Khi Tô Viên và Lâm Nguyệt tiến vào căn cứ của Vũ Thái, không khí trở nên nặng nề, như một lớp khói đen bao trùm. Những cánh cửa sắt khép kín, ánh sáng từ những bóng đèn nhấp nháy tạo ra những hình thù quái dị trên tường. Tô Viên cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù đang lẩn khuất, chờ đợi thời điểm thích hợp để tấn công.
“Chúng ta cần phải nhanh chóng.” Tô Viên thì thầm, ánh mắt cô quét qua những bóng cương thi lờ mờ đang di chuyển quanh đó. Họ không thể để chúng phát hiện ra.
“Cẩn thận. Có vẻ như chúng đang canh gác.” Lâm Nguyệt nói, giọng cô khẽ run. Cô biết rằng sức mạnh của Vũ Thái không chỉ đến từ bản thân hắn mà còn từ những cương thi mà hắn triệu hồi.
“Để tôi.” Tô Viên tập trung, cảm nhận dòng chảy bóng tối quanh mình. Những ảo ảnh bắt đầu hiện ra, khiến những cương thi xung quanh hoang mang. Họ lùi lại, ánh mắt trống rỗng, như những con rối không chủ.
“Chúng ta đi thôi.” Lâm Nguyệt dẫn đầu, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
Khi đi sâu vào trong, tiếng r*n r*, tiếng thở hổn hển vang lên từ những góc tối. Tô Viên không thể không cảm thấy sự ghê tởm lẫn sợ hãi. Những cương thi không chỉ là những xác chết sống lại, mà còn là những sinh vật bị giam cầm, bị điều khiển bởi Vũ Thái.
“Chúng ta phải tìm ra cách giải phóng chúng.” Tô Viên nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Không thể để hắn tiếp tục thao túng họ.”
Lâm Nguyệt gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn lo lắng. “Và nếu chúng ta không thành công?”
“Chúng ta sẽ thành công.” Tô Viên khẳng định, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi băn khoăn. Họ đang đối mặt với một kẻ thù mạnh mẽ, một cương thi tàn bạo không ngần ngại sử dụng bạo lực.
Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía trước. Họ dừng lại, tim đập nhanh. “Có ai đó ở gần.” Lâm Nguyệt thì thầm, ánh mắt căng thẳng.
“Chúng ta phải cẩn thận.” Tô Viên nói, sử dụng bóng tối để tạo ra một lớp bảo vệ cho cả hai. Họ lặng lẽ tiến lên, từng bước một, như những bóng ma trong đêm.
Khi đến gần một căn phòng lớn, Tô Viên cảm nhận được một sức mạnh đáng sợ từ bên trong. “Có thể là Vũ Thái.” Cô thì thầm, lòng đầy lo lắng.
“Nghe này, nếu hắn ở trong đó, chúng ta cần một kế hoạch.” Lâm Nguyệt nói, ánh mắt cô sáng lên. “Tôi có thể hack vào hệ thống bảo mật, làm cho hắn không thể sử dụng cương thi để chống lại chúng ta.”
“Cô sẽ làm được.” Tô Viên động viên. Cô biết rằng Lâm Nguyệt có khả năng vượt trội trong lĩnh vực công nghệ, và điều đó sẽ giúp họ rất nhiều.
“Hãy chờ tôi một chút.” Lâm Nguyệt nói, cô tập trung vào chiếc máy tính đặt bên trong căn phòng. Những dòng mã hiện lên nhanh chóng, và Tô Viên cảm nhận được thời gian đang trôi qua từng giây.Nhưng một tiếng động lớn vang lên, cửa căn phòng bật mở. Vũ Thái đứng đó, ánh mắt vàng rực như những ngọn lửa địa ngục. “Các ngươi nghĩ rằng có thể xâm nhập vào đây mà không bị phát hiện sao?” Hắn cười, âm thanh vang vọng như tiếng sét.
“Chúng tôi không đến đây để chiến đấu, Vũ Thái.” Tô Viên bình tĩnh nói, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong ánh mắt.
“Không? Vậy thì các ngươi sẽ phải trả giá.” Hắn quát, những cương thi xung quanh bắt đầu di chuyển, ánh mắt chúng đầy thù hận.
“Chạy!” Lâm Nguyệt hét lên, và cả hai nhanh chóng lùi lại. Tô Viên cảm nhận được bóng tối xung quanh đang sôi sục, nhưng không thể hoàn toàn kiểm soát được.
“Chúng ta phải thoát ra khỏi đây.” Tô Viên nói, lòng cô tràn đầy hoang mang. Họ đã không chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trực diện như thế này.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ.” Lâm Nguyệt khẳng định, đôi mắt cô sáng lên với quyết tâm. “Tôi sẽ hack vào hệ thống, tìm ra cách để thoát khỏi đây.”
Cả hai quay lại, chạy về phía cửa, nhưng những cương thi đã chặn đường. Tô Viên biết họ không thể để mình bị vây bắt. Cô tập trung sức mạnh bóng tối, tạo ra một lối đi tạm thời.
“Đi!” Tô Viên hét lên, kéo Lâm Nguyệt theo. Họ lao vào bóng tối, nhưng không thể tránh khỏi sự truy đuổi của Vũ Thái. Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng như một điềm báo xấu.
“Các ngươi sẽ không thoát được đâu!” Hắn gầm lên, và những cương thi bắt đầu lao theo, như những bóng ma trong đêm.
Trong lúc chạy, Tô Viên cảm thấy những mảnh ký ức vụn vỡ về quá khứ, về sự đau khổ và thù hận. Vũ Thái không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một phần của định mệnh mà cô không thể tránh khỏi.
Họ lao ra khỏi căn cứ, nhưng bóng tối vẫn bám theo. Cô biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Vũ Thái sẽ không dễ dàng từ bỏ. Và những bí mật vẫn còn đang chờ đợi họ khám phá.
“Chúng ta sẽ quay lại.” Tô Viên nói, quyết tâm trong giọng nói. “Lần sau, chúng ta sẽ không chỉ đối đầu với hắn, mà còn giải phóng những cương thi khỏi sự kiểm soát.”
Lâm Nguyệt gật đầu, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ làm được.”
Nhưng trong lòng Tô Viên, một nỗi lo lắng dâng lên. Họ đã chạm vào một thế lực tăm tối, và bóng tối không bao giờ buông tha cho những ai dám thách thức nó. Cuộc chiến vẫn còn dài, và những kẻ thù đang chờ đợi họ trong những góc tối của thế giới này.