượu hoa điêu.

Tỉ lệ hao phí là khoảng một trăm cân rượu chỉ có thể xuất ra hơn năm mươi cân, gần như hao phí một nửa.

Nhưng hương vị của loại rượu này có thể được người Liêu Ninh uống nhưng vẫn cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó. Trải qua hai lần chưng cất thì càng phù hợp với khẩu vị của người Liêu Ninh hơn.

Loại rượu này hao phí nhiều tiền, một trăm cân rượu chỉ có thể sản xuất không tới bốn mươi cân.

Rượu chưng cất ba lần có thể so sánh với Thiêu đao tử, thậm chí còn mạnh hơn Thiêu đao tử. Theo cách nói của Lưu Trường Sơn thì sau khi uống hai ngụm sẽ cảm thấy nóng và đổ mồ hôi, bây giờ có thể lăn lộn trong tuyết mà không cảm thấy lạnh.

Rượu qua bốn lần chưng cất, Phúc Nhi không cho bọn họ nếm.

Bởi vì ở bên kia còn có người đang say kia.

Vệ Kỳ cười nhạo tửu lượng của Vệ Phó quá kém, dáng vẻ không sợ c.h.ế.t.

"Ta uống chắc chắn sẽ không say."

Tửu lượng của Vệ Kỳ đúng là rất tốt, so với Lưu Trường Sơn còn tốt hơn, hai người đã từng thi đấu, Lưu Trường Sơn đã say nhưng tiểu tử hắn ta vẫn còn tỉnh táo.

Trong số những người Phúc Nhi biết thì có lẽ cũng chỉ có hắn ta mới có thể so được một chút với lão gia tử.

So được một chút là một cách nói cô đọng, thực ra theo quan điểm của Phúc Nhi thì Vệ Kỳ nhiều nhất cũng chỉ có thể bám theo sau gia gia nàng, nếu so sánh thì tuyệt đối không đủ tư cách.

Bởi vì nàng chưa từng thấy gia ga uống say, thậm chí nàng còn lén hỏi cha, cha nàng đã lớn tuổi như vậy nhưng vẫn chưa từng thấy lão gia tử uống say.

Lão gia tử uống rượu có say không? Đây là vấn đề mà Vương gia chưa thể lý giải.

"Tẩu rót cho ta một chét, ta cũng không tin ta uống sẽ say."

Vệ Kỳ nài nỉ Phúc Nhi rót rượu cho hắn ta, Lưu Trường Sơn và lão gia tử cũng khá tò mò rượu gì có thể khiến Vệ Phó uống một ngụm đã say.

Phúc Nhi lấy một chiếc bình nhỏ trong tủ ra, cẩn thận đổ ra một chén.

Không phải nàng keo kiệt mà trước khi Vệ Phó lảo đảo đã nói với nàng, rượu này rất ngon và bảo nàng cất đi, nó rất có ích với hắn.

Rượu trong chén có màu trong suốt.

Lưu Trường Sơn nói: "Rượu này lạ thật, ta chưa từng thấy loại rượu nào có màu sắc như vậy."

Lão gia tử vuốt râu, vẻ mặt trầm tư.

Vệ Kỳ là người liều lĩnh nhất, bưng lên uống một ngụm lớn.

Sau một ngụm, toàn bộ gương mặt hắn ta đỏ bừng lên, bằng mắt thường có thể nhìn thấy hai má bắt đầu run rẩy.

Nhưng tiểu tử này ngoan cố, không nhổ ra mà vặn vẹo một lát rồi cuối cùng cũng nuốt ngụm rượu xuống.

Hình như hắn ta muốn nói điều gì đó, ợ một hơi.

Ngay sau đó thì người ngã xuống đất.

Lưu Trường Sơn hoảng sợ.

"Đây là loại rượu gì mà có thể khiến hắn uống thành như vậy?"

Đến nay Lưu Trường Sơn vẫn không chịu chấp nhận việc mình không uống được bằng Vệ Kỳ nhưng thực chất thì đúng là không bằng.

Cũng bởi vậy mà hắn ta muốn nếm thử nhưng cũng lại do dự.

Do dự một hồi thì vẫn không kìm được lòng hiếu kỳ.

Hắn ta bưng nửa chén rượu còn lại lên nhấp một ngụm nhỏ.

Phản ứng mạnh hơn Vệ Kỳ rất nhiều.

"Cũng không mạnh như vậy, vị ngon hơn Thiêu đao tử rất nhiều. Tam muội, nếu muội muốn bán loại rượu này thì chắc hẳn có thể bán được giá tốt nhất."

Nói xong hắn ta lại uống thêm hai ngụm nhỏ.

Uống xong rồi còn bình phẩm mùi vị và chép miệng.

Nhưng cũng chỉ được vậy, Phúc Nhi thấy hắn ta lảo đảo, đặt bát rượu xuống và nói: "Sao lại cảm thấy chóng mặt nhỉ?"

Phúc Nhi và lão gia tử nhìn nhau, sau đó hai người trơ mắt nhìn hắn ta lảo đảo đến cái bàn gần đó và nằm đó say như c.h.ế.t.

Một lần hạ gục ba người.

Phúc Nhi cũng không biết nên khóc hay cười.

Chỉ có thể cùng lão gia tử đỡ người, một người đỡ một người, một người xách hai người, đưa ba người đi ngủ.

Đêm đó.

Ánh trăng trên bầu trời cao.

Xung quanh nóc nhà và cây cối được bao phủ bởi một lớp tuyết mỏng.

Vệ Phó tỉnh lại thì phát hiện Phúc Nhi không có ở đó.

Hắn xoa đầu rồi đi ra bên ngoài thì thấy cửa lớn đang mở rộng, gió lạnh thổi vào khuấy động hơi nóng trong nhà.

Trước cửa có một chiếc bàn nhỏ.

Trên bàn còn có vài món nhắm rượu và một bình rượu.

Phúc Nhi đang ngồi bên bàn nhìn ra sân.

Thấy hắn tới thì vội vàng vẫy tay nói: "Mau tới xem gia gia chơi thương."

Vệ Phó đi tới, nhìn ra ngoài cửa.

Hắn ngây ngẩn cả người.

Dưới ánh trăng có một lão giả đang múa thương.

Vệ Phó đã từng chứng kiến không ít thương pháp, sư phó dạy võ cho hắn từng nói thương là vua của trăm binh, muốn luyện thì không khó nhưng muốn luyện thành thạo thì cực kỳ khó, mất mười mấy năm công phu cũng chưa chắc làm được.

Giống như hắn, cũng chỉ là chủ nghĩa hình thức.

Ngay cả hoàng thúc cũng từng nói với hắn, thành thạo thương pháp thì sẽ bất khả chiến bại trên chiến trường.

Nhưng bởi vì thương pháp chỉ được dùng nhiều trên chiến trường, bình thường hiếm khi sử dụng hàng ngày nên người bình thường thích đi lối tắt để luyện kiếm.

Luyện kiếm mấy tháng là có thể dùng kiếm làm người bị thương nhưng luyện thương hơn nửa năm, nếu không đủ giác ngộ, không đủ chăm chỉ luyện tập thì cũng chỉ như que gẩy lửa trong tay.

Lúc này, Vệ Phó đã thấy được thương pháp, thật sự hiểu được cái gì gọi là nước chảy mây trôi, thương theo bên người, thương xuất ra như rồng.

Đặc biệt là lúc hắn đuổi tới, tình cờ nhìn thấy lão gia tử sử dụng mã thương một cách thần kỳ, một thương trực tiếp đánh vỡ một lỗ lớn của bệ đá trong sân thì kinh ngạc đến mức không khép được miệng.

Phúc Nhi đắc ý nhìn hắn đang ngây ngốc thì nói: "Gia gia ta lợi hại không?"

"Gia gia có chuyện gì vậy?"

Phúc Nhi nhìn một chén rượu trống rỗng trên bàn.

"Gia gia à, uống say rồi."

Đêm nay có bốn người say.

Lưu Trường Sơn vẫn ngủ say như c.h.ế.t, miệng vẫn còn lẩm bẩm gọi Đại Nữu, ta nhớ nàng.

Vệ Kỳ ở cách vách hắn ta thỉnh thoảng lại hét một câu, thần giữ của, mau tới hầm gà cho ta.

Vệ Phó vẫn còn tốt, sau khi uống thì không chịu nổi nên đã nhổ ra một nửa, tỉnh dậy thì tình cờ nhìn thấy lão gia tử múa thương dưới ánh trăng lúc say rượu.

Phải biết rằng Phúc Nhi đã lớn như vậy cũng chỉ nhìn thấy hai lần.

Về phần lão gia tử, dường như ông lão đã trở lại năm tháng khi ông lão còn trẻ, khi đó ông lão tràn đầy tham vọng…

"Đại đạo như thanh thiên, một mình ta không thể được..."

Không biết đã qua bao lâu thì lão gia tử đã cất thương và quay lại.

Toàn thân nóng hổi, người còn chưa tới gần đã cảm nhận được sức nóng.

Sắc mặt lão gia tử nóng bừng, tinh thần hưng phấn.

Khi đi ngang qua Vệ Phó còn vỗ bả vai hắn.

"Tiểu tử con, thật may mắn, cưới được tức phụ tốt, tổ tông cũng tích đức nếu không..."

Theo quan điểm của Phúc Nhi, lão gia tử chỉ vỗ vai Vệ Phó và cảm thán một câu.

Nhưng sau khi Vệ Phó nghe thấy âm thanh "nếu không" kia thì đã nhìn thấy trong mắt lão gia tử hiện lên tia sáng lạnh, hắn không thể nào hình dung được ánh sáng lạnh đó là gì nhưng hắn đã choáng váng ngay tại chỗ và thật lâu không thể hoàn hồn.

Mãi đến khi Phúc Nhi gọi hắn một tiếng thì hắn mới tỉnh táo lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn