Tô Viên nắm chặt thanh kiếm bóng tối trong tay, lòng đầy hồi hộp. Hơi lạnh từ bóng tối xung quanh dường như thấm vào da thịt, nhưng cô không cho phép nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. Bước chân của cô vững vàng hơn khi đối diện với bóng dáng mờ ảo đang tiến lại gần.
“Đó chính là cương thi,” Lâm Nguyệt nói nhỏ, đôi mắt cô không rời khỏi hình thù lờ mờ phía trước. “Nó từng là bạn của cha bạn.”
Tô Viên bỗng thấy tim mình thắt lại. Hình ảnh về cha hiện lên trong tâm trí, những kỷ niệm ấm áp tràn về. Cô không thể để nỗi đau này ngăn cản mình. Cô đã quyết tâm rồi, phải đối diện với quá khứ.
Cương thi bước ra từ bóng tối, đôi mắt vàng rực như ánh đèn lấp lánh trong đêm tối. Nó không tấn công, chỉ đứng đó, nhìn cô chằm chằm. Tô Viên cảm nhận được nỗi buồn, sự mất mát trong ánh mắt ấy. “Cha!” cô thầm gọi trong lòng.
“Đừng để cảm xúc chi phối,” Lâm Nguyệt nhắc nhở, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Hãy nhớ lý do tại sao chúng ta ở đây.”
Tô Viên hít một hơi thật sâu. “Tôi sẽ không để nỗi sợ hãi kiểm soát tôi.” Cô bước lên một bước, thanh kiếm bóng tối ánh lên một cách ma mị. “Nếu bạn còn nhớ tôi, hãy cho tôi biết bạn đang chịu đựng điều gì.”
Cương thi như hiểu lời cô, nó chầm chậm tiến lại gần hơn. Tô Viên cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ từ nó, như thể nó đang cố gắng truyền đạt điều gì đó. Cô dám chắc, trong sâu thẳm, nó vẫn còn là một phần của con người mà cô từng biết.
“Bạn không phải là quái vật,” Tô Viên thì thầm, “bạn chỉ là nạn nhân của những thí nghiệm điên cuồng.” Cô nhìn vào đôi mắt vàng, thấy được những ký ức đau thương và nỗi khao khát tự do.
Bất chợt, cương thi vươn tay ra, lòng bàn tay nó toát lên một làn khói đen. Tô Viên cảm thấy một sức mạnh đang chảy vào cơ thể mình. Cô hoảng hốt nhưng không rút lui. “Đây là sức mạnh của bạn?” cô hỏi, giọng đầy ngạc nhiên.
“Chúng ta cần phải làm gì đó,” Lâm Nguyệt lên tiếng, ánh mắt cô sắc sảo. “Nếu nó có thể giúp ta, hãy nắm bắt cơ hội này.”
“Đúng vậy,” Tô Viên quyết định. “Tôi sẽ không để bạn phải chịu đựng nữa.” Cô cảm nhận được dòng chảy bóng tối từ cương thi, như một nguồn sức mạnh đang chờ đợi được giải phóng.
“Cùng nhau, chúng ta có thể chiến đấu,” Tô Viên nói, và một tia sáng hy vọng loé lên trong đôi mắt cương thi. “Hãy cho tôi biết cách.”
Cương thi gật đầu, và Tô Viên cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ tràn đầy trong cô. Cô không chỉ là một Bóng Nữ, mà giờ đây, cô đã trở thành cầu nối giữa ánh sáng và bóng tối.
“Chúng ta cần phải giải phóng những cương thi khác,” Lâm Nguyệt thúc giục, giọng cô tràn đầy quyết tâm. “Nếu họ có thể hiểu bạn, có thể họ sẽ đứng về phía chúng ta.”“Đúng vậy,” Tô Viên khẳng định. “Bắt đầu từ đây, tôi sẽ không chỉ chiến đấu cho bản thân mình, mà cho tất cả những cương thi bị áp bức.”
Nhưng ngay khi cô vừa nói xong, một tiếng động vang lên từ góc tối. Một cương thi khác xuất hiện, mang vẻ hung dữ, đôi mắt nó rực sáng như lửa. Tô Viên cảm nhận được sự đe dọa từ nó, nhưng cũng thấy sự hoảng loạn trong ánh mắt.
“Chúng ta phải chuẩn bị,” Lâm Nguyệt cảnh báo, tay cô nắm chặt lấy thiết bị công nghệ. “Có thể đây là kẻ thù.”
Tô Viên giữ thanh kiếm bóng tối, lòng đầy kiên định. “Không, họ không phải là kẻ thù. Họ cũng chỉ là nạn nhân.” Cô nhìn vào cương thi đang tiến lại gần, cảm nhận được sự lạc lối trong nó. “Tôi sẽ không từ bỏ.”
Cương thi dừng lại, ánh mắt như tìm kiếm một điều gì đó. Tô Viên không chần chừ, cô bước về phía nó. “Tôi biết bạn đang đau khổ. Hãy để tôi giúp bạn.”
Cương thi ngập ngừng, nhưng rồi nó lùi lại, như thể đang phải đấu tranh với những ký ức khủng khiếp. Tô Viên không thể để nó quay đầu. “Tôi sẽ không để bạn phải chịu đựng thêm nữa. Hãy cho tôi biết bạn cần gì.”
Bỗng dưng, một tiếng gầm vang lên, làm không khí xung quanh trở nên nặng nề. Vũ Thái xuất hiện, với vẻ mặt lạnh lùng và đầy thách thức. “Đừng phí thời gian với những kẻ yếu đuối,” hắn quát. “Chúng chỉ là công cụ cho kế hoạch của ta.”
Tô Viên cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng. “Chúng không phải là công cụ, chúng là những linh hồn bị mắc kẹt! Bạn không có quyền quyết định số phận của họ!”
“Và mày nghĩ mày có thể thay đổi điều đó?” Vũ Thái cười khẩy, giọng hắn như một mũi dao sắc nhọn. “Mày chỉ là một Bóng Nữ yếu đuối, không có khả năng cứu rỗi ai cả.”
“Nếu bạn muốn chiến đấu, tôi sẽ không từ bỏ,” Tô Viên đáp, thanh kiếm bóng tối sáng rực trong tay. “Tôi sẽ bảo vệ họ, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đối mặt với bạn.”
“Thật thú vị,” Vũ Thái thách thức, đôi mắt hắn ánh lên sự hứng thú. “Hãy xem mày có thể làm gì khi phải đối mặt với quá khứ của chính mình.”
Một trận chiến không chỉ giữa ánh sáng và bóng tối sắp diễn ra. Tô Viên biết rằng cô không chỉ đang chiến đấu cho bản thân mà còn cho tất cả những cương thi đã chịu đựng. Cuộc chiến này sẽ quyết định số phận của cả hai thế giới, và cô sẽ không từ bỏ cho đến khi tất cả được giải phóng.
“Chúng ta không đơn độc,” Tô Viên nói với Lâm Nguyệt, ánh mắt họ giao thoa, đầy quyết tâm. “Bóng tối sẽ dẫn dắt chúng ta.”
Cả hai sẵn sàng đối đầu với Vũ Thái và những cương thi. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối đã chính thức bắt đầu, và Tô Viên sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ được giải phóng.