“Cố ý để khăn voan rơi xuống, cố ý để Tiêu lang nhìn thấy mặt ngươi. Ngươi muốn hắn hối hận? Hay muốn tranh giành với ta?”
Lâm Uyển Vân lấy lòng mình đo lòng người, bởi chính nàng ta cũng dùng thủ đoạn như vậy.
Lần đầu nàng ta gặp Tiêu Du là ở một ngôi chùa.
Hôm đó nàng ta đã sớm dò la được tin sẽ có một vị khách quý đến.
Nàng ta không biết vị khách quý ấy là ai, nhưng từ trước đến nay vốn gan lớn, tâm tư kín kẽ, dám nghĩ dám làm.
Hôn ước giữa nàng ta và Tạ Tĩnh Đường là do nàng ta khóc lóc cầu xin phụ thân mới có được.
Nhưng Tạ Tĩnh Đường lại thẳng thừng nói rõ, cho dù thành thân, giữa hai người cũng chỉ có danh phận phu thê, tuyệt đối không có tình nghĩa thực sự.
Lâm phụ từng do dự, nhưng Lâm Uyển Vân lại chẳng để tâm.
Nàng ta tin rằng ở bên nhau lâu ngày rồi ắt sẽ nảy sinh tình cảm.
Nhưng sau khi Lâm phụ qua đời, nàng ta nghĩ đủ mọi cách để thân cận với Tạ Tĩnh Đường, thậm chí không tiếc hạ d.ư.ợ.c.
Thế nhưng Tạ Tĩnh Đường vẫn giữ đúng lời đã nói trước kia, thà tự làm mình bị thương cũng chỉ chịu cho nàng ta một danh phận hữu danh vô thực!
Cầu mà không được, nàng ta chỉ có thể tự thuyết phục bản thân rằng, cho dù Tạ Tĩnh Đường đỗ Trạng nguyên, con đường phía trước vẫn còn rất dài.
Chàng chưa chắc đã là lựa chọn tốt nhất.
Nếu Tạ Tĩnh Đường đã không muốn nàng ta, vậy chi bằng nàng ta tự tìm cho mình một tiền đồ tốt hơn.
Thế là Tiêu Du trở thành mục tiêu của nàng ta.
Trong rừng đào nơi chùa miếu, tấm mạng che mặt vừa khéo bị cành hoa móc rơi.
Từ đó, đế vương vừa gặp đã động lòng.
Lâm Uyển Vân không nắm được Tạ Tĩnh Đường trong lòng bàn tay, nhưng không có nghĩa nàng ta không thể nắm được Tiêu Du.
Nàng ta hiểu rất rõ thói xấu của nam nhân, thứ quá dễ dàng có được thì luôn chẳng biết quý trọng.
Bởi vậy nàng ta cứ dây dưa mập mờ, nhất quyết không chịu giải trừ hôn ước, lại bày ra dáng vẻ như thể mình bị ép buộc.
Quả nhiên, Tiêu Du bị khơi dậy lòng hiếu thắng.
Vốn dĩ nàng ta đã tính toán rất chu toàn.
Chỉ duy nhất không ngờ rằng, ở hỷ yến lại khéo quá hóa vụng.
12
Hồng Trần Vô Định
Nàng ta hận đến nghiến răng.
Hiện giờ tuy đế vương sủng ái nàng ta, nhưng lại khác xa những gì nàng ta từng tưởng tượng.
Đặc biệt có những lúc rõ ràng đang ôm nàng ta trong lòng, hắn vẫn thất thần, tâm trí để ở nơi khác.
Nàng ta biết nguyên nhân nằm ở đâu.
Bởi vậy hôm nay mới có chuyện ta bị triệu vào cung.
“Nương nương xin thận trọng lời nói. Vân Niểu hiện giờ đã là phụ nhân Tạ gia, là thê t.ử của Tạ Tĩnh Đường.”
“Hai người đã viên phòng rồi?”
Lâm Uyển Vân đột nhiên cao giọng chất vấn.
“…”
Quả nhiên Tạ Tĩnh Đường nói không sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đôi đế vương và phi t.ử này đúng là có bệnh!
“Bệ hạ đêm nào cũng lưu lại cung của ngươi mà vẫn không thể thỏa mãn Vân phi muội muội sao? Đến mức khiến ngươi đói khát khó nhịn thế này, giữa ban ngày ban mặt cũng phải hỏi chuyện phòng the của phu thê Tạ đại nhân?”
“Vân phi muội muội, như vậy không được đâu.”
“Rõ ràng Bệ hạ từng nói ngươi là người băng thanh ngọc khiết nhất, bây giờ lại thành ra thế này, chẳng lẽ mắc phải chứng bệnh kỳ quái nào rồi?”
“Còn không mau gọi ngự y đến khám thử đi. Nếu Bệ hạ biết được, e rằng sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.”
Liễu Trĩ Nguyệt đã tới.
Nàng lấy tay che môi khẽ cười, mấy câu đã khiến sắc mặt Lâm Uyển Vân xanh mét.
“Liễu Trĩ Nguyệt! Ngươi nói năng hồ đồ gì vậy? Chẳng lẽ bị Bệ hạ lạnh nhạt đến phát điên rồi sao?”
Từ sau khi Lâm Uyển Vân vào cung, Tiêu Du chỉ lưu lại cung của nàng ta.
Quý phi từng được sủng ái vô hạn ngày trước, nay phải chịu sự lạnh nhạt chưa từng có.
Về sau, mấy lần Lâm Uyển Vân đối đầu với Liễu Trĩ Nguyệt, bất kể ai đúng ai sai, Tiêu Du đều thiên vị Lâm Uyển Vân, còn trách mắng Liễu Trĩ Nguyệt.
Đến mức hiện giờ, nàng đường đường là Quý phi mà còn chẳng phong quang bằng một phi tần thấp hơn mình.
“Láo xược! Bổn cung là Quý phi, ngươi chỉ là phi, ai cho phép ngươi gọi thẳng tên húy của bổn cung!”
Sắc mặt Liễu Trĩ Nguyệt đột nhiên thay đổi.
Nàng giơ tay tát thẳng vào mặt Lâm Uyển Vân.
“Ngươi dám đ.á.n.h ta!”
Lâm Uyển Vân ôm mặt, không dám tin.
Nàng ta chưa từng chịu nỗi ấm ức như thế này.
“Bổn cung đ.á.n.h cũng đã đ.á.n.h rồi, ngươi còn hỏi bổn cung có dám hay không?”
“Hôm nay cho dù Bệ hạ có ở đây, cũng không thể nói bổn cung làm sai.”
“Bổn cung chẳng qua chỉ đang xử trí một kẻ vượt lễ phạm thượng mà thôi.”
Liễu Trĩ Nguyệt cười lạnh một tiếng.
Nàng xoay người định rời đi, chợt nhìn thấy ta vẫn còn quỳ bên cạnh, liền lên tiếng:
“Vân thị, còn không mau đi theo.”
“Vâng.”
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
So với Lâm Uyển Vân, ta tình nguyện đi theo Liễu Trĩ Nguyệt hơn.
13
“Ngươi đúng là có phúc thật. Tạ đại nhân vì ngươi mà còn dám vươn tay đến tận Liễu gia.”
Quả nhiên, việc nàng xuất hiện không phải tình cờ.
“Vân Niểu, ngươi nói xem, dựa vào đâu chứ? Rõ ràng ngươi là một vết nhơ, vậy mà Tạ Tĩnh Đường chẳng những không oán ngươi, trái lại còn muốn bảo vệ ngươi.”
Trong đình nghỉ bên hồ cá chép, Liễu Trĩ Nguyệt cầm một hộp thức ăn cho cá, từng chút một rắc xuống nước, nhìn đàn cá tranh nhau đớp mồi.
Nàng ngồi đó, nghiêng người tựa vào lan can. Rõ ràng dung mạo vẫn đẹp như trước, nhưng ta lại cảm thấy tinh thần nàng đã kém xa ngày xưa.
“Bởi vì Tạ đại nhân là người tốt, chàng ấy biết chuyện này không phải lỗi của ta nên sẽ không giận cá c.h.é.m thớt.”
Lâm Uyển Vân lấy lòng mình đo lòng người, bởi chính nàng ta cũng dùng thủ đoạn như vậy.
Lần đầu nàng ta gặp Tiêu Du là ở một ngôi chùa.
Hôm đó nàng ta đã sớm dò la được tin sẽ có một vị khách quý đến.
Nàng ta không biết vị khách quý ấy là ai, nhưng từ trước đến nay vốn gan lớn, tâm tư kín kẽ, dám nghĩ dám làm.
Hôn ước giữa nàng ta và Tạ Tĩnh Đường là do nàng ta khóc lóc cầu xin phụ thân mới có được.
Nhưng Tạ Tĩnh Đường lại thẳng thừng nói rõ, cho dù thành thân, giữa hai người cũng chỉ có danh phận phu thê, tuyệt đối không có tình nghĩa thực sự.
Lâm phụ từng do dự, nhưng Lâm Uyển Vân lại chẳng để tâm.
Nàng ta tin rằng ở bên nhau lâu ngày rồi ắt sẽ nảy sinh tình cảm.
Nhưng sau khi Lâm phụ qua đời, nàng ta nghĩ đủ mọi cách để thân cận với Tạ Tĩnh Đường, thậm chí không tiếc hạ d.ư.ợ.c.
Thế nhưng Tạ Tĩnh Đường vẫn giữ đúng lời đã nói trước kia, thà tự làm mình bị thương cũng chỉ chịu cho nàng ta một danh phận hữu danh vô thực!
Cầu mà không được, nàng ta chỉ có thể tự thuyết phục bản thân rằng, cho dù Tạ Tĩnh Đường đỗ Trạng nguyên, con đường phía trước vẫn còn rất dài.
Chàng chưa chắc đã là lựa chọn tốt nhất.
Nếu Tạ Tĩnh Đường đã không muốn nàng ta, vậy chi bằng nàng ta tự tìm cho mình một tiền đồ tốt hơn.
Thế là Tiêu Du trở thành mục tiêu của nàng ta.
Trong rừng đào nơi chùa miếu, tấm mạng che mặt vừa khéo bị cành hoa móc rơi.
Từ đó, đế vương vừa gặp đã động lòng.
Lâm Uyển Vân không nắm được Tạ Tĩnh Đường trong lòng bàn tay, nhưng không có nghĩa nàng ta không thể nắm được Tiêu Du.
Nàng ta hiểu rất rõ thói xấu của nam nhân, thứ quá dễ dàng có được thì luôn chẳng biết quý trọng.
Bởi vậy nàng ta cứ dây dưa mập mờ, nhất quyết không chịu giải trừ hôn ước, lại bày ra dáng vẻ như thể mình bị ép buộc.
Quả nhiên, Tiêu Du bị khơi dậy lòng hiếu thắng.
Vốn dĩ nàng ta đã tính toán rất chu toàn.
Chỉ duy nhất không ngờ rằng, ở hỷ yến lại khéo quá hóa vụng.
12
Hồng Trần Vô Định
Nàng ta hận đến nghiến răng.
Hiện giờ tuy đế vương sủng ái nàng ta, nhưng lại khác xa những gì nàng ta từng tưởng tượng.
Đặc biệt có những lúc rõ ràng đang ôm nàng ta trong lòng, hắn vẫn thất thần, tâm trí để ở nơi khác.
Nàng ta biết nguyên nhân nằm ở đâu.
Bởi vậy hôm nay mới có chuyện ta bị triệu vào cung.
“Nương nương xin thận trọng lời nói. Vân Niểu hiện giờ đã là phụ nhân Tạ gia, là thê t.ử của Tạ Tĩnh Đường.”
“Hai người đã viên phòng rồi?”
Lâm Uyển Vân đột nhiên cao giọng chất vấn.
“…”
Quả nhiên Tạ Tĩnh Đường nói không sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đôi đế vương và phi t.ử này đúng là có bệnh!
“Bệ hạ đêm nào cũng lưu lại cung của ngươi mà vẫn không thể thỏa mãn Vân phi muội muội sao? Đến mức khiến ngươi đói khát khó nhịn thế này, giữa ban ngày ban mặt cũng phải hỏi chuyện phòng the của phu thê Tạ đại nhân?”
“Vân phi muội muội, như vậy không được đâu.”
“Rõ ràng Bệ hạ từng nói ngươi là người băng thanh ngọc khiết nhất, bây giờ lại thành ra thế này, chẳng lẽ mắc phải chứng bệnh kỳ quái nào rồi?”
“Còn không mau gọi ngự y đến khám thử đi. Nếu Bệ hạ biết được, e rằng sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.”
Liễu Trĩ Nguyệt đã tới.
Nàng lấy tay che môi khẽ cười, mấy câu đã khiến sắc mặt Lâm Uyển Vân xanh mét.
“Liễu Trĩ Nguyệt! Ngươi nói năng hồ đồ gì vậy? Chẳng lẽ bị Bệ hạ lạnh nhạt đến phát điên rồi sao?”
Từ sau khi Lâm Uyển Vân vào cung, Tiêu Du chỉ lưu lại cung của nàng ta.
Quý phi từng được sủng ái vô hạn ngày trước, nay phải chịu sự lạnh nhạt chưa từng có.
Về sau, mấy lần Lâm Uyển Vân đối đầu với Liễu Trĩ Nguyệt, bất kể ai đúng ai sai, Tiêu Du đều thiên vị Lâm Uyển Vân, còn trách mắng Liễu Trĩ Nguyệt.
Đến mức hiện giờ, nàng đường đường là Quý phi mà còn chẳng phong quang bằng một phi tần thấp hơn mình.
“Láo xược! Bổn cung là Quý phi, ngươi chỉ là phi, ai cho phép ngươi gọi thẳng tên húy của bổn cung!”
Sắc mặt Liễu Trĩ Nguyệt đột nhiên thay đổi.
Nàng giơ tay tát thẳng vào mặt Lâm Uyển Vân.
“Ngươi dám đ.á.n.h ta!”
Lâm Uyển Vân ôm mặt, không dám tin.
Nàng ta chưa từng chịu nỗi ấm ức như thế này.
“Bổn cung đ.á.n.h cũng đã đ.á.n.h rồi, ngươi còn hỏi bổn cung có dám hay không?”
“Hôm nay cho dù Bệ hạ có ở đây, cũng không thể nói bổn cung làm sai.”
“Bổn cung chẳng qua chỉ đang xử trí một kẻ vượt lễ phạm thượng mà thôi.”
Liễu Trĩ Nguyệt cười lạnh một tiếng.
Nàng xoay người định rời đi, chợt nhìn thấy ta vẫn còn quỳ bên cạnh, liền lên tiếng:
“Vân thị, còn không mau đi theo.”
“Vâng.”
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
So với Lâm Uyển Vân, ta tình nguyện đi theo Liễu Trĩ Nguyệt hơn.
13
“Ngươi đúng là có phúc thật. Tạ đại nhân vì ngươi mà còn dám vươn tay đến tận Liễu gia.”
Quả nhiên, việc nàng xuất hiện không phải tình cờ.
“Vân Niểu, ngươi nói xem, dựa vào đâu chứ? Rõ ràng ngươi là một vết nhơ, vậy mà Tạ Tĩnh Đường chẳng những không oán ngươi, trái lại còn muốn bảo vệ ngươi.”
Trong đình nghỉ bên hồ cá chép, Liễu Trĩ Nguyệt cầm một hộp thức ăn cho cá, từng chút một rắc xuống nước, nhìn đàn cá tranh nhau đớp mồi.
Nàng ngồi đó, nghiêng người tựa vào lan can. Rõ ràng dung mạo vẫn đẹp như trước, nhưng ta lại cảm thấy tinh thần nàng đã kém xa ngày xưa.
“Bởi vì Tạ đại nhân là người tốt, chàng ấy biết chuyện này không phải lỗi của ta nên sẽ không giận cá c.h.é.m thớt.”