Cặm cụi chăm chút suốt mấy ngày trời, cuối cùng Chu Lạc Tích cũng hoàn thành món quà sinh nhật tặng Tần Việt. Cô nhẹ nhàng nâng món quà lên dưới ánh đèn, cẩn thận ngắm nghía một lượt, rồi lại tự tấm tắc khen ngợi mắt nhìn tinh tường của chính mình.
Chu Lạc Tích đang tính đem tặng món quà này.
Vừa khéo tối nay Tập đoàn nhà họ Thiệu mở tiệc cảm ơn khách hàng, nhà họ Thiệu và nhà họ Chu xưa nay làm ăn vô cùng thân thiết, Chu Mẫn Nghi đương nhiên có trong danh sách khách mời.
Tần Việt và người cầm quyền mới nhậm chức của nhà họ Thiệu có chỗ quen biết sâu sắc, nên cũng được mời tham dự.
Chập tối, bên ngoài cổng lớn câu lạc bộ riêng của nhà họ Thiệu, siêu xe đậu kín lối, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả tòa nhà, toát lên vẻ sang trọng quyền quý.
[Đang ở đâu?]
[Vườn hoa phía sau.]
[Đợi em, em tới ngay!]
Tối qua Lệ Húc mới từ Kinh Thành về, ngủ bù một mạch đến chiều nay, đôi mắt đào hoa lãng tử kia giờ đã tươi tỉnh trở lại.
Lệ Húc một tay đút túi quần, tay kia xoay xoay ly rượu, nhấp một ngụm, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh:
"Anh à, khỏi cần hỏi, nhìn cái mặt này của anh là em biết ai nhắn tin đến rồi."
Tần Việt thản nhiên cất điện thoại: "Chứng tỏ mắt mũi cậu cũng không tệ."
Lệ Húc: "…"
Quả nhiên, Chu Lạc Tích xuất hiện.
Chu Lạc Tích trời sinh đã trắng trẻo, hôm nay hiếm khi thấy cô sửa soạn kỹ càng, khoác lên người bộ lễ phục màu xanh nhạt trông mơn mởn như chồi non đầu xuân.
Màu môi cô hôm nay phớt hồng như màu đào chín, mềm mại ngọt ngào, khuôn mặt mang nét trong trẻo chưa vướng bụi trần, đi giữa đám người thành đạt mặc âu phục giày da, đeo trang sức lộng lẫy, cô cứ như một giọt sương mai vô tình lạc xuống chốn nhân gian.
Ở Hải Thành, nhà họ Chu tuy còn lâu mới sánh được với nhà họ Tần, nhưng tính lên ba đời đều là dân làm ăn nho nhã, có tiếng tăm uy tín.
Chu Lạc Tích xinh đẹp, xuất thân lại tốt, cô vừa xuất hiện, xung quanh liền có biết bao ánh mắt nhấp nhổm ngóng theo.
Bị khuôn mặt kiều diễm đó làm cho xao xuyến, có người định tiến lên bắt chuyện, nhưng chân chưa kịp bước đã bị người bên cạnh giữ vai, thì thầm nhắc nhở.
"Nhị tiểu thư nhà họ Chu mà cậu cũng dám trêu vào à, sau lưng cô ấy là vị kia của nhà họ Tần đấy…"
Người nọ lập tức như tỉnh mộng, dập tắt ngay ý nghĩ đen tối.
Khách khứa ở vườn hoa phía sau khá đông, Chu Lạc Tích đảo mắt một vòng mới tìm thấy người cần tìm, cô rảo bước đi tới.
Tự động coi Lệ Húc bên cạnh như không khí, Chu Lạc Tích mở túi xách cầm tay, lấy ra một hộp quà đưa tới.
"Quà sinh nhật năm nay!"
Cô nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt cười cong cong.
Tần Việt nhận lấy hộp quà, mở ra liền nhìn thấy một chiếc ghim cài áo bằng đá sapphire vô cùng lấp lánh.
Ý tưởng thiết kế của chiếc ghim bắt nguồn từ "Quyền trượng Nhà vua", đá sapphire làm viên chủ đạo ở đỉnh, phần cán quyền trượng viền bạch kim được nhấn nhá bằng mười tám viên kim cương trắng.
Lệ Húc chỉ liếc qua một cái, liền không kìm được mà rướn người tới trước: "Cô tự thiết kế đấy à?"
Chu Lạc Tích hơi hất cằm: "Đừng có thần tượng tôi quá nhé."
Lệ Húc: "…"
Lệ Húc ra hiệu rõ ràng với cô: "Sinh nhật tôi cũng sắp đến rồi đấy."
Chu Lạc Tích: "Biết rồi biết rồi."
Lệ Húc: "Tôi cũng muốn cái này."
Chu Lạc Tích lắc lắc ngón tay: "Vậy cậu đừng mơ nữa, cái này là có một không hai, chỉ anh Tần Việt mới có thôi!"
Chu Lạc Tích chẳng thèm để ý đến cậu ta nữa, nghiêng đầu vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Tần Việt: "Thế nào ạ, anh thích không?"
Tần Việt nhìn cô, giọng nói khàn khàn: "Thích."
Càng thích câu nói kia của cô hơn, có một không hai.
"Đeo giúp anh." Tần Việt lấy ghim cài áo ra.
Lệ Húc nghe vậy liếc nhìn anh một cái, sau đó rất biết điều mà lặng lẽ dịch sang ngang vài bước, nhìn thì như đang đứng nghiêng, nhưng thực chất là lén lút đưa camera điện thoại ra từ dưới nách.
Chu Lạc Tích chỉnh lại ghim cài áo cho ngay ngắn, lùi lại hai bước ngắm nghía, gật gù hài lòng.
Màu đá sapphire trong suốt, giống như vùng biển sâu không thể xâm phạm, trầm tĩnh uy nghiêm, rất xứng với vẻ lạnh lùng cao ngạo của Tần Việt.
Chu Lạc Tích còn phát hiện chiếc cà vạt hôm nay Tần Việt thắt cũng là do cô tặng, từ trên xuống dưới trên người anh đều có dấu ấn của cô.
Ý nghĩ này khiến Chu Lạc Tích có cảm giác mình hoàn toàn chiếm Tần Việt làm của riêng.
"Vậy em đi tìm chị đây."
Chu Lạc Tích nhẹ nhàng xoay người, tà váy lay động.
"Không cần cảm ơn đâu." Lệ Húc dịch chuyển trở về chỗ cũ, lắc lắc cái điện thoại.
Tần Việt mở điện thoại lên, trong ảnh, hai người gần nhau trong gang tấc, anh rũ mắt nhìn cô, cô nhìn chiếc ghim cài áo, hai tay nâng niu đeo cho anh đầy nghiêm túc.
Nếu như người lớn hai nhà đã định hôn ước cho họ từ nhỏ, thì đợi đến năm cô hai mươi tuổi, anh sẽ chính thức cầu hôn cô. Ngày hôm nay bọn họ đứng cùng nhau, ai nhìn vào cũng phải khen một câu: trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.
Tần Việt chậm rãi ngước mắt, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt bóng dáng mảnh mai kia, cho đến khi cô bước vào sảnh tiệc.
Trong sảnh tiệc, Chu Mẫn Nghi và một người phụ nữ trẻ mặc váy lễ phục màu đỏ đang bàn bạc về dự án mới.
Thiệu Tử nhìn thấy cô, môi đỏ khẽ nhếch: "Lạc Tích, lâu rồi không gặp."
Chu Lạc Tích cầm ly rượu khẽ chạm cốc với cô ta, phong thái tự nhiên như không: "Chị Thiệu Tử."
Thiệu Tử nhấp một ngụm rượu, khóe mắt nhìn thấy người đàn ông đi vào từ vườn hoa phía sau, cô ta nói: "Xin phép vắng mặt một chút nhé."
Chu Mẫn Nghi: "Cứ tự nhiên."
Chu Lạc Tích hiếm khi tham dự những bữa tiệc xã giao kiểu này, Chu Mẫn Nghi sợ em gái không quen: "Nếu không chịu được thì bảo tài xế đưa em về trước, một mình chị không sao đâu."
Chu Lạc Tích: "Không chịu, đã nói là đi cùng chị mà, em đợi chị."
Chu Lạc Tích giục chị đi làm việc, cô tự mình đi dạo loanh quanh, không lo không giết được thời gian.
Chu Mẫn Nghi cười cười: "Vậy được rồi, đằng kia có mấy đối tác, chị qua chào hỏi một tiếng."
Chu Lạc Tích: "Đi đi, đi đi ạ."
Chu Mẫn Nghi lại sờ khuôn mặt nhỏ của em gái, rồi đi qua đó.
Bên kia, Tần Việt vừa vào sảnh tiệc, xung quanh lập tức xúm lại không ít người, những lúc thế này Chu Lạc Tích thường sẽ không qua đó góp vui.
Cầm ly rượu đi về phía quầy tráng miệng, tuy nhiên quét mắt một vòng, chẳng có món nào Chu Lạc Tích ưng ý.
Miệng cô kén ăn, không bao giờ chịu ăn tạm bợ, cũng may rượu tối nay khá ngon, Chu Lạc Tích lại uống thêm hai ngụm.
Lệ Húc đi tới, dựa vào bên cạnh Chu Lạc Tích, lắc lư ly rượu nghiêng đầu nhìn cô: "Tần Việt và Thiệu Tử đứng cùng nhau, nhìn đẹp đôi không?"
Nghe vậy, Chu Lạc Tích ngước mắt nhìn sang.
Xung quanh Tần Việt có bốn người vây quanh, Thiệu Tử là một trong số đó, cô ta cầm ly rượu, nụ cười đúng mực.
Tuy nhiên vị khách quý được bao quanh giữa đám đông kia, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như thường.
Ngay cái nhìn đầu tiên Thiệu Tử đã chú ý đến chiếc ghim cài áo Tần Việt đeo hôm nay, không nhịn được mở miệng hỏi: "Tần Tổng, không biết đây là thiết kế của thương hiệu nào vậy?"
Nhắc đến chuyện này, khuôn mặt lạnh lùng của Tần Việt có chút giãn ra, anh nhếch môi hờ hững, giọng nói trầm ấm mà gọn lỏn: "Đặt làm riêng."
Chu Lạc Tích quay đầu: "Ý gì đấy?"
Lệ Húc thấy trong mắt cô không có bất kỳ dao động nào, thậm chí ngay cả một chút dấu hiệu nghi là ghen tuông cũng không tìm thấy, không khỏi thầm thắp nến cầu nguyện cho người anh em tốt trong lòng.
Lệ Húc cười nhún vai: "Không có gì, hỏi bừa thôi mà~"
Chu Lạc Tích: "Khó hiểu thật sự."
Chẳng thèm để ý đến cậu ta, cô bỏ đi chỗ khác.
Gió đêm nổi lên, tiệc tối kết thúc, Cố Châu Bạch lái xe đến đón hai chị em nhà họ Chu.
Đèn xe chiếu sáng bậc thềm đá, Cố Châu Bạch từ xa gật đầu chào hỏi Tần Việt và Lệ Húc, rồi lên xe.
Lệ Húc lấy bật lửa ra châm một điếu thuốc cái tách, cậu ta thấp giọng trêu chọc: "Anh à, bây giờ có phải anh rất ghen tị vì anh Châu Bạch có danh phận rồi không?"
Tần Việt im lặng, nhìn chiếc xe đi xa, ánh mắt sâu thẳm xuyên qua màn đêm, lặng lẽ không một tiếng động nhưng đầy chắc chắn.
Ngày đầu tiên của tháng Chín, sinh nhật Tần Việt.
Chu Lạc Tích sợ mình dậy quá muộn, đặc biệt đặt báo thức lúc chín giờ sáng.
Chuông vừa reo, cô ôm chăn lăn một vòng, đưa tay mò lấy điện thoại, gọi cho Tần Việt.
"Anh Tần Việt, chúc anh sinh nhật hai mươi bảy tuổi vui vẻ! Ngày nào cũng cười hì hì nhé!"
Giọng thiếu nữ trong trẻo, mang theo chút ngái ngủ lười biếng, nhưng đuôi giọng lại vút cao, tràn đầy sức sống.
Tần Việt cười trầm: "Nghe thấy rồi."
Anh không cần ngày nào cũng cười hì hì.
Anh chỉ muốn ngày nào cũng có Tích Tích.
Chu Lạc Tích: "Anh muốn quà gì nào?"
Tần Việt: "Chẳng phải tặng rồi sao?"
Chu Lạc Tích: "Ghim cài áo là cái em muốn tặng, bây giờ em hỏi cái anh muốn cơ, không giống nhau."
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Tần Việt gọi cô: "Tích Tích."
"Em nghe." Chu Lạc Tích dỏng tai lên.
"Thời gian một ngày hôm nay của em đều giao cho anh."
Chu Lạc Tích ngẩn người, lập tức hiểu ra ngay: "Anh muốn sai vặt em một ngày hả?"
Trò chơi thời đi học ai có sinh nhật người đó làm đại ca, những người khác phải ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp, từ sáng đến tối, nhưng cũng không dám quá đáng, dù sao đợi đến lượt sinh nhật mình thì đối phương sẽ trả đũa.
"Sẽ không sai vặt em." Tần Việt cười khẽ.
Chu Lạc Tích nghe vậy ngược lại càng hăng hái: "Tùy anh sai bảo em cũng không sợ! Vậy bây giờ em dậy, sau đó đi tìm anh, anh ở công ty à? Hôm nay là cuối tuần, chắc không phải vẫn tăng ca chứ?"
"Ở nhà." Tần Việt đáp.
"Biết rồi ạ, đợi em nhé!" Chu Lạc Tích cúp điện thoại, bật dậy khỏi giường.
Lúc đánh răng, Chu Lạc Tích mới nhớ ra dự định ban đầu của ngày hôm nay là muốn đến trạm cứu hộ Móng Vuốt để tình cờ gặp Hứa Đình.
Dạo gần đây mấy lần cô đến Tín Hằng đều không gặp anh ấy.
Nhưng đã trót đồng ý với Tần Việt rồi, đành phải đợi đến cuối tuần sau vậy.
Vệ sinh cá nhân xong, cô xịt dưỡng ẩm lên mặt, mái tóc dài buộc thành củ tỏi tròn vo, đẩy cửa phòng để quần áo ra.
Trở tay đóng cửa lại, Chu Lạc Tích xỏ đôi dép lê Hello Kitty, thò đầu gọi vào trong: "Tần Việt, em tới rồi nè!"
Không có ai trả lời, hướng sân thượng truyền đến tiếng nước bắn tung tóe.
Chu Lạc Tích thuận tay ném túi xách lên ghế sofa, giẫm lên sàn gỗ đi về phía sân thượng.
Ánh nắng rải đầy khu vườn trên sân thượng.
Tần Việt để trần nửa thân trên ngâm mình trong hồ bơi, làn nước bao bọc lấy đường eo săn chắc của anh, từng múi bụng dưới ánh nắng hiện lên rõ mồn một, tràn trề sức lực.
Chu Lạc Tích nhìn chằm chằm một lúc, bỗng cảm thấy má nóng bừng, cô lùi về sau một bước, đứng dưới mái hiên tránh nắng.
Tần Việt bơi tới, cánh tay trái rắn rỏi đặt lên thành hồ, từ dưới nước đứng dậy.
Những giọt nước trượt theo khung xương chân mày sắc bén của anh chảy xuống, nhỏ xuống xương quai xanh, tiếp tục lăn dọc theo thớ cơ săn chắc đi xuống.
"Tích Tích, đưa giúp anh ly nước." Giọng Tần Việt trầm thấp, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
Chu Lạc Tích khẽ "dạ" một tiếng, đáp: "Có ngay!"
Còn bảo không sai vặt cô nữa chứ, nhưng mà đưa ly nước thôi mà, chuyện nhỏ.
Sinh nhật anh anh lớn nhất, hôm nay cô làm cô thư ký nhỏ một hôm vậy!
Chu Lạc Tích xoay người vào nhà, đến bàn đảo lấy một ly nước, đi đến bên hồ cúi người đưa cho Tần Việt.
Tần Việt uống một ngụm, đặt ly nước tùy ý lên mặt gạch men bên hồ: "Tích Tích, bấm giờ giúp anh nhé?"
"Được!"
Thư ký Chu lại vào nhà tìm đồng hồ bấm giờ, đồ đạc nhà Tần Việt để ở đâu cô cũng biết rõ như lòng bàn tay.
Lấy được đồng hồ bấm giờ, Chu Lạc Tích dứt khoát cởi dép lê ngồi bên thành hồ, hôm nay cô mặc quần soóc bò, vừa hay có thể thả hai cẳng chân trắng nõn xuống hồ nghịch nước.
Cảm nhận được nước hồ mát lạnh, Chu Lạc Tích ngẩng đầu nhìn trời, hóa ra hôm nay nắng không gắt.
Tần Việt đã bơi đến đầu bên kia hồ bơi.
Chu Lạc Tích đung đưa cẳng chân làm nước bắn tung tóe, cô hơi giơ cao tay: "Chuẩn bị... Bắt đầu!"
Tần Việt ở bờ bên kia, tầm mắt rơi trên người cô.
Đôi chân thon dài trắng muốt đung đưa trong nước, toát lên vẻ gợi cảm không nói nên lời.
Nghe thấy tín hiệu của cô, Tần Việt tung người lao đi, cơ bắp toàn thân căng chặt, giống như con báo săn đang lấy đà chờ phóng đi, mạnh mẽ và dũng mãnh.
Chu Lạc Tích chỉ liếc nhìn đồng hồ bấm giờ một cái, ánh mắt liền dán chặt lên người Tần Việt suốt cả quá trình.
Mỗi một lần sải tay xẻ dọc dòng nước, thân hình ướt đẫm, vùng eo bụng tràn đầy sức bật.
Khoảng cách liên tục bị thu hẹp, giống như báo săn đang săn mồi, ngày càng gần cô hơn.
Cảm giác cổ chân đang ngâm trong nước bị bàn tay lạnh lẽo bất ngờ nắm chặt, Chu Lạc Tích run lên, đầu ngón tay theo phản xạ bấm dừng đồng hồ.
Chu Lạc Tích nhìn đồng hồ bấm giờ: "Giỏi quá đi, nhanh hơn kỷ lục lần trước bốn giây!"
Tần Việt ngoi lên khỏi mặt nước, đứng trước mặt cô, mái tóc ướt sũng được vuốt ngược ra sau tùy ý, vài lọn tóc rối vương trên trán, cả người toát lên vẻ ngông nghênh bụi bặm.
Chu Lạc Tích cầm chiếc đồng hồ bấm giờ nhỏ xíu trong tay, nhìn không chớp mắt.
"Thích xem không?" Tần Việt ngẩng đầu nhìn cô.
Mặt dường như lại bị mặt trời làm cho nóng lên rồi, Chu Lạc Tích cắn môi, không hiểu sao lại thấy hơi ngượng ngùng.
Cô dời tầm mắt đi, lí nhí nói: "Vóc dáng đẹp như thế, ai mà không thích xem chứ..."
Ô Linh thỉnh thoảng cũng chia sẻ cho cô video người mẫu nam gợi cảm mà, nhưng những người đó so với Tần Việt...
Hình như đều không sánh bằng!
"Thích đến mức nào?"
Đầu gối đang đung đưa qua lại bỗng nhiên bị một bàn tay to lớn mát lạnh vững vàng phủ lên.
Tần Việt nhìn cô, trong giọng nói thêm vài phần trầm thấp đang cố kìm nén: "So với trợ lý Hứa thì sao?"