Đổi Trâm Vàng

Chương 13

Tạ Tĩnh Đường cũng đưa tay xoa trán cho ta, nghiêm túc bảo đảm.

“Biết rồi, Tạ đại nhân thà c.h.ế.t cũng không chịu làm kẻ góa vợ.”

Lần đầu tiên, ta chủ động nép vào lòng chàng.

Sau yến tiệc, Thái hậu vẫn ở lại trong cung.

Vốn dĩ đây phải là một chuyện đáng mừng.

Nhưng chẳng bao lâu sau, liền nghe nói quan hệ giữa Thái hậu và Tiêu Du chuyển biến xấu nhanh ch.óng, hai người nhiều lần xảy ra tranh cãi.

Thái hậu mắng hắn là nghịch t.ử, còn trách hắn chẳng bằng huynh trưởng đã mất sớm.

Tiêu Du tức giận công tâm, ngay tại chỗ phun ra một ngụm m.á.u.

Quan hệ mẫu t.ử của thiên gia trở nên căng thẳng, khiến bầu không khí trong cả kinh thành trở nên vô cùng kỳ quái.

Chỉ có một chuyện đáng mừng.

Liễu tần có thai, Thái hậu hạ ý chỉ khôi phục lại phong hiệu và vị phân cho nàng.

Còn hài t.ử của Lâm Uyển Vân thì không giữ được.

Nàng ta lại phạm thượng với Thái hậu, cuối cùng bị đày vào lãnh cung.

Thái hậu quả nhiên không hổ là người từng một đường c.h.é.m g.i.ế.c giữa hậu cung mà sống sót đến cuối cùng.

Vừa hồi cung, bà đã chỉnh đốn hậu cung đâu ra đấy.

Lâm Uyển Vân không có gia thế chống lưng, chỉ dựa vào chút thủ đoạn mê hoặc quân vương, còn khiến Tiêu Du làm ra chuyện hoang đường như cướp thê t.ử của thần t.ử.

Thái hậu đương nhiên không thể dung thứ cho nàng ta.

Hồng Trần Vô Định

 

Còn Liễu Trĩ Nguyệt, tuy nàng cũng có lỗi, nhưng Liễu gia vẫn còn hữu dụng trong triều.

Huống hồ nàng đang mang long thai, Thái hậu đương nhiên phải giữ thể diện cho nàng.

Những chuyện này Thái hậu xử lý vô cùng thuận tay, Tiêu Du cũng không phản đối quá nhiều.

Hứng thú của hắn đối với Lâm Uyển Vân từ lâu đã không còn như ban đầu, không cần thiết vì nàng ta mà khiến quan hệ mẫu t.ử càng thêm căng thẳng.

Thái hậu ra tay như sấm sét, Tiêu Du tạm thời tránh mũi nhọn của bà.

Nguyên nhân chủ yếu vẫn là vì Thái hậu quả thật đã tra ra manh mối liên quan đến cái c.h.ế.t của Minh Chương Thái t.ử.

Nếu Tiêu Du không phải con ruột của bà, e rằng đã sớm bị chính tay Thái hậu tiễn xuống hoàng tuyền rồi.

25

“Lại là thư từ trong cung truyền ra.”

Tạ Tĩnh Đường châm lửa đốt bức thư, thần sắc khó đoán.

Những mật thư như thế này, cứ cách vài ngày Tiêu Du lại sai người đưa tới một phong.

Ta không xem, Tạ Tĩnh Đường càng dứt khoát hơn, trực tiếp đốt sạch cho xong chuyện.

Cho đến một ngày, thư đột nhiên ngừng hẳn.

Trong cung xảy ra đại sự.

Thái hậu trúng độc, Bệ hạ gặp thích khách, cả hoàng cung loạn thành một đoàn.

Hai mẹ con dốc sức điều tra, cuối cùng lại phát hiện kẻ muốn hại mình chính là đối phương.

Vốn dĩ giữa họ đã có khúc mắc vì chuyện của Thái t.ử năm xưa, cuối cùng tình mẫu t.ử chốn thiên gia vẫn đi đến chỗ hoàn toàn tan vỡ.

Tiêu Du điên cuồng, Thái hậu cũng tàn nhẫn quyết tuyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Không ai có thể chiếm được phần hơn.

Đúng lúc hai người bận đối phó lẫn nhau, không còn sức phân tâm, Tạ Tĩnh Đường sắp xếp cho ta giả c.h.ế.t.

Đợi đến khi hai người trong cung đấu đến lưỡng bại câu thương, họ mới phát hiện mọi chuyện từ lâu đã không còn nằm trong sự khống chế của mình.

Tiêu Du đột nhiên lâm bệnh không hề có dấu hiệu báo trước, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.

Đến lúc ấy Thái hậu mới bình tĩnh lại, chậm chạp nhận ra hai mẹ con đã rơi vào một cái bẫy được bố trí từ trước.

Người đầu tiên bà nghi ngờ chính là Tạ Tĩnh Đường.

Nhưng trước đó vì muốn đối đầu với Tiêu Du, bà đã cố ý nâng đỡ Tạ Tĩnh Đường.

Đến bây giờ mới phát hiện, chàng đã lớn mạnh đến mức bà cũng không thể tùy tiện động vào.

Thế là bà lại chuyển mũi nhọn sang ta.

Nhưng chuyện Tạ đại nhân đau đớn mất ái thê đã truyền khắp cả nước.

Tạ Tĩnh Đường không còn nhược điểm.

Thái hậu lạnh toát toàn thân.

Khi Liễu Trĩ Nguyệt bưng t.h.u.ố.c hầu hạ Tiêu Du, Thái hậu nhìn thấy bụng nàng đã nhô cao, lúc ấy mới nhìn thấy hy vọng.

Thái y nói đó là một hoàng t.ử.

Sau đó, mọi chuyện đều diễn ra thuận lý thành chương.

Liễu Trĩ Nguyệt sinh hạ hoàng t.ử không lâu, Tiêu Du qua đời vì bệnh.

Ấu đế đăng cơ, Thái hoàng thái hậu nhiếp chính.

Nhưng cuối cùng vì lần trúng độc kia đã tổn hại căn cơ, bà cũng không sống được thêm bao nhiêu năm.

Liễu Trĩ Nguyệt trở thành người chiến thắng cuối cùng.

26

Nàng đến gặp ta một lần.

Đến lúc ấy ta mới biết, tất cả sóng gió trong cung đều do nàng và Tạ Tĩnh Đường liên thủ khuấy động.

Nàng nói: “Đến lúc c.h.ế.t, Tiêu Du vậy mà vẫn còn gọi tên ngươi, c.h.ế.t cũng không nhắm mắt.”

“Nhưng hắn quả thật không đấu lại thủ đoạn của Tạ Tĩnh Đường. Phu quân của ngươi đúng là rất biết cách mê hoặc lòng người.”

Liễu Trĩ Nguyệt cảm thán.

Năm đó, vì sự chấp niệm của Tiêu Du cùng cái tát kia, nàng đã hoàn toàn đoạn tình với hắn.

Tạ Tĩnh Đường vậy mà có thể liên thủ với Liễu gia, dùng quyền thế để dụ nàng nhập cuộc.

Đến giờ nàng vẫn còn nhớ lời Tạ Tĩnh Đường từng nói:

“Được đế vương sủng ái dưới một người trên vạn người, sao có thể hữu dụng bằng việc nương nương tự mình nắm đại quyền, trở tay liền có thể khuynh đảo mưa gió?”

“Nương nương phải hiểu, đế vương bạc tình, lòng lang quân dễ đổi, thứ vô dụng nhất trên đời chính là tình ái.” 

Câu cuối cùng ấy, nàng quả thật thấm thía vô cùng.

Phụ mẫu nàng cả ngoài sáng lẫn trong tối cũng đều khuyên nhủ.

Đứa trẻ trong bụng nàng sẽ là hoàng t.ử duy nhất của Tiêu Du, có thể bảo đảm vinh quang cho Liễu thị trăm năm.

Ma xui quỷ khiến thế nào, hoặc có lẽ vì nhớ lại cái tát năm đó, Liễu Trĩ Nguyệt cuối cùng vẫn ra tay.

Sau đó nàng mới phát hiện, hóa ra làm một kẻ bạc tình lại là chuyện vừa đơn giản vừa thống khoái đến thế.