Phúc Nhi nhìn thấy hắn như vậy thì liền biết tâm trạng của hắn không tốt.
"Sao vậy?"
"Không có gì."
Vệ Phó giải thích ngắn gọn tình huống vừa phân tích cho Phúc Nhi.
Phúc Nhi suy nghĩ một lúc rồi nói: "Thực ra chàng không cần phải đau đầu như vậy, ta cảm thấy phương pháp chàng nghĩ ra không tồi. Thế lực của những trưởng lão kia khó lay động, chàng có thể mượn sức của người trẻ tuổi, chẳng phải chàng vừa nói thợ săn trẻ tuổi dẫn theo rất nhiều người trẻ tuổi đến làm chứng cho hắn sao."
"Chàng nhìn xem, nếu hắn muốn báo thù, chàng giúp hắn thì hắn nhất định sẽ cảm kích chàng. Chàng có thể đưa hắn và những người trẻ tuổi có nhân phẩm tốt quen biết với hắn vào công sở, cho bọn họ viên chức, chúng ta phát lương và gạo thóc cho họ hàng tháng, mỗi tháng cũng không tốn bao nhiêu bạc mà còn có thể nhân cơ hội để thu phục truân trang của bọn họ, nếu Mao thủ quan kia không muốn thả người thì chúng ta tự tuyển người."
Trong công sở không có ai xử lý công vụ hằng ngày, cũng không phải Vệ Phó chưa từng nghĩ đến việc tìm Mao thủ quan lấy người.
Làm sao quan nha lại không có sai dịch thường trực được? Đều được triều đình hỗ trợ nhưng Mao Tô Lợi lấy thủ hạ của ông ta về để tuần tra trong thành và canh giữ cổng thành mà không để lại một người cho Vệ Phó.
Cũng vì là trời cao Hoàng đế ở xa, nói là công sở nhưng thực chất là phủ tổng quản của Mao Tô Lợi, tất cả những nha dịch đều là thủ hạ của của ông ta hoặc là binh lính của riêng ông ta.
Cho dù những người lính đó có là binh lính riêng của ông ta thì việc rời đi không để lại một người cho Vệ Phó cũng là hợp lý.
Vệ Phó sửng sốt, ngừng động tác trên tay lại.
"Đúng là ta không nghĩ tới chuyện này."
Phúc Nhi nhìn gương mặt có vẻ gầy đi của hắn mà hơi đau lòng.
"Không phải chàng không nghĩ tới mà là chàng quá bận rộn. Chàng đã quên dùng tên tuổi của trấn an sử để thiết lập uy nghiêm của riêng mình, thu phục đa số và đánh bại thiểu số, chẳng phải biện pháp này chàng đã nói với ta vào đêm hai ngày trước sao? Tốt hơn hết là nhanh chóng tìm văn thư về giúp chàng, nếu không cả ngày chàng bận rộn những việc vặt như vậy khó tránh khỏi tiêu tốn sức lực mà không thể làm được chính sự."
Nói đến việc tìm văn thư, Vệ Phó lại cười khổ.
Hắn cũng muốn tìm văn thư về giúp mình, nhưng ở những nơi thế này có rất ít người đọc sách, biết tìm văn thư ở đâu? Chỉ có thể đợi lão gia tử trở về có thể dẫn một người về không, trước đó hắn cũng đặc biệt dặn dò lão gia tử chuyện này.
Phúc Nhi giật lấy đồ trong tay hắn rồi kéo hắn đứng lên.
"Chàng cũng đừng giúp ta nữa, hãy nghỉ ngơi và uống một ít trà để tỉnh táo, ta thấy chàng vất vả quá."
Vệ Phó nghe lời nàng, đang định rời đi thì chợt nhớ tới thiếu một người.
"Đại Lang đâu?"
Đang nói thì bên trong phòng vang lên tiếng cha.
Đại Lang nhem nhuốc giống như mèo mướp nhỏ, đứng sau ngưỡng cửa phòng trong, không phải y không muốn ra ngoài nhưng trước mặt y còn có một chiếc bàn thấp ngăn cản.
Đại Lang đáng thương bám lấy bàn con đứng đó nhìn cha nương không biết bao lâu rồi.
Mà phía sau y chính là thúc thúc của y, Vệ Kỳ.
Vệ Kỳ cũng lấm lem, uể oải trừng mắt nhìn Phúc Nhi.
"Hắn chỉ vừa mới đến mà tẩu đã đau lòng hắn, bảo hắn đừng giúp rồi đi uống trà nghỉ ngơi. Ta đã giúp tẩu làm việc hơn nửa ngày cũng không thấy tẩu nói bảo ta đi uống trà nghỉ ngơi một chút?"
Vệ Kỳ bực bội nói: "Cũng quá bất công rồi đấy. Còn bảo ta giúp tẩu trông nhi tử, nhìn hắn bây giờ lấm lem nhưng không liên quan đến ta đâu, là do Đại Lang muốn giúp ta đào đất, ta không cho hắn đào thì hắn còn nói ta hư."
"Hư!" Đại Lang nhem nhuốc trên mặt cũng không quên tố cáo.
Phúc Nhi lúng túng.
Bình thường Vệ Phó đã nói nàng coi Đại Lang như đồ chơi, không ngờ hiện giờ lại bị hắn bắt tại trận.
"Không phải ta đang làm giấy dán cửa sổ sao, hài tử ở bên cạnh đã phá mấy tấm giấy của ta, giấy này là do ta mang từ nhà đến, phá một tấm thì phải làm một tấm mới nên ta mới cho hài tử đến chỗ Tiểu Ngũ Nhi một lúc."
Hiếm khi thấy thần giữ của chột dạ, Vệ Kỳ nhìn Vệ Phó, đây là chột dạ trước mặt ca ca của hắn ta sao? Ở trước mặt hắn ta thì luôn hung dữ.
Cuối cùng Đại Lang đáng thương cũng được cha cứu ra khỏi mấy chiếc bàn đáng ghét đó, cuối cùng y cũng trốn ra được.
Chuyện đầu tiên muốn làm vẫn là tố cáo.
"Nương, hư!"
Y nói rồi chỉ chỉ mấy cái bàn kia, ý là cố ý nhốt y vào trong.
"Bây giờ còn biết nói nương hư à? Buổi sáng con muốn ăn trứng tráng không phải đã nói nương tốt sao?" Phúc Nhi chống nạnh nói.
"Trứng tốt, nương hư, nhốt."
Nói xong y còn lã chã sắp khóc, đúng là tiểu đáng thương.
"Vệ Phó, chàng thấy không? Thế mà con còn giả vờ khóc!"
Phúc Nhi nhanh chóng lớn tiếng tố cáo.
Vệ Phó dở khóc dở cười: "Được rồi được rồi, mẫu tử hai người đừng cãi nhau nữa, đều quay về tắm rửa một lát đi, hai người cũng bận rộn cả ngày rồi, những việc này cũng không thể hoàn thành trong chốc lát được."
Phúc Nhi không thấy mệt nhưng nếu Vệ Phó bằng lòng chuyển đề tài thì tất nhiên nàng sẽ vui mừng.
Nàng thấy Vệ Kỳ ngơ ngác đứng đó thì đặc biệt khó chịu.
Hai người này đều tố cáo nàng, bình thường còn cho ăn uống đầy đủ.
"Tài cán thế nào chứ, đệ thấy mệt sao? Đệ xem đệ khỏe như trâu, làm một chút đã thấy mệt, còn không bằng ta."
"Ta mệt chỗ nào?"
Không phải ta sợ chia ít mà là sợ bất bình đẳng. Nếu không thì cả nhà người ta đã đi nghỉ ngơi, còn một mình hắn ta ở đây làm việc, chẳng phải trông hắn ta rất đáng thương sao?
Ngay lúc Phúc Nhi đang nói chuyện với Vệ Phó về thợ săn trẻ tuổi thì một đám người trẻ tuổi vừa rời khỏi Hắc Thành và chuẩn bị quay trở về truân trang của từng người.
Truân trang của bọn họ đều ở gần đầy, bọn họ thường xuyên đi bắt cá cùng nhau.
"Tát Luân Sơn, ngươi nói trấn an sử đại nhân mới tới sẽ giúp ngươi báo thù chứ?" Người nói chuyện là một thanh niên mặc áo khoác màu nâu, thấp lùn nhưng dáng người chắc nịch.
Người trẻ tuổi tên là Tát Luân Sơn có một vết sẹo hình con rết trên mặt làm cho gương mặt vốn rất anh tuấn có phần hung dữ.
Vết sẹo này để lại khi hắn ta muốn trả thù cho Vân Châu nhưng bị đám mã phỉ kia bắt được, thay vì giết hắn ta thì bọn mã phải đã đánh hắn ta trọng thương rồi giỡn cợt để lại vết sẹo này trên mặt hắn ta rồi ném hắn ta vào rừng.
Không ngờ hắn ta được người cứu, may mắn không c.h.ế.t, kể từ đó hắn ta luôn trốn tránh đám người đó nhưng không hề quên thù hận. Những việc này Ân Tích và Sát Cát đều biết nên không khỏi lo lắng cho đồng đội.
"Quan triều đình đều là cẩu quan, chẳng phải truân trưởng gia gia luôn cảnh báo chúng ta phải tránh xa những người này sao? Ta nghĩ trấn an sử này chắc chắn là một Mao tổng quản khác, chỉ biết bắt nạt những người như chúng ta, Tát Luân Sơn, ngươi đừng quá hy vọng về chuyện này." Cao Tráng Sát Cát nói.
"Nếu hắn thật sự có thể báo thù giúp Vân Châu thì mạng của Tát Luân Sơn ta chính là của hắn. Nếu không..." Tát Luân Sơn nắm chặt tay, trước mắt hiện lên gương mặt trẻ trung và tốt bụng của trấn an sử đại nhân.
"Có lẽ hắn sẽ giúp ta, hắn không giống như Mao tổng quản, các ngươi đã từng thấy Mao tổng quản và thủ hạ của ông ta nói chuyện với những người như chúng ta đàng hoàng như vậy chưa?"
Cũng chính vì vậy nên Tát Luân Sơn mới bỏ nhiều công sức tìm đồng bọn tới làm chứng cho hắn ta.
Ân Tích và Sát Cát nhìn nhau, trong mắt tràn đầy lo lắng, chỉ hy vọng lần này Tát Luân Sơn sẽ không thất vọng, nếu không bọn họ sợ Tát Luân Sơn sẽ suy sụp.
Kể từ khi Vân Châu c.h.ế.t thì Tát Luân Sơn luôn tâm tâm niệm niệm báo thù cho Vân Châu, vì lý do này mà quay lưng với người trong nhà, nếu lần này không thành công -----
Chỉ hy vọng là có thể thành đi.
Sau khi trở lại chính phòng, Phúc Nhi băng qua sân, vào bếp đun nước rồi mang nước về chính phòng.
Để Vệ Phó tắm rửa cho nhi tử của hắn.
Nàng nghỉ tạm ở một bên nói: "Đúng là cần mấy hạ nhân, tòa nhà lớn như vậy nhưng cả nhà neo người, chỉ đến phòng bếp cũng phải đi mấy chặng đường?"
Không chỉ có thế, hiện giờ công sở này có tới mười mấy người, đều là nam nhân trưởng thành, chỉ có một mình Phúc Nhi là nữ nhân, còn có hài tử, các nam nhân đâu biết nấu cơm nên thường ngày Phúc Nhi phải nấu bữa cơm cho hơn chục người.
"Tốt nhất nên có một nữ đầu bếp trông bếp, hai người gác cổng, chỗ tỷ phu cần hai người giặt đồ, ta cần một người làm một số việc vặt gì đó..."
Phúc Nhi ở bên này vừa bẻ ngón tay, tính xem cần bao nhiêu người.
Đại Lang bên kia đã bị cởi áo ngoài, tay nhỏ được cha cho vào trong chậu nước rửa, rửa sạch đống nhem nhuốc trên mặt rồi lại đổ nước đi, thay một chậu nước sạch để tiếp tục lau.
"Đúng rồi, còn phải tìm một người đáng tin cậy để trông Đại Lang, nếu không bình thường ta dẫn theo hài tử cũng không thể đi đâu và làm được gì."
Đại Lang đáng thương lại bị ghét bỏ.
"Ta đã nói với gia gia tất cả chuyện này, lần này gia gia trở về có thể đã mua đủ người."
"Đúng rồi, quên nói chuyện này với chàng," Phúc Nhi đột nhiên nói: "Mao thủ quan kia để lại một phòng than đá cho chúng ta, thứ này ở Kiến Kinh rất đắt nhưng hắn mua rất nhiều để đốt địa long."
Nàng giễu cợt: "Trong cung cũng chỉ có chính cung nương nương mới có địa long để sưởi ấm, một thủ quan nho nhỏ như hắn còn xa xỉ như thế. Chàng còn nói nơi này rất nghèo, theo ta thấy thì chỉ có bá tánh nghèo, quan lại không nghèo, ta nghĩ Mao thủ quan này chắc chắn đã tham ô không ít bạc của triều đình..."
"Triều đình không phát bạc cho hắn tham ô nhưng chắc chắn sẽ cướp của bá tánh, tuy nhiên ngay cả số tiền tài bất chính kiếm được cũng không đủ để hắn coi một phòng than đá như không có gì rồi tùy tiện bỏ đi."
Vệ Phó lau cho Đại Lang lần cuối, thấy cuối cùng cũng sạch sẽ thì ôm y lên giường đất ngồi.
Phúc Nhi nghe thấy những lời đó và nhướng mày nhìn hắn.
"Ta đã nhìn qua chỗ than đá nàng nói, hôm trước tỷ phu có nói với ta, hình như không phải mua mà có vẻ như được khai thác ở địa phương."
Than đá còn được gọi là than cốc, không giống như than củi.
Bởi vì được đào lên từ lòng đất hoặc từ trong núi nên gọi là than đá.
Than được sử dụng trong hoàng cung là than củi, là sản phẩm của quá trình đốt củi.
Than trong cung được chia thành nhiều loại, tốt nhất là than hồng được làm từ gỗ chắc ở vùng Dịch Châu, đốt cháy được thời gian dài, không có khói, tro than sau khi đốt có màu trắng hồng.
Than tầm trung cũng không có khói nhưng không bền bằng than hồng, chủ yếu được các phi tần cấp trung và cấp thấp trong cung sử dụng, còn loại than cấp thấp khi đốt sẽ tạo ra khói đen nên gọi là than đen, thường là do cung nhân dùng.
Trong cung cũng dùng than đá, chủ yếu là để đốt địa long hoặc để cung nhân dùng đun nước nóng, nếu không thể cho vào chậu than thì sẽ đặt trong cung thất của các nương nương.
Vì than đá chứa nhiều tạp chất nên khi đốt sẽ tạo ra khói giống như loại than đen cấp thấp nhất. Trong cung có xưởng sản xuất than cung ứng, chưa bao giờ thiếu hụt nên không cần sử dụng loại than đá này.
Nhưng những thứ bị vứt đi như giày rách ở trong cung lại là đồ tốt ở Kiến Kinh.
Mùa đông ở đây rét lạnh, cái lạnh kéo dài nên rất cần số lượng lớn vật liệu sưởi ấm, nếu chỉ dùng than củi để sưởi ấm thì quá hao phí.
Người bình thường có thể lấy củi hoặc giống như nhà mẹ đẻ của Phúc Nhi, lên núi sẽ thuận tay lấy củi đốt, tích lũy theo thời gian thì có thể tích lũy được rất nhiều.
Sau vụ thu hoạch mùa thu thì nam nhân trong nhà sẽ lên núi đốn củi, chất củi vào mấy gian phòng nhưng vẫn chưa đủ đốt, bình thường không có việc gì làm thì sẽ đi đốn củi.
Nếu ở trong thành thì phương pháp trữ củi này sẽ không hiệu quả bởi vì trong thành Kiến Kinh có nhiều người ở nên chủ yếu là mua than để đốt.
Nhưng than củi không bền bằng than đá và chiếm diện tích nên dù than đá có đắt hơn than củi rất nhiều thì bá tánh bình thường cũng sẽ cắn răng mua một ít than đá về đốt.
Vốn dĩ Phúc Nhi cho rằng sau khi đến Hắc Thành sẽ phải chịu đựng thời tiết lạnh giá.
Thực tế thì không phải như vậy, ngày đầu tiên tới căn nhà dân đó đã có đủ than, khi đến chỗ công sở này, không ngờ người ta trực tiếp bỏ lại một phòng than đá.
Lúc này nghe thấy Vệ Phó nói như vậy thì lập tức hiểu ra.
"Ý chàng là ở đây có quặng than? Nhưng nếu có quặng than thì triều đình nên phái người tới canh giữ khai thác, địa phương cũng có nha môn tương ứng chứ?"
Nếu không đúng thì sao Vệ Phó lại nói Phúc Nhi thông minh.
Nàng gần như có thể hiểu được ý của hắn chỉ bằng một câu và chỉ ra những điểm bất thường.
Chính là bởi vì địa phương không có nha môn tương ứng.
Đại Yến không cho phép người dân tự ý khai thác quặng than mà phải được sự đồng ý của quan phủ.
Sau khi quan phủ đồng ý thì sẽ căn cứ vào các loại thuế khóa tương ứng dựa trên sản lượng, đồng thời còn phái quan binh canh giữ để đề phòng việc khai thác quặng bừa bãi gây thiệt hại đến mạng người hoặc chứa chấp phạm nhân chạy trốn.
Hắc Thành không có nha môn tương ứng, chỉ có một công sở chính là nơi bọn họ ở nên rõ ràng nơi này có người tự ý khai thác quặng.
"Trên đường tới đây, ta thấy con đường được xây dựng tốt, không thua kém gì đường núi nhưng Ô Cáp Tô lại nhiều lần thoái thác việc xây dựng đường núi với triều đình. Sau khi tới thì ta thấy ở đây có rất nhiều du khách, còn tưởng con đường kia được xây dựng để buôn bán, bây giờ nghĩ lại thì e rằng có nguyên nhân bên trong."
Nếu than đá không bán được thì chỉ là một đống đá có thể đốt nhưng nếu bán được thì chính là một đống bạc.
Biên giới Liêu Ninh rộng lớn, tuy dân cư không đông đúc bằng đồng bằng Trung Nguyên nhưng triều đình đã hai lần trấn ải việc di cư của bá tánh trong biên giới ra ngoài biên giới và khuyến khích bọn họ tới đây để khai hoang làm ruộng nên cư dân hiện nay khá lớn.
Những người này có thể không ăn thịt, không mua y phục mới nhưng không thể không giữ ấm, nếu không sẽ c.h.ế.t cóng.
Một gánh than đá không tới hai trăm văn, một gánh không tới mười lăm cân, không bằng thứ này không có tiền vốn, chỉ cần có thể vận chuyển ra ngoài thì chính là bạc trắng lóa.
"Bọn họ có thể đi bằng đường thủy, cần gì phải tốn tiền và vật liệu làm đường?"
Nói xong thì Phúc Nhi mới biết bản thân sai ở đâu.
Đi theo đường thủy thì sẽ nhiều thuế nặng, không chỉ bị đánh thuế mà còn không thể che giấu được việc tự ý khai thác quặng. Cho nên thà tốn chút sức lực thì sẽ được an toàn.
"Chẳng trách lúc chàng đến Long Giang Thành mà Ô Cáp Tô kia không muốn gặp, xem ra hắn tức giận triều đình phái chàng tới để chiếm dụng tài nguyên của hắn. Bởi vì một khi chàng tới thì sẽ không thể che giấu được chuyện này, hắn biết lai lịch của chàng, lại sợ liên lụy nên chỉ có thể nuốt hận cắn răng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra."
"Nhưng cũng không đúng lắm," Phúc Nhi lại nói: "Hắn nhờ ai giúp khai thác quặng ở địa phương? Mao tổng quản kia? Không giống lắm, nếu hắn thật sự có Ô Cáp Tô ở sau lưng thì sẽ bị chúng ta hù dọa sao?"
Ánh mắt Vệ Phó trầm xuống.
"Không biết nhưng sẽ sớm biết thôi."
Phúc Nhi trở nên tràn đầy năng lượng.
"Triều đình phái chàng đi quản lý một khu vực nào đó thì quặng này chắc chắn cũng do chàng quản lý phải không?"
Vệ Phó nhìn thấy nàng lại l**m môi, hưng phấn đến mức phồng mũi thì không nhịn được cười nhưng vẫn giả vờ rụt rè gật đầu.
Phúc Nhi vỗ đùi: "Chiếm lấy nó cho ta, nhất định phải chiếm! Đây đều là bạc đó!"
Khi nói đến câu cuối cùng "đây đều là bạc đó" thì nàng đã hạ giọng rất thấp như thể đây là một bí mật cực lớn gì đó.