Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 40

Lên xe, hơi ấm từ máy sưởi tỏa ra khiến người ta cảm thấy ấm áp vô cùng, Chu Lạc Tích thoải mái ngáp một cái.

Tần Việt ngồi vào ghế lái, vừa đóng cửa xe lại liền thấy dáng vẻ lười nhác của cô, sinh động hệt như một chú mèo con cuối cùng cũng được sưởi nắng.

Trước khi khởi động xe, Tần Việt lại rướn người sang, một tay nâng mặt cô lên, nghiêng đầu hôn một cái lên bên má trái mềm mại mịn màng của cô.

"Dính người quá đi mất, lái xe đi chứ..." Chu Lạc Tích cười tủm tỉm đẩy anh một cái.

Tần Việt rũ mắt nhìn cô: "Biết vậy anh đã gọi tài xế đưa tới đây từ sớm."

Như vậy bọn họ sẽ không phải ngồi tách biệt, anh có thể ôm cô ngủ ở ghế sau.

Chu Lạc Tích trêu chọc anh: "Tài xế cũng phải đón Tết Trung thu chứ, hơn nữa anh tưởng ai cũng dậy sớm như anh à?"

"Ừm, nên anh mới cho họ nghỉ phép để tự mình lái xe."

Tần Việt chưa bao giờ là một vị sếp khắt khe, ba nhóm người thân cận nhất đi theo anh gồm trợ lý, tài xế và vệ sĩ luôn có tiền thưởng cuối năm cùng lì xì dịp lễ Tết gấp đôi người khác.

Xe bắt đầu di chuyển êm ái với tốc độ đều đặn.

Năm giờ sáng, chân trời hửng sáng, nhưng mặt trời vẫn chưa ló dạng.

Chu Lạc Tích ngồi ở ghế phụ, xoay qua xoay lại. Lúc thì nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh, lúc lại quay sang liếc Tần Việt.

Rõ ràng rất buồn ngủ mà lại chẳng ngủ được.

Dù sao thì không gian trong xe cũng không thể thoải mái bằng trên giường, cơn buồn ngủ chẳng dễ dàng kéo đến như thế.

Nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt Chu Lạc Tích bắt đầu chậm rãi lướt qua lồng ngực, bắp đùi của Tần Việt, rồi dừng lại, nhìn chằm chằm không rời.

Nhận ra ánh mắt nóng bỏng của cô, Tần Việt liếc nhìn cô một cái, ngay sau đó bật đèn xi nhan, từ từ tấp xe vào lề.

Giờ này xe cộ ở ngoại ô rất thưa thớt, trên đường vô cùng yên tĩnh.

"Sao thế, không ngủ được à?" Đỗ xe xong xuôi, Tần Việt quay đầu sang nhìn.

Chu Lạc Tích nhìn anh đầy tủi hờn, đôi môi mấp máy: "Có lẽ... phải để anh ôm thì em mới ngủ được."

Đây là lần đầu tiên cô làm nũng với Tần Việt một cách thẳng thắn như vậy, vừa mới mẻ lại vừa đúng lý hợp tình.

Khác với khi còn làm nũng với anh trai ngày trước, giờ đã là bạn trai rồi, cô đương nhiên càng có thể đòi hỏi chẳng chút kiêng nể.

Hơn nữa điều khiến cô càng hài lòng là bản thân còn chưa mở miệng nói gì, Tần Việt đã dừng xe lại trước, quan tâm đến tình trạng của cô.

Chứ không phải vẫn chăm chăm lái xe, chỉ muốn nhanh chóng đưa cô về nhà cho xong, thỉnh thoảng mới liếc sang cô vài cái lấy lệ.

Sự ăn ý vô hình giữa bọn họ đến từ hơn hai mươi năm ở gần nhau, phần tình nghĩa thanh mai trúc mã này là không ai có thể thay thế.

Chu Lạc Tích giơ cánh tay lên: "Ôm chút nào..."

Tần Việt bật cười, trái tim cũng lập tức mềm nhũn. Anh tháo dây an toàn, chỉnh ghế lùi về sau, bế bổng người từ ghế phụ qua, vươn đôi tay ôm trọn lấy cô vững vàng, cuối cùng cúi đầu hôn lên trán cô.

"Tối qua mấy giờ mới ngủ vậy, quầng thâm dưới mắt nặng thế này."

Trong lúc nói chuyện, đầu ngón tay Tần Việt nhẹ nhàng vân vê mái tóc rủ xuống khuỷu tay của cô, tựa như một dải lụa mềm mại.

Chu Lạc Tích vòng tay ôm lấy cổ Tần Việt: "Không thể trách em được, là rượu bà nội ủ ngon quá cơ..."

Lời vừa dứt, Chu Lạc Tích chợt vỗ mạnh một cái lên cánh tay anh: "Ây da, em còn bảo là phải lấy một chai về cho anh nếm thử đấy!"

"Em vừa nói là mang về cho anh uống, bà nội đã lập tức gói ghém xong xuôi giúp em rồi!"

Nói xong, cô sán lại gần anh một chút, chớp chớp đôi mắt to tròn linh hoạt nhìn Tần Việt: "Em rất nhớ thương anh đấy nhé, có đồ ăn thức uống gì ngon đều muốn chia cho anh một phần, nhưng tại anh đột nhiên đến tìm em, em chỉ mải lấy điện thoại, quên sạch những thứ khác mất rồi!"

"Ừm, tại anh."

Tần Việt cúi đầu hôn lên khuôn miệng nhỏ đang chu lên của cô, giọng nói khàn khàn: "Tích Tích thương anh nhất."

Chu Lạc Tích hừ hừ: "Anh biết là tốt rồi."

Cô lười biếng vươn vai một cái, cả người như tháo bỏ mọi sức lực mà ngoan ngoãn nằm rạp vào lòng anh.

Khuỷu tay Tần Việt vững vàng đỡ lấy lưng cô, ngửi hương gỗ vương chút sương mai mùa thu trên người anh, mí mắt Chu Lạc Tích dần trĩu xuống, cơn buồn ngủ cuộn trào dâng lên.

Cô ngáp dài, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào lòng anh, ngặt nỗi lồng ngực anh rắn chắc quá, nằm không được thoải mái cho lắm.

Tần Việt vỗ nhẹ vào lưng cô: "Ngủ đi."

Anh đưa tay vặn nhỏ âm lượng bản nhạc nhẹ, bầu không khí trong xe trở nên êm ái dịu dàng hơn.

Chẳng mấy chốc, mặt trời từ từ lên cao, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ xe bao trùm lấy sườn mặt của cô bạn gái trong lòng, rực rỡ sáng ngời, chiếu rõ mồn một cả những lớp lông tơ mịn màng trên mặt cô.

Tần Việt v**t v* sườn mặt và d** tai cô, vừa ngắm nhìn ánh ban mai rực rỡ đang lên, vừa nhìn ngắm cô gái nhỏ yêu dấu trong lòng.

Ngay lúc này, góc khuất từng chập chờn u tối, không ngừng giằng xé trong lòng anh, rốt cuộc cũng đã được thắp sáng hoàn toàn.

***

Đợi Chu Lạc Tích ngủ say, Tần Việt mới nhẹ nhàng bế cô trở lại ghế phụ, lấy chiếc áo khoác đen của mình đắp lên người cô.

Tần Việt lái xe rất êm, xuyên qua những dãy phố ngoại ô trở về khu vực nội thành. Lúc đi ngang qua tiệm bánh mì mà Chu Lạc Tích thích ăn, tình cờ vừa đúng lúc tiệm mở cửa.

Chu Lạc Tích rất thích ăn bánh mì ở tiệm này, nhưng vì tiệm mở ở khu Bắc Thành phố Hải xa quá, cô lại lười cất công chạy tới một chuyến.

Thế là mỗi lần Tần Việt đến khu Bắc làm việc, đều sẽ vòng qua mua, không chỉ mua mà còn tự tay đem đến đưa cho cô.

Người ở nhà họ Chu thì đưa đến nhà họ Chu, cho dù cô đang đi chơi ở đâu hay ở nhà bạn bè, anh cũng mang đến tận nơi y như vậy.

Trước kia khi nhận lấy túi bánh mì, cô luôn cong mắt cười ngọt ngào gọi: "Anh trai!"

"Nhận lấy này!"

Tần Việt nghe xong chỉ cười, nhưng trong lòng anh vẫn luôn cam tâm tình nguyện tận hưởng điều đó.

Tần Việt tấp xe vào lề đường, lúc xuống xe nhẹ tay đóng cửa lại, bước vào trong tiệm.

Bánh mì caramel vừa ra lò tỏa mùi thơm ngọt lịm, lan khắp không gian trong xe.

Chu Lạc Tích ngủ say, dường như cũng bị hương thơm ấy khẽ v**t v* nơi đầu tim, đầu nghiêng sang một bên vai, giấc ngủ càng lúc càng sâu.

Chiếc Maybach tiến vào gara tầng hầm, dãy đèn trần mô phỏng bầu trời sao lần lượt bật sáng, lúc này cũng mới chỉ bảy giờ sáng.

Nếu không phải Tần Việt cố ý giảm tốc độ xe, thời gian về đến nhà sẽ còn sớm hơn.

Xe đỗ vững vàng vào bãi, Tần Việt xuống xe vòng sang ghế phụ, khom lưng tháo dây an toàn cho cô, cất giọng trầm thấp: "Bảo bối, về đến nhà rồi."

Chu Lạc Tích bị tiếng động làm phiền, lập tức cau mày khó chịu. Cô vốn rất gắt ngủ, lúc này lại càng chưa ngủ đủ giấc.

"Đừng ồn em...!"

Theo bản năng, cô vươn tay đẩy người trước mắt ra.

"Anh bế em, tựa lên vai anh ngủ tiếp đi."

Tần Việt bế bổng cô từ trong xe ra, một cánh tay vững chãi nâng đỡ ôm lấy cô áp sát vào người, tay kia thuận thế đóng cửa xe lại, rồi mở cửa ghế sau lấy túi bánh mì kia ra.

Cửa lớn mở ra bằng tính năng nhận diện khuôn mặt. Nghe thấy tiếng động, Dương Dương lập tức nhảy từ trên ghế sô pha xuống, vui vẻ vẫy đuôi.

Vậy mà vừa sủa gâu gâu được hai tiếng, nó đã bị Tần Việt liếc mắt một cái ngăn lại.

Tình cảm giữa một người một chó này rõ ràng vẫn chưa đến mức thân thiết, mà là giai đoạn người lớn áp đảo cún con.

Dương Dương là một chú chó nhỏ thông minh và lanh lợi, lập tức không sủa nữa, nhưng vẫn ngoáy tít đuôi lẽo đẽo theo sát gót chân Tần Việt đi vào phòng ngủ chính.

Chu Lạc Tích giơ tay dụi dụi mắt, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Dương Dương.

Dương Dương chạm phải ánh mắt cô, lập tức bắt đầu sủa gâu gâu đầy phấn khích.

Tần Việt cau mày, vừa định quay đầu dạy bảo chó, Chu Lạc Tích đã ngẩng đầu lên khỏi vai anh: "Dương Dương! Em nhận ra chị rồi à!"

Dương Dương: "Gâu gâu!"

Tần Việt đặt Chu Lạc Tích xuống giường.

Chu Lạc Tích còn định khom lưng đi sờ Dương Dương, lại bị Tần Việt nắm lấy cổ tay: "Ngủ bù trước đã, tỉnh dậy rồi chơi với nó sau."

"Được rồi..."

Chu Lạc Tích gật gật đầu. Quả thật cô vẫn chưa ngủ đủ, lúc này mới bảy giờ, bình thường sớm nhất cũng phải mười giờ cô mới dậy.

Tần Việt khom người bế Dương Dương lên mang ra khỏi phòng ngủ chính, lúc quay lại thuận tay đóng luôn cửa.

"Thay đồ ngủ rồi hẵng ngủ, cho thoải mái."

Chu Lạc Tích vừa định lên tiếng đáp lại, chợt nhớ ra lần trước khi rời đi đã đóng gói mang theo toàn bộ đồ đạc của mình đi mất rồi.

Dường như Tần Việt cũng nhớ ra chuyện này. Hai người đưa mắt nhìn nhau, Tần Việt ho khan một tiếng.

Chu Lạc Tích cũng chẳng buồn nói gì nữa, hai tay khoanh trước ngực nhìn anh. Tuy cô đang ngồi trên mép giường, còn Tần Việt cao lớn đứng trước mặt, nhưng về mặt khí thế thì cô chẳng hề yếu thế chút nào.

"Tại anh." Tần Việt nhận lỗi trước.

Lúc này Chu Lạc Tích mới hừ một tiếng.

Tần Việt lập tức cứu vãn: "Anh có đồ ngủ mới, mặc không?"

"Anh lấy qua đây em xem thử đã." Chu Lạc Tích lại ngáp một cái, khóe mắt vương chút hơi sương ẩm ướt.

Tần Việt lấy từ trong phòng để quần áo ra một bộ đồ ngủ áo thun màu xám. Áo rộng thùng thình tiện tay tròng vào là được, nhưng vòng eo của chiếc quần đùi thì rõ ràng là quá rộng.

Nếu Chu Lạc Tích mặc vào, lúc ngủ lại không nằm yên, e là chẳng mấy chốc sẽ bị chính cô đạp tuột mất.

Nhưng có còn hơn không, cô không thể mặc nguyên váy đi ngủ được.

Tần Việt lại ra ngoài cửa lấy dép lê của cô vào, ngồi xuống mang vào đôi bàn chân trắng muốt giúp cô.

Chu Lạc Tích ôm bộ đồ ngủ, xỏ dép lê đi vào phòng tắm thay đồ.

Thay xong bước ra, Tần Việt đang đợi sẵn ở cửa, trực tiếp bế bổng cô đặt lại lên giường, đắp chăn cẩn thận, điều chỉnh nhiệt độ phòng rồi xoay người định đi ra ngoài.

"Anh đi đâu thế?" Chu Lạc Tích ngước mắt hỏi.

"Đi chuẩn bị bữa sáng để em tỉnh dậy thì ăn."

"Em không ăn sáng đâu, anh ngủ cùng em cơ."

Cô giơ tay làm động tác nắm lấy tay anh: "Qua đây mau lên, anh còn dậy sớm hơn cả em nữa mà."

"Được." Tần Việt nắm lại bàn tay nhỏ bé của cô: "Em ngủ trước đi, anh đi thay đồ ngủ đã."

Tần Việt cũng thay đồ ngủ bước ra, khựng lại một chút, rồi lại vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân lại một lượt mới quay về phòng ngủ.

Chu Lạc Tích đã chìm vào giấc ngủ say.

Tần Việt lật chăn lên ngồi xuống mép giường, lẳng lặng ngắm nhìn cô gái nhỏ đang nằm trên gối.

Cuối cùng cô cũng đã trở về ngôi nhà của hai người.

Ánh mắt Tần Việt nóng bỏng. Anh nâng khuôn mặt cô lên, bắt đầu hôn từ giữa đôi mày, ngậm lấy đôi môi cô m*t mát, đầu lưỡi dịu dàng đẩy vào trong, trêu ghẹo chiếc lưỡi mềm mại của cô.

"Ưm, ngứa..." Chu Lạc Tích nhắm nghiền mắt quay đầu đi.

Tần Việt bật cười trầm thấp, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên cẩn thận ngắm nghía thật lâu, đếm rõ mồn một cả việc cô có bao nhiêu sợi lông mi, lúc này mới nằm xuống gối, ôm trọn cô vào lòng.

Khi Chu Lạc Tích mở mắt ra, cả người đang bị Tần Việt cuộn chặt trong vòng tay, mặt úp vào lồng ngực anh.

Chu Lạc Tích ngửa đầu nhìn. Tần Việt vẫn chưa tỉnh, hàng mày dãn ra, dường như ngủ rất yên bình.

Không biết là do nhiệt độ phòng chỉnh hơi cao, hay là do hai người nằm chung một cái chăn nên sinh nhiệt, Chu Lạc Tích cảm thấy hơi khô nóng, liền nhúc nhích, muốn lật chăn ra hoặc ngồi dậy uống ngụm nước.

Mỗi lần ngủ dậy cổ họng cô đều hơi khô.

Tuy nhiên vừa chống khuỷu tay định ngồi dậy, vòng tay của Tần Việt đã siết lấy eo sau của cô. Cả người cô theo đà ngã nhào trở lại, vững vàng đè lên lồng ngực anh.

"...Anh lại giả vờ ngủ!"

Chu Lạc Tích không vội vàng ngồi dậy, dứt khoát chống tay trước ngực anh, vỗ nhẹ anh một cái.

Tần Việt nhếch môi, chậm rãi mở mắt ra. Ánh mắt lướt qua sắc mặt hồng hào trắng trẻo của cô sau khi được ngủ bù, rồi trượt dọc theo chiếc cằm, chiếc cổ trắng ngần, xương quai xanh...

Cô đang mặc đồ ngủ của anh, cổ áo vốn đã rộng rãi, lại vì động tác này mà càng thêm trễ nải buông thõng.

Ánh mắt Tần Việt càng thêm sâu.

Chu Lạc Tích nhận ra ánh mắt của anh, liền thuận theo đó cúi xuống nhìn. Ngay lập tức cô khẽ kêu lên một tiếng.

Hai má thoáng chốc đỏ bừng, cô cuống quýt đưa tay che lại nơi dường như đã bị ánh mắt anh “nhìn” qua không biết bao nhiêu lần.

Chu Lạc Tích thẹn thùng muốn ngồi dậy, nhưng eo đã bị Tần Việt siết chặt không buông. Đôi mắt đen nhánh của anh dần tràn ngập tia sáng nóng bỏng, thậm chí, còn mang theo ý vị chẳng hề kiêng dè.

Hàng mi Chu Lạc Tích run rẩy, chạm phải ánh mắt anh liền lập tức dời đi.

Rất nhanh, ngoài sự thay đổi trong ánh mắt anh, những chỗ khác cũng thay đổi theo.

Hóa ra buổi sáng tinh lực tương đối dồi dào, lại ngập tràn sức sống, là sự thật.

"Em, em muốn dậy..."

Cô giãy giụa. Tần Việt một tay tóm lấy bàn tay đang chống trước ngực anh của cô, ngón cái chậm rãi thăm dò lòng bàn tay mềm mại nhất của cô, rồi nhẹ nhàng x** n*n.

"Bé cưng."

Giọng nói của anh như pha thêm cát mịn, trầm thấp lại đầy gợi tình.

Chu Lạc Tích vẫn chưa hiểu rõ ý anh, tay đã bị anh dẫn dắt kéo qua.

Sự hiện diện đầy bộc trực ấy đang "chào hỏi" cô mà chẳng hề có chút kiêng dè hay rào cản nào.

Chu Lạc Tích giật nảy mình, hai má nháy mắt đỏ bừng, lòng bàn tay cũng mất đi sức lực, không biết làm sao cho phải.

Ngay giây tiếp theo, d** tai trắng trẻo của cô đã bị anh ngậm lấy, giọng nói kề sát bên vành tai: "Ngoan nào, nắm chặt vào..."