Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 6

Thang máy dừng ở tầng bảy, Hứa Đình bước ra, chậm rãi đi dọc hành lang dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, cuối cùng dừng lại trước cánh cửa cuối đường, quẹt thẻ đi vào.

Vị trí của căn chung cư này hơi khuất nẻo.

Thực ra với mức lương ở Tập đoàn Tín Hằng, dù chỉ đang thực tập thì thu nhập của anh ấy cũng đã bỏ xa mức trung bình trong ngành.

Hứa Đình hoàn toàn thừa sức thuê một căn nhà ở vị trí tốt hơn.

Nhưng nhu cầu vật chất của anh ấy cực thấp, chỉ cần chỗ ở sạch sẽ gọn gàng là được.

Anh ấy sống giữa chốn phồn hoa đô hội này nhưng lại chẳng hề có cảm giác mình thuộc về nơi đây, anh ấy chẳng qua chỉ là một người bình thường chìm nghỉm giữa biển người mênh mông.

Học tập, làm việc, ngày tháng cứ thế lặp đi lặp lại, anh ấy không cần những mối quan hệ xã giao thừa thãi, càng không có sở thích đặc biệt nào, cuộc sống phẳng lặng như mặt nước ao tù.

Tắm xong, Hứa Đình rót một cốc nước đứng bên cửa sổ.

Trong phòng vẫn yên tĩnh như mọi khi, nhưng bên tai anh ấy lại cứ văng vẳng một giọng nói khác, trước mắt cũng chẳng phải màn đêm mờ tối ngoài khung cửa, mà là khuôn mặt tràn đầy ý cười kia.

Hình bóng của cô, len lỏi vào từng ngóc ngách.

Điện thoại rung lên, có tin nhắn tới.

Là Tích Tích không phải Hì Hì: [Hứa Đình, anh về đến nhà chưa?]

Ngay sau đó là cái meme chú chó con đang thò đầu ra ngóng chuyện.

Hứa Đình cụp mắt, ấn vào ảnh đại diện của Chu Lạc Tích.

Biển rộng mênh mông, mặt trời mọc lên sau lưng cô, cô gái mặc chiếc váy yếm dài đắm mình trong ánh ban mai.

Mái tóc đen nhánh bị gió biển nhẹ nhàng thổi tung.

Hơi rối một chút, nhưng lại tràn trề sức sống.

Thứ thu hút ánh nhìn hơn cả là khuôn mặt đang đối diện với ống kính, rạng rỡ tươi sáng, nụ cười đong đầy trong đáy mắt.

Hứa Đình lặng lẽ ngắm nhìn, ánh mắt khẽ lay động.

Cuối tháng tám, Hồng Kông tổ chức triển lãm trang sức quốc tế.

Chu Lạc Tích rất hứng thú, vừa khéo Chu Mẫn Nghi cũng phải đến Hồng Kông công tác, thế là hai chị em đặt cùng một chuyến bay.

Nhưng không ngờ Cố Châu Bạch cũng đi cùng.

Chu Lạc Tích nghiêng đầu, tự chỉ vào mình: "Em có bị sáng chói quá không nhỉ?"

Chu Mẫn Nghi bật cười, bỏ mặc vị hôn phu, ôm lấy vai em gái: "Buổi chiều chị rảnh, đi xem triển lãm với em."

Chu Lạc Tích lập tức hôn chụt lên má chị gái một cái.

Dù có làm kỳ đà cản mũi, thì cũng là con kỳ đà cục cưng nhất của chị!

Chuyến bay vừa hạ cánh xuống Hồng Kông.

Chu Lạc Tích liền nhận được điện thoại của Tần Việt.

Chu Lạc Tích ham chơi, trước đây cứ mỗi lần nghỉ hè nghỉ đông là lại bay nhảy khắp nơi từ nam ra bắc, trước khi Tần Việt tiếp quản Tín Hằng, gần như lần nào anh cũng tháp tùng cô không sót buổi nào.

Sau này công việc ngập đầu, Tần Việt dù có ba đầu sáu tay cũng lo không xuể, cũng may bên cạnh Chu Lạc Tích chưa bao giờ thiếu bạn chơi, là Ô Linh hay ai cũng được, đều là ới một tiếng là tụ tập đông đủ.

Không có Tần Việt đi cùng, ban đầu Chu Lạc Tích không quen, đã từng quen với sự ăn ý trên mọi phương diện giữa Tần Việt và mình, giờ so sánh với người khác, dù chỉ là chi tiết nhỏ cũng thấy rõ sự chênh lệch.

Nhưng dần dà rồi Chu Lạc Tích cũng quen.

Tần Việt không thể nào cứ lẽo đẽo theo cô mãi được.

Điều duy nhất không đổi là, Chu Lạc Tích bất kể bay đi đâu, đều theo thói quen báo cáo với Tần Việt.

Có đôi khi đại tiểu thư thực sự lười chảy thây, liền coi Thái tử gia đường đường chính chính của nhà họ Tần như "hướng dẫn viên du lịch", làm nũng gọi anh là "anh ơi", muốn anh lên lịch trình xịn nhất cho cô, muốn anh đặt khách sạn có view đẹp nhất, muốn anh sắp xếp mọi thứ cho cô từ A đến Z.

Tần Việt chiều cô hết nấc.

Chu Lạc Tích cũng ỷ lại vào Tần Việt nhất.

Trong ống nghe truyền đến giọng nói nũng nịu của cô gái nhỏ, than phiền khí hậu Hồng Kông nóng ẩm, chỉ muốn ngay lập tức quay về khách sạn rồi nhảy ùm xuống hồ bơi trên tầng thượng.

Tần Việt lắng nghe, lại hỏi cô ngày nào về, tay kia ung dung ký tên lên tài liệu, nét bút dứt khoát.

Chu Lạc Tích: "Em phải đi mua kem trứng gà non với chị đây! Cúp nhé ạ!"

Tần Việt cười nhạt một tiếng, ừm một câu.

Anh trước mặt người ngoài lạnh lùng quen rồi, hiếm khi thấy cười.

Tần Việt cúp điện thoại, tài liệu cũng đã ký xong, gập lại, đưa cho người đang đợi trước bàn, khi ngước mắt lên thì ý cười nơi đáy mắt đã thu lại sạch sẽ.

Hứa Đình nhận lấy tài liệu, chuẩn bị đi ra ngoài.

Tần Việt: "Trợ lý Hứa."

Động tác xoay người của Hứa Đình hơi khựng lại.

Tần Việt: "Lạc Tích tuổi còn nhỏ, lại bị tôi chiều hư nên tính khí nhõng nhẽo, có chỗ nào thất lễ với cậu thì mong cậu bỏ qua cho."

"Không có." Sống lưng Hứa Đình cứng đờ, yết hầu khẽ chuyển động: "Chu tiểu thư không làm gì thất lễ với tôi cả."

Tần Việt nhìn cậu, ánh mắt lướt qua đường quai hàm đang căng chặt của cậu, cuối cùng dừng lại trên đôi mắt bình thản không chút gợn sóng kia.

Triển lãm trang sức được tổ chức tại Trung tâm Hội nghị và Triển lãm Hồng Kông, hội trường rất lớn, Chu Lạc Tích có mục tiêu rõ ràng, đi thẳng đến khu triển lãm trang sức cao cấp.

Sắp đến sinh nhật Tần Việt rồi.

Đây chính là mục đích chuyến đi này của Chu Lạc Tích.

Chỉ là nhìn đi nhìn lại, đều không có món nào khiến cô vừa mắt ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Chu Lạc Tích là người rất tin vào trực giác, thứ thực sự có thể lọt vào mắt cô thì căn bản không cần nhìn đến lần thứ hai.

Chu Mẫn Nghi chấm được một miếng ngọc phỉ thúy băng chủng cao cấp.

Chị gái gần như chưa bao giờ đeo phỉ thúy, tuổi tác chưa đủ để át được vía của ngọc, Chu Lạc Tích thắc mắc hỏi, mới biết là mua để tặng cho mẹ của Cố Châu Bạch.

Chu Lạc Tích lại lượn một vòng, vẫn không tìm được món nào ưng ý.

Vừa hay ngày kia ở Hồng Kông có tổ chức một buổi đấu giá của Christie's, cô định sẽ đến đó săn tìm thêm.

Nếu vẫn không tìm được món nào hài lòng, cô đành phải tặng cho Tần Việt một cái ôm vậy.

Trở lại khách sạn, hai chị em thay quần áo xong đang chuẩn bị đi ăn đồ nướng thì ở đại sảnh, một nhóm người đi tới.

Người đàn ông trẻ tuổi dẫn đầu mặc âu phục phẳng phiu, cặp kính gọng bạc toát lên khí chất nho nhã ôn hòa.

Nhìn thấy họ, Cố Châu Bạch nghiêng đầu nói gì đó, những nhân viên tùy tùng đi phía sau liền lặng lẽ tản ra.

Cố Châu Bạch đi về phía họ.

Chu Lạc Tích ngoan ngoãn gọi: "Anh rể."

Cố Châu Bạch ôn hòa gật đầu, quay sang Chu Mẫn Nghi: "Đặt bàn chưa?"

"Vẫn chưa." Chu Mẫn Nghi khẽ trả lời: "Em và Tích Tích định ra ngoài ăn."

Như sực nhớ ra điều gì, Chu Mẫn Nghi cứng nhắc bổ sung: "Anh có muốn đi cùng không?"

Cố Châu Bạch cười lịch sự, khéo léo từ chối: "Lát nữa anh còn có việc công, hai người đi đi."

Có anh ta tham gia, hai chị em sẽ không được tự nhiên như vậy.

Sau khi lên xe, Chu Lạc Tích nghiêng đầu quan sát Chu Mẫn Nghi, có chút thắc mắc: "Chị, sao em cảm thấy chị và anh rể cứ lạ lạ thế nào ấy, giống như không thân lắm."

Cố Châu Bạch là đối tượng kết hôn do chính Chu Mẫn Nghi lựa chọn, bạn học đại học, môn đăng hộ đối, phụ huynh hai bên đều hài lòng.

Chu Mẫn Nghi chỉ cười cười, không giải thích.

Ban ngày thì không thân, nhưng ban đêm thì rất thân.

Buổi chiều sau khi buổi đấu giá kết thúc, "cái bóng đèn" Chu Lạc Tích rất biết điều mà chuồn về trước.

Hạ cánh xuống sân bay Hải Thành, tài xế đến đón.

Về đến nhà, cuộc gọi video của Tần Việt gọi tới.

Chu Lạc Tích trước mặt anh luôn tùy hứng, nằm sấp trên ghế sofa chẳng có chút dáng vẻ đoan trang nào mà bắt máy.

Chu Lạc Tích kể chuyện ở triển lãm trang sức tuy tay trắng ra về, nhưng ở buổi đấu giá lại vớ được mấy món đồ ưng ý.

Tần Việt đi đến bên cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn đôi môi hồng của cô đóng mở, líu lo không ngừng.

Nhắc đến những thứ mình hứng thú, mặt mày cô lúc nào cũng hớn hở, trong mắt lấp lánh ánh sao.

Giống như, lúc cô nhiều lần nhắc đến Hứa Đình trước mặt anh vậy.

Chu Lạc Tích vẫn giữ tư thế nằm sấp, tì cằm lên mu bàn tay đang chồng lên nhau.

Mãi cho đến khi dì Tiêu bưng canh ngọt bước vào, gọi cô một tiếng, Chu Lạc Tích ngẩng đầu lên nhìn, cùng lúc đó, cổ áo đồ mặc nhà trễ xuống.

Một mảng da thịt trắng như tuyết chói mắt, đầy đặn và căng tròn.

Ngón tay Tần Việt khẽ siết chặt, nắm lấy điện thoại, dừng lại hai giây, rồi tỉnh bơ dời tầm mắt đi chỗ khác.

Chu Lạc Tích bật dậy ngồi thẳng, ôm bát sứ dùng thìa uống canh ngọt, thỉnh thoảng quay đầu liếc nhìn chiếc điện thoại đang dựng đứng bên cạnh ghế sofa.

"Anh ơi, bao giờ anh về?" Cô hỏi anh.

"Tuần sau." Tần Việt đáp cô.

Trong giọng nói có thêm vài phần khàn khàn khó nhận ra.

Chu Lạc Tích vừa về Hải Thành, trùng hợp là Tần Việt cũng vừa bay đến Kinh Thành công tác.

Quà tặng cho Tần Việt còn cần "gia công", Chu Lạc Tích tính toán thời gian anh về.

Cô trước giờ ruột để ngoài da, quà làm xong là nóng lòng muốn tặng ngay, không cần phải đợi đến đúng ngày sinh nhật Tần Việt mới đem ra.

Thế là mấy ngày tiếp theo, Chu Lạc Tích đều ngoan ngoãn trốn trong nhà, không bước chân ra khỏi cửa, ru rú trong thư phòng chuyên tâm hí hoáy.

Quà tặng cho Tần Việt, cô chưa bao giờ làm qua loa.

Cho dù thực sự chỉ tặng anh một cái ôm, Chu Lạc Tích cũng sẽ dùng tấm lòng chân thành nhất để ôm lấy anh.

Ánh nắng chói chang, ngủ trưa dậy, Chu Lạc Tích vẫn như cũ vào thư phòng bận rộn.

Vươn vai một cái, Chu Lạc Tích dựa vào lưng ghế, thuận tay cầm điện thoại lên, định xem giờ.

Vừa nhìn thấy ba chữ "Thứ Bảy", cô mới nhớ ra một việc, bật dậy như lò xo.

Dì Tiêu bưng đĩa trái cây vừa gọt xong định lên lầu, liền thấy Chu Lạc Tích như một cơn gió lao từ cầu thang xuống, chạy thẳng ra cửa lớn.

"Việc gì mà gấp thế," dì Tiêu đuổi theo ra cửa, không yên tâm dặn với: "Lái xe chậm thôi!"

Chu Lạc Tích thò tay ra khỏi cửa sổ xe vẫy vẫy.

Dì Tiêu nhìn chiếc xe con đi xa, lắc đầu cười khẽ.

Chiếc Bentley băng qua những tòa cao ốc của thành phố, đi vào vùng ngoại ô.

Cuối cùng dừng lại trước cổng lớn treo biển [Trạm cứu hộ động vật Móng Vuốt].

Chu Lạc Tích xuống xe, đi vào trong.

Hai tòa nhà mái bằng cao hai tầng sừng sững ở phía nam, ở giữa là bãi cỏ rộng cả ngàn mét vuông, ánh nắng chan hòa, hồ nước cạn lấp lánh ánh nước.

Tuy nơi này giản dị, nhưng lúc này những chú chó mèo đang đi dạo hay rượt đuổi nhau trên bãi cỏ con nào con nấy đều béo tốt khỏe mạnh.

Nhìn một cái là biết người của trạm nuôi dưỡng chúng rất tốt, tiền cũng đều được tiêu vào những chỗ thiết thực.

Chu Lạc Tích rất hài lòng.

Chu Lạc Tích quét mắt một vòng, quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng gầy gò đang ôm một con mèo ngồi xổm trên bãi cỏ.

Cô rón rén đi tới, vỗ nhẹ vào vai trái anh ấy.

Hứa Đình quay đầu lại.

"Ở đây nè!"

Chu Lạc Tích đứng bên phải anh ấy, vẻ mặt tinh nghịch.

Hứa Đình ngỡ ngàng: "Cô…"

"Lại gặp nhau rồi Hứa Đình!"

Chu Lạc Tích nói ngay: "Lần này em thừa nhận, em chính là cố ý đến tìm anh đấy!"

Hứa Đình im lặng, mấy lần muốn nói lại thôi: "Sao cô biết tôi ở đây?"

Chu Lạc Tích hiển nhiên như thường lắc lắc điện thoại: "News feed của anh từng chia sẻ bài viết trên fanpage của trạm này mà."

Hứa Đình câm nín.

Chu Lạc Tích nhìn con mèo tam thể trong lòng Hứa Đình: "Nguyên Bảo bị sao thế?"

"Đánh nhau với mấy con mèo khác, mặt bị cào xước, nhưng không sao." Ngưng một chút, Hứa Đình ngạc nhiên nhìn cô: "Sao cô biết nó tên là Nguyên Bảo?"

"Sao em lại không biết được chứ."

Chu Lạc Tích thẳng lưng, giống như giáo chủ thống trị bầy chó mèo hào phóng phẩy tay: "Em là 'bà chủ bao nuôi' của bọn chúng mà!"

Hứa Đình: "…?"

"Chu tiểu thư?"

Từ trong nhà bước ra một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, nhìn thấy Chu Lạc Tích liền vui mừng đón tiếp: "Hôm nay sao cô lại qua đây?"

Chu Lạc Tích cười nói: "Lâu rồi không đến, tiện đường ghé qua xem thử ạ."

"Cô mau vào trong ngồi, sổ sách quý này vừa mới tổng hợp xong, tôi đang định gửi cho cô đây."

Chu Lạc Tích xua tay: "Không vội không vội, em không phải đến kiểm tra sổ sách, mọi người mà em còn không tin được sao."

Mèo tam thể giãy khỏi lòng Hứa Đình, đuôi dựng đứng lên, lon ton đi theo sau Chu Lạc Tích.

Chu Lạc Tích liếc thấy, thuận thế cúi người vớt nó vào lòng ôm lấy.

Đám chó mèo xung quanh như nhận được sự triệu hồi, nhao nhao đi theo sau, giống như đám tín đồ trung thành đông đảo của "bà chủ".

Người phụ trách trạm tên là chị Bình, là người Chu Lạc Tích quen biết hai năm trước, lúc đó trung tâm cứu hộ sắp đóng cửa, chị Bình lên mạng đăng bài cầu cứu.

Vừa khéo bị Chu Lạc Tích thích lướt mạng nhìn thấy.

Sau khi tìm hiểu tình hình, Chu Lạc Tích liền bắt đầu chủ động tài trợ dài hạn, ban đầu là chuyển khoản theo tháng, về sau trung tâm cứu hộ tuyển được hai sinh viên đại học yêu chó mèo, đầu óc cũng linh hoạt, bắt đầu dựa vào livestream và quay video, nhận quảng cáo kiếm tiền.

Trạm dần dần có thu nhập riêng, chị Bình liền không chịu nhận tiền của Chu Lạc Tích nữa, Chu Lạc Tích bèn đổi thành quyên góp cố định theo quý.

Trong văn phòng, chị Bình kể cho Chu Lạc Tích nghe tình hình hoạt động gần đây.

Chu Lạc Tích v**t v* con mèo tam thể trong lòng, khóe mắt liếc ra ngoài cửa sổ: "Chị Bình, chị có thân với chàng trai bên ngoài kia không?"

Chị Bình nhìn theo: "Cô nói Hứa Đình à?"

Chu Lạc Tích: "Đúng đúng đúng."

Chị Bình dù sao cũng là người từng trải, lập tức hiểu ra: "Hôm nay cô đặc biệt đến tìm Hứa Đình hả?"

Chu Lạc Tích: "Lâu rồi không gặp chị, cũng đến thăm chị nữa mà!"

Chị Bình cười, chị đối với Chu Lạc Tích vừa có sự biết ơn vừa có sự yêu mến của người chị đối với em gái.

Cô gái nhỏ lớn lên xinh đẹp lại lương thiện, quần áo trên người giá trị xa xỉ, vậy mà vẫn sẵn lòng ôm con mèo tam thể vừa đánh nhau xong còn dính đầy vụn cỏ vào lòng.

Chỉ cần là người quen biết cô, e rằng không có ai là không thích cô cả.

Chị Bình nói: "Hứa Đình là tình nguyện viên ở chỗ chúng tôi, có điều cậu ấy không thường xuyên qua đây, mỗi lần đến đều sẽ tẩy giun cho chó mèo, nhưng tính cách cậu ấy lạnh nhạt, không thích giao tiếp với mọi người, nhưng lại rất kiên nhẫn với chó mèo."

Chu Lạc Tích gật đầu vẻ đã hiểu.

Chị Bình nói: "Ây da, tôi đang định tẩy giun cho mười con mèo hoang mới được đưa tới, lúc này mọi người đều đang bận, vẫn chưa tìm được người giúp đỡ."

Chu Lạc Tích lập tức giơ tay: "Để em!"

Chu Lạc Tích cầm lấy thuốc tẩy giun đi ra tìm Hứa Đình.

Hứa Đình nhìn cô hai cái, lẳng lặng nhận lấy hộp thuốc.

Chu Lạc Tích vốn không phải người biết làm việc, dứt khoát đứng sang một bên xem, nhìn Hứa Đình thành thạo tẩy giun cho mèo, nhìn mãi nhìn mãi, tầm mắt rơi vào đôi bàn tay trắng lạnh gầy gò của Hứa Đình.

Trong lòng cô theo bản năng so sánh, tay Tần Việt to hơn một chút, quanh năm tập gym nên xương khớp cũng cứng cáp rắn rỏi hơn.

Hứa Đình chăm chú tẩy giun, một bàn tay bỗng nhiên chìa tới dừng bên cạnh tay anh ấy, giây tiếp theo, bên tai truyền đến giọng nói mang theo vài phần hiếu kỳ của cô gái: "Anh còn trắng hơn cả em nữa này!"

Hứa Đình: "…"

Hứa Đình ôm mèo dịch người đi, đưa lưng về phía cô.

Chu Lạc Tích cười hì hì hai tiếng, dịch chuyển theo anh ấy, không trêu chọc nữa, nhưng cũng không có ý định giúp đỡ.

Hứa Đình cũng không định để cô tẩy giun, đặt toàn bộ hộp thuốc bên tay mình.

Hứa Đình chuyên tâm làm việc, bỗng nhiên nhận thấy xung quanh yên tĩnh lạ thường, anh ấy theo bản năng ngẩng đầu, chỉ thấy một ánh đèn flash chói mắt lóe lên trước mắt, kèm theo tiếng "tách" giòn tan.

Hứa Đình: "…"

Chu Lạc Tích chẳng hề có chút lúng túng nào khi bị phát hiện chụp lén, ngược lại còn chớp mắt hỏi: "Có thể chụp không?"

Có thể không, có thể không.

Hứa Đình chợt phát hiện, anh ấy đối với Chu Lạc Tích, không nói ra được ba chữ "không thể nào".

Chu Lạc Tích đăng sáu tấm ảnh lên vòng bạn bè.

Năm tấm là chó mèo, tấm thứ sáu là Chu Lạc Tích ôm mèo tam thể tự sướng cùng nó, bên phải bức ảnh, lộ ra một bóng mờ của Hứa Đình.

Khi Tần Việt nhìn thấy bức ảnh này, người vẫn đang ở xa tận Kinh Thành, xa xôi vạn dặm không với tới được.

Kết thúc một ngày bận rộn với những cuộc xã giao tẻ nhạt, bầu bạn với anh, chỉ có đêm khuya vắng lặng ngoài cửa sổ khách sạn.

Người đàn ông một tay nới lỏng cà vạt, yết hầu trượt lên xuống dưới cổ áo lỏng lẻo, màu mắt thẫm lại cuộn trào sóng ngầm.

Mang theo khuôn mặt lạnh lẽo đầy mệt mỏi vùi mình vào ghế sofa, anh dùng đầu ngón tay v**t v* màn hình điện thoại, im lặng không tiếng động nhìn chằm chằm vào bức ảnh này.

Về sau, cùng với mối quan hệ của họ tiến triển sâu sắc hơn, những bức ảnh như vậy sẽ chỉ ngày càng xuất hiện nhiều hơn trên vòng bạn bè của Chu Lạc Tích.

Rượu trôi xuống cổ họng, lạnh lẽo thấu xương.

Trong lòng anh có một con thú hoang, sợi xích kìm hãm vẫn luôn nằm trong tay Chu Lạc Tích, cô chỉ cần khẽ kéo một cái, anh liền có thể cảm nhận được sự ràng buộc giữa hai người, cô vẫn luôn ở bên cạnh anh.

Nhưng bây giờ, cô bỗng nhiên buông lỏng dây dắt, ánh mắt vượt qua anh.

Cô không biết rằng, khi con thú mất đi sự trói buộc, những bản năng hoang dại bị kìm nén bấy lâu nay sẽ thức tỉnh, sẽ trỗi dậy, sẽ nhe nanh múa vuốt, sẽ tuyên bố chủ quyền.

Sẽ chiếm đoạt cô một cách triệt để.