Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 52: Hoàn chính văn

Ngày cưới đã cận kề, sau khi tất bật hoàn tất những phần việc cuối cùng, Chu Lạc Tích mới yên tâm bàn giao toàn bộ quyền điều hành studio cho Văn Tuyết.

Chiều muộn, cô rời studio rồi lái xe thẳng đến trạm cứu hộ Móng Vuốt để gửi thiệp mời cho chị Bình.

Đón lấy tấm thiệp ép kim sang trọng, chị Bình khẽ v**t v* nhành mẫu đơn hồng đính trên bìa, đôi mắt cong cong lộ rõ vẻ vui mừng: "Chúc mừng em nhé! Ngày vui của em chị nhất định sẽ đến đúng giờ."

"À đúng rồi..." Như nhớ ra chuyện gì, chị Bình liếc nhìn về phía bãi cỏ sau lưng Chu Lạc Tích, lời định nói bỗng khựng lại, giọng điệu có chút ngần ngại: "Thật trùng hợp, hôm nay Hứa Đình cũng ở đây."

Chuyện Hứa Đình chủ động xin chuyển công tác đi nơi khác, mãi về sau Chu Lạc Tích mới nghe loáng thoáng.

Hôm nay anh ấy quay lại là để đón một chú mèo mướp nhỏ trong trạm về nuôi.

Chị Bình không rõ giữa những người trẻ tuổi này đã xảy ra chuyện gì, chỉ khẽ bảo: "Nếu hai đứa thấy ngại khi chạm mặt thì cứ ngồi lại chỗ chị thêm lát nữa rồi hẵng ra ngoài."

Chu Lạc Tích thoáng im lặng. Lần cuối cô gặp Hứa Đình đã là chuyện từ buổi tối ở quán bar dạo nọ.

Thời gian trôi đi đã làm nguôi ngoai những chuyện không vui, giữa cô và Hứa Đình cũng chẳng đến mức căng thẳng tới mức phải tránh mặt nhau như người dưng nước lã.

Đúng lúc chị Bình có điện thoại, Chu Lạc Tích liền chào chị ấy rồi bước ra khỏi văn phòng.

Dưới bóng cây trên bãi cỏ, cô trông thấy Hứa Đình, và anh ấy cũng đang nhìn cô.

Hứa Đình ôm một chú mèo trong lòng, vai đeo túi vận chuyển chuyên dụng, chậm rãi bước về phía cô.

"Lâu rồi không gặp." Anh ấy là người lên tiếng trước.

Chu Lạc Tích ngước mắt nhìn anh ấy, môi nở nụ cười nhạt: "Lâu rồi không gặp. Đây là chú mèo anh định nhận nuôi sao?"

Hứa Đình khẽ "ừ" một tiếng, ánh mắt rời khỏi gương mặt cô, rũ xuống nhìn chú mèo nhỏ trong vòng tay.

Cả hai nhất thời rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong gió.

Tin tức chủ tịch tập đoàn Tín Hằng sắp kết hôn đã sớm lan truyền khắp các chi nhánh trong và ngoài nước. Từ cấp quản lý đến nhân viên, ai nấy đều đã nhận được bao lì xì cưới.

Thực ra Hứa Đình hoàn toàn có thể chọn một ngày khác để đón mèo, nhưng anh ấy vẫn cố tình chọn đúng ngày hôm nay.

Sâu thẳm trong lòng, anh ấy nhen nhóm một tia hy vọng mong manh rằng có thể tình cờ gặp lại cô. Giờ đây khi gặp được rồi, anh ấy mới nhận ra sợi dây căng thẳng bấy lâu nơi đáy lòng bỗng chốc được nới lỏng.

Anh ấy cảm thấy thật may mắn vì không tìm thấy sự xa cách hay lạnh nhạt trong đôi mắt cô. Cô vẫn là một Chu Lạc Tích lương thiện và rạng rỡ của ngày nào.

Cô sắp kết hôn rồi, và cô sẽ sống thật hạnh phúc.

Hứa Đình: "Tôi đi trước đây."

Chu Lạc Tích: "Vâng, tạm biệt anh."

Hứa Đình khẽ nín thở, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh: "Tạm biệt cô."

Chu Lạc Tích đứng nhìn theo bóng lưng anh ấy dần xa khuất. Chợt chú mèo nhỏ trong lòng anh ấy nhảy phắt lên vai, cái đầu xù lông dáo dác nhìn quanh, đôi mắt sáng rực như hai hòn bi ve đầy vẻ tò mò và nghịch ngợm.

Có một người bạn nhỏ hiếu động như vậy bên cạnh, những ngày tháng sau này của Hứa Đình chắc hẳn sẽ thêm phần náo nhiệt và sinh động.

Chu Lạc Tích ngồi lại bãi cỏ v**t v* mấy chú mèo thêm một lát. Lúc đi ra cổng, cô đã thấy xe của Tần Việt đỗ sẵn bên ngoài.

Thấy bóng dáng cô, Tần Việt bước xuống xe. Chu Lạc Tích đi tới trước mặt anh, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Sao anh lại tới đây?"

Tần Việt thản nhiên giải thích: "Anh làm việc ở gần đây, tiện đường ghé đón em luôn."

"Gần đây sao?" Chu Lạc Tích thầm nhủ trong lòng, vùng ngoại ô hẻo lánh thế này thì có công việc gì được chứ?

Cô nghiêng đầu hỏi: "Em tự lái xe tới mà, cần gì anh đón. Ủa mà khoan, xe của em đâu rồi?"

Tần Việt mặt không biến sắc: "Tài xế của anh lái về rồi."

Chu Lạc Tích nhướng mày, kéo dài giọng đầy ẩn ý: "Ồ?"

"Lên xe đi." Tần Việt nắm tay kéo cô ngồi vào ghế phụ, động tác vừa thuần thục vừa mang theo chút độc đoán không cho phép từ chối.

Chiếc xe lăn bánh được một đoạn, không gian giữa hai người chìm vào tĩnh lặng.

Chu Lạc Tích khoanh tay chống cằm, liếc nhìn anh: "Tần Việt, có phải anh biết thừa Hứa Đình cũng ở đây đúng không?"

Tần Việt nhạt nhẽo liếc cô một cái rồi lại quay đi, đôi tay vững vàng nắm vô lăng, im lặng lái xe.

Chu Lạc Tích trêu chọc: "Sao chuyện gì anh cũng biết hết vậy? Đừng bảo là anh lén gắn camera giám sát quanh em đấy nhé?"

Tần Việt: "Trực giác." Một loại bản năng của đàn ông.

Chu Lạc Tích chu môi lẩm bẩm: "Chúng ta sắp kết hôn đến nơi rồi, vậy mà anh vẫn còn ghen với anh ấy sao?"

Tần Việt đánh lái tấp xe vào lề đường, tháo dây an toàn, một tay ôm ngang eo kéo Chu Lạc Tích áp sát vào ngực mình rồi cúi đầu hôn xuống.

"Nhẹ một chút..." Môi bị m*t mạnh đến tê rần, Chu Lạc Tích theo bản năng hơi rụt người lại.

Tần Việt siết chặt eo, ấn cô vào lòng, giọng nói trầm thấp mang theo chút cảm xúc u ám khó lường vang lên bên tai cô: "Em từng thích cậu ta, anh không rộng lượng đến thế đâu."

"Nhưng anh cũng đâu cần cắn em, đau chết đi được..."

Tần Việt nâng cằm cô lên quan sát kỹ, thấy không rách da, chỉ hơi sưng một chút mới cúi xuống hôn bù thêm hai cái nữa.

Chu Lạc Tích ngoảnh mặt đi không cho anh tiếp tục: "Tần Việt, em biết hết rồi, lòng dạ anh cũng chỉ hẹp hòi bấy nhiêu thôi." Cô giơ ngón tay út lên lắc lắc trước mặt anh.

Tần Việt mỉm cười nhạt, nắm lấy ngón tay út của cô rồi bao trọn cả bàn tay nhỏ bé ấy đưa lên môi hôn: "Lần sau tới trạm cứu hộ, anh đi cùng em."

Dù đối với nơi đó anh thực sự không có chút cảm tình nào, nhưng anh vẫn không hề do dự mà chi ra ba trăm triệu để mua đứt khu đất ấy tặng cho Chu Lạc Tích.

Nhìn khuôn mặt đang sa sầm của anh, Chu Lạc Tích không những không sợ mà còn thấy buồn cười. Cô áp hai tay lên má anh, chủ động rướn người hôn lên.

Ánh mắt Tần Việt tối sầm lại, anh ghì chặt eo cô, hôn trả đầy mãnh liệt. Giữa những nhịp thở gấp gáp, anh khàn giọng hỏi: "Làm không? Về nhà nhé."

Chu Lạc Tích bừng tỉnh, hai má đỏ bừng nóng ran, cô đưa tay đẩy nhẹ anh ra: "Đừng hòng... Với lại trước hôn lễ một tuần chúng ta không được gặp nhau đâu, vừa hay bắt đầu tính từ hôm nay luôn."

Tần Việt: "..."

Chu Lạc Tích: "..."

Tần Việt: "Lời người lớn nói đôi khi cũng có cái lý của nó."

Chu Lạc Tích: "..."

Một tuần không được gặp Tần Việt trôi qua nhanh hơn tưởng tượng. Sau vài bận sáng tối đổi dời, cuối cùng cũng đến ngày tổ chức hôn lễ.

Mùa xuân vạn vật sinh sôi, gió nhẹ nắng ấm. Trên bờ biển, bãi cát trắng mịn màng đón những đợt sóng vỗ rì rào, hàng cọ cao vút đung đưa trong gió.

Hôn lễ của Chu Lạc Tích và Tần Việt được tổ chức trên bãi cỏ của một hòn đảo. Khắp nơi rải đầy loài hoa mà cô dâu thích nhất, mẫu đơn hồng sông Seine.

Trong ngôn ngữ loài hoa, nó tượng trưng cho một tình yêu sâu đậm và bền lâu.

Hòn đảo nghỉ dưỡng này cũng chính là một trong những món quà cưới mà Tần Việt đã chuẩn bị cho cô.

Dù vẫn luôn cảm thấy việc kết hôn với Tần Việt là lẽ đương nhiên, nhưng đến giờ phút này, Chu Lạc Tích mới thực sự cảm nhận được sự rung động và hân hoan rõ rệt.

Từ lúc rạng sáng, ngay khoảnh khắc ngồi xuống trước gương trang điểm, nhịp tim của cô đã tựa như những đợt sóng ngoài kia, từng lớp từng lớp trào dâng mãnh liệt.

Lạc Linh và Thẩm Huệ Tâm ở gian ngoài đón khách, chốc chốc lại vào phòng nghỉ của cô dâu nhìn một cái.

Hai người mẹ, mỗi người một nỗi niềm riêng. Nụ cười trên môi Lạc Linh chưa từng tắt, còn Thẩm Huệ Tâm thì vừa vui mừng cho con gái vừa bồi hồi trước sự trưởng thành của cô.

Ô Linh trong bộ váy phù dâu màu hồng nhạt đứng bên cạnh bầu bạn với Chu Lạc Tích, còn Lệ Húc thì đang sắm vai phù rể, bận rộn trò chuyện cùng mọi người trên bãi cỏ.

Khi có người hỏi sao đám cưới lại diễn ra bất ngờ thế này, Lệ Húc liền đáp: "Chuyện này không ai rõ bằng tôi đâu, cứ hỏi tôi đây này."

Giờ lành đã đến. Chu Lạc Tích chậm rãi đứng dậy, thợ trang điểm đội lên đầu cô chiếc vương miện kim cương rồi tỉ mỉ vuốt lại vạt váy cưới.

Chu Huy đứng đợi ở cửa, nhìn thấy con gái trong bộ váy cưới lộng lẫy, đôi mắt ông hiện rõ vẻ xót xa xen lẫn an ủi, thấp thoáng cả một vệt nước mắt khó nhận ra.

Trong phút chốc, ông bỗng nhớ lại dáng vẻ ngây thơ lúc con gái út mới tập đi tập nói, vậy mà loáng một cái, cô đã trưởng thành và có thể tự gánh vác cuộc đời mình.

Hốc mắt Chu Huy đỏ lên, ông tự trấn an bằng giọng trầm thấp: "Lần đầu gả con gái nên ba hơi bỡ ngỡ… À…chắc tại lần trước chị con mới chỉ đính hôn..."

Nói đoạn, chính ông cũng bật cười, nắm chặt tay con gái dặn dò: "Tích Tích, cho dù con đã lập gia đình thì ba vẫn mãi là chỗ dựa vững chắc nhất của con!"

Viền mắt Chu Lạc Tích cũng bất giác đỏ hoe.

Trên bãi cỏ, khách mời đã yên vị trên những hàng ghế trắng, gió biển mang theo hương hoa phảng phất thổi qua.

Ở phía cuối con đường hoa, Tần Việt mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, nơ bướm ngay ngắn, dáng người thẳng tắp.

Anh đứng đó với vẻ ngoài vô cùng trầm ổn, thế nhưng ngay khoảnh khắc bóng dáng Chu Lạc Tích lọt vào tầm mắt, đôi mắt sâu thẳm kia lập tức bùng lên ngọn lửa rực sáng và nóng bỏng.

Sau đó, ánh mắt anh ghim chặt vào người cô, mọi thứ xung quanh đều trở thành phông nền mờ nhạt. Anh chỉ nhìn thấy cô đang từng bước, từng bước tiến về phía mình.

Chu Lạc Tích nhìn xuyên qua đám đông, vững vàng chạm vào ánh mắt anh.

Năm cô năm tuổi, Tần Việt đứng chờ ở cổng trường mẫu giáo đón cô tan học, tay cầm túi đồ ăn vặt mà tối hôm trước cô nằng nặc đòi, trong đó có loại thạch dâu tây vốn đã ngừng sản xuất từ lâu.

Năm mười tuổi, anh đi cùng cô đến trang trại ngựa để chọn một chú ngựa nhỏ. Cô nhân lúc anh không chú ý đã trèo lên lưng ngựa rồi suýt bị hất văng, chính anh là người đã lao tới giữ chặt dây cương và đỡ lấy cô.

Năm mười lăm tuổi, anh chờ cô bên ngoài điểm thi lên cấp ba. Khi cô thi trượt một môn và gục vào ngực anh khóc nức nở, anh cứ ôm cô như thế, dịu dàng dỗ dành bằng biết bao lời an ủi.

Năm mười tám tuổi, đến lượt cô mỏi mắt chờ đợi anh ở sân bay, chờ đợi người anh trai mà đã gần ba tháng cô chưa được gặp lại.

Năm hai mươi hai tuổi, cô ăn uống lung tung bị dị ứng phải nhập viện nhưng lại giấu anh. Anh sa sầm mặt mày tất tả chạy tới, bao nhiêu lời trách mắng định thốt ra bỗng tan biến khi thấy dáng vẻ đáng thương của cô. Anh đã túc trực bên giường bệnh không rời nửa bước cho tới khi cô xuất viện.

Năm hai mươi tư tuổi, anh thích cô.

Năm hai mươi lăm tuổi, cô gả cho anh.

Buổi tối, trong phòng tân hôn ở khách sạn, Chu Lạc Tích mặc bộ váy dạ hội trắng ngà cúp ngực phối ren, đang ngồi trên sofa lật xem ảnh cưới chụp ban ngày trên iPad.

Nhẫn cưới là do nhóc Dương Dương cõng trên lưng mang đến bục lễ, cậu nhóc phối hợp vô cùng ăn ý.

Trao nhẫn, tuyên thệ, cùng những tràng pháo tay chúc phúc vang dội... Chu Lạc Tích vẫn cảm thấy lâng lâng như đang đi trên mây.

Chỉ đến khi Tần Việt đỡ lấy gáy cô và trao một nụ hôn sâu, hơi thở quen thuộc phả sát vào mặt, cô mới thực sự bừng tỉnh.

Một vạt nắng ấm vừa vặn lướt qua cả hai. Khoảnh khắc ấy, trái tim cô như được lấp đầy bởi một cảm giác vững chãi lạ kỳ.

Chu Lạc Tích vừa xem ảnh chung vừa xem những tấm ảnh do thợ nhiếp ảnh chụp lén. Cô vẫn thích những tấm về sau nhất, bởi trong hầu hết các bức ảnh, ánh mắt của Tần Việt luôn hướng về phía cô.

Tần Việt bước đến, ngồi xuống cạnh bên rồi vòng tay ôm lấy cô.

Anh nắm lấy bàn tay cô, ngắm nhìn cặp nhẫn cưới của cả hai.

Trên tay Chu Lạc Tích, ngoài ngón áp út đeo nhẫn cưới bằng bạch kim, ngón giữa vẫn còn đeo chiếc nhẫn đính hôn kim cương hồng dáng vương miện mười sáu carat mà Tần Việt đã dùng để cầu hôn.

Chiếc nhẫn nặng trĩu, tỏa sáng lấp lánh rực rỡ.

Chu Lạc Tích nhìn sang tay Tần Việt, những khớp xương thon dài rõ rệt, chiếc nhẫn trơn láng nằm trên ngón áp út của anh vừa giản dị vừa trầm ổn, toát lên rõ rệt phong thái của một "người đàn ông đã có vợ".

Chu Lạc Tích đặt iPad xuống, quay đầu nhìn Tần Việt.

Ánh mắt hai người giao nhau, sâu trong đáy mắt cả hai đều bùng lên ngọn lửa tình rạo rực.

Tần Việt siết chặt vòng tay, hơi thở ấm nóng chầm chậm phả xuống vành tai và hõm cổ cô: "Cùng tắm nhé?"

Chu Lạc Tích khẽ gật đầu, rúc người vào lồng ngực anh.

Trong chiếc bồn tắm đá cẩm thạch rộng lớn, hơi nước mờ ảo vây quanh. Cô ngồi trên người anh, đôi môi bị anh cuốn lấy lúc nặng lúc nhẹ, đầu lưỡi hai người triền miên quấn quýt.

Tần Việt xoay người cô lại, ôm chặt từ phía sau rồi nâng hai chân cô lên, nụ hôn càng thêm sâu thẳm, mãnh liệt.

Mặt nước trong bồn tắm nhấp nhô theo từng nhịp chuyển động, bọt xà phòng trắng xóa dâng đầy.

Đến lúc được Tần Việt bế ra ngoài, Chu Lạc Tích đã mệt đến mức mơ màng.

Lần cuối cùng đó, cô quỳ trong bồn tắm đến mức hai đầu gối đều ửng đỏ. Tần Việt đặt cô nằm xuống giường, xịt sữa dưỡng thể ra lòng bàn tay rồi tỉ mỉ xoa bóp cho cô.

Anh nâng bàn chân cô lên, hơi cúi đầu rải những nụ hôn vụn vặt từ mắt cá chân lên đến bắp chân, rồi dừng lại ở hai đầu gối.

Ngước mắt lên, nơi tầm nhìn lướt qua, ánh mắt anh càng thêm thâm trầm u tối, yết hầu khẽ trượt lên xuống, đôi bàn tay vẫn tiếp tục v**t v* và hôn dọc lên trên.

"Ưm..." Chu Lạc Tích nhíu mày, cô cứ ngỡ đặt lưng xuống giường là xong chuyện rồi: "Mệt quá... Tần Việt... để tối mai làm tiếp được không anh..."

"Bà xã." Tần Việt nhấc bổng một bên chân cô lên, cúi xuống mổ nhẹ lên môi cô: "Đêm tân hôn chỉ mới bắt đầu thôi."

Lại chẳng biết bao lâu trôi qua, Chu Lạc Tích mới được lau dọn sạch sẽ rồi ôm vào trong chăn, làn da tr*n tr** áp sát vào lớp lụa tơ tằm mát lạnh.

Tần Việt chỉ mặc độc chiếc quần ngủ màu xám, cạp quần lỏng lẻo trễ nải nơi vòng eo săn chắc.

Lúc anh xoay người tắt đèn, trên lưng để lộ ra vài vết cào nông sâu không đều.

Ánh trăng biển xuyên qua lớp rèm voan mỏng manh rắc đầy vào phòng. Tần Việt tựa lưng bên mép giường, lặng lẽ ngắm nhìn người con gái đang say giấc trong lòng mình, ngón tay m*n tr*n từng đường nét trên khuôn mặt cô.

Sự thỏa mãn dâng trào trong tim lúc này không lời nào tả xiết. Cuối cùng cô cũng hoàn toàn thuộc về anh, mãi mãi không bao giờ rời xa nữa.

Chu Lạc Tích lại bị hôn đến mức tỉnh giấc. Cô chậm rãi mở mắt, chạm ngay vào ánh mắt chứa chan tình cảm mãnh liệt của Tần Việt.

"Ông xã." Không chút báo trước, cô thỏ thẻ gọi anh.

Cổ họng Tần Việt tức thì căng chặt: "Gọi thêm tiếng nữa đi em."

Chu Lạc Tích khẽ cười, đưa tay v**t v* chân mày và khóe mắt anh: "Ông xã."

"Ừm." Giọng anh khàn đặc.

"Tần Việt."

"Ừm."

"Anh trai."

"Ừm."

Chu Lạc Tích cười tít mắt: "Vẫn còn một câu nữa kìa."

Tần Việt nâng mặt cô lên: "Em nói đi."

Chu Lạc Tích: "Có phải anh thích em lắm đúng không?"

Tần Việt một tay đỡ lấy gáy cô, đôi mắt đen thâm trầm ghim chặt lấy cô. Anh cúi đầu mổ nhẹ lên đôi môi mềm mại, giọng nói trầm khàn đáp lại: "Anh yêu em."

-HOÀN CHÍNH VĂN-